Bạn Gái Của Tôi Là Một Sex Bot - Chapter 1: TIẾNG GẦM CỦA ĐỊNH MỆNH
Mùi nghèo khó có một hương vị rất đặc trưng.
Đó là sự pha trộn giữa mùi vôi vữa bong tróc, mùi ẩm mốc bốc lên từ tấm nệm mút rẻ tiền đã ngấm đủ mồ hôi của mười đời chủ trọ, và cả mùi của sự tuyệt vọng đặc quánh, lơ lửng trong không khí như bụi mịn.
Tâm nằm ngửa, mắt trân trân nhìn lên trần nhà loang lổ vết nước mưa. Những vệt ố vàng vẽ nên một tấm bản đồ méo mó, cũng giống như cuộc đời cậu lúc này. Hai mươi mốt tuổi, cựu sinh viên Đại học Bách Khoa, hiện tại: Thất nghiệp, nợ ba tháng tiền nhà và tài sản duy nhất còn lại là chiếc bụng rỗng đang sôi lên sùng sục.
Bên ngoài, trời mưa như trút. Cơn mưa đêm của Sài Gòn không lãng mạn như trong thơ ca, nó tàn nhẫn và lạnh lẽo. Tiếng mưa quất vào mái tôn nghe rát buốt như tiếng roi mây, át đi tiếng thở dài thườn thượt của kẻ cùng đường.
"Ngày mai..." Tâm lầm bầm, giọng khàn đặc.
Ngày mai là hạn chót. Bà chủ trọ, người đàn bà có khuôn mặt phúc hậu nhưng trái tim làm bằng máy tính điện tử, đã tuyên bố chắc nịch: "Không tiền thì biến."
Tâm cười nhạt. Trong cái thời đại mà Sexbot – những con búp bê tình dục biết rên rỉ và thấu hiểu tâm can – trở thành giấc mơ xa xỉ của giới thượng lưu, thì con người thật sự lại trở nên rẻ rúng hơn cả một mớ rau má héo. Cậu là phế phẩm của guồng quay công nghiệp, là kẻ bị bỏ lại phía sau bức tường lửa của cuộc chiến tranh thương mại Mỹ - Trung.
RẦM!!!
Một tiếng động kinh hoàng xé toạc màn đêm, rung chuyển cả căn phòng trọ tồi tàn, cắt đứt dòng suy nghĩ bi quan của Tâm. Tiếng kim loại va đập vào bê tông chát chúa, nghe như tiếng xương cốt của một con quái vật khổng lồ bị bẻ gãy.
Tâm bật dậy như lò xo. Bản năng sinh tồn – hay đúng hơn là sự tò mò của kẻ không còn gì để mất – thúc giục cậu lao ra cửa.
Cánh cửa sắt rỉ sét rên lên kèn kẹt khi bị đẩy mạnh. Gió thốc vào, mang theo hơi nước lạnh buốt tát thẳng vào mặt. Tâm nheo mắt nhìn xuyên qua màn mưa trắng xóa.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt chớp tắt, một cảnh tượng siêu thực hiện ra.
Một chiếc xe tải quân sự hạng nặng, loại sáu bánh bọc thép màu đen tuyền, đang nằm nghiêng một góc quái dị. Phần đầu xe móp méo dúm dó sau khi húc đổ cây cột điện cao thế bên đường. Khói bốc lên nghi ngút từ nắp capo, hòa lẫn với màn mưa tạo thành những hình thù ma quái.
Nhưng điều kỳ lạ nhất không phải là vụ tai nạn.
Chiếc xe gầm lên. Động cơ diesel rống lên như một con thú bị thương đang cố vùng vẫy thoát thân. Bánh xe quay tít, nghiến nát mặt đường nhựa ướt sũng, bắn bùn đất tung toé.
"Nó định chạy sao?" Tâm trố mắt.
Từ thùng xe phía sau, nơi cánh cửa thép đã bị bung chốt do cú va chạm, một vật thể hình chữ nhật trượt dài ra ngoài, rơi xuống mặt đường với một tiếng "BỊCH" nặng trịch, trầm đục.
Ngay khoảnh khắc vật thể đó rơi xuống, chiếc xe tải bọc thép như trút được gánh nặng, lồng lên, rồ ga lao vút đi vào bóng tối, bỏ mặc hiện trường ngổn ngang và món hàng rơi rớt lại phía sau. Không một ai bước xuống kiểm tra. Không một tiếng còi báo động. Chỉ có sự im lặng chết chóc trở lại, bị tiếng mưa lấn át.
Tâm đứng chôn chân tại chỗ, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Máu nóng dồn lên não.
Logic thông thường bảo cậu hãy quay vào nhà, khóa chặt cửa và quên hết mọi thứ đi. Xe quân sự, bỏ chạy, hàng rơi. Đó là công thức của rắc rối, của tù tội, thậm chí là cái chết.
Nhưng cái bụng rỗng và việc sắp bị đuổi khỏi nhà ngày mai lại thì thầm một giai điệu khác.
Cơ hội.
Tâm nuốt nước bọt, nhìn dáo dác xung quanh. Đường vắng tanh. Mưa bão đã đuổi tất cả mọi người vào trong chăn ấm. Chỉ có cậu và "nó".
Cậu bước nhanh về phía vật thể lạ, nước mưa ngấm vào lớp áo thun mỏng dính, lạnh toát sống lưng.
Đó là một chiếc hòm kim loại màu đen nhám, dài khoảng hai mét, rộng nửa mét. Bề mặt nó trơn láng, không một vết trầy xước dù vừa rơi từ trên xe xuống. Không có ổ khóa, không có nhãn mác, chỉ có một dãy mã số in chìm phát sáng mờ mờ màu đỏ huyết dụ: EV-001.
Tâm đặt tay lên nắp hòm. Lạnh. Một cái lạnh thấu xương truyền từ kim loại sang tay cậu, không phải cái lạnh của mưa, mà là cái lạnh của công nghệ cao, của thứ vật chất không thuộc về thế giới tồi tàn này.
"Nặng kinh khủng."
Tâm nghiến răng, dùng hết sức bình sinh để kéo lê chiếc hòm. Tiếng kim loại ma sát với mặt đường nhựa ướt át tạo nên một âm thanh rin rít ghê người, như tiếng móng tay cào lên bảng đen.
Mười mét. Năm mét. Ba mét.
Mỗi bước chân là một cuộc đấu tranh tư tưởng. Cậu đang phạm tội. Cậu đang đánh cắp tài sản quân đội. Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, một giọng nói đầy dã tâm vang lên: Đằng nào cũng chết đói, thà chết no còn hơn.
Khi Tâm lôi được chiếc hòm vào trong phòng và đóng sập cửa lại, cậu ngã vật ra sàn nhà, thở hắt ra, lồng ngực phập phồng kịch liệt.
Căn phòng trọ chật hẹp bỗng trở nên chật chội hơn bao giờ hết với sự hiện diện của "vị khách" lạ mặt. Dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy, chiếc hòm đen tuyền nằm đó, im lìm, uy nghiêm và đầy đe dọa. Nó như một tảng đá đen ("Monolith") trong bộ phim 2001: A Space Odyssey, mang theo bí mật của vũ trụ rơi xuống thế giới của loài khỉ.
Tâm lồm cồm bò dậy, tay run rẩy sờ soạng dọc theo mép hòm. Không có chốt mở. Nó liền mạch như một khối kim loại đúc nguyên khối.
Chợt, ngón tay cậu chạm vào một vùng cảm ứng nhiệt ẩn ở góc phải.
Tách.
Một tiếng khí nén xì ra, êm ru như tiếng thở dài của một người đẹp ngủ trong rừng. Nắp hòm từ từ trượt mở. Hơi lạnh màu trắng đục tràn ra, cuồn cuộn như sương mù, bao phủ lấy sàn nhà ẩm mốc.
Tâm nín thở, nhoài người nhìn vào bên trong.
Đồng tử cậu co rút lại cực độ. Thời gian như ngưng đọng. Mọi âm thanh của mưa gió bên ngoài dường như biến mất.
Bên trong lớp đệm nhung đen tuyền, một cô gái đang nằm ngủ.
Không. Không phải cô gái.
Làn da trắng sứ không tì vết, đôi môi đỏ mọng như trái cấm vườn địa đàng, mái tóc bạch kim xõa dài như thác lụa. Những đường cong trên cơ thể trần trụi của "cô ấy" hoàn hảo đến mức phi lý, thách thức mọi quy chuẩn giải phẫu học của con người, nhưng lại gợi cảm đến mức khiến người ta muốn phạm tội ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Trên ngực trái, nơi lẽ ra là trái tim, một ánh sáng xanh dương nhịp nhàng chớp tắt.
Tâm run rẩy đưa tay ra, định chạm vào, nhưng rồi rụt lại như sợ bị bỏng. Cậu nhận ra thứ mình vừa mang về không phải là phế liệu để bán ve chai.
Cậu vừa đánh cắp một "Eva". Một con Sexbot.
Và tồi tệ hơn, dòng chữ nhỏ khắc bằng laser vàng kim bên cạnh vai trái cô ta khiến mặt Tâm cắt không còn giọt máu:
PROPERTY OF U.S. DEPARTMENT OF DEFENSE (TÀI SẢN CỦA BỘ QUỐC PHÒNG HOA KỲ)
WARNING: DO NOT ACTIVATE (CẢNH BÁO: KHÔNG ĐƯỢC KÍCH HOẠT)
Bên ngoài, tiếng còi hú của cảnh sát bắt đầu văng vẳng từ xa, xé toạc màn mưa.