Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ashes After Peace: Rise of Evil - Chương 2: Chapter 2: Bi Kịch

"....Ryon....Ryon!! Trời sáng rồi mà con còn chưa dậy hả?"

"Ưm..."

Một tiếng rên khẽ vang lên, tôi chậm rãi mở đôi mắt nặng trĩu của mình, đập vào mắt tôi là gương mặt của một người phụ nữ và cũng là mẹ của tôi đang khoanh tay nhìn tôi, liên tục gọi tôi dậy.

"Mẹ à, cho con ngủ thêm chút nữa thôi"

Nói xong tôi chùm chăn lên đầu, đang muốn nhắm mắt lại thì mẹ tôi đưa tay cầm lấy cái chăn kéo mạnh.

"Ngủ cái gì, mau dậy rửa mặt ăn sáng đi, mau lên"

Không thể cãi lại lời của mẹ, tôi bước xuống giường, chân bước đi loạng choạng do vẫn chưa tỉnh ngủ, tôi nhanh chóng dùng nước rửa mặt rồi tiến ra bếp và thấy cha của tôi - một người cao lớn cơ bắp - đang nướng bánh mì cho bữa sáng. Thấy tôi ngồi vào bàn, cha tôi hỏi:

"Ồ, Ryon giờ đã dậy rồi hả con?"

"Vâng, tại mẹ cứ giục con mãi" Tôi ngồi vào bàn, nhìn ra cửa sổ thấy mặt trời vẫn chưa lên quá cao, rõ ràng là vẫn còn khá sớm.

"Haha, con còn nhỏ nên ngủ thêm chút nữa cũng không sao đâu"

Cha tôi cười nói, đặt đĩa bánh mì nướng xuống bàn rồi ngồi vào ghế, đúng lúc đó mẹ tôi cũng xong việc dọn phòng, tiến vào nhà bếp, nhìn cha tôi và tôi thở dài nói:

"Anh Rein này, Ryon cũng sắp 13 tuổi rồi cũng nên tập dậy sớm chứ, đâu thể ngủ nướng cả ngày được"

"Tuổi đó vẫn là trẻ con mà" Tôi cầm chiếc bánh bỏ vào miệng rồi nói rằng mười ba tuổi vẫn còn là đứa trẻ dù nó là sự thật.

"Đúng đó Aisya, tầm tuổi này thì trẻ con nó hay ngủ nhiều mà" Cha tôi cũng mở miệng nói, đồng ý với ý kiến của tôi.

"Hah, hai cha con này đúng là" Mẹ tôi thở dài rồi cười nói, ngồi xuống ghế và bắt đầu ăn sáng.

.....

"Cha, mẹ con xin phép ra ngoài chơi với bạn con nhé" Ăn sáng xong, tôi lập tức đứng dậy, xin phép cha mẹ rồi chạy ra ngoài.

"Được rồi, nhớ phải về trước giờ ăn trưa đấy" Mẹ tôi từ trong nhà gọi với ra.

"Vâng" Tôi đáp lại

......

Nhìn Ryon vội vã chạy ra ngoài để đi chơi với đám bạn, Aisya đang dọn dẹp bàn ăn, cười khổ:

"Vội vã như vậy, đúng thật là như một đứa trẻ"

"Haha" Rein cười lớn, sau khi cất bát đĩa lại, ông đứng dậy lấy cây cung được treo trước cửa nhà cùng với một con dao dài dắt bên hông, tiến ra cửa rồi nói:

"Sắp tới là đến ngày sinh nhật 13 tuổi của Ryon, anh sẽ vào rừng kiếm chút gì đó cho con"

"Được rồi Rein, vậy anh đi cẩn thận nhé" Aisya lại gần và ôm lấy Rein.

"Cảm ơn em, Aisya" Rein cũng ôm lấy người vợ của mình, cười nói.

.....

"Này Ryon, lớn lên cậu có muốn làm gì không?" Lux - bạn thân từ thủa bé của tôi, bất chợt hỏi tôi trong khi hai đứa đang lười biếng nằm trên bãi cỏ.

"Hừm, làm gì sao? Tớ cũng không chắc nữa, nhưng tớ muốn giống cha tớ, trở thành một thợ săn tài giỏi" Tôi suy nghĩ một lúc trước khi trả lời câu hỏi của Lux.

"Thợ săn? Cậu không tính rời làng để ra thế giới bên ngoài sao?" Lux thắc mắc sau khi nghe thấy tôi muốn trở thành thợ săn.

"Tớ cũng không chắc, nhưng cha mẹ tớ nói thế giới bên ngoài nguy hiểm và khó sống lắm" Tôi ngồi dậy, lắc đầu:

"Còn cậu thì sao, Lux?"

"Tớ sao? Hiện tại tớ đang phụ giúp cha mình trong công việc thợ mộc và dự định sẽ kế thừa xưởng gỗ của cha tớ" Lux nhìn lên bầu trời rồi quay sang nhìn tôi cười nói.

Laim - cha của Lux - là một thợ mộc lâu năm, hầu như mọi đồ nội thất trong làng đều là do cha cậu ấy làm và ông cũng sở hữu một cái xưởng gỗ khá to.

"Cậu cũng không tính rời làng sao?" Tôi cũng hỏi Lux về việc rời làng.

"Như cậu thôi, tớ thấy ở làng rất tốt, tuy chỉ là một ngôi làng nhỏ nhưng mọi người đều tốt bụng và tớ đang rất hạnh phúc khi sống ở đây" Lux nhún vai.

"Tớ cũng cảm thấy như cậu vậy, không biết thế giới bên ngoài ra sao nhưng tớ cũng vui vì mình sống ở đây" Tôi đồng ý với Lux bởi vì tôi quả thực cảm thấy hạnh phúc khi sinh ra và sống ở đây.

"Này, hai cậu! Xem tớ bắt được con bọ to chưa này!" Trong lúc tôi và Lux đang trò chuyện, một giọng nói nữ tính vang lên thu hút bọn tôi, cả hai quay lại nhìn.

Trước mắt tôi là cảnh một bé gái tầm tuổi chúng tôi, mái tóc nâu nhạt cắt ngắn ngang vai, gương mặt lấm lem đầy bùn đất, trên tay còn cầm một con bọ to bằng cả bàn tay, chạy về phía hai chúng tôi, miệng cười khúc khích.

"Woa! Mina, cậu tìm ở đâu được con bọ to vậy? Chỉ cho tớ đi!" Tôi và Lux nhìn chằm chằm vào con bọ trên tay Mina, ngạc nhiên hỏi.

"Thế nào? Tớ giỏi lắm đúng không?" Mina ưỡn ngực tự hào khi nhìn thấy gương mặt ngạc nhiên của chúng tôi.

"Ừm, đúng là giỏi nhưng mà...." Tôi nói được một đoạn rồi dừng lại, nhìn sang phía Lux thấy cậu ấy cũng đang nhìn tôi, hai đứa nhìn nhau mím chặt môi mà nhịn cười.

"Nhưng mà?" Mina nghiêng đầu bối rối trước hành động của bọn tôi.

"Phụt, Hahaha!!" Tôi và Lux không nhịn nổi nữa mà cười lớn.

"Hả, sao hai cậu lại cười?" Mina càng bối rối hơn.

"Hahaha" Hai đứa bọn tôi vẫn ôm bụng cười nắc nẻ khi nhìn mặt Mina.

"Này!! Hai cậu làm sao đấy!?" Mina bất mãn hét lớn, lườm chúng tôi.

"Ha! Mặt cậu, dính đầy bùn đất kia kìa" Lux lấy ngón tay lau nước mắt, cố nhịn cười để nói.

"A!" Cô bé ngạc nhiên hô lên, nhớ ra cả người đang đang dính đầy bùn đất, gương mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ, gắt giọng:

"Hai cậu, đừng có cười!"

"Ừ ừ được, không cười nữa" Chúng tôi nói vậy trong khi ngoảnh mặt ra hướng khác.

"Này! Hai cậu vẫn còn cười đúng không!?" Mina nhìn thấy vai của chúng tôi run lên vì cố gắng nhịn cười, cô tức giận đến phồng má, lao vào đánh bọn tôi:

"Cười này, cười này, cho hai cậu cười luôn!"

"Hahaha" Tôi và Lux cố gắng né tránh trước một Mina đang lao đến như hổ đói, kết quả là thành một cuộc đuổi bắt giữa ba người bọn tôi.

Lúc đó tôi đã nghĩ, quả nhiên là hạnh phúc khi được sống tại ngôi làng này....

Cho đến một ngày—

"Hử? Hôm nay, cha mẹ đi đâu rồi nhỉ?" Tôi thắc mắc, vừa bước ra từ phòng để đến nhà bếp nhưng lại không thấy cha mẹ, thường thì vào giờ này mẹ tôi hay gọi tôi dậy mà nhỉ?

Tôi bước ra ngoài và thấy mẹ tôi đang xách một giỏ đồ được nhét đầy ắp, có vẻ như mẹ tôi vừa đi mua chúng về, tôi lại gần và hỏi:

"Mẹ vừa đi chợ hả mẹ?"

"Hả, à...ừm" Mẹ tôi gật đầu trong khi lảng tránh ánh mắt của tôi.

"Hử?" Tôi cảm thấy lạ khi nhìn mẹ, dường như mẹ tôi đang giấu chuyện gì đó, tôi không quá để ý mà hỏi tiếp:

"Cha đâu rồi mẹ, sao con không thấy đâu?"

"Cha con à? Ừm, cha con đã vào rừng từ sáng sớm rồi, có lẽ cha con sắp về rồi" Mẹ tôi nhanh chóng trả lời như thể chuẩn bị từ trước.

"Mẹ–"

"A, hôm nay con không đi chơi với Lux và Mina sao?" Chưa kịp nghe tôi nói hết, mẹ tôi đã nhanh chóng chặn miệng tôi bằng một câu hỏi.

"Dạ, bây giờ con định đi ạ" Tôi đành ngập ngừng trả lời.

"Vậy con nhanh đi đi, không hai đứa lại chờ" Vừa dứt lời, mẹ tôi nhanh chóng đi vào nhà và đóng sầm cửa lại.

"Hả, cái gì vậy?" Tôi hơi bối rối nhưng lại nhanh chóng lắc đầu rồi đi đến nhà Lux.

.....

"Dạ? Lux không có nhà ạ?" Khi tôi đến nhà Lux để rủ đi chơi nhưng cô Rena - mẹ của Lux - bảo rằng cậu ấy không có nhà, hết cách tôi thử ghé qua xưởng gỗ nhưng cũng không thấy cậu ấy ở đó.

"Hay là cậu ấy đến nhà Mina chơi rồi?" Tôi lẩm bẩm rồi nhanh chóng đi đến nhà của Mina nhưng vẫn nhận được câu trả lời là cậu ấy không có ở nhà.

Vì không thấy hai cậu ấy ở nhà, tôi đã đi những nơi khác trong làng để tìm nhưng đều không thấy, tôi chán nản ngồi xuống bãi cỏ ngắm nhìn mấy con cá đang bơi lội trong hồ:

"Hai cái cậu này, đi đâu rồi không biết? Chán chết đi được"

Tõm

Tôi ném viên đá rơi xuống hồ khiến bầy cá giật mình bơi đi, mặt nước gợn sóng từng đợt lăn tăn.

Vù!

Gió mùa thu thổi qua khiến mái tóc màu lam bạc hơi rối của tôi khẽ lay động, tôi nằm xuống bãi cỏ ngắm nhìn đám mây trôi nổi trên trời cao.

"Hah, Lux và Mina không biết đi đâu rồi? Nếu để tôi bắt.....được thì sẽ đánh cho.....hai cậu một trận....."

Trước khi kịp nhận ra, tôi đã nhắm mắt lại mà ngủ quên trên bãi cỏ.

......

"Hừm..." Tôi dụi mắt và ngồi dậy vươn vai, có vẻ như tôi đã ngủ được một giấc kha khá rồi.

Tôi đứng dậy, phủi đi bụi trên quần áo để chuẩn bị về nhà, xoay người quan sát xung quanh và bất chợt một thứ gì đó đập vào mắt của tôi.

Một cột khói lớn bốc lên từ mặt đất, dù đứng từ xa nhưng tôi vẫn thấy được sự to lớn của cột khói.

"Khoan đã, đó là hướng của ngôi làng mà!?" Khi suy nghĩ ấy vừa loé lên trong đầu, thì chân tôi đã bắt đầu chạy về phía cột khói đó.

Càng chạy tôi càng thấy hơi thở của mình trở nên nặng nhọc hơn nhưng tôi vẫn không dừng lại, mà chỉ biết chạy nhanh hơn nữa, tôi muốn xác định suy nghĩ trong đầu của mình lúc này và mong rằng nó không phải là sự thật.

Khi đến gần ngôi làng, hy vọng nhỏ nhoi của tôi lập tức tan biến, ngôi làng đang bốc cháy trong biển lửa, hơi nóng khủng khiếp toả ra khiến tôi cảm thấy bỏng rát.

"S-sao lại....ng-ngôi làng...bị...bị tấn công ư?" Tôi lắp bắp, đôi chân run rẩy chạy vào trong làng và chứng kiến một cảnh tượng mà có lẽ suốt đời này tôi sẽ không thể quên được.

Nhà cửa đổ nát tan hoang, xác chết nằm ở khắp nơi bên trong làng, mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi khiến tôi phải vô thức dùng tay che mũi lại.

Tôi hoảng hốt chạy về nhà và cầu mong cha mẹ tôi đã chạy thoát, nhưng....

"Cha!? Mẹ!?"

Vừa bước qua cửa, xác của cha tôi hiện ngay trong tầm mắt, một cánh tay và chân bị đứt lìa cùng với một lỗ máu ngay trên ngực, máu đỏ chảy ra thấm cả vào sàn nhà bằng gỗ.

Bụp!

Đầu gối tôi gục xuống, chết lặng nhìn thi thể không còn nguyên vẹn của cha, tim tôi như ngừng đập, khói từ đám cháy làm cho việc thở thôi cũng khó khăn.

Tôi khó khăn liếc nhìn xung quanh, đồng tử chợt co lại, miệng tôi há hốc nhìn hai thi thể khác nằm bên trong nhà.

"Lux.....Mina....."

Tôi như chết lặng nhìn hai người bạn thủa nhỏ cùng chơi với mình.

Những vết thương trên cơ thể của Lux như có thứ gì đó nhọn hoắt đâm xuyên ở nhiều nơi, phần hông bên trái hoàn toàn biến mất, để lộ cả xương cùng nội tạng.

Cơ thể Mina bị xé làm đôi từ phần hông, đôi mắt vẫn còn dấu vết của nước mắt nhưng vô hồn nhìn về phía cửa.

"Ahhhh!!!" Nhìn cảnh tượng trước mắt khiến tôi phát điên, gào lên như một con thú hoang dại, mắt tôi hằn lên từng tia máu, cơ thể tôi nặng trĩu, trong khoảnh khắc đó một ý nghĩ xoẹt qua tâm trí tôi.

"Mẹ? Mẹ không có ở đây?" Như bị một điều gì đó thôi thúc, tôi chạy nhanh vào nhà bếp và tôi đang thấy mẹ đang ngồi trên bàn ăn, tôi lại gần hét lớn:

"Mẹ!! Có chuyện gì xảy ra ở làng vậy ạ? Sao mẹ khôn—?!"

Họng tôi như bị chặn lại, trái tim tôi như bị bóp nghẹt, ở đó tôi nhìn thấy mẹ tôi đang ngồi ở bàn nhưng đầu của mẹ tôi bị quay ngược về phía sau, tay và chân thì bị vặn xoắn.

Tôi nhìn về phía bàn ăn, một chiếc bánh bị nhuốm đầy máu, bên trên chiếc bánh ghi những dòng chữ nguệch ngoạc của một đứa trẻ.

"Sinh nhật 13 tuổi của Ryon"

Hoá ra việc mẹ tôi toả ra kỳ lạ vào buổi sáng, Lux và Mina không có nhà là vì họ đang bí mật chuẩn bị cho tôi một buổi sinh nhật....

....Một ngày sinh nhật mà tôi không thể quên mà cũng chẳng muốn nhớ khi nhắc lại.

Tôi ngồi phịch xuống sàn, giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống, rồi từng giọt từng giọt cứ thế lăn dài trên má.

Tôi khóc.

Nước mắt tôi liên tục chảy xuống, tầm nhìn của tôi nhoè đi vì khói nhưng điều đó lại càng khiến tôi khóc lớn hơn.

Tôi khóc, tôi gào, tôi siết chặt bàn tay cho đến khi cạn nước mắt, họng tôi đau rát, tay tôi nhuốm máu nhưng tôi vẫn cứ khóc. Tôi đau, đau đến mức không thể nào chịu đựng được.

Tôi biết rằng, cơn đau này sẽ để lại một vết sẹo lớn trong tôi – một vết sẹo mà không thể xoá đi bởi thời gian.....

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free