Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vừa Mới Chuẩn Bị Thi Đại Học, Hệ Thống Ly Hôn Ngịch Tập Tới (Bản Dịch) - Chương 84: Chapter 84: Lại tha cho Giang Niên

Vừa đến gần, Trương Nịnh Chi đã nghe thấy Lưu Dương kêu lên.

“Chạy 3000 mét? Niên ca, lợi hại lợi hại!”

Nghe vậy, Trương Nịnh Chi ngẩn người, Giang Niên vậy mà lại chọn chạy 3000 mét?

Đối với kiểu nữ sinh yếu đuối như nàng mà nói, nghe thấy chạy 800 mét đã tái mặt rồi, chứ đừng nói đến chạy 3000 mét, quả thực là địa ngục trong địa ngục.

Giang Niên cũng nhìn thấy Trương Nịnh Chi, liền vỗ Diêu Bối Bối một cái: “Tìm cậu kìa.”

Trương Nịnh Chi nghe vậy, đang định yếu ớt phản bác lại.

Đã thấy Diêu Bối Bối cười hì hì, nhào qua ôm lấy nàng, làm nàng kêu to một tiếng. Cuối cùng cũng không mở miệng nói, mình không chỉ tìm…

Đột nhiên nghe thấy Giang Niên chọn chạy 3000 mét, đám bạn học trong lớp đều quay đầu nhìn qua.

“Chọn chạy 3000 mét? Giang Niên rất mạnh nha!”

Lâm Đống cũng nhìn qua, phát hiện Trương Nịnh Chi lại đứng cạnh Giang Niên, trong lòng càng khó chịu hơn.

Mình đây là nuốt phải ‘Lục đệ’ có thuật tàng hình rồi?

“Giang Niên muốn chạy 3000 mét, lợi hại vậy?” Vương Vũ Hòa tò mò nói.

“Công nhận, mạnh hơn nhiều đại đa số nam sinh trong lớp.” Trần Vân Vân vô thức đổ thêm dầu vào lửa, nói với Lâm Đống: “Lâm Đống, cậu cũng báo danh môn này đi.”

Lâm Đống hơi buồn bực, nhất thời nhanh miệng: “Ngu xuẩn mới tham gia.”

Nghe vậy, tất cả mọi người đều yên lặng.

Trần Vân Vân, Vương Vũ Hòa, Tôn Chí Thành đều hoảng sợ nhìn về phía Lâm Đống, bạn học còn lại trong lớp cũng ném ánh mắt về phía đó, bao quát cả Giang Niên.

Lâm Đống ý thức được mình nói sai, lúng túng sửa lại: “Chạy 3000 mét, ai chịu nổi chứ!”

Lời vừa dứt, bầu không khí lập tức thoải mái hơn.

Lâm Đống thở phào một hơi, mình cũng không muốn đối đầu với Giang Niên.

Cũng không phải sợ, chủ yếu là không muốn làm Giang Niên mất mặt. Dù sao Giang Niên cũng đại diện lớp chạy 3000 mét, nếu làm mất mặt Giang Niên thì sẽ ảnh hưởng đến sự đoàn kết của lớp.

Tốt tốt tốt, tên nhãi nhà cậu, đường đi hẹp rồi.

Thà rằng mang đoàn kết lớp ra, cũng không muốn nhận sợ đúng không.

Phần lớn người đều ôm thái độ xem kịch vui, dù sao cuộc sống của học sinh lớp 12 cũng không có nhiều màu sắc, có thể nói là cực kỳ nhàm chán, mỗi người đều có tâm tính xem kịch vui.

Đánh nhau đánh nhau! Thích nhất là xem máu chảy thành sông!

Thấy không có trò hay để xem, mọi người cũng không để ý nữ.

Giang Niên cũng không để ý đến Lâm Đống, khu vực nội trú phía bắc kia vẫn là bản đồ mới chưa từng khai thác với hắn, sau khi chuyển vào lớp cũng chưa từng tiếp xúc với học sinh nội trú.

Hắn chỉ biết Lâm Đống là học sinh đại biểu môn toán của lớp, bên cạnh luôn có mấy người vây quanh.

Bình thường nói chuyện luôn có mùi trang bức nhàn nhạt, giống như nuốt phải một cái Trần Bắc Huyền.

Xa xa, Giang Niên nhìn thoáng qua Lâm Đống, quay sang nói với Lưu Dương, hắn cũng không che giấu: “Vậy tham giá cái 3000 mét ngu xuẩn đi, mấy môn khác thì thôi, chừa cho người khác con đường sống.”

Nghe vậy, cả lớp đều cười to.

Lâm Đống lúng túng hơn, lại không muốn mất mặt, đành phải kiên trì nhìn lại Giang Niên.

Vừa quay đầu, lại phát hiện Giang Niên cứ nhìn chằm chằm vào mình, tựa như đang chờ mình lên tiếng.

Được rồi được rồi, lại tha cho Giang Niên một lần đi. Mọi người đều là bạn cùng lớp, không cần chấp nhặt.

“Đừng mà, thêm môn nhảy xa đi, quá ít người báo danh rồi.” Lưu Dương chuyển chủ đề: “Đa số người đều thua từ vòng loại, phải báo danh nhiều mới có cơ hội tiến vào trận chung kết.”

Giang Niên lựa chọn chạy 3000 mét, khiến Lưu Dương mừng như điên.

Ban đầu Lưu Dương đang đau đầu không biết lừa gạt ai đi tham gia chạy 3000 mét, môn này căn bản là không ai muốn tham gia. Vừa mệt lại mất hình tượng, nếu chạy một nửa mà không chịu nổi thì quá mất mặt.

Hàng năm đều có người xuất phát quá nhanh, chạy được hai ba vòng bắt đầu thoát lực. Hoặc là nửa đường trực tiếp nằm thẳng cẳng, hoặc là dứt khoát phun ọe ở vạch đích.

Lưu Dương cũng không muốn chạy, môn này hoàn toàn là chịu tội.

Giang Niên thì không quan tâm lắm, nếu đã muốn trang bức, vậy phải quán triệt đến cùng.

Tiếng còi bén nhọn vang lên, chạy thể thao bắt đầu.

Tiết sau là tiếng Anh.

Thiến Bảo vội vàng ôm giáo án tiến vào lớp, vừa đi vài bước suýt nữa vấp chân quỳ gối bên cạnh bục giảng.

“Lớp các em có mùi gì vậy!!”

Đám nam sinh ồn ào: “Mùi vị đàn ông!!”

“Mở cửa sổ mở cửa sổ!” Thiến Bảo che mũi: “Đi học như xuất gia, gần bùn mà không hôi tanh mùi bùn, tôi không muốn ngày nào đó có dính líu đến tai nạn lao động.”

Rầm rầm, tất cả cửa sổ đều được mở ra.

Giang Niên một tay chống đầu, nghe giọng Thiến Bảo thì vô thức ngáp một cái. Còn chưa ngậm miệng thì đã bị Thiến Bảo đứng trên bục giảng bắt tại trận, liền điểm danh hắn.

“Giang Niên, lên bảng giảng bài thì đi!”

“Hả?” Giang Niên không nhịn được, lề mà lề mề đứng dậy, mở miệng nói: “Thưa cô, Lý Hoa cũng làm bài thi rồi, cô gọi Lý Hoa đi.”

Lý Hoa chậm rãi đánh ra một dấu chấm hỏi, sợ anh em dễ chịu một giây đúng không?

Thiến Bảo lườm hắn một cái: “Nói nhiều cái gì, đi lên!”

Cả một tiết 45 phút, Giang Niên giảng 25 phút đồng hồ. Thiến Bảo hi hi ha ha 5 phút, tổng kết 5 phút, giảng về viết văn 10 phút.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free