Ánh Sáng Trong Bóng Tối - Chương 1: Chapter 1: Sĩ Quan
Học viện Quân sự Hoàng gia Aurelia tọa lạc trên sườn núi phía nam thủ đô Lumen, nơi những tòa nhà bằng đá cẩm thạch vàng óng ánh dưới mặt trời lạnh giá của Boreas. Kael, mười bảy tuổi, đứng trong hàng ngũ tân binh, đôi mắt xanh lạnh lùng quan sát vị chỉ huy đang diễn thuyết. Anh là một Alpha điển hình - cao lớn, vai rộng, cơ bắp cuồn cuộn dưới bộ đồng phục màu vàng nhạt, nhưng có điều gì đó tách biệt anh khỏi đám đông: một sự tĩnh lặng khác thường, như không khí trước cơn bão.
"Chào mừng đến với lò luyện của Đế quốc!" Giọng nói của Đại Tá Gorven vang lên. "Các ngươi ở đây không phải để học cách sống, mà để học cách chiến thắng. Và chiến thắng đòi hỏi kỷ luật, sức mạnh, và sự sẵn sàng hi sinh mọi thứ cho ánh sáng vàng của Aurelia!"
Kael không hề nao núng. Anh đến đây không phải vì lý tưởng, mà vì một lời hứa với người cha đã ngã xuống trong trận chiến biên giới chống lại quân du mục Stepparia. "Trở thành một Sĩ quan Binh, con trai," giọng nói cuối cùng của ông vang vọng trong tâm trí Kael. "Điều khiển trận chiến, không chỉ là một con tốt."
Buổi học đầu tiên về lý thuyết chiến thuật diễn ra tại giảng đường lớn. Giảng viên, một Thiếu Tá Shai với cặp kính dày, giải thích về các nguyên tắc cơ bản của Định Luật Ire và ứng dụng trong chiến đấu.
"Một thần chú được niệm trong ba giây có sức công phá gấp đôi so với một giây," ông ta nói. "Nhưng trên chiến trường, kẻ địch sẽ không cho các ngươi ba giây. Vậy nên, chiến thuật là tạo ra khoảng trống, hoặc có người che chắn."
Kael ghi chép cẩn thận, nhưng tâm trí anh lại tập trung vào cảm giác kỳ lạ bên trong. Từ nhỏ, anh đã có thể cảm nhận được "áp lực" của vạn vật - không khí xung quanh, nhịp tim của người khác, thậm chí là sự căng thẳng trong một sợi dây. Đôi lúc, khi tập trung cao độ, anh có thể... nén nó lại, hoặc giải phóng nó. Một lần, khi bị nhóm trẻ lớn tuổi hơn bắt nạt, anh vô tình tạo ra một đợt nén không khí khiến một đứa ngã xuống đất, khó thở. Kể từ đó, anh biết mình có dị năng, và giấu nó đi như một bí mật nguy hiểm.
Buổi thực hành đầu tiên diễn ra ở trường đấu. Các học viên được phân thành cặp để đấu tay không, học cách di chuyển và né đòn. Đối thủ của Kael là Rhys, một Sem nhanh nhẹn với đôi tai thỏ vểnh lên đầy cảnh giác.
"Bắt đầu!" Hiệu lệnh vang lên.
Rhys lao tới như một mũi tên, các cú đấm và đá liên tiếp tấn công Kael. Nhưng Kael, với phản xạ Alpha và sự điềm tĩnh khác thường, đã né tránh hoặc chặn lại một cách chính xác. Anh không tấn công nhiều, chỉ quan sát, cảm nhận nhịp điệu của đối thủ.
Áp lực... Kael nghĩ thầm. Anh có thể cảm nhận được sức căng trong từng cơ bắp của Rhys, sự dồn nén trước mỗi đòn tấn công. Trong một khoảnh khắc, khi Rhys chuẩn bị một cú đá xoay người, Kael tập trung vào điểm tiếp đất của đối thủ - cụ thể là không khí ngay dưới bàn chân.
Một sự nén xuống nhẹ.
Rhys trượt chân, mất thăng bằng, và Kael nhanh chóng tận dụng cơ hội, một cú đẩy nhẹ vào ngực khiến cậu Sem ngã ngửa ra đất.
"Kael thắng!" Huấn luyện viên tuyên bố.
Rhys ngồi dậy, vẻ mặt bối rối. "Cậu làm gì vậy? Đất đột nhiên trơn à?"
Kael lắc đầu, đưa tay ra giúp Rhys đứng dậy. "Cậu vội quá. Giảm tốc độ lại, quan sát kỹ hơn."
Nhưng trong lòng, Kael biết mình đã sử dụng dị năng. Một cảm giác tội lỗi lẫn phấn khích len lỏi trong anh. Đây là... sức mạnh của ta.
Buổi tối, trong doanh trại, Kael được gọi đến văn phòng của Đại Tá Gorven. Trái tim anh đập mạnh. Họ đã phát hiện ra?
"Kael," Gorven ngồi sau bàn, ánh mắt sắc lẹm như dao. "Thành tích của ngươi hôm nay khá thú vị. Một chiến thắng tinh tế, dựa vào sự quan sát và thời cơ hơn là sức mạnh thuần túy. Điều đó phù hợp với tố chất của một Sĩ quan Binh."
Kael thở phào nhẹ nhõm. "Dạ, thưa Đại Tá."
"Nhưng," Gorven tiếp tục, giọng trầm xuống. "Có một báo cáo từ cảm biến năng lượng tinh thần ở trường đấu. Nó ghi nhận một xung động bất thường, không thuộc bất kỳ nguyên tố nào được biết đến, vào đúng thời điểm ngươi chiến thắng."
Tim Kael như ngừng đập.
"Đừng lo lắng," Gorven đột ngột mỉm cười, một nụ cười không chạm đến mắt. "Aurelia trân trọng mọi tài năng. Dị năng, nếu được kiểm soát và rèn luyện, có thể trở thành vũ khí lợi hại cho Đế quốc. Ngươi sẽ được chuyển sang chương trình... đặc biệt. Ngươi sẽ học cách kết hợp khả năng của mình với vũ khí và chỉ huy."
Kael chỉ có thể gật đầu. Con đường của anh vừa thu hẹp lại, vừa mở ra một lối đi nguy hiểm nhưng đầy quyền lực. Anh không còn là một học viên bình thường nữa.
Trong những tuần tiếp theo, ngoài các môn học thông thường, Kael bắt đầu huấn luyện bí mật dưới sự hướng dẫn của một cựu chiến binh tên Harkon, một người Alpha già đã mất một cánh tay trong chiến tranh. Harkon không dạy anh phép thuật, mà dạy anh cách cảm nhận và thao túng "áp lực" một cách có ý thức.
"Áp suất không chỉ là không khí," Harkon nói, giọng khàn khàn. "Nó là trọng lực, là sức căng bề mặt, là lực nén bên trong mọi vật. Ngươi có thể làm một ly nước vỡ tung từ bên trong bằng cách tăng áp suất chất lỏng, hoặc làm một tấm khiên vững chắc trở nên giòn tan bằng cách tạo ra sự chênh lệch áp."
Họ bắt đầu với những bài tập nhỏ: làm rung tờ giấy bằng sóng áp suất không khí, làm nổ một quả bóng nước từ xa. Rồi đến những thứ phức tạp hơn: tạo một lá chắn không khí nén trước mặt để đỡ những viên đá nhỏ, hoặc tăng áp lực lên các khớp xương của chính mình để tạm thời tăng sức mạnh đòn đánh.
Đồng thời, Kael được trang bị vũ khí cá nhân: một thanh Odachi dài hơn một mét rưỡi, nặng và sắc, đặt tên là Uryu (theo tiếng cổ, nghĩa là "Mưa Vũ trụ").
Và một khẩu súng lục cò quay hạng nặng, loại mới nhất của xưởng chế tạo Hoàng gia, đặt tên là Luck. Chúng không chỉ là vũ khí; chúng là công cụ để anh mở rộng phạm vi và cách thức sử dụng dị năng của mình.
"Với Uryu," Harkon giải thích, "ngươi có thể tạo ra một lớp áp suất cao dọc theo lưỡi dao, khiến nó cắt sâu hơn, hoặc tạo ra một làn sóng xung kích khi chém xuống. Với Luck, ngươi có thể nén không khí phía sau viên đạn, tăng tốc độ và sức xuyên, hoặc bẻ cong quỹ đạo của nó một chút. Nhưng nhớ Định Luật Ire: càng tập trung lâu, hiệu ứng càng mạnh, nhưng cũng càng tốn sức và dễ bị phát hiện."
Kael luyện tập không ngừng nghỉ. Ban ngày, anh học chiến thuật, lịch sử quân sự, cách điều phối các đơn vị. Ban đêm, anh ở lại trường đấu, một mình với Uryu và Luck, cảm nhận từng luồng không khí, từng nhịp đập trong cơ thể, từng viên đạn trong ổ xoay.
Một tháng sau, bài kiểm tra thực chiến 1v1 đầu tiên diễn ra. Đối thủ của Kael lần này là Lyra, một nữ Alpha thuộc lớp Đấu sĩ Tiên phong, sử dụng một đôi đoản đao và nổi tiếng với tốc độ tấn công như chớp.
Trường đấu được bố trí như một khu rừng nhân tạo với các chướng ngại vật. Kael, với trang phục Sĩ quan Binh nhẹ nhàng, đứng một chỗ, tay phải đặt trên chuôi Uryu, tay trái vuốt ve thân súng Luck.
"Bắt đầu!"
Lyra biến mất sau một thân cây. Kael đóng mắt lại, mở rộng giác quan. Áp lực... Anh cảm nhận được sự chuyển động của không khí, tiếng bước chân rất nhẹ trên đất phía sau lưng bên trái.
Anh xoay người, rút Luck ra và bắn một phát. Không nhằm vào Lyra, mà vào một gốc cây gần đó. Nhưng cùng lúc, anh tập trung nén không khí phía sau viên đạn, tạo ra một tiếng nổ lớn bất thường và một đám mùn cây văng tung tóe.
Lyra giật mình, bản năng né sang phải - đúng vào hướng Kael đã đoán. Anh không chần chừ, lao tới, Uryu vung ra một đường chém ngang. Lyra chặn lại bằng hai đoản đao, nhưng Kael ngay lập tức tạo một đợt áp suất cao cục bộ ngay điểm tiếp xúc.
Rầm! Một tiếng nổ nhỏ vang lên. Lyra bị đẩy lui vài bước, tay hơi tê rần. Cô gái Alpha tròn mắt ngạc nhiên.
"Ngươi... dùng cái gì vậy?"
Kael không trả lời. Anh tiếp tục tấn công, mỗi đường chém của Uryu đều kèm theo những đợt áp suất nhỏ, không đủ gây thương tích nghiêm trọng nhưng đủ để làm rối loạn nhịp độ và thăng bằng của đối thủ. Lyra càng lúc càng lúng túng, tốc độ của cô trở nên vô ích trước những đòn tấn công vô hình này.
Cuối cùng, Kael dùng một đòn đánh lừa: giả vờ chém mạnh từ trên xuống, khi Lyra dồn lực lên chặn, anh đột ngột giảm áp lực không khí ngay dưới chân cô, đồng thời dùng chính lực chặn của cô để đẩy Uryu sang một bên và dùng tay không đánh vào huyệt vai.
Lyra khuỵu xuống, tay không cầm nổi đoản đao. Cô thua.
Kael giúp cô đứng dậy. "Kỹ thuật tốt lắm. Nhưng đôi khi, chiến thắng không nằm ở việc đánh nhanh hơn."
Lyra nhìn anh với ánh mắt pha lẫn tò mò và kính nể. "Cậu không giống những Alpha khác. Cậu... tính toán mọi thứ."
Buổi tối hôm đó, Harkon tìm gặp Kael. "Tốt. Ngươi đã biết kết hợp dị năng với vũ khí và chiến thuật cơ bản. Nhưng hãy nhớ, trên chiến trường thực sự, kẻ địch sẽ không tử tế như vậy. Chúng sẽ có Pháp sư, Xạ thủ, và những dị năng khác. Ngươi phải học cách cảm nhận và phản ứng với mọi loại năng lượng, kể cả sát thương linh hồn."
Kael gật đầu, nhưng trong lòng dấy lên một câu hỏi. "Thưa thầy, dị năng của con... nó có giới hạn nào không? Định luật bảo toàn nội tại Jaryiu có áp dụng được không?"
Harkon trầm ngâm. "Lý thuyết thì có. Nếu ngươi có thể dùng dị năng để 'chặn' hoặc làm chệch hướng một đòn tấn công, phần năng lượng đó có lẽ sẽ chuyển hóa thành sức mạnh nội tại cho ngươi. Nhưng đó là cảnh giới rất cao, đòi hỏi sự nhạy cảm tuyệt đối và khả năng kiểm soát tinh vi. Đừng vội. Giờ hãy tập trung vào căn bản."
Một năm học đầu tiên trôi qua trong những buổi học, huấn luyện khắc nghiệt và những trận thực chiến ngày càng khó khăn hơn. Kael dần trở thành một trong những học viên xuất sắc nhất, không chỉ về thể chất hay dị năng, mà còn về tư duy chiến thuật. Anh học cách đọc bản đồ, phân tích địa hình, dự đoán ý đồ đối phương, và quan trọng nhất - cách chỉ huy những người lính dưới quyền trong các bài tập mô phỏng.
Anh cũng kết bạn với một số người: Rhys, cậu Sem nhanh nhẹn giờ đã trở thành một Xạ thủ Ám sát tiềm năng; Lyra, sau trận thua, thường xuyên trao đổi kỹ thuật với anh; và Iris, một nữ Shai trầm tính nhưng có trí tuệ siêu việt, chuyên về phân tích tình báo và chiến lược dài hạn.
Nhưng không khí trong Học viện ngày càng căng thẳng. Tin tức từ biên giới liên tục dồn dập: xung đột với Stepparia gia tăng, Glacies ở phía Bắc cũng bắt đầu có những động thái khiêu khích, và Fractum ở phía Tây thì củng cố phòng thủ. Hoàng đế Aurelia - một người Shai tàn nhẫn và tham vọng tên là Solarius - đang thúc đẩy chính sách bành trướng mạnh mẽ.
"Chúng ta sinh ra để thống trị," Solarius tuyên bố trong một buổi lễ mà học viện được tham dự. "Lục địa Boreas này là của chúng ta. Và rồi, cả thế giới sẽ run rẩy dưới ánh sáng vàng của Aurelia!"
Tiếng hoan hô vang dội. Kael cũng giơ tay lên, nhưng trong lòng anh không có sự cuồng nhiệt đó. Anh chỉ thấy một con đường duy nhất phía trước: chiến đấu, sống sót, và thực hiện lời hứa với cha. Nhưng đôi khi, trong những giấc mơ, anh thấy mình đứng giữa một chiến trường đẫm máu, Uryu và Luck nặng trĩu trong tay, và xung quanh là những khuôn mặt mờ ảo của cả đồng đội lẫn kẻ thù đã ngã xuống.
Áp lực không chỉ ở trong không khí. Nó đang dần đè nặng lên chính tâm hồn anh.