(Đã dịch) 10 Ngàn Vạn! Không Trả Hãy Làm Vợ Tôi - Chương 29:
Vài tháng trôi qua, bao muộn phiền dường như đã vơi đi ít nhiều. Hôm nay, hắn từ Đài Loan công tác trở về nhà, lòng tràn đầy hân hoan. Thanh Thanh lúc này đang ở trong vườn, tỉ mẩn chăm sóc những khóm cây, bụi cỏ vốn thuộc về nàng. Tâm trạng nàng giờ đây tốt đẹp hơn bao giờ hết, bởi lẽ có Tiết Hải đã kéo nàng ra khỏi vực s sâu thẳm.
– Mợ ơi, mợ ơi… (Ngạo Vũ thở dốc, hấp tấp chạy đến Thanh Thanh mà báo tin) Cậu chủ đã trở về!
Tiết Hải nhìn Ngạo Vũ, ánh mắt lộ rõ vẻ không hài lòng, tựa như muốn nuốt chửng cậu ta.
– Lẽ ra ngươi phải là kẻ đầu tiên báo tin cho nàng ấy, tại sao lại làm thế?
– Con… con… con… (Ngạo Vũ lắp bắp, lúng túng không nói nên lời)
– Mợ là của ta, dù chuyện gì xảy ra, ta cũng phải là người đầu tiên đến bên mợ. Còn ngươi…
– Huynh đừng trêu chọc Vũ nhi nữa. Hai người cứ gặp nhau là lại như vậy sao? (Thanh Thanh lên tiếng bảo vệ Ngạo Vũ trước hành động ghen tuông có phần thái quá của Tiết Hải)
– Lại đây với ta. (Hắn nắm lấy tay Thanh Thanh, kéo nàng đi, bỏ lại Ngạo Vũ ngơ ngẩn đứng nhìn).
Hắn đưa nàng ra xe, mong tạo cho nàng một điều bất ngờ.
– Nàng hãy nhắm mắt lại đi!
– Huynh lại có ý đồ gì chăng? (Thanh Thanh khẽ nghi hoặc).
Thanh Thanh vừa nhắm mắt, hắn liền nhanh chóng cúi xuống, tham lam ngấu nghiến đôi môi mềm mại của nàng. Đã bao lâu rồi, hắn chưa được đắm chìm trong c���m giác tuyệt vời nhường này. Giờ đây, hắn không thể kiềm chế được khát vọng bùng cháy trong lòng.
Một lúc lâu sau, hắn mới dừng lại. Khuôn mặt hắn chợt trở nên nghiêm túc. Thanh Thanh tinh ý nhận ra từ đáy mắt hắn có điều gì đó muốn che giấu.
Hắn phóng nhanh xe đến một cửa hiệu thời trang danh tiếng, rồi đích thân chọn cho Thanh Thanh bộ xiêm y mà hắn đã dày công yêu cầu những thợ may lừng danh thế giới chế tác. Thanh Thanh giờ đây trở nên lộng lẫy hơn bao giờ hết: chiếc đầm không dây sang trọng, sắc hồng phấn nhã nhặn, cùng những đường nét tinh tế, khiến toàn thân nàng như một tiên tử bước ra từ trong cổ tích.
– (Nàng thì thầm bên tai Tiết Hải) Bộ xiêm y này có vẻ hơi… mát mẻ quá.
– (Hắn chăm chú nhìn Thanh Thanh) Ta còn muốn nhìn nàng không mảnh vải che thân cơ!
Lời lẽ phóng đãng của Tiết Hải khiến nàng đỏ bừng mặt, ngượng ngùng đến chín người. Tiếp đó, hắn còn đưa nàng đến cửa hiệu túi xách, giày… tất cả đều đã được hắn đặt mua từ rất lâu trước đó.
Trong không khí trang trọng và lãng mạn của nhà hàng xa hoa bậc nhất, Thanh Thanh – một cô gái nhỏ nhắn – lại thu hút mọi ánh nhìn bởi vẻ đẹp mặn mà, đằm thắm, quyến rũ đến mê hồn.
Tiết Hải búng tay ra hiệu, người phục vụ liền mang đến một chiếc hộp vuông màu đỏ, đúng như hắn đã dặn dò. Hắn nhẹ nhàng mở hộp, đồng thời tay kia đưa ra một bó hồng đỏ rực. Tiếng nhạc du dương hòa cùng hành động của hắn khiến Thanh Thanh không kìm được xúc động, nước mắt tuôn rơi.
– Thanh Thanh, ta biết lời này có phần đường đột, nhưng ta có thể lấy danh nghĩa một nam nhân yêu nàng tha thiết mà cầu hôn nàng được không?
Thanh Thanh không nói nên lời, bởi những gì diễn ra trước mắt khiến nàng ngỡ như trong mộng, cảm xúc dâng trào không sao tả xiết.
– Tiết Hải ta, phàm chuyện gì cũng có thể làm, chưa từng vì điều gì mà chùn bước. Nhưng bản tính ngông cuồng này lại bất ngờ được nàng xoa dịu. Cuộc đời ta, không thể thiếu nàng! (Tiết Hải quỳ xuống) Thanh Thanh, xin hãy cho ta cơ hội được chăm sóc và chở che cho nàng. Hãy làm thê tử của ta!
Duy nhất tại Truyen.Free, vạn câu chữ này được thêu dệt nên hồn cốt.