(Đã dịch) 10 Ngàn Vạn! Không Trả Hãy Làm Vợ Tôi - Chương 46:
Nghe Tiết Vân nói thế, Thanh Thanh càng thêm lệ tuôn. Nàng đã tự dặn lòng biết bao lần rằng không được để những tác động bên ngoài, dù có tồi tệ đến đâu, ảnh hưởng đến bản thân. Thế nhưng, đây lại là lần duy nhất nàng thất hứa với chính mình, nàng đã quá bạc đãi bản thân rồi.
- Nuôi con sẽ rất vất vả, em không thấy Tiểu Ngạo đó sao? Chẳng lúc nào được yên ổn. Cứ an nhiên mà nắm tay nhau đi qua những tháng ngày bình dị này thôi. Cả hai chúng ta, chị tin rằng sẽ làm được.
- Em... cám... ơn... chị. Cảm ơn chị rất nhiều.
- Tiểu muội ngốc của chị!
Tiết Hải đã nghe thấy toàn bộ cuộc trò chuyện giữa hai người. Điều này khiến hắn càng thêm trân trọng nàng, nguyện dâng hiến cả đời này vì nàng.
Tối hôm đó, Phu nhân vừa đi du lịch về, mang theo vô số quà tặng cho Thanh Thanh. Phu nhân có phong cách thời trang cực kỳ độc đáo, bởi vậy những món đồ bà chọn cho Thanh Thanh cũng hết sức lôi cuốn. Khi trao quà, bà dặn nàng phải vào phòng tắm thay đồ rồi mới được mở, và chỉ được mở khi đã trút bỏ hết y phục trên người. Thanh Thanh nghe theo "chỉ dẫn" ấy mà không hề hay biết đó chính là một "âm mưu".
Sau khi trút bỏ hết y phục, nàng vội vàng mở chiếc hộp được gói kín. Nàng không thể tin vào mắt mình nữa. Trước mắt nàng là những bộ nội y mỏng manh đến lạ kỳ, dường như có thể nhìn thấu cả thân thể. Lại còn điểm xuyết ren ở những nơi "cần thiết" nữa chứ. Nàng cười mà như muốn khóc, không biết phải làm sao. Định thay lại bộ y phục cũ, nhưng chẳng may chúng lại bị rơi xuống nước ướt hết.
Mất nửa canh giờ loay hoay trong phòng tắm, cuối cùng Thanh Thanh cũng lấy hết dũng khí bước ra. Tiết Hải chẳng biết đã xuất hiện ở đây từ khi nào. Hình ảnh thân thể nõn nà của nàng đập thẳng vào mắt hắn, khiến hắn không thể nào ngồi yên được nữa.
- Anh... anh... tự tiện vào phòng mà không gõ cửa sao?
- Anh có gõ. Nhưng chắc có lẽ em không nghe thấy.
Miệng nói nhưng ánh mắt Tiết Hải lại không thể yên vị một chỗ, cứ đảo từ nơi này sang nơi khác, khiến Thanh Thanh ngượng đến đỏ bừng mặt. Nàng lúng túng không biết phải xử lý tình huống khó xử này ra sao, đành lấy tay che chắn khắp người.
- Em cả gan dám trêu chọc ta sao?
Nhanh như chớp, Tiết Hải đã đè lên người Thanh Thanh, mùi hương cơ thể sau khi tắm gội xộc thẳng vào tâm trí hắn.
- Nếu như không "làm chuyện đó", chắc em sẽ nghĩ phu quân của em không phải là nam nhi rồi.
- Anh... Dừng ngay cái sự "c���m thú" này lại!
- Nương tử, thời gian qua chúng ta vẫn chưa "động phòng" với nhau, bây giờ thì...
- Không được!
Tiết Hải làm ra bộ dáng đáng thương, đôi mắt chớp chớp liên hồi trước sự bất lực của Thanh Thanh. Nàng không hiểu vì sao bản thân mình lại bị mê hoặc bởi hành động này của hắn.
- Đi mà... đi mà... Nương tử, lại thương ta đi.
- Suỵt, chàng nói to quá rồi đấy!
- Nương tử... đến đây đi... Nhanh lên.
- Không, hôm nay thiếp không có hứng, chàng tránh ra đi.
Tiết Hải không ngừng nỗ lực nhưng dường như rơi vào tình cảnh vô vọng... Không vì thế mà nản lòng, Tiết Hải liền chuyển sang "dùng bạo lực trấn áp tình thế". Hắn nắm chặt khuôn mặt nàng đối diện với mình, đặt một nụ hôn thật sâu lên đôi môi nàng, hành động này vừa ngọt ngào, vừa mãnh liệt đến lạ lùng. Hắn càng lúc càng tiến sâu hơn, đòi hỏi nhiều hơn thế.
- Chàng không... buồn sao? Sau này chúng ta sẽ trống trải, cô đơn...
- Ta chỉ cần có em ở bên là đủ...
Bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền cho cộng đồng độc giả của truyen.free.