(Đã dịch) 10 Ngàn Vạn! Không Trả Hãy Làm Vợ Tôi - Chương 47:
Ân ái mệt nhoài cả đêm, người Thanh Thanh đau ê ẩm. Mở mắt nhìn quanh, hơi ấm vẫn còn vương vấn, cánh tay Tiết Hải vẫn vòng qua ôm chặt lấy tấm thân nhỏ nhắn của cô. Thanh Thanh nhẹ nhàng đưa tay lên chạm vào khuôn mặt sắc nét ấy, người mà cô ngày đêm thương nhớ, thấp thỏm mỗi khi không được kề bên.
Cô nhón người hôn nhẹ lên đôi môi ấy, cảm xúc thân thuộc dạt dào trong lòng. Vài ngày nữa thôi, cô sẽ đường đường chính chính trở thành người phụ nữ của hắn, một người vợ luôn sát cánh bên hắn qua mọi thăng trầm cuộc đời.
– Bà xã, em có sở thích "biến thái" này từ bao giờ vậy?
Thanh Thanh giật bắn mình. Cô không ngờ hành động của mình lại bị hắn quy vào "biến thái" như vậy. Cô vùng vằng định bỏ đi, nhưng nào ngờ Tiết Hải đã đoán trước được. Hắn ôm cô từ phía sau, siết chặt cô vào người mình.
– Em giận dỗi thế này, anh thật không đành lòng để em đi đâu cả.
– Anh lại...
Tiết Hải muốn ở cạnh cô thêm vài phút nữa trước khi lên chuyến bay đến Nhật dự hội thảo. Hắn sẽ về trước ngày diễn ra lễ thành hôn, chính vì vậy mà hắn lưu luyến mùi hương của cô mãi không thôi.
– Này, bây giờ có đi hay không?
Gia Mộc mặc trang phục tươm tất, lịch thiệp đến dự buổi thành hôn của người bạn chí cốt. Anh đang chờ đợi "người tình trong mộng" chuẩn bị thật kỹ càng rồi mới cùng cô đến buổi lễ.
– Tôi không đi, tôi không muốn đi.
– Mỹ Anh, làm ơn đi đi mà... Không có em, thật sự... sẽ rất buồn đó.
Mỹ Anh nghe giọng Gia Mộc có chút buồn buồn, cô không thể nào đứng yên được nữa. Cô bèn bồn chồn đi đi lại lại suy nghĩ.
– Được rồi, đi thì đi, nhưng nói trước... đừng để tôi phải thấy mặt người đó.
– Đi thôi, cô gái bé nhỏ của anh.
Trước thái độ xoay chuyển nhanh chóng như vậy, Mỹ Anh thoáng động lòng. Cô đưa bàn tay ra cho Gia Mộc nắm lấy, cả hai tình tứ bên nhau cùng đi đến đó.
Mọi thứ ở Tiết gia đã chuẩn bị đầy đủ, giờ chỉ còn chờ khách khứa tề tựu đông đủ. Phu nhân háo hức giới thiệu Thanh Thanh với mọi người, bà vô cùng tự hào và lấy làm vinh hạnh khi có được một người con gái như cô.
Trong phòng trang điểm
– Nhìn em hôm nay đẹp thật đó, Thanh Thanh à.
Tiết Vân vui mừng đến rơi nước mắt khi chứng kiến hôn lễ của em mình. Cô tự cảm thấy lâng lâng, bồi hồi khi thấy Thanh Thanh thật xinh đẹp và lộng lẫy trong bộ váy cưới. Cô không thể nào nghĩ đến được ngày hôm nay, em trai mình – Tiết Hải – đã chính thức trở thành một người đàn ông trưởng thành, có thể đứng ra bảo vệ và xây đắp mái ấm riêng.
– Ngạo Vũ đâu rồi, chị?
– Tiết Hải không muốn bất c�� "người đàn ông nào khác" nhìn thấy em trong bộ áo cưới trước giờ cử hành lễ, nên đã cấm tất cả nam giới không được quanh quẩn nơi này... Ngạo Vũ đương nhiên cũng không ngoại lệ rồi.
Thanh Thanh bật cười trước hành động "trẻ con" ���y của hắn. Ngay cả một đứa bé mới vài tuổi đầu mà hắn cũng có thể ghen được, thật không hiểu nổi...
Bản dịch này được thực hiện vì tình yêu văn học và thuộc quyền sở hữu của truyen.free.