Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Xuyên Qua Huyền Huyễn Thế Giới: Ta Vậy Mà Không Phải Thiên Mệnh Chi Tử - Chương 15: Thành thân (2)

Một vị mặc áo bào đứng chủ trì lễ thành thân, xung quanh ông ta là những hàng bàn ghế được bày biện ngay ngắn. Trên các hàng ghế là những vị chưởng môn, vài lão tổ từ các tông môn khác và một số trưởng lão của Ngọc Thanh Tông. Ở vị trí chủ tọa, Ngọc Tử và phu nhân Th·iếp Khương đang ngồi. Vị chủ trì lên tiếng.

“Giờ lành đã đến, mời tân lang tân nương tiến vào!”

Xung quanh bàn tán nhộn nhịp.

“Cuối cùng cũng được thấy người có thể thành thân với Ngọc tiểu thư, con gái bảo bối của Ngọc tông chủ, là ai nhỉ?”

“Ta cũng mong chờ xem!”

Tiếng bàn tán vang lên ồn ào, Ngọc Tử đành phất tay ra hiệu mọi người giữ im lặng.

Trước cửa đại điện, một tân nương khoác bộ áo cưới lộng lẫy cùng khăn trùm đầu màu đỏ bước vào. Ngọc Chi bước đến, đứng chờ một lúc lâu nhưng vẫn không thấy Mộng Cơ xuất hiện, nàng bắt đầu lo lắng.

Mọi người lại bắt đầu bàn tán xôn xao: “Rốt cuộc tân lang đâu rồi? Ngươi có biết không?”

“Ta cũng không biết, ngươi hỏi ta sao ta biết!”

Một người hiếu kỳ nói: “Ngọc tông chủ, rốt cuộc tân lang đâu rồi?”

Ngọc Tử bối rối đáp: “Chắc hắn đang gặp chuyện gì đó. Xin chư vị đợi một lát, ta sẽ đi xem thử!”

Ông ta cười gượng gạo nói. Ngọc Chi liền đến bên cạnh phụ thân, giọng đầy lo lắng: “Mộng Cơ sẽ không thất hứa với con đâu, chắc chắn có chuyện gì xảy ra rồi?”

Ngọc Tử gật đầu, sau đó lớn tiếng nói: “Kính thưa chư vị, thời gian cử hành hôn lễ sẽ bị chậm hơn so với dự kiến, vậy xin chư vị cứ tự nhiên dùng tiệc!”

Nói xong, Ngọc Tử cùng Ngọc Chi phi hành rời đi.

Mộng Cơ nghe xong mọi chuyện liền gật đầu nói: “Vậy chúng ta đi thôi. Dù Ngọc Chưởng môn chưa ấn định thời gian, ta cũng phải đến ngay!”

Mộng Cơ đứng dậy, bước sang phòng bên cạnh thay bộ y phục đang mặc bằng lễ phục tân lang. Vừa bước ra khỏi phòng, mấy nữ nhân thấy vậy đều giơ ngón tay cái tán thưởng.

“Ca ca mặc thật là hợp,” một nàng buồn bã nói, “Ca ca sắp thành thân rồi!”

Lăng Cô đang vận công cũng đứng dậy tiến đến: “Huynh thành thân rồi, muội sẽ đợi huynh!” Nàng muốn nói rằng, Mộng Cơ thành hôn cùng Ngọc Chi xong rồi sau đó sẽ đến nàng.

Tuyết Anh cùng Nhuận Thanh không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ rời khỏi phòng, phi hành đi Ngọc Thanh Tông. Tiêu Dao cũng theo sau. Riêng U Linh, đang tu luyện trong thức hải của Mộng Cơ, nàng không quan tâm chuyện gì xảy ra bên ngoài. Chỉ cần Mộng Cơ gặp nguy hiểm, nàng sẽ xuất hiện. Trước đây, khi Mộng Cơ tẩu hỏa nhập ma và bị linh khí đen bao trùm, nàng đã không thể xuất hiện.

Lúc này, Mộng Cơ tiến đến bên cạnh Ngọc Chi nói: “Đi thôi!”

Ngọc Chi vẫn còn lo lắng cho sự an nguy của hắn nên nói: “Huynh vừa trải qua cơn nguy kịch, nên nghỉ ngơi đi!”

Hắn lắc đầu: “Ta không sao, ta đã bình phục rồi!”

Trong lúc ở trong thức hải, hắn đã được giọng nói kia chữa lành toàn bộ thương thế, cảnh giới cũng quay trở lại Luyện Thần cảnh. Hắn đột phá thành công, nhưng vẫn cần thêm lịch luyện để vững chắc tu vi.

Ngọc Chi điều động linh khí xem xét xung quanh Mộng Cơ, nhận thấy hắn không còn bị linh khí đen bao trùm, dù chỉ là một chút. An tâm hẳn, nàng nói: “Được rồi, chúng ta đi.” Hai người tức thì biến mất. Những người ở Luyện Hư cảnh có thể không cần phi hành, nhưng sẽ tiêu hao một lượng lớn linh khí. Vì vậy, ít Luyện Hư cảnh nào sử dụng phương pháp này, chỉ khi đạt đến Luyện Thần cảnh mới có thể dùng thành thạo mà không bị tiêu hao quá nhiều linh khí.

Lúc này, Ngọc Tử đã quay trở lại sau thời gian bằng vài nén nhang. Ông đứng trên lễ đài, lớn tiếng nói: “Kính thưa chư vị, thành thật xin lỗi, nhưng lễ thành thân của con gái ta hôm nay e là phải dời sang ngày khác!”

Đám đông đang định xôn xao bàn tán thì bỗng một tiếng nói vang lên: “Cha không cần lo lắng, bọn con đã đến rồi!”

Hai người từ từ hiện ra, mọi người xung quanh đều chăm chú nhìn Mộng Cơ. Mộng Cơ thoáng bối rối, hoang mang. Sự bối rối này không phải vì sợ hãi, mà bởi vì những người xung quanh đều là các trưởng lão, chưởng môn của vô số tông môn khắp Đông Vực. Hắn tự hỏi, làm sao Ngọc Thanh Tông có thể mời được đông đảo như vậy chứ. Mộng Cơ vẫn chưa biết rằng, Ngọc Thanh Tông là đệ nhất tông môn tại Đông Vực.

Tiêu Dao giới được chia thành Tứ Vực: Đông Vực, Tây Vực, Nam Vực, Bắc Vực, trong đó Đông Vực là vùng thịnh vượng nhất. Nghìn năm trước, tứ vực không phân chia như bây giờ, mà từng là một mảnh lục địa thống nhất, được gọi là Thần Cơ Quốc, do một Thánh Nhân cai quản trật tự. Tuy nhiên, vì trận chiến Yêu Ma nghìn năm trước, các Thánh Nhân đều không còn hiện diện trên thế gian này, khiến số lượng cư��ng giả Thánh Cảnh cũng chẳng còn nhiều. Số lượng Thánh Cảnh chỉ còn đếm trên đầu ngón tay. Người ta đồn rằng Ngọc Thanh Tông có thể đứng vững vị trí đệ nhất tông môn thiên hạ là nhờ có một vị Thánh Cảnh đang tọa trấn bảo hộ. Dù Đông Vực vẫn còn Thánh Cảnh, nhưng Tây Vực, Nam Vực và Bắc Vực lại không hề có một vị Thánh Cảnh nào, thậm chí Luyện Thần cảnh cũng đã trở nên khan hiếm. Ở các vùng còn lại, Luyện Hư cảnh đã là cường giả mạnh nhất của một tông môn bình thường, còn có Luyện Thần cảnh thì đã đủ tư cách đứng vào hàng ngũ tông môn đệ nhất. Lịch sử về nghìn năm trước đã bị mai một, nên những thông tin trên cũng chỉ là lời đồn đại ít ỏi được lưu truyền.

Quay lại lễ thành thân.

Mộng Cơ được các vị lão tổ xung quanh xem xét kỹ lưỡng, rồi đều há hốc mồm kinh ngạc: “Tiểu tử này mới vừa mười mấy tuổi đầu mà đã đạt đến Luyện Thần cảnh nhất giai!”

Một vị lão tổ thốt lên, khiến xung quanh lại được dịp xôn xao.

“Tuổi còn trẻ như vậy mà đã là Luyện Thần cảnh, hắn chính là người thứ mười ba được ghi lại trong sách đạt đến cảnh giới này khi tuổi còn trẻ.”

“Căn cơ của hắn đạt đến đỉnh cấp bao nhiêu giai? Rốt cuộc hắn sở hữu loại thánh thể gì đây nhỉ? Ngươi biết không?”

“Không.”

“Vậy ngươi có muốn biết không?”

“Ta muốn biết.”

“Ta cũng thế!”

Ngọc Tử dở khóc dở cười, đành lên tiếng: “Thôi được rồi chư vị, hôm nay lễ thành thân của con gái ta xin phép được bắt đầu!”

“Chư vị!” Ông ta nhấn mạnh. Nghe lời ông, mọi người xung quanh đều lập tức giữ im lặng.

Vị chủ trì lễ thành thân liền hô lớn: “Mời tân lang tân nương tiến đến!”

Hai người tiến đến, đứng trước mặt của Ngọc Tử cùng Th·iếp Khương. Khi tân lang tân nương đã đứng vào vị trí, vị chủ trì liền nói tiếp.

“Nhất bái thiên địa.” Hai người cúi đầu.

“Nhị bái cao đường.” Tân lang tân nương quỳ xuống cúi đầu với phụ mẫu.

“Phu thê giao bái.” Hai người đứng dậy, quay mặt về phía đối phương cúi đầu.

“Đưa vào động phòng.”

Ngọc Chi được đưa vào phòng tân hôn, còn Mộng Cơ tiến đến đại điện, cầm trên tay chén rượu định phát biểu. Ngọc Tử cũng cầm chén rượu lên, lớn tiếng nói: “Kính thưa chư vị, hôm nay là ngày vui của con gái ta, xin mời mọi người cứ thoải mái uống, không say không về!”

“Cạn chén!”

“Chúc mừng Ngọc Chưởng Môn, chúc tân lang tân nương trăm nghìn năm hạnh phúc.”

“Cạn!”

Nói xong, mọi người xung quanh đều uống chén rượu.

Bỗng nhiên, một vị lão tổ tiến đến. Đó là Thiên Long, vị lão tổ mà Mộng Cơ từng ra tay cứu giúp. Thiên Long mang theo chén rượu tiến đến, cười nói: “Mộng đạo hữu, chúng ta lại gặp mặt rồi! Hôm nay ta xin chúc mừng ngươi, cạn chén!”

Sau khi uống cạn chén rượu, Mộng Cơ hỏi: “Vị tiền bối, các đồ đệ của người vẫn ổn chứ?”

Thiên Long lắc đầu: “Không sao cả, nhờ có tiểu hữu mà ta không mất một đệ tử nào!”

“Cảm tạ tiểu hữu,” ông ta ôm quyền tạ ơn, “ta có chút quà muốn tặng tiểu hữu.” Thiên Long rồi lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một cây cung chế tác từ loại gỗ vân quý hiếm không biết đã bao nhiêu năm tuổi. Đưa cho Mộng Cơ nói: “Ngươi hãy nhận lấy đừng từ chối!”

Ông ta còn lấy thêm cho Mộng Cơ một mũi tên, xem như là quà thành thân.

“Cây cung này ta không biết tên, nhưng đây là một món vũ khí Địa giai. Mũi tên này cũng là Địa giai!”

Mộng Cơ gật đầu nhận lấy, hắn đương nhiên không thể từ chối.

Mấy nữ nhân cũng tiến đến bên cạnh hắn, chúc mừng hắn.

Bản dịch này được xuất bản và bảo vệ bản quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free