Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vừa Mới Chuẩn Bị Thi Đại Học, Hệ Thống Ly Hôn Ngịch Tập Tới (Bản Dịch) - Chương 90: Chapter 90: Cậu thật ác độc

“Cái gì?” Giang Niên ngơ người.

“Hả? Tôi có nói gì sao?” Từ Thiển Thiển mặt đầy ngây thơ, dưới ánh đèn lại ôn nhu dịu dàng, đôi mắt đẹp sáng rực như sao: “Ai nha, phải về sớm một chút, hôm nay phải làm bài thi.”

“Từ Thiển Thiển! Đưa điện thoại cho tôi!” Giang Niên nhào qua.

“Không đưa, hì hì!”

Hai người chạy đuổi trên con đường mờ tối, cái bóng kéo dài, dần dần trở nên mơ hồ nơi góc đường.

Hôm sau, mưa nhỏ.

Một cơn mưa thu một trận lạnh, Từ Thiển Thiển soi gương, mặc áo kaki cổ tròn, trịnh trọng sửa sang lại mái tóc búi cao, lúc này mới đeo balo và cầm dù đi ra ngoài.

Cạch, Giang Niên cũng mở cửa đối diện đi ra.

Chuyển phát nhanh mới đến một phần, trong nhà không có người nhận, nên chờ ngày mai đủ rồi xuống lấy.

Trong hành lang cũ kỹ, bởi vì trời mưa dầm nên ánh sáng không tốt lắm. Thiếu nữ búi tóc cao càng đáng yêu, lại có thêm một tia thận trọng so với trước kia.

“A, đổi kiểu tóc à, đẹp đấy.” Giang Niên đưa tay, muốn chọc chọc vào đó.

Từ Thiển Thiển đẩy cái móng heo muốn ăn mặn kia ra: “Chạm vào thử xem, đảm bảo cậu chơi game thua cả năm.”

“Fuck, cậu thật ác độc!” Giang Niên lập tức rụt tay lại, biết cha không ai bằng con mà: “Uổng công hôm qua tôi còn giúp cậu xử lý quan hệ trên mạng.”

“Xì.” Từ Thiển Thiển bĩu môi, không nói gì.

Nhưng đêm qua thấy người kia sụp đổ, gửi liền 10 bình luận mà không nhận được đáp lại, nàng cũng thấy rất thoải mái. Mặc dù nói vậy không hay lắm, nhưng… Không quan trọng.

Trừ công đức thì trừ của Giang Niên.

Hai người xuống lầu, bung dù đi vào màn mưa, hai chiếc dù nở rộ trong màn mưa. Đi qua con hẻm nhỏ tràn đầy vũng nước, vài phút đã đến đường cái.

Trên đường toàn là gạch vỡ vụn, khắp nơi đều là hố, bạn vĩnh viễn không biết một bước tiếp theo sẽ là thứ gì.

“Ngày mai là đại hội thể dục thể thao rồi, thời tiết này còn tổ chức sao?” Giang Niên nói một câu, nước dưới chân lại tung tóe, lập tức bị Từ Thiển Thiển đấm một cái.

“Đừng nghịch nước!”

“Tôi thấy cậu mặc tận ba áo, không phải sợ cậu nóng sao?” Giang Niên cười hề hề, mỗi khi đi cùng với Từ Thiển Thiển, hắn lại không nhịn được mà muốn buôn bán kiếm (tiện).

“Ai bảo cậu ra ngoài chỉ mặc áo cộc tay, đáng đời!” Từ Thiển Thiển cười lạnh một tiếng: “Mắt không tốt thì quyên gop cho quán cơm đi, tôi chỉ mặc hai…”

Nói một nửa, nàng chợt phản ứng lại, mặt đỏ lên.

“Giang Niên! Cậu muốn chết à!”

Giang Niên chạy hai bước kéo dài khoảng cách, hai chiếc dù lập tức biến thành một trước một sau.

Trong nháy mắt đã lẩn vào trong đám dù nhiều màu sắc, rồi biến mất không thấy nữa.

Lên đến lầu bốn, vừa hay chạm mặt Lý Thanh Dung, hình như nàng vừa ở chỗ máy nước nóng về.

“Lớp trưởng.” Giang Niên vẩy dù, nước mưa chui vào hành lang.

“Ừm.” Lý Thanh Dung khẽ gật đầu, đột nhiên dừng bước: “Phiếu báo danh đại hội đã nộp lên rồi, hình như cậu báo danh chạy 3000 mét?”

“Ừ, sao thế?” Vẻ mặt Giang Niên vô cùng nghi hoặc.

“Không có gì, tôi cũng báo danh ở tổ nữ.” Thần sắc Lý Thanh Dung như thường, môi khẽ nhếch: “Cần chạy chung không?”

“Hả?”

Vu Đồng Kiệt vừa chạy vào tòa nhà dạy học, cất dù che mưa, mặc kệ nước chảy tí tách, dù sao hành lang cũng ướt đẫm rồi.

Tâm trạng của Vu Đồng Kiệt cũng xấu như thời tiết hôm nay vậy.

Thật ra hắn không muốn đối đầu với Giang Niên, chỉ là xem thường người gian lận mà thôi. Lúc phát hiện là hiểu lầm, hắn cũng hơi hối hận rồi.

Nhưng bây giờ nói gì cũng đã muộn, hắn cũng không thích vẻ hùng hổ dọa người của Giang Niên.

Ông!

Điện thoại rung lên, Vu Đồng Kiệt lấy điện thoại ra xem.

Chu Ngọc Đình: “Ngày mai là đại hội thể dục thể thao, tối mai bọn tôi định xin nghỉ tự học buổi tối, ra ngoài tụ tập một chút. Vu thiếu có đến không, Lưu Phi Bằng cũng đi.”

Vu Đồng Kiệt cúi đầu suy nghĩ, rồi đáp lại: “Được.”

Thật ra Vu Đồng Kiệt không quen Chu Ngọc Đình, chỉ là quen biết với Lưu Phi Bằng cho nên mới kết bạn. Nói thật, hắn không thích vòng bạn bè của Lưu Phi Bằng cho lắm.

Cũng chỉ nể tình thành tích của Chu Ngọc Đình không tệ, cho nên mới nói chuyện vài câu.

Còn những thứ khác, Chu Ngọc Đình còn không bằng 1% của Lý Thanh Dung.

Nhớ đến Lý Thanh Dung, Vu Đồng Kiệt không khỏi thở dài một hơi.

Nếu như là hai năm trước, hắn vẫn có ý tưởng. Dù sao Lý Thanh Dung dù tính cách cứng ngắc, nhưng rất xinh đẹ, quan trọng nhất là loại khí chất đặc biệt kia.

Nhưng sau khi bác của Lý Thanh Dung được điều lên thành phố, Vu Đồng Kiệt cơ bản đã từ bỏ.

Bây giờ lại đổi lớp, trùng hợp trở thành bạn học cùng lớp.

Nếu như không có vụ mâu thuẫn trong lớp Anh hôm đó, nói không chừng còn có cơ hội. Nhưng chuyện này đã náo loạn lên rồi, Lý Thanh Dung lại là người cứng nhắc, chỉ sợ ấn tượng đối với mình…

Cũng may hắn đã báo danh đại hội thể dục thể thao, chạy 3000 mét vẫn không có ai báo danh.

Hành động này của mình, cũng coi như giúp Lý Thanh Dung một tay.

Có lẽ, ấn tượng sẽ được đổi mới.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free