Bắt Đầu Lại Nơi Dị Giới - Chương 2: Chapter 2: Thiên tài?
Mặt trời buổi sớm từ từ ló rạng, chiếu xuống khu vườn xanh mướt bao quanh ngôi nhà nhỏ của gia đình tôi. Tiếng chim ríu rít hoà cùng làn gió nhẹ mang mùi hương hoa dại len lỏi qua từng ô cửa sổ.
Mười năm… kể từ cái ngày tôi mở mắt trong thân thể nhỏ bé này, thế giới đối với tôi giờ đã không còn xa lạ. Tôi, Lux, giờ đây đã tròn mười tuổi.
Cảnh vật xung quanh vẫn thế, vẫn như lần đầu tôi đến thế giới này.
Kỳ lạ thay những kí ức từ kiếp trước đang ngày càng trở nên mờ nhạt, chúng biến mất theo sự phát triển của tôi ở kiếp này vậy.
Tôi sợ. Sợ bản thân sẽ quên đi điều mình từng muốn nhớ mãi nhưng như định sẵn tôi bây giờ chẳng thể nhớ nổi tên của mình lúc trước và cả khuôn mặt của...mẹ.
Trong lúc suy nghĩ về việc đấy, sắc mặt tôi dần trở nên u buồn trong lúc đi dạo xung quanh sân vườn.
Cha tôi từ xa đang trở về từ trong rừng bước ra với một con lợn rừng vác trên vai. Thấy tâm trạng và sắc mặt u ám của tôi, cha liền cười to và nói lớn về phía tôi:
"Sáng sớm đã làm vẻ mặt như thế thật không tốt chút nào, Lux con chuẩn bị đến sân tập đi, hôm nay có chuyện đặc biệt với con đấy".
Tôi sững người, nhìn về phía cha, chỉ thấy ông vẫy tay rồi đi về phía nhà kho trong sân sau.
Hai tháng trước, cha bắt đầu dạy tôi những đường kiếm cơ bản. Ban đầu chỉ là cầm thanh gỗ nặng nề loạng choạng để tập vung nó lên liên tục đến mức mồ hôi ướt đẫm cả lưng áo. Nhưng rồi dần dần, cơ thể tôi quen với chuyển động, bàn tay không còn run rẩy, nhát chém trở nên vững chắc và mạnh mẽ hơn. Đến hiện tại, những chiêu thức cơ bản như "chém ngang", "chém dọc", "đâm thẳng", "gạt kiếm" hay "tấn công nối tiếp" đều nằm gọn trong lòng bàn tay tôi.
Cha từng nói:
"Bình thường, đa phần một đứa trẻ cùng tuổi con, Lux, chúng chỉ mới làm quen được với thân kiếm, chưa thể tạo nên đường chém hoàn chỉnh. Nhưng con… lại khác, hãy tự tin vào bản thân nhưng không được tự phụ mà càng phải chăm chỉ hơn gấp nhiều lần!"
Tôi còn nhớ rõ hôm đầu tiên cha buông kiếm xuống, lặng lẽ nhìn tôi tập, rồi ánh mắt ông tràn ngập kinh ngạc. Mẹ cũng vậy, bà lấy tay che miệng, đôi mắt xanh biếc ánh lên niềm vui tột cùng khi chứng kiến sự trưởng thành của tôi.
Thực lòng tôi cũng chẳng biết phải giải thích thế nào. Có lẽ là nhờ trí nhớ của kiếp trước, sự kiên nhẫn của một kẻ từng trải qua nhiều cay đắng, kết hợp với thân thể mới này – một cơ thể vốn đã có thiên hướng mạnh mẽ nhờ dòng máu từ cha. Tôi bắt đầu tin mình là một thiên tài thật sự.
"Lux, lần này đừng chém theo bản năng, hãy tập trung hơi thở của mình." Cha nhắc nhở, giọng ông vang lên trầm ấm giữa sân tập.
Tôi hít vào, thở ra đều đặn, rồi một đường chém từ trên xuống một cách dứt khoát. Âm thanh vang lên “vút“ xé toạt cả không khí khiến mấy cậu đệ tử đứng xem bên ngoài xì xào.
"Đẹp quá!"
"Không thể tin được một thằng bé mười tuổi lại…!"
Nhưng tôi không để tâm. Ánh mắt tôi hướng về phía một người, người mà tôi luôn ngưỡng mộ – Sarah.
Cô gái đó giờ đã không còn là một đứa trẻ gầy gò năm nào. Thời gian trôi qua, cô bé vàng tóc nhếch nhác ấy giờ đã trở thành một thiếu nữ 15 tuổi xinh đẹp, mái tóc dài vàng óng buông xuống bờ vai, đôi mắt xanh ngọc sắc sảo nhưng vẫn ánh lên sự dịu dàng. Thân hình cao ráo, đường nét gương mặt dần hiện rõ khí chất cao quý vốn dĩ thuộc về dòng máu quý tộc mà cô thừa hưởng.
Không chỉ nhan sắc, tài năng của cô khiến mọi người đều kính nể. Sarah là đệ tử số một hiện tại của cha, và chỉ mới 15 tuổi đã đạt đến cảnh giới ”kiếm sư”. Một cấp độ không tưởng ở độ tuổi này trong khi đa phần những thanh niên khác, nếu may mắn, cũng chỉ dừng lại ở mức độ ”kiếm sĩ trung cấp” .
Theo những gì tôi được biết thì ở thế giới này có 2 thái cực đó là Đấu Khí và Ma Pháp.
Đấu khí, một sức mạnh được sở hữu bởi những người dùng vũ khí như giáo, mác, thương,....Đó là một luồng sức mạnh cường hóa cơ thể, khuếch đại uy lực của kĩ năng người ra đòn đến mức hủy diệt.
Đấu khí thường thấy ở những kiếm sĩ vì kiếm được trọng dụng ở thế giới này. Vì lẽ đó cấp bậc được chia ra cũng liên quan đến kiếm là được biết đến rộng rãi.
Đầu tiên là cấp bậc ”kiếm sĩ”, đây là cấp bậc đầu tiên và yếu nhất. Những người có thể hoặc không thể sử dụng được Đấu Khí. Các cấp bậc tiếp theo lần lược là ”kiếm sư”, ”kiếm đế” và cuối cùng là ”kiếm thánh”.
Khác với Đấu Khí có thể rèn luyện đến cực hạn sẽ sở hữu thì Ma Pháp chỉ những người sở hữu thứ được gọi là mana mới có thể sử dụng. Đa phần mana chỉ những dòng dõi cao quý mới sở hữu tuy vậy cũng không hiếm việc người thường sở hữu nó.
Cấp bậc tương tự với Đấu Khí, cũng được chia làm 4 cấp bậc. Khác biệt chỗ mỗi cấp có những vòng ma pháp tương ứng, càng nhiều vòng ma pháp, pháp sư đó càng mạnh.
Tuy nhiên việc biết được cấp bậc các pháp sư thường thì sẽ không được lan truyền rộng rãi vậy nên tôi không thể biết biết được 4 cấp bậc đó là 4 cấp bậc gì.
Quan trọng hơn tất cả đó chính là việc cố hữu năng lực. Khi một người thức tỉnh Đấu Khí họ sẽ không có mana ngược lại người có mana dù cho luyện tập cơ thể đến cả đời cũng chẳng bao giờ sở hữu được Đấu Khí.
Trở lại, Sarah bước đến chỗ tôi.
Cô ấy nhìn tôi cười, nụ cười ấy vừa ấm áp vừa khích lệ. "Em làm tốt lắm. Nhát chém vừa rồi rất đẹp".
Nghe được lời khen của cô, tôi càng cảm thấy tự hào và hạnh phúc đến kì lạ.
Kể từ khi Sarah được nhận nuôi, cô ấy càng trở nên niềm nở hơn. So với lần đầu gặp, chị ấy đã thay đổi rất nhiều. Chị ấy hiện tại đã hòa nhập với mọi người và cũng rất được yêu quý tại ngôi làng này.
Không biết từ khi nào, mối quan hệ giữa tôi và Sarah trở nên gắn bó đến vậy. Cô không chỉ là chị nuôi cũng không chỉ là đệ tử của cha, mà còn là một người cực kì quan trọng với tôi trong thế giới này. Ở kiếp trước, tôi chưa bao giờ có được sự quan tâm này. Một người luôn dịu dàng vỗ về, quan tâm, nhưng đồng thời cũng không ngần ngại trách mắng thẳng thắn khi tôi lười biếng.
…
Buổi sáng hôm nay, cha quyết định tổ chức một buổi “tỷ thí nhỏ” cho các đệ tử. Đó vừa là cơ hội kiểm tra tiến độ, vừa để rèn luyện tinh thần. Tôi cũng được tham gia, dù tuổi còn nhỏ.
Sân tập rộng, lát bằng những tấm gỗ chắc chắn, xung quanh là đệ tử và dân làng kéo đến xem. Trước sự chứng kiến ấy, tim tôi đập dồn dập, nhưng rồi tôi hít sâu, đưa tay nắm chắc kiếm gỗ.
Dù chỉ là một trận đấu tập để rèn luyện kĩ năng nhưng có vẻ ai nấy trong đám để tử đều không muốn phải là người thua cuộc. Ánh mắt họ tỏa ra một tia lửa như thể lần đấu tập này là trận đấu sinh tử vậy.
Đối thủ đầu tiên của tôi là một cậu thiếu niên 13 tuổi, Elio– một trong những đệ tử xuất sắc của cha. Cậu ấy nhìn tôi với ánh mắt vừa quyết tâm vừa dè chừng.
"Đấu với thiên tài sao vậy thì phải dùng toàn lực mới được".
Tôi không trả lời, chỉ giữ vững thế thủ. Tuy đây chỉ là đấu tập nhưng tôi vẫn không đủ tự tin mình sẽ làm tốt vì vậy tôi vẫn rất lo lắng.
Tiếng hô "Bắt đầu!" vang lên.
Elio lao đến như một con báo vồ mồi, đường kiếm nhanh cùng với uy lực lớn khiến mỗi cú vung đều nghe tiếng rít buốt tai.
Tôi nghiêng người tránh, mũi kiếm gỗ lướt qua vai. Ngay sau đó, tôi phản công bằng cú chém ngang. Elio gạt kiếm đỡ, tiếng “cộp” vang lên. Cả hai lùi lại. Quả thât chênh lệch về sức mạnh và kĩ năng rất rõ trong trận đấu này, chỉ cần lơ là thì tôi sẽ thua bất cứ lúc nào.
Tôi lại thủ thế cố tìm ra khe hở trong những đòn tấn công của anh ấy nhưng quả là một trong những đệ tử của cha, tư thế của Elio không hề lộ ra chút sai sót.
Đám đông reo hò. Trận đấu lại tiếp tục. Elio tấn công dồn dập, còn tôi thì cố tránh né và phòng thủ cố tìm ra sơ hở. Như thể biết được ý đồ, Elio lập tức dùng một thức kiếm chuẩn xác mà cha tôi đã dạy, chiêu thức ấy hoàn hảo đến nỗi không có một động tác thừa.
Tuy vậy đây chính là những gì mà tôi nhắm đến, ngay lập tức, tôi tự ngã xuống sàn đấu. Elio kinh ngạc do việc không lường trước này.
Đây chính là kế hoạch mà tôi đã chờ sẵn. Một mưu mẹo để chiến thắng được đối thủ mà tôi không thể thật sự đánh bại này.
Không đợi Elio thu kiếm tôi lăn qua phía bên hông và đánh vào chân anh ấy. Chân anh ta khụy xuống, tôi vung kiếm kề lên cổ Elio. Chiếu tướng!
Tiếng vỗ tay vang dội. Cha gật gù, còn mẹ thì nở nụ cười hiền từ. Tôi thở hổn hển, mồ hôi chảy ròng như thác, tay nắm chặt chui kiếm không ngừng run lên.
Elio kinh ngạc nhưng rồi nở một nụ cười nhẹ: "Không ngờ còn có kiểu né đòn này đấy. Cậu làm anh đây tâm phục rồi".
Tôi đưa tay dìu Elio dậy.
"Động tác đó của anh đẹp lắm, nếu không phải nhờ em chơi mưu mẹo thì đã không thể thắng nổi khi đối đầu trực diện rồi".
Đây không phải an ủi đây là sự thật, hiện tại tôi hoàn toàn không phải đối thủ của anh ta nếu đây là một cuộc chiến thật sự.
Cả hai chúng tôi đều cười tươi với nhau, không khí của trận đấu tập nên diễn ra như vậy đúng không?
Nhưng rồi, giọng nói trong trẻo của Sarah vang lên:
"Giỏi lắm, Lux vậy thì trận đấu tập cuối cùng chị sẽ đấu với em".
Tôi đứng người tại chỗ, Elio cũng không kịp khép lại cái miệng đang mở to cùng con mắt ngạc nhiên của mình.
Tôi vội quay về phía cha cầu cứu nhưng ông ấy đã dơ ngón cái lên cùng với nụ cười trên môi, rồi vội vàng dẫn mẹ tôi rời đi.
(Không phải chứ cha ơi!!) Nội tâm tôi gào thét.
Tôi lại nhìn về phía Sarah, người lúc này đang vô cùng phấn khích vì sắp được khởi động ”tay chân” với đứa em bé bỏng này.
Bất lực nhìn cô ấy với đôi mắt thờ thẫn.
Tôi nuốt khan, suy nghĩ nói thành lời: "Đấu với chị… sao?..."