Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vừa Mới Chuẩn Bị Thi Đại Học, Hệ Thống Ly Hôn Ngịch Tập Tới (Bản Dịch) - Chapter 68: Cùng đi nhà ăn

Ong ong ong.

Đồng hồ báo thức trên điện thoại vang lên, 11:50 rồi. Giang Niên để bút xuống, đứng dậy đi ra ngoài.

Đùa gì thế, tri thức có thơm hơn thì cũng không thể no bụng. Thi đại học không phải nhất thời, giả bộ cố gắng cũng vô dụng, nên ngủ vẫn phải ngủ, nên ăn thì vẫn phải ăn.

Với lại, hắn thật sự rất yêu dì gái ở nhà ăn, vừa nhìn thấy dì lập tức ba bước thành một. Hơn nữa đám sư đệ sư muội kia còn yêu thương sâu đậm hơn cả hắn, không chạy thì thật sự không có cơm mà ăn.

Tan học liền phải chạy, chân sẽ dài hơn mệnh. Yêu đương cũng phải xếp hàng sau, người có thể mẹ góa con côi như không thể không có cơm ăn. Sớm hai phút là có cơm ăn, xếp hạng trên gia phủ cũng có thể lùi lại vài bậc.

Tiết thể dục là một tiết học vô cùng quý giá ở lớp 12, lại còn xếp vào tiết cuối buổi sáng, nếu đánh mất quyền ưu tiên ăn cơm, vậy quả thực là phung phí của trời.

Vừa ra cửa, hắn liền đụng phải lớp trưởng Lý Thanh Dung.

Hai người mặt đối mặt, Giang Niên và nàng chạm mắt nhau một chớp mắt, luôn cảm thấy lúng túng đến lạ. Hắn chủ động chuyển mắt đi, mở miệng chào hỏi: “Lớp trưởng, cậu… Về nhà à?”

Giang Niên biết nhà Lý Thanh Dung rất giàu, bình thường không ăn cơm ở nhà ăn. Điểm này là Diêu Bối Bối nói cho hắn biết, cô nàng này hình như rất chú ý đến Lý Thanh Dung.

Hắn không muốn để ý đến Lý Thanh Dung lắm, mà chỉ muốn ăn cơm.

“Đi nhà ăn.” Ánh mắt Lý Thanh Dung sâu thẳm, giọng điệu không nhanh không chậm: “Chưa làm xong bài, nên trưa nay không về.”

“Ồ ồ.” Giang Niên đang nghĩ đến nhà ăn, nghe thấy nàng nói đến hai chữ nhà ăn, lập tức thấy đói: “Tôi cũng vậy, lớp trưởng, tốt nhất là cậu nên đi nhanh lên, bằng không không có cơm ăn đâu.”

Hắn chỉ có lòng tốt nhắc nhở một câu, bình thường Giang Niên chưa chắc đã lương thiện như vậy. Hôm nay là ngày đặc thù, 11:52, còn tận 8 phút nữa mới tan học.

Từ lầu bốn đến nhà ăn, đi thì 6 phút, chạy thì 2 phút. Tính toán đâu ra đấy, Giang Niên thậm chí có thể bỏ 6 phút ra để làm người tốt việc tốt.

Nói tóm lại, hắn chỉ khách sáo một câu.

Ai ngờ, Lý Thanh Dung lại khẽ gật đầu, nói một câu: “Ừm.”

Giang Niên nghĩ thầm, mình mẹ nó thật là người tốt, sau đó thuận thang đi xuống lầu. Đi vài bước lại cảm thấy sai sai, vừa quay đầu liền thấy Lý Thanh Dung đi theo sau mình.

“Lớp trưởng, cậu không về lớp à?”

“Ừm, hết khăn giấy rồi.” Lý Thanh Dung khẽ gật đầu: “Lúc đầu định về lớp lấy, nhưng nghe cậu nói vậy thì không vào nữa.”

???

Giang Niên hoài nghi lớp trưởng bị ngốc, nhưng cũng không liên quan.

Việc đã đến nước này, ăn cơm trước đã.

Hai người một trước một sau đi xuống lầu, ra khỏi tòa nhà thì biến thành đi song song. Đã gần tan học, mấy nam sinh trên sân bóng rổ cũng tản dần.

Học sinh nên về nhà thì về nhà, nên đến nhà ăn thì đến nhà ăn. Học sinh nội trú thì về phòng ngủ, nữ sinh vội vàng gội đầu, nam sinh đến quán cơm ngoài cổng phía bắc ký túc xá.

Đối với loại học sinh ngoại trú như Giang Niên màn ói, khu vực cổng bắc ngoài ký túc xá hoàn toàn là một bản đồ mới. Thuộc về loại cấm địa của tông môn, chỉ có một ít học sinh mới đi học từ cổng phía bắc.

Cuối cùng, vẫn là vì cổng bắc liên thông với nhà ga huyện Trấn Nam.

Con đường bên ngoài tối đen như mực, còn gồ ghề khó đi. Các loại cửa hàng sửa xe, đồ nướng, đồ ăn khuya, các loại nhà trọ cũ kỹ… Hoàn toàn khác với vẻ phôn hoa ở cổng chính của trường.

Các hẻm nhỏ ngõ nhỏ tối om, đường dây điện loằng ngoằng vắt ngang trời, có một loại vẻ đẹp Ấn Độ.

Phanh!

Quả bóng rổ bay lên cao, phác họa một đường vòng cung duyên dáng, rồi rơi chính xác vào trong khung rổ, sân bóng lập tức reo hò.

Tám chín nam sinh còn sót lại đang đầu đầy mồ hôi, Lý Hoa chạy loạn khắp sân, một cú ném ba điểm làm cậu ta hưng phấn không thôi.

Vừa quay đầu, liền trông thấy một màn kia, cằm suýt rớt xuống đất.

“Giang Niên! Lớp trưởng!”

“Cậu điên rồi à, nghĩ gì mà nói lại Giang Niên là lớp trưởng?” Có người trêu: “Nhưng lớp trưởng của chúng ta đúng là hơi cứng nhắc, nếu Giang Niên làm lớp trưởng…’

“Không phải, mẹ nó, nhìn kia kìa!” Lý Hoa lệ rơi đầy mặt.

Ba điểm rất tốt, lần sau không ném nữa!

Trên thao trường trống vắng, Giang Niên và Lý Thanh Dung đi song song. Nhìn từ xa thì giống như một cặp tình nhân, hết lần này đến lần khác Lý Thanh Dung lại không thấy có gì sai.

Thần sắc trên mặt nàng vẫn như thường, giống như chỉ là cùng đi một đoạn đường.

Cũng đúng, ai bảo nàng là lớp trưởng chứ.

“Cmn! Sao Giang Niên lại đi cùng lớp trưởng rồi?” Một nam sinh tóc húi cua nói: “Giang Niên… Không phải cậu ta lên lớp làm bài sao? Sao lại thông đồng với lớp trưởng rồi?”

“Đừng kích động như vậy, ngày nào cũng giống như NPC vậy.” Lớp phó thể dục cao to khoát tay nói: “Có lẽ chỉ đi cùng một đoạn thôi, không thấy lớp trưởng vẫn bình tĩnh thản nhiên như thường à?”

Mấy người đồng thời im lặng, này bro, mắt cậu tốt vậy cơ à?

Một giây sau, Lý Hoa lại chửi má nó, ngón tay run run rẩy rẩy: “Cười rồi, con mẹ nó, sao lại có thể cười với Giang Niên! Súc sinh! Con mẹ nó súc sinh!!!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free