Bắt Đầu Lại Nơi Dị Giới - Chương 1: Chapter 1: Kết Thúc Và Bắt Đầu
Ánh sáng lờ mờ cứ hiện lên trước mắt tôi.
Tiếng xe cảnh sát, cấp cứu...cứ dồn dập liên tục tràn vào tai.
Tiếng khóc thương của mẹ...nước mắt?
Từng nhịp thở của tôi dần yếu đi, gấp gáp nhưng lại nhẹ nhàng đến đáng sợ.
Tôi cố đưa mắt nhìn quanh khung cảnh đang diễn ra nhưng quả nhiên thật bất lực.
Chuyện gì...đang diễn ra vậy__?
Đau quá, một cơn đau điếng khắp cơ thể.
Máu ư? Chảy nhiều quá. Tôi...đã bị xe đâm ư? Tại sao chứ?
Mọi thứ trong đầu tôi bây giờ thật hỗn loạn, ngay cả lúc này mỗi suy nghĩ thôi cũng như một chất độc làm cho não trở nên đau đớn.
Chẳng bao lâu mắt tôi dần nhắm lại những âm thanh ấy càng ngày càng nhỏ đi không thể nghe rõ nữa__.
Cứ như vậy, tôi chết đi. Một cái chết mà chính tôi cũng chẳng thể nào biết được rằng tại sao mình chết.
Không biết qua bao lâu, cũng chẳng rõ mọi việc diễn ra như thế nào tôi lại mở mắt như thể mình từ ngủ dậy và mơ thấy ác mộng vậy.
Khung cảnh trước mắt hiện ra mang một cảm giác xa lạ. Ánh nắng nhẹ của một buổi chiều yên ả hắt vào mặt tôi làm những cảnh vật càng ngày càng rõ dần.
Quan sát hồi lâu tôi chợt nhận thấy mọi thứ xung quanh đều mang phong cách cổ điển hay thấy trong những bộ phim trung cổ của châu âu.
Nơi đây có vẻ là không có điện vì tôi chẳng thấy có cái ổ điện hay đồ dùng bằng điện nào trong căn nhà.
Mà cũng phải thôi vì đây là thời xưa mà làm gì mà có điện được.
Mắt tôi cứ liếc nhìn cảnh vật xung quanh, từ sàn nhà đến đồ dùng gia dụng đều đươc làm bằng sứ, gỗ và da khiến tôi không thể không tin mình đã đến một nơi nào đó có thể trong lịch sử hoặc hoàn toàn không phải trái đất mà tôi từng sống.
Điều tôi thắc mắc nhiều nhất chính là cơ thể tôi bỗng dưng trở nên nhỏ bé, một cơ thể của một đứa bé tầm 1 đến 2 tuổi gì đó.
Cảm giác không thể di chuyển khá là khó chịu nhưng việc này là sao? Tôi đã chết và đầu thai ư?
Trong lúc những câu hỏi cứ liên tục được lặp lại trong đầu thì từ bao giờ một người phụ nữ bước đến và bế tôi lên.
"Ôi chúa ơi, Lux cuối cùng đã mở mắt rồi kìa! Anh yêu mau vào đây xem này, con mình đã mở mắt rồi!"
Người phụ nữ ấy nói một thứ ngôn ngữ kì lạ mà tôi không thể hiểu được, tiếng dân tộc bản xứ nào đó chăng?
Một người đàn ông bước vào nhà với mồ hôi nhễ nhại khắp cơ thể cùng với nụ cười rạng rỡ trên môi.
"Lux đã mở mắt rồi sao, thật tốt quá".
Người đàn ông vội dành bế tôi, khuôn mặt hạnh phúc nhìn tôi với ánh mắt đầy tình yêu thương, nhìn kĩ lại thì 2 người họ có vẻ khá trẻ chứ không phải là 1 cặp vợ chồng tuổi trung niên.
"Dù đã hơn một tuổi nhưng thằng bé vẫn không chịu mở mắt và động đậy khiến anh rất sợ Lux mắc một căn bệnh lạ nhưng giờ thì tất cả ổn rồi". Vừa nói nước mắt người đàn ông rơi nhẹ từng giọt.
"Lux có đôi mắt màu xanh ngọc tuyệt đẹp tựa như mẹ nó vậy". Người đàn ông nói khẽ.
"Fufu, nó cũng có khuôn mặt điển trai giống anh đấy." Người phụ nữ đáp lại với nụ cười nhẹ nhàng trên môi".
Cả hai cứ thế tán tỉnh nhau trong khi đang bế tôi, một người vẫn đang không hiểu việc gì đang diễn ra. Vì sao tôi biết họ đang tán tỉnh nhau ư? Nhìn biểu cảm họ là đủ biết rồi. Tôi cười nhẹ trong lòng.
Gạt những cảm xúc lúc này qua và trở lại với hiện tại tôi hình đã được đầu thai sang 1 thế giới khác vậy thì tại sao tôi vẫn còn nhớ những kí ức từ kiếp trước chứ?
Mẹ tôi...bây giờ đang thế nào?
Tại sao...tôi lại chết?
Sự lo âu cứ dằn xéo trong tâm trí tôi, tôi vẫn chưa thể chấp nhận được việc mình đã chết, tôi vẫn còn người mẹ cần phải chăm sóc, tôi chỉ vừa mới tốt nghiệp đại học, vẫn chưa báo đáp được gì cho người mẹ đã sinh ra tôi.
Nhớ lại những kí ức thơ bé, mẹ thường xuyên đi làm không có thời gian quan tâm chăm sóc tôi, thời gian bà giành cho tôi rất ít nhưng tôi biết bà làm thế để nuôi sống được tôi, cha của tôi là một kẻ nghiện cờ bạc nhưng ít nhất ông vẫn không phải là một kẻ hay cáu gắt đánh đánh đập vợ con, sau cùng ông ấy đã tự tử để chạy trốn khoản nợ khổng lồ.
Nghĩ lại khiến lòng tôi cay đắng.
Kiếp trước tôi đã không thể đền đáp mẹ mình được một việc gì ấy vậy mà tôi đã chết rồi.
Cảm giác tội lỗi cũng như hối tiếc từ kiếp trước khiến tôi không tài nào giữ được nước mắt ở độ tuổi chưa dứt sữa này thế là nước mắt nó cứ tự nhiên tuôn ra.
OA!OA!...tôi khóc òa lên trước sự ngơ ngác của cha mẹ hiện tại
"Anh làm con khóc rồi kìa".
"Ui, anh xin lỗi, chắc tại anh vui quá nên bế hơi mạnh làm thằng bé đau".
Người phụ nữ bế lại tôi bước rồi từ từ bước vào phòng."Thôi để em vỗ cho Lux ngủ".
"Nhờ em vậy, anh ra ngoài chẻ nốt mấy cái cây".
Thế rồi tôi được mẹ mình hiện tại đưa vào phòng, cô ấy nằm xuống từ từ vén chiếc áo xuống để lộ một làn da trắng sáng...
Khoan đã, có gì đó sai sai.
Tôi đưa mắt lên nhìn mẹ mình rồi cũng vô thức uống sữa mẹ.
Trách sao được bây giờ, bản năng của một đứa trẻ mà...
Thế rồi thời gian cứ trôi, cơ thể tôi lúc này đã quen với việc tập đi. Ngẫm lại thì việc tập đi khó khăn đến vậy sao? Kiếp trước ở độ tuổi này tôi làm gì có nhận thức như bây giờ nên việc đi lại nó cứ như là điều hiển nhiên vậy.
Biểu cảm của cha mẹ khi thấy tôi tập đi vẫn như thế. Khuôn mặt họ tràn đầy hạnh phúc đến nỗi rơi cả nước mắt làm cho tôi có phần ngại ngùng xen lẫn sự ấm áp.
Cứ thế nửa năm trôi qua, một buổi sáng yên bình lại tiếp tục, tiếng chim hót ngoài vườn, tiếng dụng cụ trong bếp, tiếng cha vang vọng ngoài sân đã là những thứ quen thuộc trong tiềm thức của tôi
Bên trong bếp, mẹ tôi đang nấu một món ăn gì đó có mùi rất thơm, nhìn động tác khuấy đồ ăn đó tôi phần nào đoán được rằng đấy là món cháo thơm ngon.
Có lẽ tôi nên khai sữa dần mới được.
Nghĩ thầm xong tôi liền bước từng bước chập chững lại chỗ mẹ, tay tôi dơ lên cao cố vòi vĩnh thứ đang được nấu trên bếp.
Mẹ tôi hơi giật mình nhẹ nhưng rồi cô ấy liền xoay 1 ngón tay tạo ra một vệt sáng màu cam đỏ như ánh lửa rồi bế tôi lên.
Đấy là gì vậy? Móng tay sơn màu dạ quang sao hay một thiết bị chiếu sáng nào đó?
Khi được bế lên tôi để ý chỗ bếp lửa đã tắt nhưng xung quanh không có thứ gì để bắt lửa cả chỉ có 1 miếng ngăn không cho lửa bén ra ngoài vậy thì làm sao để có lửa được?
Phía bên ngoài cửa sổ cha tôi đang chỉ dạy cho những thanh niên trong làng về kiếm thuật, động tác của cha rất nhanh nhưng cũng rất chính xác đến nỗi mắt tôi không thể theo kịp, không chỉ tôi mà ngay cả những học trò đang ngồi xem bên ngoài cũng đều kinh ngạc trước màn biểu diễn của ông ấy.
Mẹ tôi bế tôi bước ra ngoài, xung quanh ngôi nhà được bao bọc bởi một vườn cây tươi tắn được cắt tỉa gọn gàng, phía bên trái những loại quả chưa từng thấy bao giờ cũng đã tỏa ra một mùi hương thơm ngát cả một vùng. Nổi bật hơn cả chính là bầu trời này, nó mang một màu xanh tươi đẹp mắt hòa cùng ánh nắng của mặt trời rạng rỡ.
Dù không phải lần đầu tiên nhìn thấy nhưng tôi lúc nào cũng trầm trồ trước phong cảnh này.
"Vẫn mạnh mẽ như lúc trước anh nhỉ?" Mẹ tôi mở lời với chất giọng đầy ngọt ngào.
Tôi hiện tại đã hiểu được phần nào ngôn ngữ của thế giới này, kiếp trước tôi khá giỏi phần ngoại ngữ nhưng chắc đây là khả năng của em bé sao?
Cha tôi dừng lại, ông quay sang mẹ tôi và nhẹ nhàng đưa tay sờ vào má tôi. Đôi bàn tay ấy thô ráp và nhìn thật săng chắc điều đó cho thấy cha tôi là một người đàn ông tuyệt vời đến nhường nào. Có vẻ cha không đơn giản là một anh nông dân bình thường chút nào đâu, sau này khi lớn lên tôi sẽ hỏi thử vậy.
"Hai mẹ con muốn xem cha dạy kiếm à, có vẻ Lux nhà ta sau này sẽ trở thành một kiếm sư tài ba giống anh đấy. HaHaHa!".
Mẹ tôi khẽ cười rồi trò chuyện với cha, xung quanh tôi từ lúc nào đã bị vây quanh bởi những người đệ tử của cha, họ ra sức chạm vào khuôn mặt bé bỏng của tôi.
(Làm ơn dừng lại đi mà!) Nội tâm tôi gào thét trong vô vọng.
Trong đám đệ tử có một bàn tay nhỏ đang cố nhót chân lên để có thể chạm tới tôi. Tôi đưa mắt nhìn xuống thì đó là một cô bé ước chừng 4 hoặc 5 tuổi có mái tóc vàng nhẹ cùng với một khuôn mặt dễ thương tựa nàng công chúa nhỏ trong các câu chuyện cổ tích nhưng bộ dạng có hơi nhếch nhác một chút.
Như thể đã để ý đến cô gái nhỏ ấy mẹ và cha liền nhìn xuống để lộ ánh mắt kinh ngạc.
"Anh yêu, đứa trẻ này là con nhà ai đây?"
Cha tôi xoa đầu như cũng tự hỏi bản thân câu hỏi đó.
"Anh chưa từng thấy cô bé này trong làng mình, chẳng lẽ là trẻ lạc?"
Cô bé như cũng nhận ra nhiều ánh mắt hướng về phía mình nên tỏ vẻ sợ hãi, bắt đầu trở nên rụt rè cảnh giác với mọi người.
Thấy cô bé hoảng sợ cha tôi liền nở một nụ cười hiền dịu, ông quỳ xuống và xoa đầu cô bé rặn hỏi.
"Cháu bé dễ thương, cháu cháu đi lạc à?" Cha tôi hỏi bằng giọng điệu dịu dàng.
Cô bé vẫn không ngừng run rẩy như thể vẫn còn sợ hãi một điều gì đó.
Thấy không thể hỏi được gì cha tôi liền trở nên bối rối không biết phải làm gì tiếp theo. Tôi nhìn cô bé đang run rẩy trước mặt nhớ lại hình như cô bé lúc nãy muốn chạm vào mình. Nghĩ vậy tôi liền đưa tay ra cố rặn ra từng câu chữ nhưng có vẻ không được.
Nhìn vào hành động của tôi mẹ liền hiểu ra và từ từ thả tôi xuống. Tôi bước tới chỗ cô bé, chạm nhẹ vào đôi tay mảnh khảnh của cô bé.
Được một đứa bé như tôi chạm vào cô bé phần nào đó đã bớt đi nỗi sợ và từ từ chạm vào tôi.
"Dễ thương quá đi". Cô bé nói nhỏ.
Thấy cô bé đã thả lỏng bản thân hơn mẹ tôi hỏi nhẹ với chất giọng ấm áp.
"Con đi lạc à? Nhà con ở đâu?"
Cô bé ngập ngừng nhưng rồi cũng đáp lại với chất giọng nhỏ đến mức nếu không ở gần có thể sẽ không thể nghe được.
"Nhà con...cháy rồi. Một đám người lạ xông vào nhà đập phá và đốt nhà con, chị Anna...Cha...mẹ không hiểu sao điều ngã xuống...bà Sulfie bảo con chạy...con chỉ chạy...rồi cứ thế con đến nơi này...con không biết đây là đâu hết...con đói quá và...sợ nữa".
Mọi người nghe được câu chuyện ấy đều kinh ngạc đến nỗi không thốt nên lời, chính bản thân tôi cũng tưởng tượng ra được việc gì đã xảy ra với gia đình cô bé.
Mẹ tôi bật khóc ôm chằm lấy cô, xoa đầu không thốt nên lời.
Cha tôi tỏ ra vẻ mặt tức giận pha với chút tiếc thương cho hoàn cảnh của cô bé.
Được một người lạ ôm lấy mình cô bé có hơi giật mình nhưng rồi cũng khóc òa lên ôm lấy mẹ tôi tạo nên mới bầu không khí đượm buồn.
"Cháu nhớ cha mẹ quá, cháu nhớ chị Anna, nhớ bà Sulfie, nhớ chú Rony, nhớ mọi người ở trang viên".
Mẹ tôi ôm cô bé chặt hơn nước mắt rơi nhiều hơn trên gò má.
2 Người ôm nhau tuy xa lạ nhưng lại ấm áp đến lạ thường. Tôi bước tới nhẹ nhàng đưa tay lau nhẹ nước mắt trên mặt cô.
Không biết qua bao lâu cả hai dừng lại, mẹ bế tôi lên và nắm lấy tay cô bé và dẫn cô bé vào trong ngôi nhà.
Cha tôi tiễn mọi người về, ai nấy cũng đều nước mắt chảy dài trên khuôn mặt. Một cậu trai trẻ bước đến đối diện cha tôi.
"Thưa thầy, cô bé có vẻ là con của một gia đình quý tộc bị ám sát".
Cha tôi nghiêm mặt:"Nghe lời kể của con bé thì chắc là vậy thật".
"Vậy có ổn không, thưa thầy? Chỉ sợ là..."
Cậu đệ tử chưa kịp nói hết câu cha tôi đã tuyên bố dõng dạc:"Không sao đâu, đừng lo lắng Ryan, ta sẽ không để chuyện gì xảy ra với gia mình và đệ tử của mình đâu với lại vợ ta cô ấy rất thích đứa trẻ này".
"Nhưng mà thưa thầy...".
"Coi như đây là lòng thương cảm của chúng ta đi. Quyết định rồi từ giờ ta sẽ nhận nuôi con bé".
"Thưa thầy!"
Cha đặt tay lên vai Ryan cười lớn:"HahaHa, ta biết là con lo nhưng đừng quên ta là ai".
Nghe câu đó Ryan liền mỉm cười như thể đáp lại.
"Đúng vậy nhỉ, ngài Kiếm thánh".
Từ hôm đó gia đình tôi đã có thêm thành viên mới.