(Đã dịch) Xuyên Toa Chư Thiên - Chương 153: Tâm linh nô dịch
"Ngươi đáp ứng?"
Sở Vân Phi vội vã hỏi han, sắc mặt vô cùng khó coi.
Sở Dương cười đáp: "Sớm muộn gì cũng phải đi bước này, chi bằng ta thỏa mãn tâm nguyện của bọn họ vậy!"
Sở Vân Phi nghiêm nghị nói: "Ngươi có biết chỉ cần ngươi rời khỏi thành, sẽ có bao nhiêu cường giả theo đuôi? Ngay cả Đại tông sư trên Đằng Long bảng cũng có thể ra tay, thậm chí cường giả Nguyên Thần cũng không ngoại lệ, ngươi lấy gì ngăn cản?"
Sở Dương nghiêm túc đáp lời: "Yên tâm đi, ta cũng là kẻ giết người từ trong núi thây biển máu mà ra, nếu không nắm chắc, sao dám mạo hiểm? Về phần tuần sát cứ, cùng lắm thì ta không làm nữa là xong!"
"Ai!"
Sở Vân Phi nhìn Sở Dương hồi lâu, thở dài một hơi rồi nói: "Thôi được, chuyện của Chỉ Nghiên, ngươi cứ yên tâm!"
Sở Dương chắp tay nói: "Vậy liền xin nhờ!"
Sở Vân Phi liếc nhìn xung quanh một lượt, kéo Sở Dương đến một chỗ vắng vẻ, sau đó lấy ra bốn lá cờ màu đỏ trao cho rồi truyền âm: "Đây là Tứ Tượng Ẩn Hình trận, một khi bố trí xuống thì có thể ẩn nấp hành tung, che giấu khí cơ, có lẽ sẽ hữu dụng với ngươi!"
"Linh khí?"
Sở Dương hơi bất ngờ.
Sở Vân Phi nói: "Hạ phẩm linh khí, ta chỉ có thể giúp ngươi đến thế thôi! Hy vọng ngươi có thể bình an trở về!"
Sở Dương nở một nụ cười tự tin vô cùng, nói: "Nếu như ta có thể bình yên trở về, khi đó ắt xin chức thái tử!"
Tựa hồ hắn có thể dễ dàng vượt qua nguy hiểm sắp tới.
Sở Dương phấn chấn như vậy khiến Sở Vân Phi chỉ biết cười khổ lắc đầu, sau đó kiên định nói: "Nếu ngươi trở thành thái tử, ta sẽ phụ tá ngươi!"
Sở Dương đại hỉ nói: "Thật chứ?"
Sở Vân Phi cười đáp: "Nam tử hán đại trượng phu, nhất ngôn ký xuất tứ mã nan truy! Với thiên tư, ngộ tính, tâm tính sát phạt quả đoán của ngươi, nếu ngươi thuận lợi giết ngược trở về, bước vào cảnh giới Đại tông sư, thì đại vị tương lai ngươi cũng có chút khả năng đạt được, nên ta tự nhiên phải sớm đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, coi như là đầu tư trước vậy!"
Sở Dương cười nói: "Vụ đầu tư này của ngươi tuyệt đối không lỗ vốn! Chờ ta trở thành thái tử, khi đó mới thật sự là rồng bay trên trời!"
Sở Vân Phi chấn động.
Lại hàn huyên vài câu, cáo biệt rồi rời đi.
"Thật sự cho rằng đã nắm chắc ta rồi sao? Hừ, ta sẽ khiến các ngươi phải giật nảy mình!"
Sở Dương thầm cười lạnh trong lòng, đang định rời đi thì thấy hai người đi tới.
"Xếp hạng nhất trên Tiềm Long bảng, nghe đại danh đã lâu nhưng chưa có dịp gặp mặt, vốn tưởng là chuyện đáng tiếc, không ngờ hôm nay lại gặp được, càng vui mừng hơn khi ngươi cũng là đồng sự của chúng ta! Ta tên Chu Tam, hắn là Lưu Thất."
Hai thanh niên áo xám đi tới, Chu Tam ôm quyền cười nói: "Không bằng chúng ta đi cùng nhau nhé? Cũng coi như có bạn đồng hành!"
S��� Dương ôm quyền, cười tủm tỉm nói: "Chào hai vị, các ngươi thật sự nguyện ý đi cùng ta?"
Lưu Thất mừng rỡ nói: "Có thể đi chung với người xếp hạng nhất Tiềm Long bảng, đó là vinh hạnh của chúng ta!"
Chu Tam cũng cười: "Đúng là vinh hạnh của chúng ta, chí ít cũng có thể an toàn hơn!"
"Vậy tốt, cùng đi chung vậy!"
Sở Dương đáp ứng.
Ba người mua một thớt Tuyết Long mã ở trong tổng bộ ám vệ. Loại ngựa này thiện chạy đường dài, một ngày có thể chạy vạn dặm, lại nhanh như tia chớp, có thể tiết kiệm được rất nhiều thời gian.
Ở Thịnh Kinh, đường cái rất rộng rãi, dù là ba ngựa song hành cũng không gây trở ngại cho người đi đường.
Khi gần đến cửa thành, Sở Dương phát hiện ra ở cửa sổ của một tửu lâu ba tầng có người đang nhìn mình, hắn quay đầu nhìn lại thì khóe miệng co giật.
Cười cười, khẽ gật đầu xem như chào hỏi, hắn đang định quay đầu đi tiếp thì bên tai lại nghe được một thanh âm.
"Ngươi thật sự muốn ra khỏi thành?"
Thanh âm hơi run rẩy.
"Bước này sớm muộn gì cũng phải bước ra!"
"Ngươi có biết tin tức về nhiệm vụ của ngươi đã truyền ra ngoài không, những gì chờ đợi ngươi ở ngoài thành, ngươi biết không?"
Thanh âm hết sức phức tạp.
Sở Dương trầm mặc chốc lát rồi nói: "Ta há có thể không biết? Hoa Thiển Ngữ, ngươi cũng muốn đi sao?"
"Nếu ta đi, ngươi sẽ giết ta sao?"
Hoa Thiển Ngữ mặc một bộ đồ đỏ, đỏ tươi diễm, đỏ chói mắt, cũng đỏ đau thương.
"Sẽ!"
Sở Dương nói không chút do dự.
Hoa Thiển Ngữ trầm mặc chốc lát, nói: "Nếu như ngươi chết, ta sẽ nhặt xác cho ngươi!"
Thanh âm chấm dứt, người đã biến mất.
Sở Dương ngẩng đầu, lộ vẻ phức tạp.
"Sở huynh, sao vậy?"
Chu Tam thấy Sở Dương lắng nghe rất lâu thì không khỏi hỏi han.
"Đi nhanh thôi, ra khỏi thành sẽ tự do tự tại!"
Lưu Thất vội vã không nhịn nổi.
"Được!"
Sở Dương cười lớn một tiếng, thúc ngựa chạy nhanh ra ngoài.
Giờ khắc này, không biết có bao nhiêu tin tức lén lút truyền đi, cũng không biết có bao nhiêu cường giả thở phào một hơi, lộ ra ý cười muốn giết người.
Một đường đi vội, hướng bắc mà đi.
Gần đ��n giữa trưa, bọn họ đã đi được hơn hai ngàn dặm, dừng lại trong một rừng cây dưới chân núi.
Chu Tam xuống ngựa, thở dốc vài tiếng, bất đắc dĩ nói: "Đi đường như thế này, dù là Tông sư cũng có chút không chịu nổi!"
Lưu Thất cảm thán: "Sở huynh thật lợi hại, hạng nhất Tiềm Long bảng, đi đường lâu như vậy mà vẫn bình thường như không có gì!"
"Chẳng qua chỉ là đi trước mấy bước thôi, tương lai ra sao còn chưa biết!"
Sở Dương khoát tay, để Tuyết Long mã đi qua một bên ăn cỏ, hắn mở túi nước uống một ngụm, tùy ý nói: "Nơi này hơi hoang vu nhỉ!"
Chu Tam nói: "Chờ khi chúng ta ra khỏi Đại Sở hoàng triều, ngươi sẽ biết thế nào gọi là hoang vu. Ta đã từng đi qua Bắc Hoang một lần, chỗ kia hoang vu khiến người ta phải sợ hãi. Phóng tầm mắt nhìn tới, ngoại trừ cỏ hoang thì cũng chỉ có đá vụn sa mạc, vắng vẻ vô cùng."
Sở Dương giơ ngón tay cái lên nói: "Ngươi vậy mà đã đi qua Bắc Hoang? Không tầm thường!"
Chu Tam say mê nói: "Thế tính là gì? Lý tưởng của ta là bước vào cảnh giới siêu phàm thoát tục, ngưng tụ nguyên thần, khi đ�� ngao du ngũ hồ tứ hải, há chẳng càng thống khoái hơn sao? Thật đáng tiếc, một bước kia quá mức khó khăn!"
Sở Dương kỳ dị nói: "Nếu đã có lý tưởng đó, tại sao không tĩnh tu mà lại muốn tham gia vào chuyện này?"
"Không có tài nguyên, tĩnh tu quá chậm..."
Chu Tam đang nói thì đột nhiên dừng lại, thần sắc cũng cứng đờ, cười gượng gạo nói: "Sở huynh, ngươi nói cái gì?"
Lưu Thất sảng khoái nói: "Tất cả mọi người đều không ngốc, không cần phải giả bộ hồ đồ làm gì!"
Chu Tam biến đổi khí tức, ngập tràn sát cơ, nhìn Sở Dương nói: "Nếu đã đoán được, ngươi hẳn phải biết, hai chúng ta dẫn ngươi tới đây tất nhiên là bày ra một cái bẫy hoàn mỹ, đừng nói ngươi xếp hạng nhất trên Tiềm Long bảng, dù là hạng nhất Đằng Long bảng cũng không trốn thoát được, không bằng sảng khoái một chút, nói ra Khô Mộc tâm kinh đi, thế nào?"
Sở Dương quái dị cười: "Các ngươi tự tin đến vậy sao?"
"Ha ha ha!"
Lưu Thất cười lớn, hết sức tùy tiện nói: "Mặc cho ngươi thiên tài tuyệt đại, cái thế vô song thì sao? Chỉ là một tiểu nhân vật không nơi nương tựa, bị ít người để mắt tới, ngươi thật sự tưởng rằng ngươi có thể sống tiếp ư? Vọng tưởng thôi!"
"Ngươi xem thử đây là gì?"
Lưu Thất nói xong, tay bấm ấn quyết, đột nhiên từ trong lòng đất ngoài trăm trượng chui ra bảy thanh trường kiếm, mỗi một chuôi đều ẩn chứa thần uy tuyệt thế, tích chứa phong mang khiến Sở Dương cũng phải thầm run sợ.
Hiển nhiên chúng đã sớm được đặt xuống, mà thời gian cũng không lâu.
"Đây là Thất Tinh kiếm trận, mỗi một thanh trường kiếm đều là hạ phẩm linh khí, thiện sát phạt, một khi bị khốn trụ thì dù là đệ nhất cường giả Nguyên Thần cũng sẽ bị giảo sát."
Lưu Thất nắm chắc phần thắng trong tay, nói: "Ngươi còn muốn phản kháng sao? Ngươi có thể phản kháng sao?"
Sở Dương kỳ dị nói: "Các ngươi tưởng ta ngốc sao? Các ngươi nói đi chung thì ta đi? Các ngươi đi đường này thì ta liền đi đường này?"
Chu Tam và Lưu Thất đồng thời chấn động thân thể.
"Vậy thì sao?"
Nói xong, Chu Tam lấy ra một kiện vật phẩm, lại là một sợi dây thừng hoàng kim, hắn nghiêm nghị nói: "Thất Tinh kiếm trận chủ vây giết, dây thừng hoàng kim này của ta lại thiện đuổi bắt trói buộc, ta không tin ngươi còn có cơ hội lật bàn!"
Sở Dương không thể không cảm thán: "Vì đối phó ta mà không ngờ lại bỏ ra số vốn lớn như vậy! Tróc nã ta thì sao? Cường giả xung quanh đang nhìn chằm chằm, các ngươi thật sự cho rằng có thể bắt ta về?"
"Hắc hắc, chuyện này không cần ngươi phải phí tâm!"
Chu Tam cười lạnh một tiếng, đang định tế ra dây thừng hoàng kim.
"Ai, đáng tiếc thế gian lại có thêm hai người phải chết."
Sở Dương sâu kín thở dài, mắt sáng lên, tâm linh lực dâng trào, trong chốc lát chui vào trong tâm thần hai người.
Chu Tam và Lưu Thất hoàn toàn biến sắc, lộ vẻ giãy giụa, trên trán toát ra mồ hôi lạnh, sắc mặt cũng càng ngày càng dữ tợn, nhưng một lát sau đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh.
"Bái kiến chủ nhân!"
Hai người đồng thời quỳ xuống yết kiến, cung kính hết mực, tựa như một con chó nuôi, không, còn trung thành hơn cả chó.
Sở Dương phun ra một ngụm trọc khí, lộ ra nụ cười: "Khô Mộc tâm kinh tầng thứ năm quả nhiên không khiến ta thất vọng, có thể cưỡng ép cải biến ý chí của một số người. Tuy nhiên đối phó với hai Tông sư đã khó khăn như vậy, muốn nô dịch Đại tông sư e rằng không đủ sức, nhưng thôi, thế này cũng đủ rồi!"
"Đứng lên đi!"
Sở Dương vung tay áo lên, thu dây thừng hoàng kim và Thất Tinh kiếm trận vào, hơi trầm ngâm, lại lấy một số thứ ở trong Nạp Hư giới ra, phân phó nói: "Lập tức quay trở về bẩm báo tin tức cho Trấn Sơn Vương, sau đó cho hắn một kinh hỉ!"
"Vâng, chủ nhân!"
Chu Tam và Lưu Thất tuân mệnh, cưỡi ngựa trở về.
"Trong thành ta không dám làm loạn, nhưng ở đây?"
Sở Dương cười lạnh một tiếng: "Nơi này mới là chiến trường chính của ta!"
Đời người như một ván cờ, ai biết được nước đi tiếp theo sẽ ra sao. Dịch độc quyền tại truyen.free