Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vừa Mới Chuẩn Bị Thi Đại Học, Hệ Thống Ly Hôn Ngịch Tập Tới (Bản Dịch) - Chapter 81: Khoảnh khắc này

Trong phòng khách.

Từ Thiển Thiển thấy tiếng cười liền liếc mắt nhìn Giang Niên, tò mò hỏi một câu: “Này, cậu và Chu Ngọc Đình kia sau này thế nào?”

“Thế nào cái gì?” Giang Niên ngồi dậy, không biết nói gì: “Tôi và Chu Ngọc Đình không có quan hệ gì, ngày đó cậu cũng thấy rồi còn gì?”

“Cậu chột dạ cái gì?” Khóe miệng nàng hơi cong lên.

Móa, người này biết thuật đọc tâm à? Nhà trẻ học ở Hogwarts đúng không?

“Chột dạ cái rắm, đã không quan hệ từ lâu rồi.” Giang Niên liền nhớ lại chuyện hôm sinh nhật đó: “Đám ngu xuẩn kia căn bản không coi tôi là bạn.”

“Chu Ngọc Đình thì sao?” Từ Thiển Thiển thả bút xuống, hứng thú hỏi: “Chu Ngọc Đình rất xinh đẹp nha, còn rất cao.”

Giang Niên lại nằm xuống ghế, bĩu môi nói: “Không hứng thú.”

Từ Thiển Thiển hé miệng cười, nhưng cũng không biết đang cười cái gì.

Ai nha, mặc kệ nó.

Một mực làm bài đến 10 giờ, Giang Niên mới rút lui khỏi nhà Từ Thiển Thiển. Xách túi mua sắm đến trước cửa, hắn chợt nói một câu: “Hôm nay cậu mặc rất đẹp.”

Phanh, cửa đóng lại.

Thiếu nữ đứng bên trong cửa, ngẩn người nửa ngày mới tỉnh lại.

Cả người cảm giác như mất trọng lượng, trái tim lơ lửng không cố định giống như một con thuyền lênh đênh trên biển đêm đầy sao.

Giang Niên vừa tắm rửa xong, sấy tóc liền nằm lên giường, bỗng nhiên nhận được tin nhắn từ Lý Hoa.

“Có bộ tiểu thuyết yêu đương chữa lành nào không, đề cử cho tôi. Dạo này đang tích chương Long Tộc 3, không nỡ đọc.”

Hắn hơi tò mò, đánh chữ hỏi: “Cậu đọc đến đâu rồi?”

Lý Hoa: “Đến đoạn bắt đầu chạy trốn chết rồi, tôi định chờ vào tiết văn lại đọc.”

“À à, không có vấn đề, đảm bảo rất ngọt.” Giang Niên đáp: “Làm bài xong rồi à? Nhanh vậy?”

Lý Hoa năm phút sau mới đáp lại: “Làm được một phần ba rồi, quá đơn giản, không có độ khó, lẽ nào cậu làm cả ngày?”

Giang Niên cũng không giận, bình tĩnh thản nhiên đáp: “Đại ca, nghỉ ngơi đi, đọc tiểu thuyết nửa tiếng cũng được, tôi đề cử cho ông mấy bộ.”

Lý Hoa gửi icon kính râm, dương dương đắc ý nói: “Đề cử đi.”

Giang Niên không đọc mấy tiểu thuyết gây trầm cảm và ức chế, tiện tay lên mạng tìm kiếm mấy bộ rồi gửi cho Lý Hoa, sau đó đi ngủ.

Hôm sau.

Giang Niên chờ Từ Thiển Thiển cùng đi học, quan hệ của hai người lúc tốt lúc xấu, bình thường sẽ được quyết định bởi việc Giang Niên có làm người hay không.

Nguyên nhân chủ yếu là nhà của Tống Tế Vân ở phía bắc huyện, hoàn toàn ngược đường với Từ Thiển Thiển, một đôi bạn thân không thể kết bạn đi học và về nhà với nhau.

Tiến vào lớp học, Trương Nịnh Chi đã đến từ sớm, đang ôn tập tri thức vật lý.

Buổi sáng lớp học vẫn bật đèn, Giang Niên đưa cho nàng một hộp sữa bò, bài thi vật lý đã được nàng để sẵn trên bàn, còn đặt một cái bút đỏ lên trên bài thi.

Rất đáng tin, bạn tốt, đáng giá bồi dưỡng tình cảm.

“Cảm ơn, tôi chép xong sẽ trả lại cho cậu.” Giang Niên cầm bài thi về chỗ ngồi, bắt đầu nhanh chóng chép lại.

Gần vào giờ học, nạn nhân Lý Hoa lảo đảo tiến vào lớp từ cửa sau, hai mắt đỏ bừng như bệnh nhân đau mắt.

“Giang Niên trời đánh thánh vật! Mẹ nó! Cậu đề cử thứ chó má gì vậy! A!!!!!!!!”

Giang Niên vừa hay chép xong, điềm nhiên che bài thi của Trương Nịnh Chi, ngẩng đầu ra vẻ mờ mịt.

“Cái gì?”

“Cậu thật sự là cặn bã!” Lý Hoa ngồi xuống, toàn thân run rẩy: “Đề cử tiểu thuyết chó má gì vậy, nhân vật chính đều chết hết, sáng nay tôi nhìn cái gì cũng thấy màu đỏ.”

“Chỉ có vậy?” Giang Niên đối mặt với Lý Hoa lên án, bắt đầu chơi bẩn: “Thì ra cậu ngây thơ như vậy, phái thuần yêu à, lẽ nào khóc cả một đêm rồi?”

Lý Hoa lập tức hoảng loạn, vô thức phản bác: “Sao… Sao có thể! Tôi chỉ đọc qua mà thôi, ông nói vậy làm người ta lạnh lòng quá.”

“Xin lỗi xin lỗi.” Giang Niên chân thành xin lỗi, tránh thoát được một trận chất vấn: “Ông ngồi trong ngủ bù đi, tiết đầu là toán.”

Nghe vậy, Lý Hoa liền tha thứ cho Giang Niên.

Thuận tiện cướp lấy một chai Tuyết Bích nhỏ trong ngăn bàn Giang Niên, chạy đến chỗ gần cửa sổ rồi ngủ bù.

Reng reng reng, chuông ôn bài sáng vang lên.

Trận phong ba lúc sáng cũng không khiến đám bạn cùng lớp chú ý, Lý Hoa ngủ cả một buổi ôn bài. Đứa nhỏ này mệt muốn chết rồi, trốn trong góc gáy o o.

Mãi đến tiết toán, Giang Niên vẫn không biết hôm qua Lý Hoa đọc bộ tiểu thuyết nào.

Nghỉ giữa tiết, Trương Nịnh Chi ngồi trên quay lại.

Nhờ ơn Giang Niên chiếu cố nàng mấy ngày ‘ốm’ này, khiến thiện cảm của Trương Nịnh Chi với hắn tăng lên rất nhiều.

Danh hiệu ‘bạn đáng tin’ đang tiến gần đến ‘bạn tốt’, thanh trạng thái đã báo đỏ.

Thiếu nữ hơi khẩn trương, nhẹ giọng thì thầm: “Có thể cho mình mượn bài thi tiếng Anh chiếu đáp án không?”

Bài thi tiếng Anh phát từ thứ sáu tuần trước, Giang Niên cầm vào tay liền bỏ nửa tiết tự học buổi tối để làm hết, căn bản không mang về nhà.

“Ồ, chờ chút, để tôi tìm xem.”

Nói xong, Giang Niên bắt đầu tìm kiếm trong ngăn bàn.

Trong lúc chờ đợi, Trương Nịnh Chi vẫn duy trì tư thế xoay người, ánh mắt không biết để đâu, chạm phải gương mặt của hắn, lập tức hoảng loạn tránh né.

Khoảnh khắc này giống như cực dài.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free