(Đã dịch) Bất Đương Tiểu Minh Tinh - Chương 293: Thật có quyết đoán
Người đại diện bị hai người áp giải đi, muốn giãy giụa nhưng không dám, đành miễn cưỡng đi theo họ rời đi, trông thật buồn cười.
Trương Dương quay đầu nhìn Dư Diêu một chút.
Dư Diêu lắc đầu, cười bất đắc dĩ rồi quay người theo huấn Mã sư rời đi.
Từ xa, Lục Diêu cũng mỉm cười. Cảnh tượng trước mắt khiến nàng ngỡ như quay về Ảnh Thị Thành mấy tháng trước. Hồi ở Ảnh Thị Thành, anh ta cũng từng nóng nảy như vậy. Cả hai lần đều là đánh người, chỉ khác là lần này anh ta đánh có vẻ tự tin hơn nhiều.
Xem ra, anh ta vẫn là con người đó, chẳng hề thay đổi dù danh tiếng đã tăng.
Còn đoàn làm phim thì nhìn anh ta bằng ánh mắt lạ lùng. Lúc này, tất cả mọi người đồng loạt nhớ tới câu nói anh ta từng dành cho Trần Hiểu.
Thật không nghĩ tới ngươi là như vậy đạo diễn.
Không muốn mặt a!
Thật sự là quá không biết xấu hổ!
Kẻ giả vờ bị đụng cũng đâu ai đụng như thế này chứ!
Nào có ai hãm hại người trắng trợn như anh?
Làm gì có ai giả vờ trắng trợn đến mức này chứ!
Anh thật sự nghĩ hơn một trăm cặp mắt của chúng tôi đều mù sao?
Dù vậy, việc anh dám đụng đến người của Tiên Phong Truyền Thông, nhìn thì lại thấy rất hả hê, nhưng làm thế này thật sự không sao chứ?
Trình Khánh Quang rất kịp thời đứng ra hô lớn với mọi người: "Được rồi được rồi, làm việc thôi, đừng vì cái chuyện lộn xộn này mà hỏng cả tâm trạng."
Mọi người bật cười, rồi lại bắt tay vào công việc, trong lòng lại càng thêm bội phục vị đạo diễn trẻ tuổi này từ tận đáy lòng.
Ngay cả người của Tiên Phong Truyền Thông cũng dám ra tay, thật có quyết đoán!
Ngay cả Cát Nghiêm và Chu Chương cũng nhìn anh ta thêm một cái, rồi như có điều suy nghĩ trở về lều bạt của mình để xem lại lời thoại.
Người trẻ tuổi này dường như thật sự có gì đó khác thường.
Trình Khánh Quang đi tới hỏi: "Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"
"Xảy ra chuyện gì cơ? Hắn ta đánh người trước mà."
Trình Khánh Quang: ". . ."
"Ha ha..." Trương Dương cười ha hả, xoay người lo việc của mình: "Không cần lo lắng, Lương Khởi sẽ không ngại đâu, có phải đánh hắn đâu. Họ chỉ hạ một con chó thôi, người như hắn sẽ không chấp nhặt đâu."
Trình Khánh Quang trợn trắng mắt, mắng thầm phía sau: "Lần sau lại có chuyện như thế, anh làm ơn chọn lúc tôi không có ở đó được không? Cũng may là anh có chút năng lực, không thì tôi tuyệt đối không làm việc chung với anh đâu. Lần nào anh cũng bày ra trò mới dọa người, tim tôi chịu không nổi mất."
Trương Dương cười lên tiếng, không quay đầu lại nói: "Anh đã lên thuyền giặc rồi, muốn chạy cũng đã muộn."
...
Ngoài đoàn làm phim, vị người đại diện kia thở hổn hển bấm số Lương Khởi.
"Lương tổng, Trương Dương đánh người!" Người đại diện như thể chịu ấm ức lớn lắm.
"Anh nói gì? Đánh... đánh người?" Lương Khởi ở tận trung tâm thương mại xa xôi nghe không hiểu gì cả: "Đánh người gì cơ? Đang quay phim sao?"
"Hắn đánh ta!"
"Đánh anh?" Khóe miệng Lương Khởi bỗng nhiên giật giật, liền bất giác nhớ lại chuyện anh ta đánh Thượng Quan Đường dưới lầu Duy Duy Video hồi trước, không khỏi hỏi: "Chuyện là thế nào?"
"Hắn vừa đến đã ra oai phủ đầu với Dư Diêu!" Người đại diện như thể một phụ nữ oán hận, thêm mắm thêm muối kể lại tiền căn hậu quả: "Hắn tuyệt đối không coi công ty chúng ta ra gì, bây giờ còn đuổi tôi ra ngoài, Lương tổng, anh phải cho hắn một bài học."
Lương Khởi nghe xong giây lát ngạc nhiên: "Chỉ có thế thôi ư? Đây chẳng phải là sắp xếp rất bình thường sao? Sao lại gọi là ra oai phủ đầu?"
Người đại diện vội la lên: "Lương tổng. . ."
Lương tổng ngắt lời: "Anh nói xem anh chọc hắn làm gì? Anh biết rõ hắn đang ôm một bụng bực tức không có chỗ nào xả ra, còn tự mình xông lên, anh không phải tự chuốc lấy khổ sao? Hắn hiện tại ước gì chọc tức tôi để tôi gọi Dư Diêu về, anh thì hay rồi, còn tự chạy tới cho hắn ta cái cớ."
"Không phải, ta. . ."
"Được rồi được rồi. Sau này đừng động vào hắn nữa, cứ để hắn quay xong bộ phim này, hắn đây chính là đang phục vụ chúng ta. Cứ ở bên đó mà nhìn cho kỹ đi, nếu như hắn thật sự làm khó Dư Diêu ở điểm nào, tự cô ấy sẽ nói với tôi." Lương Khởi hơi mất kiên nhẫn cúp điện thoại.
Nghe tiếng tút tút vọng ra từ điện thoại, nhìn lại đoàn làm phim cách đó mấy trăm mét, người đại diện khóc không ra nước mắt.
...
Vào buổi tối, Trương Dương và Dư Diêu gặp mặt một lần, ch�� yếu là để thảo luận cảnh quay của ngày mai.
Còn những chuyện khác, hai người không nói một lời, tất cả đều ngầm hiểu.
Một đêm vô sự.
Sáng sớm ngày thứ hai, trời vừa sáng mọi người đã bận rộn.
Điện ảnh rốt cục bắt đầu quay chụp.
Vì chiếc xe lửa cuối cùng sẽ bị hủy bỏ, nên Trương Dương muốn quay xong cảnh cuối cùng Trương Mục Chi cưỡi ngựa đuổi theo chiếc xe lửa đang rời đi trước.
Cảnh này quay rất thuận lợi, chỉ mất hơn một giờ để quay ba lần là xong.
Tiếp đến là cảnh huyện trưởng, phu nhân huyện trưởng và sư gia ăn lẩu trong xe lửa. Đoạn này thì không có gì khó khăn, cái khó là cảnh xe lửa lật.
Vì có đủ tiền và thời gian, anh ta theo chủ trương cố gắng không dùng kỹ xảo đặc biệt, cảnh nào có thể quay thật thì cố gắng quay thật để trông chân thực hơn.
Cảnh xe lửa lật vì là một công trình lớn, nào là cần cẩu, nào là xe nâng, trước khi quay xong còn phải cẩn thận từng li từng tí để không làm biến dạng lớn, cuối cùng phải mất một ngày mới quay xong.
Một ngày quay phim phát sinh không ít vấn đề, nhưng may mắn đều không phải vấn đề gì lớn, thêm vào đó đoàn làm phim có không ít nhân viên công tác kinh nghiệm phong phú, cuối cùng đều được giải quyết nhanh chóng.
Việc quay phim cũng coi như đã đi vào quỹ đạo.
Hôm nay là thứ tư, chiều mai sẽ ghi hình «Thành Ngữ Đại Hội», thêm vào đó những cảnh sau cũng cần bố trí đặc biệt, Trương Dương liền suốt đêm chạy về Kinh Thành.
Cùng anh ta về còn có một vài ảnh chụp tại trường quay trong hai ngày qua, những hình ảnh này đương nhiên là để Lương Vạn Xuyên và Cao Chỉ Lương dùng để tuyên truyền.
Mặc dù điện ảnh còn chưa xác định ngày công chiếu, nhưng dù sao cũng đã chính thức khởi quay, cũng nên cho khán giả biết chuyện này, biết có một bộ phim như vậy, để bộ phim để lại chút ấn tượng trong lòng họ, tránh để sau này khi ra mắt sẽ có vẻ đột ngột.
Ngày thứ hai.
Buổi sáng, Trương Dương chuẩn bị ghi hình «Thành Ngữ Đại Hội» tại Kỳ Tích Video.
Đỗ Học Thương hớn hở nói với anh ta về độ hot hiện tại của chương trình này.
«Thành Ngữ Đại H��i» lần đầu phát sóng trên kênh Một đài Trung Ương vào thứ bảy đã trực tiếp đạt được 2,33% tỷ suất người xem, chỉ thấp 0,02% so với kỳ thứ ba phát sóng trên kênh Khoa giáo. Điều cốt yếu là đây mới là kỳ đầu tiên trên kênh Một, thành tích sau này chắc chắn sẽ tăng lên. Với nền tảng là kênh Một này, kỳ tiếp theo trực tiếp phá 3 chắc hẳn không có gì phải lo lắng.
Tỷ suất người xem phá 3 đã trực tiếp khiến cả đài Trung Ương trên dưới chấn động. Thành tích này chưa nói là cao hơn rất nhiều so với «Danh Sư Giảng Bài», ngay cả khi so với các chương trình phát sóng cả năm của đài truyền hình, cũng không có cái nào có thể sánh bằng.
Phải biết, khi mới bắt đầu sản xuất chương trình này, toàn bộ đài Trung Ương kể cả lãnh đạo cấp cao cũng chẳng ai xem trọng, nhưng đến cuối cùng, nó lại khiến mọi người phải mở rộng tầm mắt, và thu về đủ lời khen cho đài Trung Ương.
Chưa kể đài Trung Ương, ngay cả toàn bộ giới giải trí cũng lần nữa bị Trương Dương khiến cho câm nín.
Quay phim truyền hình, tỷ suất người xem và danh tiếng đều bùng nổ.
Làm chương trình âm nhạc đã từng lâm vào đê mê cũng tỷ suất người xem và danh tiếng đều bùng nổ, danh lợi song toàn.
Hiện tại làm một chương trình văn hóa có lượng khán giả ít ỏi đến đáng thương cũng lại như thế này, đây quả thực khiến người ta không thể tưởng tượng nổi, dùng hai từ "kỳ tích" cũng không đủ để hình dung mức độ nghịch thiên của anh ta.
Đỗ Học Thương đang nói đến những điều này thì mặt mày hớn hở, như đang kể một chuyện vô cùng ghê gớm. Có thể để một chương trình hot khắp cả nước do mình làm ra, hắn cũng cảm thấy mát mặt.
Trương Dương cũng không quan tâm những điều này, anh ta chỉ quan tâm doanh thu quảng cáo trên kênh Một mình có nhận được không.
"Có chứ! Đương nhiên có!" Đỗ Học Thương nói: "Lãnh đạo đặc biệt nhờ tôi chuyển lời với anh, doanh thu quảng cáo sẽ được phân phối theo hợp đồng chúng ta đã ký kết."
"Vậy thì tốt." Trương Dương yên tâm, lại hỏi: "Tổng cộng doanh thu quảng cáo trên kênh Một là bao nhiêu?"
"Bên đó quảng cáo là sắp xếp tạm thời, nhưng vì trước đó đã tạo được tiếng vang, nên chi phí cũng thực sự khiến người ta giật mình, hình như có hơn 60 triệu. Chủ yếu là chưa có danh xưng chính thức, không thì ít nhất cũng có thể tăng gấp đôi."
Trương Dương gật đầu, anh ta vẫn rất hài lòng với khoản thu nhập ngoài dự kiến này.
"Tính ra thì phí danh xưng chính thức hồi đó thật đúng là thấp," Đỗ Học Thương tiếc hận nói, "Sớm biết có thể lên kênh Một, bảy, tám chục triệu e rằng cũng có rất nhiều người tranh nhau nộp."
Trương Dương mỉm cười, không có phát biểu ý kiến.
Kỳ thực lúc trước anh ta đoán được chương trình này có khả năng lên kênh Một, nhưng đây cũng chỉ là suy đoán của anh ta, anh ta không có cách nào xác định, cũng không thể lấy mức phí danh xưng chính thức của kênh Một ra để đàm phán. Cũng chính vì nguyên nhân này, anh ta đã giao danh xưng chính thức cho Ngọt Lành Sơn Tuyền, người quen cũ đó, vạn nhất sau này thật sự lên đài Trung Ương, cũng không đến nỗi làm lợi cho người khác.
Hai người hàn huyên một hồi, rồi lại riêng phần mình lo việc riêng.
Thời gian thoáng chốc đã đến chiều. Khi ghi hình «Thành Ngữ Đại Hội» kết thúc, như thường lệ có người trên khu thảo luận và Post Bar hỏi thăm tiến triển mới nhất của kỳ này.
"Kỳ này là ai bị đào thải?"
"Bất kể là ai, tôi có thể xác định không phải Cao Thắng cũng không phải Từ Nguyên."
"Anh không nói nhảm thì là gì? Tôi còn có thể xác định không phải Trần Tựu và Hàn Tả đâu. Bọn họ nhất định có th�� lọt vào top 10 tranh đoạt giải thưởng lớn."
"Top 10? Đâu chỉ là top 10 đơn thuần, họ quả thực là những ứng cử viên nặng ký cho chức vô địch! Quá đỉnh! Ai nấy đều là những nhân vật cấp học bá."
"Tôi phát hiện người xem tại trường quay cũng thật tệ, ghi hình kết thúc rồi mà cũng không chịu chia sẻ với chúng ta chút tin tức nội bộ nào cả."
"Ha ha, không phải chúng tôi không nói, thật sự là không cách nào diễn tả hoàn hảo sự phấn khích của chương trình này bằng văn tự đâu. Nếu để cho các bạn biết ai bị đào thải thì lại thành tiết lộ nội dung, sẽ bị mắng chết mất."
"Bắt được một người xem tại trường quay rồi, mau tới đây mọi người, đừng để hắn chạy!"
Đám dân mạng đang thảo luận khu chơi đến quên cả trời đất.
«Thành Ngữ Đại Hội» thực sự đã đạt đến mức độ hot khủng khiếp, bởi vì sắp đến dịp cuối năm, rất nhiều công ty trong các buổi họp tổng kết cuối năm đều sắp xếp trò chơi này, quy tắc trò chơi ngoại trừ độ khó không lớn bằng ra thì hầu như giống hệt chương trình.
Ngoài những đại công ty này, rất nhiều trường học cũng đều sắp xếp trò chơi này, rất nhiều người đều bị những quy tắc trò chơi mới lạ trong chương trình hấp dẫn.
Công lao này đương nhiên là nhờ vào các kênh truyền thông chủ đạo lớn và kênh Một đài Trung Ương – một nền tảng siêu cấp, chính nhờ sự thúc đẩy của họ, «Thành Ngữ Đại Hội» cũng coi như đã đạt được mục tiêu ban đầu là "Toàn dân học tập".
Vào tám giờ tối, một trang tin tức mạng nào đó bỗng nhiên đăng tải tin tức về phim điện ảnh của Trương Dương. Mặc dù không phải tiêu đề chính, nhưng cũng là ở vị trí vô cùng dễ thấy của mục giải trí.
Vào thời điểm này, ai cũng biết, chỉ cần là tin tức dính dáng đến Trương Dương đều sẽ cực kỳ hot, số lượt truy cập cũng không hề ít, trang tin tức mạng đương nhiên sẽ không bỏ qua.
Tiêu đề tin tức này vô cùng hấp dẫn ánh mắt, vừa nhìn đã biết sẽ gây sốt.
Bản biên tập này được thực hiện bởi truyen.free, xin quý độc giả vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.