Bên Các Cậu, Thanh Xuân Ổn Rồi - Chương 14: Chapter 14: Nhưng nếu cậu thích thì tôi sẽ bảo là vì cậu
Buổi chiều thứ Tư. Trống tan học vừa vang lên, phần lớn học sinh đã lục tục rời khỏi trường, chỉ còn lại những người bận việc câu lạc bộ hoặc trực nhật.
“Ủa, hôm nay trực nhật phòng đạo cụ á?” – Bachiro kêu lên, vác cặp trên một vai. “Sao tôi không nhớ gì hết vậy?”
Yanagi, tay đang cầm sổ ghi chép, liếc qua với ánh mắt không cảm xúc:
“Vì cậu không bao giờ đọc bản phân công. Tuần trước tôi đã ghi rõ tên cậu rồi.”
“Trời ơi, bị gài kèo!”
“Cậu gài chính cậu.”
Shiro vừa đi ngang qua, nghe loáng thoáng liền nhún vai:
“Có vẻ vui đấy. Thôi cố lên.” – Cậu nói rồi lách qua họ, biến mất sau cầu thang.
Cuối cùng, Bachiro và Yanagi kéo nhau đến phòng đạo cụ – nơi chứa mọi thứ từ đạo cụ sân khấu, trang phục cho lễ hội đến... một đống hỗn độn không tên khác.
Căn phòng nằm ở tầng ba, cuối hành lang. Cánh cửa sắt cũ kẽo kẹt mở ra, mang theo mùi bụi và gỗ lâu ngày. Trong ánh sáng nghiêng nghiêng của buổi chiều, những kệ gỗ cao chất đầy thùng giấy, phông vải và các vật trang trí.
Yanagi nhanh chóng lôi sổ ra, đọc danh sách kiểm kê.
“Phân chia việc nhé. Tôi sẽ kiểm số đồ trong danh sách. Cậu thì dọn dẹp mấy chỗ góc ấy.”
“Rõ rồi, sếp!” – Bachiro giơ tay chào theo kiểu quân đội, rồi lập tức chui đầu vào một đống bạt vải.
Một lúc sau, giữa tiếng loạt soạt của vải và tiếng giấy lạo xạo, Bachiro lên tiếng:
“Amayan-chan, nhìn nè.”
Yanagi đang cặm cụi xếp mấy tấm vải màn sân khấu vào hộp thì khựng lại. “Amayan… chan?”
“Nghe dễ thương mà?” – Bachiro nghiêng đầu, cười toe. Cậu đang cầm một cây guitar cũ, loại dùng cho sân khấu kịch. “Còn hơn là gọi Amane hoài.”
“Cậu đang biến tấu họ tôi thành tên con dê đấy biết không…” – Yanagi thở dài, nhưng rốt cuộc vẫn tiến lại gần. “Cây đó dùng được hả?”
“Dây hơi chùng, nhưng chỉnh lại tí là được.” – Bachiro xoay nhẹ chốt dây, rồi thử gảy vài âm đơn. Âm thanh tuy không hoàn hảo nhưng vẫn ngân lên trong căn phòng im lặng. “Gỗ vẫn còn chắc lắm, chắc là của lớp kịch cũ để lại.”
“Không ngờ cậu biết chơi guitar đấy.”
“Không nhiều người biết.” – Bachiro nói, mắt vẫn nhìn vào phím đàn. “Chơi cho vui thôi.”
Cậu đặt cây đàn lên đùi, ngồi bệt xuống nền, ngón tay nhẹ lướt trên dây, tạo nên giai điệu dịu dàng, quen thuộc. Đó là một đoạn ngắn từ “Chiisana koi no uta” – Bản tình ca nhỏ, bài hát về tình yêu tuổi học trò, mộc mạc nhưng đầy cảm xúc.
Tiếng guitar vang lên trong căn phòng cũ kỹ, hòa với ánh nắng buổi chiều rọi qua ô cửa bụi mờ khiến cả không gian như chậm lại. Yanagi im lặng lắng nghe, tay siết nhẹ vạt áo khoác đồng phục.
“…Cậu chọn bài này vì lời bài hát đúng không?”
“Không đâu. Tự dưng nhớ ra thôi.” – Bachiro cười, không nhìn lên. “Nhưng nếu cậu thích thì tôi sẽ bảo là vì cậu.”
“Cậu…” – Yanagi quay mặt đi, ho nhẹ một tiếng. “Cậu đừng có nói linh tinh.”
Bachiro đặt tay lên dây đàn, làm âm thanh vụt tắt. Cậu ngước lên, nhếch môi. “Thế Ame-chan muốn nghe gì? Tôi chơi tặng một bài.”
“…Chơi tiếp bài lúc nãy đi.” – Yanagi nói nhỏ, mắt vẫn nhìn ra cửa sổ.
“Rõ rồi.” – Bachiro gật gù, rồi lại bắt đầu gảy đàn.
Âm thanh guitar vang lên lần nữa, lần này mềm hơn, như một cơn gió chạm khẽ vào nắng chiều đang nhạt dần. Yanagi vẫn đứng đó, ánh mắt không rời khỏi những ngón tay đang lướt trên dây đàn.
“Cậu chơi từ bao giờ vậy?” – cô hỏi, giọng nhẹ như sợ phá vỡ giai điệu.
“Khoảng từ cấp hai.” – Bachiro trả lời, không ngẩng lên.
“Lúc đó nhà có cây guitar cũ, tôi mày mò chơi. Cũng chẳng phải vì đam mê gì ghê gớm đâu.”
“Thế mà chơi cũng ra dáng nhỉ.”
“Nghe như đang khen ấy nhỉ.” – Cậu ngước nhìn Yanagi, nửa cười.
“Coi như là khen đi.” – Yanagi nhún vai, rồi ngồi xuống cạnh cậu, lưng tựa nhẹ vào tường.
Một khoảng yên tĩnh trôi qua, chỉ còn tiếng dây đàn rung trong không gian bụi bặm nhưng yên bình của căn phòng đạo cụ.
“Yanagi này.” – Bachiro đột ngột lên tiếng. “Ở lớp cậu lúc nào cũng nghiêm túc nhỉ.”
“Làm thủ quỹ thì phải vậy thôi. Không ai nghiêm thì ai lo?” – cô đáp, mắt vẫn nhìn về phía ánh nắng hắt vào sàn.
“Nhưng đôi khi cũng thấy hơi buồn ấy.” – Bachiro nói, giọng trầm xuống một chút. “Cứ như lúc nào cậu cũng phải gồng.”
Yanagi nghiêng đầu, nhìn cậu. “Còn cậu thì sao? Lúc nào cũng cười đùa, cứ như không có gì trên đời này làm cậu mệt mỏi.”
Bachiro im lặng vài giây, rồi đáp:
“Có chứ. Ở nhà tôi, có nhiều chuyện chẳng vui gì đâu.”
Yanagi không hỏi thêm. Cô chỉ gật nhẹ. Sự yên lặng lại quay về, nhưng không còn ngại ngùng như trước.
Một lúc sau, cô nói khẽ:
“Hay là… từ giờ mình gọi nhau bằng tên đi?”
Bachiro quay sang nhìn cô, nhướn mày. “Tự nhiên thế?”
“Vì… tôi nghĩ, bạn bè mà cứ gọi họ mãi thì xa cách quá.”
“…Nghe hợp lý phết.” – Cậu gật đầu. “Vậy cậu gọi tôi là gì?”
“Bachiro.” – Yanagi thử gọi, hơi ngập ngừng.
Cậu mỉm cười. “Nghe mới lạ ghê.”
“Còn tôi thì… vẫn là Yanagi thôi.”
“Sao không để tôi gọi tên cậu?”
“Còn lâu.”
“Ê— bất công nha.”
“Đời vốn bất công.” – Yanagi nhắm mắt, nói tỉnh rụi.
Cả hai bật cười, tiếng cười vang trong không gian vắng. Bachiro lại gảy nhẹ vài hợp âm nữa, rồi chuyển qua đoạn cuối bài hát.
Không ai nói gì thêm. Họ chỉ ngồi đó, để âm nhạc chảy qua chiều muộn, như một lời tâm tình không cần giải thích.
Mặt trời đã ngả bóng khi hai người rời khỏi phòng đạo cụ. Cánh cửa khép lại sau lưng, để lại sau lưng bụi vải và âm vang của tiếng đàn còn vương.
Bachiro khoác túi lên vai, bước trước một đoạn rồi quay lại hỏi:
“Về hướng ga phải không? Đi chung luôn?”
Yanagi gật đầu, bước chậm bên cạnh cậu. Không ai nói gì nhiều – chỉ là tiếng bước chân đều đều và tiếng gió lùa qua hành lang trống vắng.
Khi đến cổng trường, trước lúc rẽ ra hai ngả đường khác nhau, Yanagi bất chợt gọi với theo:
“…Này, Bachi.”
Bachiro khựng lại, quay đầu. “Gì cơ?”
Yanagi hơi nghiêng đầu, môi khẽ cong lên một chút – không rõ là nụ cười hay chỉ là một nét nghịch ngợm.
“Từ giờ tớ sẽ gọi cậu như vậy.”
“…Bachi á?” – Cậu cười phá lên. “Nghe như tên thú cưng á trời.”
“Vậy đừng làm gì khiến người ta muốn đặt tên cho cậu là được.” – Yanagi đáp tỉnh bơ, rồi quay lưng bước đi.
Bachiro đứng đó một chút, tay đút túi, vẫn còn cười khẽ. Gió đầu chiều thổi qua vai cậu, mang theo cái tên vừa mới được sinh ra – giản đơn, thân mật, và có gì đó khiến cậu thấy… gần hơn với một cô gái:
“Bachi à, cũng đáng yêu phết đấy chứ”
Còn ở phía bên kia con đường, Yanagi bước tiếp, không quay đầu lại.
Nhưng trong lòng cô, đâu đó vang lên một tiếng guitar lặng lẽ từ chiều hôm ấy.
Và cái tên “Bachi” – vừa buồn cười vừa kỳ lạ – lại khiến bước chân cô nhẹ hơn.
“Chẳng hiểu nổi mình nữa…”
Yanagi khẽ lẩm bẩm, nhưng không giấu được nét cười nơi khóe môi.