(Đã dịch) Yêu Long Cổ Đế - Chương 157: Không muốn đi, liền chớ đi!
Nghe những lời này, vẻ mặt khó coi của lão giả kia lập tức trở nên âm trầm đến cực điểm.
Biển Bình Thiên là ai?
Tông chủ Chân Võ Tông, cường giả Long Thần cảnh trung kỳ chân chính!
Tuy rằng chỉ hơn lão giả này một tiểu cảnh giới, nhưng lão giả lại vô cùng tôn kính và e ngại hắn, bởi vì đến cấp bậc Long Thần cảnh, sự khác biệt về thực lực giữa các tiểu cảnh giới là một trời một vực.
Nếu không, sao có chuyện Long Thần cảnh sơ kỳ khai tông lập phái vẫn chỉ là tông môn cửu lưu, còn Long Thần cảnh trung kỳ đã có thể thăng lên tông môn bát lưu, Long Thần cảnh hậu kỳ lại càng có tư cách tấn thăng tông môn thất lưu!
Một tiểu cảnh giới, có thể đại diện cho cấp bậc của cả một tông môn!
"Kẻ này quá mức cuồng vọng!"
Lão giả thầm nghĩ: "Dù chúng ta không làm gì được hắn, nhưng Biển Bình Thiên là Long Thần cảnh trung kỳ, hơn nữa Chân Võ Tông còn có hai vị Long Thần cảnh, đến lúc đó nếu chúng ta cùng nhau liên thủ, nhất định sẽ đánh chết hắn!"
Liếc nhìn Tô Hàn, lão giả không lên tiếng.
Còn Tô Hàn đã đến đỉnh đầu Hà Như An.
Giờ phút này, bất kể là lão giả, lão ẩu hay trung niên nam tử kia, đều không có dấu hiệu muốn ra tay.
Nhất là lão giả và lão ẩu, họ đã tổn thất một kiện bảo vật phòng ngự cấp Tử Kim, đến giờ vẫn còn đau lòng vô cùng, dù muốn ra tay cũng không có gì để phòng ngự Tô Hàn.
Hoàng Kim cấp? Bạch Ngân cấp?
Ngay cả hộ thuẫn và chuông lớn cấp Tử Kim còn bị Tô Hàn nghiền nát, lấy ra những thứ dưới cấp Tử Kim chẳng khác nào tự dâng mình.
"Chư vị Thái Thượng trưởng lão, cứu ta!"
Đồng tử Hà Như An co rút, trong lòng tuyệt vọng, vừa lùi vừa cuồng hống.
"Oanh!"
Một bàn tay như muốn xé rách không khí, mang theo sương trắng mênh mông dữ d���i ập đến.
Bàn tay kia nhanh đến cực điểm, chớp mắt đã đuổi kịp Hà Như An, càng lúc càng lớn trong tầm mắt hắn.
"Tất cả mọi người, xuất thủ cho ta!!!" Hà Như An gào thét lần nữa.
Những đệ tử xung quanh đã sợ ngây người, căn bản không kịp phản ứng.
Tô Hàn dùng một chưởng chi lực, liên phá phòng ngự của ba Long Thần cảnh, cuối cùng vẫn chém giết Triệu Sâm dưới tay, uy thế và thực lực như vậy, ai có thể sánh bằng?
Dù họ có kịp phản ứng cũng không muốn phản ứng.
Bởi vì ai cũng biết, giờ phút này ai ra tay, chắc chắn sẽ chết!
"Bành!"
Một tiếng vang trầm truyền ra, Hà Như An đối oanh với bàn tay kia, bị nó đánh gãy hai tay, còn chưa kịp thét lên thì mi tâm đã bị đánh trúng.
Máu tươi bắn tung tóe, óc văng ra.
Tông chủ Tề Minh Tông, chết!
"Lại giết thêm một người..."
"Trời ạ, Tô Hàn định giết hết thủ lĩnh liên minh đại quân lần này sao!"
"Liên minh đại quân chỉ có Hà Như An, Triệu Sâm và Lý Uyên thống lĩnh, Tô các chủ hiển nhiên hiểu rõ điều này, nên ra tay với họ trước."
"Quá mạnh, quá mạnh! Long Thần cảnh cũng không đỡ nổi, hắn chưa đến hai mươi tuổi, chẳng lẽ là thần linh chuyển thế?!"
Có người hâm mộ, có người kính nể, có người thở dài, có người tiếc nuối.
Tóm lại, mọi ánh mắt đều đổ dồn về Tô Hàn, về bóng áo trắng phất phới, dù giết rất nhiều người nhưng không dính một giọt máu tươi.
Sau khi đánh giết Hà Như An, Tô Hàn không nói gì, thân ảnh lóe lên rồi trở lại màn sáng.
Khoảnh khắc này, mọi người không khỏi nghĩ đến một câu nói:
Giữa thiên quân vạn mã, lấy thủ cấp địch tướng!
Dưới trăm vạn hùng binh, ta nghênh ngang rời đi!
Dù có cường giả ra tay, dù có sát cơ ngập trời, ta muốn tàn sát thiên hạ... Ai cản nổi?!
Nhớ lại lúc Tô Hàn từ màn sáng bước ra, mọi người đều cười trên nỗi đau của người khác, cảm thấy Tô Hàn quá tự đại cuồng vọng, dám đến đây chịu chết.
Nhưng những chuyện xảy ra sau đó khiến họ chấn động, kinh hãi, và không thể quên trong đời!
Một chưởng như muốn phá toái hư không, quét ngang mấy trăm đệ tử.
Một chưởng gây ra âm bạo, khiến Lý Uyên tuyệt vọng gào thét.
Một chưởng Long Thần cảnh ra tay cũng không ngăn được, vẫn bị hắn oanh sát!
Phong không chi thuật, hộ thuẫn cấp Tử Kim, chuông lớn cấp Tử Kim...
Tất cả, Tô Hàn chỉ cần một chưởng, ngũ sắc chưởng đao phá diệt hết thảy hư ảo, xé rách vạn dặm thanh thiên, nghiền nát hết thảy, cuối cùng đánh chết Triệu Sâm trong chuông lớn.
Còn Hà Như An, căn bản không có chút sức phản kháng nào, tu vi Long Đan cảnh đỉnh phong trong tay Tô Hàn như kiến, vẫn chỉ cần một chưởng, liền đánh nát đầu hắn!
Làm xong tất cả, Tô Hàn phất áo rời đi, chỉ để lại bóng lưng áo trắng khắc sâu trong tâm trí người khác.
Không nói đến tận mắt chứng kiến, chỉ nghe thôi cũng đủ khiến người rung động.
Một mình thay đổi cục diện, giết mười vạn hùng binh bại lui, khiến ba Long Thần cảnh không thể làm gì!
Trong sân, hơn vạn thi thể nằm la liệt, một khe nứt lớn từ mặt đất trồi lên, máu chảy thành sông, thi cốt ngổn ngang!
"Tất cả rút lui!"
Ba người lão giả sắc mặt âm trầm, im lặng một lát rồi phất tay quát.
Nghe vậy, gần mười vạn đại quân còn lại lộ vẻ không cam tâm, họ khí thế hung hăng đến đây, định diệt Đồ Thần Các, cuối cùng tổn thất hơn năm vạn người mà không đạt được gì.
"Thái Thượng trưởng lão, đệ tử liên minh đại quân không thể chết vô ích, xin Chân Võ Tông xuất thủ, diệt Đồ Thần Các!" Bỗng có người hô.
"Ngu xuẩn..."
Nghe vậy, gần như mọi người đều nghĩ đến hai chữ này.
Tô Hàn không động thủ với họ đã là nhân từ lắm rồi, kẻ này còn vọng tưởng?
Lão giả biến sắc, quát: "Lão phu bảo ngươi rút lui, ngươi điếc à?"
Người kia cúi đầu, nhưng trong mắt vẫn còn sát cơ sâu sắc.
"Đi!"
Trung niên nam tử Long Thần cảnh cũng lên tiếng, dẫn mọi người rời đi.
"Xoạt!"
Nhưng đúng lúc này, một cột sáng khổng lồ xuất hiện trước mặt họ.
Sau cột sáng thứ nhất, cột sáng thứ hai, thứ ba, thứ tư...
Tổng cộng trăm cột sáng, đều từ mặt đất bắn lên, như muốn xông lên trời xanh.
Sau khi các cột sáng xuất hiện, vô số sợi tơ xuất hiện trong đó, kết nối tất cả các cột sáng, cuối cùng... tạo thành một màn sáng giống như trụ sở tông môn Đồ Thần Các trước đó!
"Đây là cái gì?"
Người của liên minh đại quân đều biến sắc.
"Nhìn vẻ mặt các ngươi, có vẻ không cam tâm lắm nhỉ..."
Cùng lúc đó, giọng nói bình tĩnh lạnh nhạt của Tô Hàn vang lên từ Đồ Thần Các.
"Nếu không muốn đi... thì đừng hòng đi!"
Dịch độc quyền tại truyen.free