Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Xuyên Qua Mạt Thế Thế Giới, Muốn Sống Sót Phải Tu Tiên - Chương 86: Căn cứ bị quấy nhiễu

Về đến gần thành phố Sơn không cảm nhận được con sói biến dị theo đuôi mình, cậu mới yên tâm tiến vào căn nhà trú ẩn. Về đến nơi trời vẫn còn chưa sáng, Sơn liền ngồi tại chỗ, lấy chai lớn đựng linh thuỷ ra ngoài. Nghĩ ngợi một chút Sơn lại lấy một chai nhỏ khác để chia nhỏ số linh thuỷ ra, bây giờ dùng cũng chưa hết nổi được, để hở ra rất lãng phí, không bằng chia ra dùng một ít trước đã, số còn lại sẽ phong lại cất đi dùng tiếp sau. Sau khi chia ra hợp lý Sơn liền lấy chai linh thuỷ nhỏ đặt ở trước mặt, điều chỉnh một chút trạng thái cơ thể, sau đấy mới uống vào một ngụm nhỏ tiến hành hấp thu tu luyện. Linh thuỷ có khá nhiều cách dùng, có thể để trước mặt để linh khí toả ra rồi hấp thu như linh khí thông thường, có thể bôi lên da rồi từ đấy hấp thu, nhưng trực tiếp cùng hiệu quả nhất vẫn cứ là uống thẳng, như vậy vừa không bị tiêu hao ra môi trường, vừa dễ dàng hấp thu chuyển hoá hơn.

Linh thuỷ cũng không hề có mùi vị gì rõ ràng, nhưng đối với tu luyện giả nó không khác gì một loại thuốc bổ chất lượng cao, đã vậy còn không hề có tác dụng phụ gì. Linh thuỷ vừa vào miệng lập tức tản ra linh khí cực kỳ tinh khiết, đậm đà dễ chịu, linh khí tràn vào thể nội, đi qua quá trình vận chuyển công pháp chuyển hoá thành chân nguyên tinh thuần thẩm thấu vào cơ thể, chẳng những làm tu vi tịnh tiến, mà còn giúp cho cơ thể thải bỏ một số tạp chất tích tụ trong quá trình tu luyện cùng sinh hoạt. Quá trình tu luyện sử dụng linh thuỷ này làm Sơn có cảm giác cực kỳ khoan khoái dễ chịu, cùng với tu vi tăng lên nhanh chóng hơn hẳn lúc tu luyện thông thường làm cậu quên cả giờ giấc, cảm giác bên ngoài. Cứ mỗi khi chuyển hoá xong một ngụm linh thuỷ thì Sơn lại uống vào một ngụm nữa, lại lặp lại quá trình tu luyện, rèn giũa chân nguyên. Nhờ có lượng linh khí tinh khiết cùng dày đậm này mà lâu lắm rồi Sơn mới cảm thấy quá trình tu luyện của mình nước chảy mây trôi thế này. Sơn cứ thế tu luyện thẳng đến lúc cạn sạch linh thuỷ từ chai con, vốn còn muốn lấy thêm ra dùng tiếp, nhưng trời thì cũng đã sáng rồi, mặt trời cũng đã lên cao kha khá, những người khác cũng đã thức giấc hết rồi. Mục đích chính của chuyến đi này là đưa mọi người đến căn cứ Lâm Huy, bây giờ cũng nên xuất phát, Sơn chỉ đành tiếc nuối bỏ đi ý định tu luyện tiếp, đứng dậy chuẩn bị lên đường.

Không cần chuẩn bị bao lâu, tất cả mọi người đã sẵn sàng di chuyển thẳng đến căn cứ. Vì vị trí bây giờ cũng đã không quá xa căn cứ, nên trên đường nhóm của Sơn cũng không gặp phải xác sống hay dị thú mạnh mẽ nào cả, Sơn chỉ phải lưu ý tránh xa cái hướng có con sói biến dị kia là được. Con sói kia trí tuệ cũng đã phát triển đến một mức nào đấy rồi, Sơn cảm thấy nó cũng đã ghim cậu rồi, bây giờ mà đụng phải nó thì chắc chắn là bị nó rượt đến c·hết, nên tránh được bao xa thì nên tránh bấy nhiêu xa. Đi hơi vòng sang đoạn đường chính một quãng đề phòng bất trắc, mấy người Sơn lúc này mới vượt qua ngọn đồi kia mà tiến về phía căn cứ.

Khi đã vượt qua hoàn toàn ngọn đồi rồi Sơn lúc này mới nhìn thấy từ xa có một đoàn người đang di chuyển theo hướng ngược lại với mình, hẳn là mới từ căn cứ đi ra. Sơn nghĩ một chút rồi vẫn lôi ra cái mặt nạ thay đổi khuôn mặt hồi trước cậu từng dùng ra, biến mặt mình thành khuôn mặt của sư phụ. Sơn vào căn cứ Lâm Huy có thể sẽ bị bị người khác nhận ra, rồi liên quan đến chiến tích hay năng lực của cậu nữa, Sơn không muốn gặp phiền phức, nên cứ thay đi cái thân phận khác rồi vào căn cứ sau. Dặn mấy người đồng hành cùng giữ bí mật thân phận của mình xong, Sơn mới dẫn theo đoàn người tiến về phía đoàn người đi hướng ngược lại, mục đích tất nhiên là muốn hỏi han một chút tình hình phía căn cứ rồi.

Đoàn người đang tiến lại kia cũng không phải muốn là có năng lực như Sơn, không thể phát hiện ra nhóm Sơn sớm được, phải đi thêm một đoạn nữa mới phát hiện ra.

Còn Sơn cũng nhìn ra được đây là một đoàn lính được vũ trang chỉnh tề, chứ không phải đoàn đội thu vật tư hay săn xác sống như cậu nghĩ ban đầu. Hai phía người vừa chạm mặt nhau, Sơn còn chưa kịp lên tiếng chào hỏi gì thì phía bên đoàn lính đã có người lên tiếng trước rồi:

“Chào anh chị, chúng tôi là lính tuần tra thuộc căn cứ Lâm Huy, bây giờ bên ngoài căn cứ rất nguy hiểm, yêu cầu anh chị nhanh chóng trở về căn cứ để tránh gặp phải t·ai n·ạn không đáng có.”

“Cảm ơn anh đã nhắc nhở, nhưng chúng tôi là người từ ngoài mới tìm đến căn cứ để trú lại, không biết gần đây đã phát sinh sự kiện gì mà lại nguy hiểm đến mức như vậy?” – Sơn dò hỏi.

“Thì ra mấy anh chị là người ngoài mới đến, bảo sao lại không biết gì mà vẫn đi lại ngoài này. Chuyện là rạng sáng nay không hiểu từ đâu xuất hiện một con dị thú dạng sói cấp 5 tập kích căn cứ chúng tôi, cũng may là căn cứ chúng tôi đã được căn cứ khác phái cường giả cấp A trợ giúp, nên đã đẩy lùi được con sói càn quấy. Nhưng tiếc là không thể tiêu diệt được nó ngay do nó rất giảo hoạt cùng mạnh mẽ. Thậm chí còn có người phát hiện con sói vẫn lảng vảng ở những khu vực khác xung quanh căn cứ, vì vậy người dân được khuyến cáo nên ở nguyên trong căn cứ, cấp trên còn phái từng đoàn lính thực lực tốt đi tuần tra thường xuyên, nếu phát hiện ra con sói lập tức sẽ làm ra phản ứng tránh xảy ra bất trắc.” – Người lính trả lời – “Anh chị từ ngoài đến cần nhanh chóng đến căn cứ làm thủ tục định danh để có thể nhanh nhất dừng chân nghỉ ngơi an toàn.”

“Trời, vậy thì nguy hiểm quá!” – Sơn nói với giọng hãi nhiên – “Cảm ơn anh đã cảnh báo sớm cho chúng tôi.”

Khách sáo hỏi han đường đi cùng vài thông tin cơ bản về căn cứ, Sơn lúc này mới dẫn theo mấy người tiếp tục tiến về căn cứ Lâm Huy. Trong lòng Sơn lúc này hơi có chút áy náy về việc con sói biến dị kia, do cậu c·ướp đi bảo vật từ chỗ nó, nó không dò tìm được tung tích của cậu mà đã chuyển hướng sang phía căn cứ, cũng may mà trong căn cứ có cường giả toạ trấn, không để cho con sói làm loạn hay kịp đi hại người khác, không thì Sơn lại tự trách mình mất. Vì vậy Sơn quyết định đến căn cứ tìm một chỗ ở tốt, kín đáo, yên tĩnh một chút, thừa cơ đột phá cảnh giới lớn, đến lúc ấy cậu đã thừa sức xử lý con sói lớn kia rồi. Sơn có chủ ý này là do sau quá trình tu luyện đêm qua, cậu đã đem tu vi đẩy lên đến cực hạn của Khí Cảm tầng chín rồi, chỉ cần rèn giũa thêm một lần nữa cùng chuẩn bị tốt tâm lý là cậu đã sẵn sàng thử đột phá bình cảnh rồi.

Nhóm người Sơn đi thêm một quãng nữa là đã đến cửa lớn căn cứ, ở đây do trong lúc bên ngoài không được an toàn nên công tác xác định danh tính cho người dân để được vào căn cứ diễn ra rất nhanh chóng, không từ từ, chậm rãi như lúc bình thường. Làm xong hết thảy những thứ này, mấy người Sơn mới vào thẳng trong khu dân cư của căn cứ, cũng không khác mấy với lúc Sơn lần đầu tiến vào căn cứ Bạch Hổ hay căn cứ Bình Minh hồi trước. Chỉ là do bên ngoài lúc này đang không an toàn nên hầu hết không có cá nhân hay tổ chức nào nguyện ý ra ngoài, ngoài ra Sơn còn nghe người ta bàn tán rất nhiều về tình hình ngoài kia. Vừa đi sâu vào trong vừa nghe ngóng tình hình chung quanh, Sơn còn nghe được người ta bàn về sự diệt vong của căn cứ Bình Minh mấy hôm trước nữa, điều này làm cho Thắng ở bên cạnh nghe thấy thì mặt sụ lại, hai mắt có chút hơi đỏ lên. Thằng bé hẳn là vừa tiếc thương cho người của căn cứ Bình Minh, vừa nhớ đến chị gái của mình đây.

“Thắng! Thắng!”

Đang đi lại thì từ xa một tiếng gọi lớn từ một người đàn ông vọng vào tai mấy người Sơn, quay lại thì thấy một người đàn ông cao gầy đang hướng mấy người chạy lại gần.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free