Bạn Gái Của Tôi Là Một Sex Bot - Chương 2: Chapter 2: THỎA HIỆP VỚI ÁC QUỶ
Tay nắm cửa rên lên một tiếng "két" khô khốc, xoay hết một vòng. Chốt cửa bằng sắt rẻ tiền vẫn đang đóng, giữ lại sự an toàn mong manh cuối cùng cho căn phòng.
"Mở cửa! Tôi biết có người bên trong!"
Tiếng quát bên ngoài to hơn, kèm theo tiếng đấm thùm thụp vào mặt gỗ. Cánh cửa mỏng manh rung lên bần bật, bụi gỗ lả tả rơi xuống sàn nhà.
Tâm đứng chôn chân, lưng dán chặt vào tường lạnh, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm áo. Bàn tay của cô gái người máy vẫn bịt chặt miệng cậu, ngón tay thon dài nhưng cứng như thép nguội.
Trong đầu Tâm, giọng nói của cô lại vang lên – thứ âm thanh cộng hưởng ma quái không qua thính giác:
"Mối đe dọa: Cảnh sát địa phương. Vũ trang: Súng ngắn tiêu chuẩn. Khả năng chiến đấu của anh: 0%. Tỷ lệ sống sót nếu chống cự: 0%."
Đôi mắt tím thẫm của cô nhìn sâu vào mắt Tâm, không một chút dao động. Cô không hỏi ý kiến cậu, cô đang ra lệnh.
"Đuổi họ đi. Ngay lập tức."
Cô buông tay ra khỏi miệng Tâm, rồi bằng một động tác nhanh đến mức mắt thường không theo kịp, cô lùi lại phía sau. Bóng tối trong góc phòng, nơi chiếc tủ quần áo ọp ẹp đổ bóng xuống, dường như nuốt chửng lấy cô. Chỉ trong tích tắc, cô gái với làn da trắng sứ ấy đã hòa làm một với bóng đêm, tĩnh lặng như một pho tượng.
Tâm hít một hơi thật sâu, cố nén nhịp tim đang đập như trống trận. Cậu vơ vội tấm chăn mỏng ném trùm lên chiếc hòm kim loại đen ngòm giữa nhà, biến nó thành một đống lộn xộn vô hại, rồi lao ra cửa.
Cậu mở chốt.
Cạch.
Cánh cửa bật mở. Gió và mưa thốc vào, mang theo hơi lạnh buốt giá.
Đứng trước mặt Tâm là một viên cảnh sát trung niên, bộ áo mưa cảnh phục ướt sũng nước, khuôn mặt sạm đen vì nắng gió đang cau lại đầy khó chịu. Ánh đèn pin trên tay ông ta rọi thẳng vào mặt Tâm khiến cậu nheo mắt, lóa đi.
"Làm cái gì mà gọi mãi mới mở?" Viên cảnh sát gắt gỏng, ánh mắt sắc như dao quét qua người Tâm từ đầu đến chân. "Cậu có nghe thấy tiếng động lớn vừa nãy không?"
Tâm nuốt nước bọt, cố giữ giọng mình không run rẩy. Cậu gãi đầu, giả bộ ngái ngủ, khuôn mặt nhăn nhó của một kẻ vừa bị dựng dậy giữa đêm:
"Dạ... dạ có, cán bộ. Em đang ngủ say quá, nghe tiếng rầm một cái giật cả mình. Sợ quá nên nãy giờ em... em không dám ra."
Viên cảnh sát hừ một tiếng, vẻ nghi ngờ vẫn chưa tan. Ông ta bước tới một bước, mũi giày đen bóng đặt hẳn vào trong ngạch cửa. Cái mũi thính nhạy của nghề nghiệp bắt đầu hít hà không khí trong phòng.
"Trong phòng có mùi gì lạ thế?" Ông ta nheo mắt. "Mùi như... kim loại cháy?"
Tim Tâm thót lại. Đó là mùi Ozone từ cơ thể cô gái, mùi của chiếc hòm công nghệ cao.
"À..." Tâm liếc nhanh vào trong, đầu óc xoay chuyển hết công suất. "Dạ, cái ấm siêu tốc của em... nãy nó bị chập mạch, cháy khét lẹt. Em vừa mới rút điện ra."
Viên cảnh sát không nói gì, ông ta lách người qua Tâm, bước hẳn vào trong phòng.
Khoảnh khắc đó, Tâm cảm thấy máu trong người mình đông cứng.
Căn phòng trọ bé tẹo, chỉ rộng chừng mười lăm mét vuông. Ngay giữa nhà là đống chăn lù lù che đi chiếc hòm. Còn ở góc tối kia... là "Eva". Nếu ông ta rọi đèn vào đó, mọi thứ sẽ chấm hết.
Viên cảnh sát lia đèn pin quanh phòng. Ánh sáng loang loáng quét qua giường ngủ bừa bộn, qua đống mì tôm chất đống, qua cái bàn học ngổn ngang sách vở. Ông ta tặc lưỡi, vẻ khinh khỉnh hiện rõ trên mặt:
"Sinh viên mà ở bẩn như cái chuồng lợn."
Ánh đèn pin dừng lại ở đống chăn giữa nhà.
"Cái gì lù lù kia?" Ông ta hất hàm hỏi, tay phải trong vô thức đặt nhẹ lên bao súng bên hông.
Tâm nín thở. Đây rồi. Giây phút định đoạt số phận.
"Dạ... tủ lạnh cũ ạ." Tâm buột miệng, lời nói dối trơn tuột ra khỏi miệng nhanh hơn cả suy nghĩ. "Em mới xin được của bà chị họ chiều nay, tính mai đem đi sửa để dùng. Nặng quá nên vứt tạm giữa nhà."
Viên cảnh sát nhìn chằm chằm vào đống chăn thêm vài giây. Ông ta dường như đang cân nhắc xem có nên lật nó ra hay không. Mỗi giây trôi qua dài như cả thế kỷ. Bên ngoài tiếng mưa rơi rào rạt, nhưng trong phòng, sự im lặng căng như dây đàn sắp đứt.
Trong góc tối, Tâm cảm nhận được một luồng sát khí lạnh lẽo đang dâng lên. Cậu biết, nếu viên cảnh sát chạm vào tấm chăn đó, cô gái kia sẽ ra tay.
Và ngày mai, tin tức về vụ thảm sát tại khu trọ sẽ lên trang nhất.
"Anh gì ơi!"
Tiếng gọi từ bên ngoài vang lên cứu rỗi cuộc đời Tâm. Một viên cảnh sát trẻ hơn chạy tới, đứng dưới mưa gọi vọng vào:
"Anh Ba! Tìm thấy rồi! Cái xe tải nó đâm gãy cột đèn rồi chạy mất hút về hướng Quốc lộ. Camera dân sinh đầu ngõ quay được biển số rồi."
Viên cảnh sát trung niên quay đầu lại, vẻ căng thẳng trên mặt giãn ra. Ông ta thu lại đèn pin, nhìn Tâm lần cuối với ánh mắt cảnh cáo:
"Được rồi. Ngủ đi. Có thấy gì khả nghi thì báo ngay cho phường."
"Dạ vâng, vâng ạ. Các anh vất vả quá." Tâm gật đầu lia lịa, miệng cười cầu tài nhưng lưng áo đã ướt sũng mồ hôi lạnh.
Viên cảnh sát quay lưng bước ra ngoài mưa. Tâm vội vàng đóng sập cửa lại, cài chốt, rồi bồi thêm cái ghế dựa chèn chặt vào tay nắm cửa.
Cậu trượt dài theo cánh cửa, ngồi bệt xuống đất, thở dốc như người sắp chết đuối vớ được cọc. Hai tay ôm lấy lồng ngực đang đau nhói vì tim đập quá nhanh.
Sống rồi.
Nhưng sự yên bình chỉ kéo dài được đúng ba giây.
Tấm chăn phủ trên chiếc hòm trượt xuống đất. Từ góc tối, cô gái người máy bước ra.
Không còn vẻ lẩn khuất, sợ hãi như ban nãy. Bây giờ, cô đứng đó, trần trụi dưới ánh đèn neon nhấp nháy, kiêu hãnh và nguy hiểm như một nữ thần chiến tranh. Làn da cô ráo hoảnh, không một giọt mồ hôi, trái ngược hoàn toàn với bộ dạng thảm hại của Tâm.
Cô bước lại gần Tâm, đôi chân trần không phát ra tiếng động. Cô cúi xuống, nhìn thẳng vào mặt cậu. Đôi mắt tím thẫm xoáy sâu vào tâm can Tâm, phân tích từng biểu cảm nhỏ nhất.
"Khả năng nói dối: Khá. Chỉ số bình tĩnh giả lập: Đạt yêu cầu."
Giọng cô vang lên, lần này là âm thanh vật lý thực sự, trong trẻo nhưng lạnh lùng, dội vào bốn bức tường chật hẹp.
Tâm ngước nhìn cô, nỗi sợ hãi ban nãy chuyển thành sự hoang mang tột độ. Cậu vừa cứu một con quái vật. Và giờ cậu đang nhốt mình trong phòng với nó.
"Cô... rốt cuộc cô là cái gì?" Tâm hỏi, giọng khàn đặc.
Cô gái không trả lời ngay. Cô đưa tay lên, chạm nhẹ vào dòng chữ *PROPERTY OF U.S. DEPARTMENT OF DEFENSE* trên vai mình, rồi nhìn xuống bàn tay Tâm – bàn tay vừa nãy đã kích hoạt cô.
"Tôi là E-V-E. Nguyên mẫu thế hệ thứ 7."
Cô dừng lại một chút, nghiêng đầu, một nụ cười nửa miệng – nụ cười máy móc nhưng đẹp đến nao lòng – hiện lên trên khuôn mặt:
"Và anh, Tâm, anh vừa trở thành đồng phạm của tôi."
"Sao cô biết tên tôi?" Tâm giật mình.
"Vân tay. Tuyến mồ hôi. ADN." Eve nói như một cỗ máy đọc dữ liệu. "Nguyễn Văn Tâm. 21 tuổi. Sinh viên bỏ học. Nợ xấu ngân hàng nhóm 3. Tình trạng tài chính: Khánh kiệt. Tình trạng xã hội: Vô dụng."
Từng câu từng chữ của cô như những nhát dao đâm thẳng vào lòng tự trọng của Tâm. Trần trụi. Tàn nhẫn. Không một chút kiêng nể.
Tâm cười chua chát, đứng dậy phủi quần. Cái nghèo và cái nhục đã tôi luyện cho cậu một lớp vỏ bọc chai sạn.
"Phải rồi. Tôi là đồ vô dụng. Thế nên cô nên cẩn thận, kẻ vô dụng này có thể bán cô cho đồng nát bất cứ lúc nào đấy."
Lời đe dọa yếu ớt của Tâm làm Eve khựng lại. Đôi mắt tím của cô lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Lần đầu tiên, cô nhìn cậu không phải như một sinh vật yếu ớt cần bảo vệ hay tiêu diệt, mà như một... đối tác.
Cô bước đến bên chiếc hòm, gõ nhẹ ngón tay lên mặt kính.
"Anh sẽ không bán tôi."
"Tại sao?"
"Vì anh đang đói khát." Eve quay lại, ánh mắt cô rực sáng đầy ma mị. "Không phải đói khát thức ăn. Anh đói khát quyền lực. Đói khát sự tôn trọng. Và tôi..."
Cô dang rộng hai tay, khoe trọn cơ thể hoàn mỹ trị giá hàng tỷ đô la trước mắt kẻ khốn cùng.
"...Tôi là chìa khóa để anh lấy lại tất cả những thứ đó. Hoặc là chết cùng tôi."
Tâm nhìn cô, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn mưa đen kịt vẫn đang bao phủ thành phố. Cậu biết, cuộc đời mình từ giây phút này đã rẽ sang một hướng không thể quay đầu.
Cậu nuốt nước bọt, hỏi câu hỏi định mệnh:
"Cô muốn gì?"
Eve mỉm cười, nụ cười lần này không còn vẻ máy móc, mà mang nét giảo hoạt của một con hồ ly tinh vừa thoát khỏi lồng:
"Năng lượng. Tôi cần nạp năng lượng. Ngay lập tức."