(Đã dịch) Ác Mộng Chi Lăng - Chương 3: Ký ức
Con người sinh ra với sức vóc yếu ớt hơn dã thú, cao hơn nữa còn có yêu thú, hung thú các loại. Đã không ít lần nhân loại đứng trên bờ vực diệt vong. Trời xanh thương xót, ban cho nhân loại sức mạnh để tự vệ. Từ đó, các bậc tiên hiền đã không ngừng tìm tòi, phát triển nên hệ thống tu luyện như ngày nay.
Nhân loại nhờ tu luyện mà đạt được sức mạnh to lớn, có khả năng khai thiên tích địa, dời sông lấp biển, còn có thể bay lượn giữa trời xanh, để chống lại sự đe dọa từ các chủng tộc khác.
Tu luyện được chia thành nhiều giai đoạn, khởi đầu là Luyện Thể cảnh, nhằm rèn luyện thể chất đến cực hạn, tạo dựng căn cơ vững chắc để sau này dẫn linh khí vào cơ thể...
Một âm thanh vang vọng trong lớp học, lão sư đang giảng giải những kiến thức và lịch sử của thế giới này.
Điều đáng chú ý là trong lớp học, có một người đặc biệt chăm chú lắng nghe lão sư giảng bài, trong khi cả lớp đều lim dim mắt buồn ngủ.
Hắn là Lâm Giang, năm nay 12 tuổi, sinh sống trong một gia đình tiểu thương ở một trấn nhỏ.
"Thưa lão sư, vậy trên Luyện Thể cảnh còn có cảnh giới cao hơn không ạ!" Lâm Giang đột nhiên đứng dậy hỏi lão sư.
Lão sư nhìn về phía Lâm Giang với vẻ thân thiện.
"Có! Phía trên Luyện Thể là Linh Hải cảnh, nhưng các con sẽ được học nó ở những năm tiếp theo. Giờ thì chúng ta tiếp tục."
Lão sư ân cần trả lời.
Khoảng vài canh giờ sau, lớp học mới kết thúc. Lâm Giang một mình đi bộ về nhà, nhà hắn cũng không xa lớp học lắm nên đi bộ cũng chẳng mất bao lâu.
Lâm Giang chỉ là một cậu nhóc bình thường, nhưng khá thông minh lanh lợi, được nhiều người yêu quý.
"Thế giới này có thể tu luyện để trở nên mạnh hơn, đồng thời thế giới này cũng thật rộng lớn."
Lâm Giang lẩm bẩm.
Bề ngoài hắn chỉ là người bình thường, nhưng thực tế, từ năm 5 tuổi, mỗi ngày Lâm Giang đều phải chịu đựng những cơn đau đầu dữ dội. Thế nhưng, cùng với đó, vô số ký ức lạ lẫm cũng dần hiện hữu trong tâm trí hắn.
Ban đầu, điều này khiến hắn vô cùng hoảng sợ. Lâm Giang lúc đó đã kể cho cha mẹ nghe, nhưng cả hai người đều nghĩ cậu bị bệnh.
Trong một thời gian dài, cha mẹ hắn ngày nào cũng mời thầy thuốc kê đơn thuốc cho hắn. Đối với việc này, hắn đã hình thành một chút ám ảnh tâm lý.
Về sau, Lâm Giang có thể chịu đựng những cơn đau mà không kêu rên nữa. Đương nhiên, phần lớn là vì hắn vô cùng sợ uống thuốc. Vì thế, hắn đặc biệt kiên định, không dám than vãn.
Nhưng càng về sau, ký ức càng hoàn chỉnh. Mỗi ngày, hắn tiếp nhận lượng ký ức tương đương 5 ngày ở Trái Đất. Ừm, đúng là Trái Đất. Nay hắn đã 12 tuổi, lượng ký ức tiếp nhận đã gần như hoàn chỉnh.
Lâm Giang không cho rằng mình là người xuyên việt hay những gì đại loại như vậy trong các loại tiểu thuyết hắn đọc ở kiếp trước. Đúng, hắn tự định nghĩa bản thân là người luân hồi mang theo ký ức kiếp trước. Chính vì thế, hắn giữ im lặng, không nhắc gì đến chuyện đau đầu nữa, khiến cha mẹ hắn nghĩ rằng hắn đã khỏi bệnh.
"Hôm nay là sinh nhật 12 tuổi của ta, không biết hôm nay có thức tỉnh ký ức nào 'đặc biệt' không đây?" Lâm Giang cười gian.
Đương nhiên có một số ký ức không mấy phù hợp với một đứa trẻ 12 tuổi, nhưng hắn đã có ký ức kiếp trước gần 35 năm cơ mà. Đặc biệt là quãng ký ức thời cấp ba và đại học.
Nghĩ đến đây, mặt hắn cười càng trở nên khó coi, giống hệt nụ cười của một kẻ độc thân 25 năm tuổi, khi bất chợt được một thiếu nữ xinh đẹp bắt chuyện, định nở nụ cười tươi tắn nhưng cuối cùng lại méo xệch. Tuy vậy, nói đi cũng phải nói lại, nhờ nụ cười "độc đáo" đó mà hắn có lẽ đã tránh được không ít phiền phức, ví dụ như những lời mời chào tham gia các cộng đồng 'doanh nhân' khoe kiếm tiền tỷ mỗi ngày.
Nhưng hắn cũng có được kiến thức cực kỳ phong phú, đã nhiều lần suy luận, so sánh sự khác biệt giữa hai thế giới.
Thời gian ở thế giới này khá tương đồng với Trái Đất, một năm có bốn mùa rõ rệt. Ở thế giới này, nhân loại vẫn là kẻ thống trị, ít nhất là trên bề mặt.
Cũng có một số khác biệt. Nơi này có lẽ nhân loại không phát triển theo hướng hiện đại hóa, mà tồn tại những khả năng giúp con người trở nên mạnh mẽ hơn, khiến họ chú trọng hơn vào việc phát triển cá nhân. Dù thế giới không hiện đại, nhưng điều đó không có nghĩa là cuộc sống khó khăn, dã man.
Vì nơi đây con người sở hữu sức mạnh siêu nhiên nên họ đã tạo ra rất nhiều công trình vĩ đại, những thành trì khổng lồ, đồng thời cũng có những thiết bị sinh hoạt độc đáo, khác biệt với thế giới cũ của hắn.
Theo các sách lịch sử, thế giới này gọi là Thiên Sinh thế giới, có diện tích rộng lớn vô cùng, rộng hơn Trái Đất rất nhiều, dân số cũng cực kỳ đông đúc. Thế nhưng, quy mô cụ thể ra sao thì sách vở cũng không thể nào diễn tả hết.
Con người tạo ra hệ thống tu luyện giúp bản thân mạnh mẽ hơn, khiến việc bay lượn không còn là giấc mơ xa vời. Tuy nhiên, thế giới không phải là nơi nhân loại độc tôn, có rất nhiều chủng tộc có trí tuệ khác, còn có dã thú, hung thú tồn tại. Chúng cũng có thể mạnh lên, thậm chí vượt xa nhân loại.
Thế giới này đã vô cùng cổ xưa, không chỉ đơn thuần vài tỷ năm như Trái Đất. Trong sách có ghi chép về những nền văn minh đã tồn tại từ hàng tỷ năm trước, thậm chí còn lâu hơn thế, nhưng đây cũng chỉ là những ghi chép trong sách của trấn nhỏ này.
Thế giới rất lớn, thị trấn này còn chưa tính là hạt cát giữa đại dương bao la, nên hắn có sự tò mò mãnh liệt với thế giới này.
"Giang Nhi ngoan của mẹ về rồi à, vào nhà thôi con, chúng ta chuẩn bị mừng sinh nhật nào."
Chưa bước tới cổng nhà, Lâm Giang đã thấy mẹ hắn chạy ra dắt tay hắn vào nhà.
"Được rồi, mẹ!" Lâm Giang cười nói.
Dù kiếp trước có ra sao, thì đó cũng đã là chuyện của kiếp trước. Tuy có tiếc nuối nhưng hắn hiện tại là người của kiếp này, nơi hắn sống là Thiên Sinh thế giới. Và người trước mặt cũng là mẹ của hắn, người đã sinh ra và nuôi nấng hắn.
"A, Giang Nhi về rồi đấy à? Hôm nay học vui không, học cho giỏi để còn kế thừa sản nghiệp của cha chứ! Haha."
Vừa bước vào nhà, tiếng cười hào sảng của cha đã vang lên từ trong bếp. Cha hắn, tay vẫn còn cầm đũa, bước ra. Vì hôm nay là tiệc mừng sinh nhật, nên ông đích thân vào bếp. Còn về việc vì sao mẹ hắn không nấu ư? Có lẽ là do cha nấu ăn ngon hơn, hoặc cũng có thể mẹ hắn là "nhất gia chi chủ" (người quản lý chính trong nhà).
"Kế thừa cái gì mà kế thừa! Giang Nhi phải làm cường giả bay lượn giữa trời xanh cơ mà. So với điều đó, sản nghiệp có đáng là bao." Mẹ hắn liếc cha hắn một cái.
"Y Hoa à, thằng bé vẫn có thể vừa tu hành vừa kế thừa sản nghiệp được mà. Dù sao con chúng ta thông minh như vậy, ta không tin nó là người bình thường."
Mẹ hắn là Liễu Y Hoa, trẻ đẹp, gương mặt tinh xảo, ưa nhìn. Cha hắn, Lâm Diệp, là một trung niên nhân khá anh tuấn, toát ra uy thế, vẻ ngoài nghiêm nghị nhưng lại vô cùng cưng chiều hắn và mẹ hắn.
Dường như cha mẹ hắn cảm thấy những lời đó chẳng sai chút nào, cả hai đều nhìn hắn với ánh mắt tràn đầy kỳ vọng.
"Được rồi, được rồi, ăn cơm thôi nào." Hắn cười khổ, tìm cách lái sang chuyện khác.
Hắn cảm thấy cuộc sống thế này cũng đâu tệ. Tu luyện làm gì chứ, cuộc sống phàm nhân cũng có những niềm vui riêng. À, nếu hắn là một tuyệt thế thiên kiêu thì đành chịu vậy.
Lâm Giang đi xuống bếp phụ giúp cha làm đồ ăn, tay nghề của hắn cũng khá ổn.
Được một lúc, các món ăn đã được dọn lên đầy đủ. Cả ba người vừa trò chuyện vừa cười đùa, sống rất hạnh phúc.
"Thôi được rồi, coi như hôm nay mình chính thức bước sang tuổi 12 vậy." Sau một hồi loay hoay với những lời chúc mừng, cuối cùng hắn cũng về phòng riêng.
Nhà hắn cũng khá lớn, cũng có nha hoàn phục vụ, nhưng dù sao cũng chỉ là một gia đình tiểu thương, nên không có nhiều.
Một ngày trôi qua bình yên, cuộc sống của hắn xoay quanh việc đọc sách, đi dạo và phụ giúp cha mẹ buôn bán.
Đến đêm,
"Chờ một lát cho ký ức hiện lên xong rồi ta sẽ đi ngủ. Hôm nay không biết có điều gì mới lạ xảy ra không đây."
Hắn đợi một lúc, lúc này đầu hắn cũng bắt đầu đau càng ngày càng dữ dội.
"Không ổn!" Lâm Giang bỗng thốt lên, trong lòng tràn ngập kinh sợ.
Cơn đau lần này tăng lên cực kỳ nhanh chóng, hoàn toàn vượt xa những lần trước và không hề có dấu hiệu thuyên giảm.
Vô số ký ức ùng ạt xông vào đầu hắn, với số lượng khổng lồ, vượt xa mọi lần trước đó.
Lâm Giang cắn chặt răng, lăn lộn vật vã trên sàn nhà. Đầu hắn như thể muốn nứt tung ra. Quá nhiều ký ức ập đến, vượt quá giới hạn chịu đựng của hắn. Ý thức hắn dần chìm vào mơ hồ, rồi hoàn toàn bất tỉnh, nằm sõng soài trên sàn nhà.
Trước khi bất tỉnh hoàn toàn, trong phòng vang lên một tiếng thì thầm yếu ớt của hắn: "Lại nữa!"
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ của truyen.free, xin vui lòng tôn trọng công sức biên tập.