Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vừa Mới Chuẩn Bị Thi Đại Học, Hệ Thống Ly Hôn Ngịch Tập Tới (Bản Dịch) - Chapter 63: Không cầu cần cù, nhưng đừng thất đức

Qua buổi trưa, Trương Nịnh Chi cảm thấy cơ thể đã khá hơn nhiều, nàng cũng càng cảm kích Giang Niên vì đã đóng cửa sổ, nếu như là nàng thì nhất định nàng ngại không dám mở miệng.

Nam sinh quả thật là có thể làm rất nhiều chuyện.

Mặc dù quan hệ của hai người chỉ có thể coi là bạn bè bình thường, nhưng trong đó lại có một ít bí mật thuộc về riêng hai người.

Thỉnh thoảng ánh mắt hai người chạm nhau, tim Trương Nịnh Chi đều tăng tốc đến khó hiểu.

Tấm mạng nhện mang tên bạn bè kia, đã bắt đầu xuất hiện một loại tơ khác, nó nhỏ bé đến mức mắt thường không thể nhìn thấy, nhưng nó đang yên lặng khuếch tán.

Giang Niên đội mưa trở về từ nhà ăn, phát hiện Trương Nịnh Chi vẫn ngồi ở chỗ.

“Sao không đi ăn cơm?”

Mưa nửa ngày, lớp học lại tắt bớt đèn. Trong lớp chỉ có ba bốn người, hoặc là đang ngủ, hoặc là ngồi làm bài tập ở gần cửa sổ, không ai bật đèn.

Trương Nịnh Chi ngẩng đầu, nói nhỏ: “Không đói bụng.”

Chỗ ngồi của nàng không xa cửa sổ, nhưng vì màn cửa nên không có nhiều ánh sáng. Giang Niên ồ một tiếng, ngồi xuống bắt đầu chơi điện thoại.

Qua vài phút, hắn để điện thoại xuống, khẽ ngước mắt lên. Lấy một ly nước trong ngăn bàn, sau đó đưa tay chọc chọc vào lưng Trương Nịnh Chi ở phía trước.

“Sao thế?”

“Tôi đi lấy nước nóng, cậu cần không?” Giang Niên đứng dậy hỏi.

“Ừm, cảm ơn.” Trương Nịnh Chi đưa ly nước qua, lúc này bụng nàng lại kêu lên, nàng lập tức quýnh, chỉ hận không tìm được cái lỗ để chui vào.

Giang Niên thần sắc như thường: “Thực ra tai trái của tôi điếc 80%. Tôi đang đi mua chai nước, có cần tôi mua giúp cậu bát cháo không?”

Trương Nịnh Chi cảm thấy mặt mũi của mình đã mất hết trong ngày hôm nay rồi: “Được… Cảm ơn! Mình sẽ chuyển tiền cho cậu qua điện thoại.”

“Ừm.” Giang Niên khẽ gật đầu.

Nhà địa chủ không có lương thực thừa, số tiền trong tay hắn là để chuẩn bị cho nhiệm vụ, ví dụ như nhiệm vụ mua khóa học gym kia.

Một bộ phận khác hắn sẽ dùng cho gia đình, mua nhà thì tạm thời không cần nghĩ đến. Nhưng có thể cân nhắc nâng cao phẩm chất cuộc sống, đổi một số đồ dùng trong hay, hay đồ điện gia dụng.

So với việc dùng tiền để trang bức, hắn càng muốn tiêu tiền lên người vợ chồng lão Giang.

Giang Niên cầm hai ly nước ra ngoài, tiện tay lấy cái dù ở bệ cửa sổ hành lang. Chậm rãi ung dung đi qua hành lang, điện thoại trong túi chợt rung lên.

Hắn móc ra xem, Chi Chi đã gửi một bao lì xì.

Mở ra, 50 đồng.

Hử?

Hơi nhiều rồi, Giang Niên hoài nghi, nếu mình không nói mua cháo trắng, có lẽ nàng sẽ gửi 100. Không hổ là đại tiểu thư vịnh Nam Giang, vừa ra tay chính là hào phóng.

Bình thường chỉ nói đùa lì xì 50, kết quả nàng lại chơi thật?

Giang Niên đặt ly nước bên cạnh máy nước nóng, quay người đi xuống lầu, vừa đánh chữ trả lời: “Cháo trắng chỉ 2.5 đồng thôi, dì ở nhà ăn bình thường chỉ bán cho tôi 2 đồng.”

Không phải hắn tận lực nhấn mạnh việc mình đẹp trai nên mới được giảm giá, mặc dù cái mặt này của hắn chỉ đáng giá 5 xu, nhưng ít nhất thì trình độ giảm giá này cũng gần bằng Alipay rồi.

Nịnh Mông Chi: “Mặt mũi của cậu vậy mà đáng giá 5 xu?!”

(nịnh mông chi = cành chanh)

Hả?

Dùng dấu câu rất cẩn thận, vậy mà thêm một dấu chấm than sau dấu chấm hỏi, đồng thời không có bất kỳ emoji nào, để chứng minh bản thân không hề có ý chế giễu hay trào phúng.

5 xu! 5 xu cũng là tiền nha.

Giang Niên đáp bằng một emoji cười nhăn răng, rồi nhét điện thoại vào túi. Nhìn thoáng qua màn mưa, bung dù đi ra, càng ngày càng thành thạo việc ăn bám rồi.

Nhưng 50 đồng có sự phục vụ của 50 đồng, hắn không dừng lại ở nhà ăn.

Xin lỗi dì, nàng cho quá nhiều rồi!

Ngoài cửa tây trường học là đường Hồng Kỳ, đối diện cửa là một con phố nhỏ và ngắn, chung quanh còn có một trung tâm thương mại cỡ nhỏ và một con đường dành cho người đi bộ, ăn mặc chơi đều có.

Hắn chọn chọn lựa lựa rồi mua một miếng đường đỏ, sau đó mua một hộp cháo ở gần đó, giá cả trực tiếp tăng lên tận 4.5 đồng.

Thật tiếc, quét mặt cũng không được giảm 5 xu.

Hắn không quên mua cho mình một chai Tuyết Bích, loại chai to 1.25l. Nếu trực tiếp mời mấy đứa cháu trai kia uống nước, bọn họ sẽ cảm thấy ngại.

Nhưng nếu chỉ mua một chai to, vậy không cần nhiều lời, đám cháu trai kia sẽ bắt đầu tự phục vụ.

Làm xong, hắn lại bung dù trở về tòa nhà lớp 12 ở trường. Thật ra cái tên tòa nhà lớp 12 này còn có tên khác, trước kia gọi là tòa Cần Cù, đến khóa của Giang Niên thì đổi tên thành tòa Tư Đức.

Lãnh đạo trường học rất giỏi chơi chữ, không cầu cần cù, nhưng đừng thất đức.

Giang Niên bước vào cổng tòa nhà, hất nước đọng trên dù, những giọt nước bắn lên cầu thang rồi biến mất. Lúc Giang Niên đi lên lầu ba, sấm rền lại lăn qua tầng mây.

Ánh sáng chiếu rọi khắp hành lang, hắn nhìn thấy một bóng người quen thuộc trên lầu ba, Chu Hải Phi đeo kính gọng đen, hai người chỉ chạm mắt trong một giây, sau đó vội vàng rời đi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free