Ashes After Peace: Rise of Evil - Chương 3: Chapter 3: Sống sót
Tôi khóc cho đến khi cạn nước mắt, đứng dậy với đôi chân còn đang run rẩy, ngôi nhà đang cháy và chẳng bao lâu nữa nó sẽ sụp đổ, tôi cần phải ra khỏi đây càng sớm càng tốt.
Khi đứng dậy và nhìn về phía bếp nướng, tôi thấy một hộp gỗ nhỏ để bên cạnh nồi bánh, tôi chậm rãi lại gần và cầm chiếc hộp lên.
Chiếc hộp nhìn qua còn khá mới, chỉ to hơn một chút so với lòng bàn tay của tôi, bốn góc vuông cân đối cho thấy người làm đã vô cùng tỉ mỉ.
Tôi nhấc bàn tay hơi run của mình lên, mở nắp, bên trong chứa một chiếc vòng cổ cùng một mảnh giấy nhỏ.
Tôi cầm mảnh giấy lên, bên trong chỉ có vài dòng ngắn ngủi nhưng nó khiến nước mắt tôi như tuôn trào.
"Sinh nhật vui vẻ nhé con trai, chúc mừng con lại thêm một tuổi và trở nên càng vui vẻ hạnh phúc. Cha mẹ đều yêu con rất nhiều"
"Hức, hức" Bàn tay tôi trở nên run rẩy, máu từ lòng bàn tay và nước mắt chảy xuống nhanh chóng làm ướt cả tờ giấy, khiến mực viết bị nhoè đi.
Dù năm nào tôi cũng nhận được lời chúc như vậy và nó đã trở nên quen thuộc đối với tôi nhưng giờ đây tôi biết, tôi sẽ không bao giờ có thể nhận được lời chúc sinh nhật như này nữa.
Tôi nhanh chóng lau nước mắt, nhìn chiếc vòng cổ đang cầm trên tay, một chiếc vòng cổ màu bạc có gắn một tấm bạc nhỏ, mặt trước của tấm bạc có khắc dòng chữ "Sinh Nhật 13 tuổi của Ryon" và mặt sau của tấm bạc khắc dòng chữ "Bình An Cho Con".
Đeo vòng cổ lên, từng ngón tay tôi vuốt nhẹ lên chiếc vòng cổ màu bạc, cảm nhận tình cảm mà cha mẹ dành cho tôi, dù nguyên liệu chế tạo rẻ tiền và có lẽ giá trị của chiếc vòng cổ này chưa bằng một đồng vàng nhưng đối với tôi nó chính là vô giá.
.....
Tôi bước ra khỏi nhà nhìn ngôi làng – giờ chỉ còn là một đống đổ nát, lửa vẫn còn nhưng không lớn như lúc đầu, tôi liếc đôi mắt như xác chết của mình, mùi máu nồng nặc cùng tiếng lách tách của ngọn lửa bao trùm xung quanh như nhắc nhở tôi rằng cảnh tượng trước mắt là sự thật.
Ngôi làng của tôi giờ chỉ còn trong quá khứ, hiện tại đổ nát và hoang tàn.
Rầm!!
Một tiếng động lớn vang lên, tôi giật mình hướng mắt về nơi phát ra tiếng động, ngay tại giây phút đó tôi lập tức đứng hình, miệng lắp bắp từng chữ:
"O-Orc? Sao...sao một con Orc lại x-xuất hiện ở đây?"
Trước mắt tôi là một sinh vật cao tầm 2 mét, thân thể cơ bắp được bao phủ bởi một lớp lông ngắn màu đen, cái đầu lợn có đầy răng còn đang nhuốm máu, trên tay nó còn đang cầm một cái chân người như thể đang ăn dở.
Gào!!
Tiếng gào của con Orc khiến tôi giật mình, không chần chừ dù chỉ một giây, tôi ngay lập tức xoay người bỏ chạy, trong đầu điên cuồng suy nghĩ.
(Sao một con Orc lại ở đây được? Chẳng lẽ chính nó đã phá hủy ngôi làng? Không, cho dù là Orc cũng không thể phá hủy cả một ngôi làng như vậy được, hơn nữa vết thương của Cha và Lux cùng vài người khác không giống như Orc có thể làm)
Đầu tôi như muốn nổ tung vì những suy nghĩ ấy, mặc dù ngôi làng của tôi nằm ở nơi hẻo lánh của đại lục Orvel và cách xa Đế quốc nhưng tôi vẫn được dạy một vài kiến thức cơ bản, trong đó có cả về Orc và một số Ma Thú khác.
Ma Thú về cơ bản là một sinh vật được sinh ra từ những nơi có nồng độ Ma Tố cao hoặc do các Ác Ma sinh ra, bọn chúng khát máu và tàn bạo, luôn tấn công những sinh vật khác trong tầm mắt.
Một con Orc bình thường ngay cả những thợ săn tài giỏi cũng phải hợp sức lại mới có thể tiêu diệt, một đứa trẻ 13 tuổi như tôi nếu mà bị nó bắt được thì chắc chắn sẽ chết.
Hộc, hộc
Tôi liên tục chạy qua những ngôi nhà đổ nát, lợi dụng không gian chật hẹp xung quanh để thoát khỏi sự truy đuổi của con Orc.
"Hộc, chết tiệt! Chân mình...." Dù tôi đã cố gắng luồn lách qua những ngôi nhà và đống đổ nát nhưng thể lực của tôi đang cạn dần, không biết có phải do quá sức hay không mà tầm nhìn của tôi cứ mờ đi.
Kiek!!
Âm thanh kỳ lạ đột ngột xuất hiện, một con Goblin từ đâu nhảy tới trước mặt tôi, trên tay nó cầm một con dao đâm thẳng về phía tôi.
Phập!!
"Hự!!" Vì quá bất ngờ, tôi chỉ kịp giơ cánh tay trái lên đỡ trước mặt, con dao đâm thẳng vào cánh tay của tôi nhưng vì sức mạnh của con Goblin không đủ nên vết thương khá nông.
Tôi nhanh chóng rút con dao khỏi cánh tay, máu đỏ chảy ra khiến tôi đau điếng, cố gắng nghiến chặt răng để không phát ra tiếng, tôi ngay lập tức cầm chặt lấy con dao, dùng hết sức đâm mạnh vào cổ của con Goblin.
Con Goblin chưa kịp kêu lên một tiếng liền bị con dao đâm sâu vào cổ, máu đỏ chảy thẳng xuống tay, tôi vừa rút dao ra con Goblin cũng đã chết.
Ôm lấy cánh tay trái đang chảy máu, tôi điên cuồng chạy về phía cổng làng, một tảng đá lớn che gần nửa cái bóng của tôi lao đến, tôi hoảng hốt né tránh một cách sít soát.
Khi tôi chỉ cách cổng làng vài mét, một cơn đau nhói ở cổ chân khiến tôi loạng choạng, liếc mắt nhìn xuống tôi thấy một mũi tên đang cắm xuống đất, dù không bị đâm trúng nhưng mũi tên vẫn để lại trên cổ chân tôi một vết cắt.
Vút!
Lại một mũi tên nữa lướt qua tôi, lần này là ở eo bên phải.
"Hự" Tôi thở dốc, không dừng lại một chút dù vết thương vẫn đang liên tục chảy máu, cứ thế chạy thẳng ra khỏi cổng làng, tôi tiếp tục chạy cho đến khi vào trong rừng ngay cạnh chân núi gần làng.
Bên trong khu rừng toàn cây cối, tôi cứ chạy một cách vô định, bất chợt một cảnh giác lạnh gáy bao trùm cơ thể, tôi vội vàng lách người sang bên trái và ngay giây sau, vai phải của tôi xuất hiện 4 vết cào, máu đỏ lại một lần nữa chảy xuống.
Trước mặt tôi là một con sói lớn hơn bình thường, có bộ lông màu xám, răng nanh và móng vuốt sắc nhọn, đôi mắt đỏ ngầu dữ tợn đang nhìn thẳng về phía tôi, liên tục phát ra những âm thanh gầm gừ.
"Hộc, chết tiệt! Có vẻ hết đường chạy rồi" Tôi nhìn con sói lẩm bẩm, bàn tay cầm chặt con dao, hít một hơi nói:
"Đến đây, dù sao cũng không còn gì để mất, liều một trận thì có làm sao?"
Hú!!!!
Một tiếng hú – mà tôi cho là tệ nhất mà tôi từng nghe – vang lên, con sói nhanh chóng tiếp cận tôi, giơ lên móng vuốt sắc bén.
"Hự!" Một vết cắt xuất hiện trên má tôi, dù đã chuẩn bị trước nhưng tôi hoàn toàn không thể bắt kịp tốc độ của nó được.
Vụt!!
Con sói lại lao đến một lần nữa, lần này tôi đã kịp chặn nó bằng dao nhưng cú va chạm khiến tôi bị hất văng ra ngoài—
———
Keng! Keng! Loạt xoạt!!
Hộc hộc
Sau một lúc chiến đấu, cơ thể tôi đã gần như đạt đến giới hạn, vết thương trên cơ thể ngày càng nhiều, việc mất nhiều máu khiến tôi cảm thấy chóng mặt.
Còn phía bên kia thì, dù tôi đã liên tục cố gắng tấn công nhưng cũng chỉ gây cho nó vài vết thương mà thôi.
Gào!!
Như dấu chấm hết của cuộc đi săn, con sói lao thẳng về phía tôi khiến tôi ngã xuống đất, tôi lăn qua một bên để né tránh hàm răng của nó, cầm chặt con dao trên tay, tôi dùng sức đâm mạnh vào bắp đùi sau của nó.
Con sói hú một tiếng đau đớn, nó dùng sức hất tôi văng ra ngoài, đập mạnh vào thân cây.
"Khụ khụ!" Tôi ho ra một ngụm máu, đầu óc tôi trở nên choáng váng, cả cơ thể đau nhức như muốn rơi rụng, mắt thấy con sói đang nhảy vồ đến tôi.
Tôi ghiến răng, nhanh chóng đứng phắt dậy và né móng vuốt của nó trong gang tấc, ngay khi nghiêng đầu né tránh, tôi cầm con dao đâm thẳng vào cổ họng của con sói, máu đỏ chảy xuống ướt đẫm cả áo tôi, nó rơi xuống co giật liên tục rồi bất động.
"Hah, sống rồi sao?" Tôi nhìn con sói – đã gần như dồn tôi vào của tử – nằm im bất động, tôi xoay người cố gắng lê lết cơ thể đầy thương tích của mình.
Bịch!
Chỉ mới bước được vài bước, cơ thể tôi ngã bịch xuống đất, các vết thương liên tục chảy máu, cơn đau hoàn toàn bao trùm lấy tâm trí tôi.
(M-Mình...phải....nhanh chóng rời k—)
Đó là suy nghĩ cuối cùng của tôi trước khi bất tỉnh vì kiệt sức và đau đớn.
.....
(Cha! Mẹ! Hai người tại sao lại nằm im vậy? Mau dậy đi, cha mẹ!)
(Lux! Mina! Hai cậu làm sao vậy? Sao lại nằm ở đây!!)
(Ngôi làng đã–)
(Gào! Kiek! Hú–)
(Mình...sẽ chết...sao–)
"Aaa!!!" Tôi giật mình tỉnh giấc, hơi thở trở nên gấp gáp, cơ thể tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh, cơn đau nhói khắp cơ thể khiến tôi tỉnh táo lại:
"Á-Ác mộng sao? Quả nhiên tất cả đều là sự thật, ngôi làng đã–"
Tôi run rẩy nhắm mắt lại, cảnh tượng trong căn nhà lập tức hiện trong tâm trí, tôi đau đớn, không chấp nhận được sự thật này, tôi khóc rống lên:
"Aaaa!! Cha! Mẹ! Lux! Mina! Mọi người! Sao lại như vậy? Tại sao mọi người lại như vậy? Aaaa!!"
———
Hức hức
Một lúc sau tôi ngừng khóc, vết thương trên cơ thể tôi lại bắt đầu đau nhói khiến tôi không thể khóc thêm nữa, nhờ đó mà tôi mới có thời gian để ý không gian xung quanh.
Tôi đang ở bên trong một căn nhà bằng gỗ, bên trong không có nhiều đồ đạc, chỉ có một cái bàn, một cái lò sưởi, một cái giường và vài món nội thất linh tinh khác.
(Đ-Đây là đâu vậy? Sao mình lại nằm ở đây? Hử, vết thương còn được băng bó luôn? Lạ thật, ở đây mà cũng có người sống sao?)
Cạch
Trong khi tôi đang suy nghĩ miên man, cánh cửa gỗ mở ra, một người bước vào nhìn thấy tôi đang ngồi trên giường, ngạc nhiên hỏi:
"Ồ, nhóc đã tỉnh rồi sao? Ta còn tưởng nhóc nghẻo rồi đấy"
Nghe thấy giọng nói, tôi quay đầu về phía âm thanh phát ra, tôi liền thấy một ông già tầm 70 tuổi nhưng cơ thể vô cùng lực lưỡng cao lớn, toả ra khí thế mạnh mẽ khiến tôi vô thức nuốt nước bọt, nhất thời quên luôn trả lời.
"Này nhóc, có ổn không thế? Sao không trả lời, bị câm à?" Ông nhíu mày hỏi lại.
"A! Dạ, con không sao ạ!" Tôi giật mình.
"Thế, nhóc tên là gì? Sao lại ở trong rừng trong tình trạng nguy hiểm như thế? Chán sống sao?" Ông tiếp tục hỏi tôi.
"C–con tên Ryon, còn tại sao ở trong rừng thì, thì....hức hức" Nói đoạn, nước mắt lại lăn dài trên má, tôi khóc.
"Gì vậy? Sao tự dưng lại khóc?" Ông trở nên khó hiểu.
"Hức hức, tại vì...vì...c–cha mẹ con, bạn của con, ngôi làng của con đều bị Ma Thú giết chết rồi...c–con khó khăn lắm mới chạy thoát được, oaaa!!" Tôi khóc rống lên.
"Hah" Ông thở dài, rốt cuộc hiểu vì sao mà tôi khóc nhiều như vậy.
"Oaaa!!" Thấy tôi vẫn còn đang khóc, ông lắc đầu thở dài, cánh tay to lớn ấy giáng thẳng xuống đầu tôi.
Cốc!!
"Uida, ông làm cái gì thế!?" Tôi ôm đầu, nhìn ông khó hiểu.
"Đàn ông gì mà khóc nhiều như đàn bà vậy? Chẳng phải nhóc vẫn còn sống sao? Cố gắng mà sống cho đúng kỳ vọng của cha mẹ nhóc đi" Ông nói một cách thản nhiên.
"N-Nhưng mà...." Tôi ngập ngừng.
"Hầy, được rồi. Ryon phải không? Nếu hiện tại con không biết sống như nào thì con có muốn bái ta làm sư phụ không?" Ông chỉ vào mình, hỏi một cách tự tin.
"Hả? Nhận ông làm sư phụ ạ?" Tôi nghiêng đầu bối rối.
"Đúng, nhận ta làm sư phụ và con sẽ là đệ tử của ta" Ông ấy nói lại một cách chắc nịch như thể chắc chắn rằng tôi đang không nghe nhầm.
(Đệ tử? Cái quái gì vậy? Trở thành đệ tử của ông thì liên quan gì đến việc ông bảo tôi phải sống chứ?)
Nhìn gương mặt tươi cười của ông, trong đầu tôi xuất hiện hàng loạt những dấu hỏi....
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!