Bên Các Cậu, Thanh Xuân Ổn Rồi - Chương 15: Chapter 15: Cậu đang ghen
Hôm nay trời không mưa, nhưng những đám mây mỏng giăng nhẹ như lớp voan che khuất ánh nắng đầu ngày. Gió đầu hạ thoảng qua sân trường, mang theo mùi cỏ mới cắt và âm thanh quen thuộc của chiếc chuông đầu tiết.
Shiro gác cằm lên bàn, mắt lim dim nhìn đồng hồ treo tường trong lớp. Một ngày mới bắt đầu, nhưng cậu chẳng thấy mới mẻ chút nào cả. Không phải vì buồn ngủ. Cũng không hẳn là vì lười. Mà bởi vì…
“Ê, mày học được gì chưa?” – tiếng của Bachiro vang lên sát bên tai khiến Shiro giật mình.
“Tao chưa học chữ nào.” – cậu đáp, không cần suy nghĩ.
“Thế thì giống tao.” – Bachiro cười toe, kéo ghế ngồi xuống ghế của mình, vươn vai uể oải. “Kiểm tra sắp tới, chắc tao ăn hành rồi.”
“Còn mày thì sao?” – Shiro liếc nhìn sang Kuro đang ngồi bên cạnh, tay cầm bút gạch chú thích trong sách.
Kuro không ngẩng lên. “Học từ tuần trước rồi.”
“Phản bội.” – Bachiro bĩu môi. “Mày bỏ bọn tao lại phía sau như vậy là không đẹp.”
“Không đẹp là mấy người để sách vở mốc meo một góc rồi đến sát nút mới kêu.” – Kuro đáp gọn lỏn, giọng không hề có chút trách móc mà như một sự thật hiển nhiên.
“Biết rồi mà…” – Bachiro thở dài, rồi quay sang Shiro. “Tối nay học nhóm không? Tao không nhớ nổi công thức vật lý nữa rồi.”
“Còn chưa nhớ à?” – Shiro nhướn mày.
“Mày nghĩ cái đầu như tao sinh ra để nhớ công thức à?” – Bachiro chống cằm, quay đầu nhìn ra cửa sổ với vẻ mặt đau khổ. “Nếu là guitar thì còn may ra…”
Shiro cười nhẹ, nhưng chưa kịp đáp lại thì tiếng bước chân vang lên phía cửa lớp. Yanagi và Chisaki bước vào, tay cầm theo tập đề cương in sẵn.
“Đây.” – Chisaki đưa một xấp cho Shiro. “Cô bảo phát cho cả lớp. Đề cương ôn tập ba môn đầu.”
“Hả? Mới sáng ra mà đã…” – Bachiro ngao ngán.
“Cậu nên vui vì ít ra còn có đề cương để học.” – Yanagi chen vào. “Không là tới lúc kiểm tra, cậu chỉ biết viết tên mình rồi ngồi ngắm trần nhà đấy.”
“Có khi tao lại viết nhạc lên giấy kiểm tra luôn.” – Bachiro cười nhăn nhở.
“Mày viết xong rồi hát cho giám thị chấm điểm à?” – Kuro lạnh lùng.
“Ê, đừng chê âm nhạc của tao. Biết đâu họ thấy xúc động mà cho qua.” – Bachiro vẫn không ngừng đùa.
Shiro chống cằm, nhìn cả nhóm trao đổi, rồi khẽ cười.
"Vậy chiều nay học nhóm thật đi." – cậu nói. "Ở nhà tao nhé."
“Ơ… lại là nhà mày à?” – Kuro hỏi.
“Có bàn học to, không gian yên tĩnh, đầy đủ ánh sáng. Còn muốn gì nữa?” – Shiro liệt kê bằng giọng đều đều.
“Đúng, và còn đồ ăn vặt của nhà mày nữa.” – Bachiro đệm vào ngay lập tức.
Shiro thở ra một tiếng, nửa bất lực nửa buồn cười.
Buổi chiều, khoảng hơn ba giờ, tiếng chuông cửa nhà Shiro vang lên đều đặn ba lần. Cậu đang sắp xếp lại sách vở trên bàn học thì nghe tiếng Bachiro vọng từ ngoài cổng.
“Chủ nhà ơi! Tụi tao tới rồi! Ra đón đi chứ!”
Shiro bước ra mở cổng. Trước mắt cậu là một tổ hợp hỗn loạn: Bachiro đeo ba lô lệch vai, một tay cầm túi bánh snack, tay còn lại cầm cây guitar như thể sắp biểu diễn; Kuro đi bên cạnh, tay vẫn cầm sách, nét mặt bình thản nhưng có vẻ hơi mệt; phía sau là Yanagi, khoác túi vải lớn, còn Chisaki thì ôm trước ngực mấy cuốn vở dày cộp.
“Đủ đội hình rồi đấy, khoan Alex đâu?” – Shiro nói, tránh sang một bên nhường lối.
“Alex nay bận việc gì với gia đình nó ấy, nên không đến được”- Kuro đáp lại với giọng uể oải.
Căn phòng vẫn như mọi lần: sáng sủa, ngăn nắp, bàn học rộng rãi đặt cạnh cửa sổ có rèm màu kem. Một vài chậu cây nhỏ được đặt trên bậu cửa, tạo cảm giác dễ chịu. Trên kệ sách, một ít tượng mini nhân vật game và một chiếc đồng hồ cát nhỏ là điểm nhấn lạ mắt.
“Ngồi đi, đừng làm bừa là được.” – Shiro nhắc.
“Không làm bừa đâu. Tao chỉ... làm loãng không khí thôi.” – Bachiro kéo ghế ngồi xuống, ngả người ra sau như thể đã vào chế độ nghỉ dưỡng.
Yanagi đặt sách ra bàn, rồi quay sang nhìn Chisaki. “Chia nhóm thế nào? Ba môn đầu tiên là toán, lý, và tiếng Anh đúng không?”
Chisaki gật đầu. “Tớ với Kuro học toán được. Shiro thì chắc lý ổn hơn. Còn tiếng Anh thì...”
“Để tao lo.” – Bachiro hăng hái giơ tay. “Tao không giỏi nhưng tao có niềm tin.”
“Tốt. Vậy cậu ngồi học tiếng Anh với Yanagi.” – Shiro nói ngay.
Bachiro nhìn sang Yanagi, cười nhăn nhở. “Cô giáo Yanagi, xin hãy nhẹ tay với học trò.”
“Miễn là cậu không phá bài kiểm tra sắp tới.” – Yanagi nghiêm túc.
Trong lúc mọi người phân chia môn học và nhóm học, Shiro lặng lẽ lấy ra mấy lon trà trái cây từ tủ lạnh mang vào.
“Uống gì thì lấy, trong tủ lạnh còn nhiều.” – cậu đặt lên bàn, rồi ngồi vào vị trí đối diện Kuro.
“Nhà mày đúng là thiên đường của học nhóm.” – Kuro nói nhỏ, không rời mắt khỏi cuốn sách công thức.
Shiro không đáp, chỉ mỉm cười.
Buổi học nhóm bắt đầu.
Tiếng lật sách, tiếng bút gạch chú thích, tiếng Bachiro than thở vang lên liên tục:
“Sao tiếng Anh có nhiều thì thế nhỉ? Quá khứ đơn, quá khứ hoàn thành, hiện tại tiếp diễn… Tao muốn quay lại thì hiện tại ngủ trưa.”
“Muốn qua thì phải học.” – Yanagi nói, không buồn ngẩng lên. “Đọc lại cấu trúc điều kiện loại 1, rồi làm bài số 3.”
Bên góc khác, Chisaki đưa tập bài tập cho Shiro xem. “Câu này tớ không hiểu lắm, có phải dùng công thức F = ma không?”
Shiro nhìn qua rồi gật đầu. “Đúng, nhưng cậu cần xác định khối lượng và gia tốc từ dữ kiện. Nhớ đổi đơn vị nữa.”
“À…” – Chisaki gật gù, ghi chú lại bằng bút màu xanh. “Cảm ơn cậu.”
Khoảng năm giờ, cả nhóm nghỉ giải lao. Shiro vào bếp lấy ra một hộp bánh quy tự đặt lên bàn.
“Chà! Bánh quy à?” – Bachiro sáng mắt. “Cho tao một cái!”
“Mỗi người ba cái, chia đều.” – Shiro nói dứt khoát, nhưng vẫn đẩy hộp lại gần nhóm bạn.
Cả nhóm bật cười.
Không khí trong phòng học dịu lại, ấm áp như ánh nắng cuối chiều lọt qua rèm cửa. Bên ngoài, tiếng ve bắt đầu râm ran vang lên, như báo hiệu mùa hè đang đến rất gần.
Không khí buổi học nhóm dần dịu lại sau hơn một tiếng làm bài và ăn vặt luân phiên. Ai nấy đều tỏ ra mệt mỏi – trừ Kuro, người vẫn giữ dáng ngồi ngay ngắn, tay ghi chép đều đặn như một cái máy.
“Chisaki, câu này là chia động từ hay giữ nguyên?” – Yanagi hỏi, đẩy cuốn bài tập tiếng Anh lại gần.
“Ờ, đợi chút nhé.” – Chisaki lật lại vở ghi chép, đưa tay tìm công thức.
Kuro đang ngồi sát bên cô. Không ai để ý rằng bút trong tay cậu đã ngừng chạy, còn mí mắt thì mỗi lúc một nặng hơn.
“…Ah.” – Chisaki giật mình khẽ khi cảm thấy… một lực nhẹ đè lên vai mình.
Cô ngoảnh sang.
Kuro đang ngủ gật. Và đầu cậu… đang tựa hẳn lên vai cô.
Không một lời báo trước.
Chisaki tròn mắt, hoàn toàn đơ trong vài giây.
Shiro, đang từ phòng bếp bước ra với ly nước, thấy cảnh đó thì dừng lại ngay tại chỗ, suýt đánh rơi cái ly.
“…Cái gì đang diễn ra vậy?” – cậu thốt ra mà không kịp suy nghĩ.
Bachiro thì không bỏ qua cơ hội:
“Chisaki à, cậu đang nuôi dưỡng học sinh giỏi lớp à?” – hắn nói với giọng đầy nghiêm trọng.
Yanagi lập tức lấy điện thoại ra. “Đợi xíu, để tớ lưu giữ khoảnh khắc này đã.”
Chisaki vẫn bất động, mắt nhìn xuống Kuro – cậu vẫn yên giấc, biểu cảm bình thản như thể đó là chỗ tựa tự nhiên nhất trên đời.
“Làm sao giờ…?” – Chisaki lí nhí hỏi, hơi nghiêng đầu nhìn Shiro như cầu cứu.
“Cậu… để cậu ấy nằm tí cũng được. Cậu ấy chắc học căng thẳng từ sáng rồi.” – Shiro nói, giọng cố giữ bình tĩnh nhưng ánh mắt thì tránh đi.
Cùng lúc đó, chuông cửa vang lên. Shiro nhanh chóng rời khỏi hiện trường, lòng thầm biết ơn vì được thoát ra.
Mở cửa ra, Alex đang đứng với túi đồ ăn và tờ giấy ghi công thức Toán bằng tiếng Nga.
“Xin lỗi, mình tới trễ. Ủa… sao mặt cậu hơi đỏ vậy, Shiro?”
“Không có gì.” – Shiro đáp, hơi lắp bắp. “Cứ… vào đi. Không khí đang… đặc biệt lắm.”
Alex bước vào, đặt túi xuống bàn, rồi nhìn sang chỗ Yanagi–Chisaki–Kuro.
Dừng lại. Nhìn kỹ.
Kuro, vẫn ngủ ngon lành trên vai Chisaki.
Chisaki, tay đang cầm bút nhưng không dám cử động.
Yanagi đang cố gắng nín cười.
Alex ngẩng mày. “Ồ. Đây là cách các bạn ‘học nhóm’ à?”
“Đừng hiểu lầm!” – Chisaki phản ứng đầu tiên, suýt bật dậy nhưng lại sợ làm Kuro tỉnh giấc.
“Thôi khỏi thanh minh.” – Bachiro huơ huơ tay. “Chúng tôi đã chứng kiến từ đầu rồi. Cậu ấy ngả tự nhiên như rơi về chốn quen thuộc ấy.”
Alex cười nhẹ, rút cuốn sổ tay ra. “Có vẻ như mình đến đúng lúc để ghi lại ‘khoảnh khắc nhân văn’ của lớp 1-D.”
Shiro ngồi xuống lại chỗ cũ, gương mặt cố tỏ ra vô cảm.
“Cứ tưởng mình là người hay gặp tình huống lạ đời… ai ngờ hôm nay Kuro lại thắng.”
Một lúc sau, khi không khí trong phòng đã dịu xuống và mọi người quay lại bàn học – dù vẫn còn lén liếc về phía Chisaki, thì Kuro cựa nhẹ.
“Ư…” – cậu khẽ rên một tiếng, rồi ngẩng đầu dậy, mắt vẫn còn ngái ngủ.
Và chạm ngay ánh mắt… đang tròn xoe của Chisaki.
Kuro chớp mắt.
“…Mình… ngủ quên à?”
Chisaki gật nhẹ, giọng nhỏ như tiếng muỗi: “Cậu… tựa lên vai mình.”
Kuro nhìn cô, rồi nhìn quanh.
Cả đám đang nén cười – đặc biệt là Bachiro, mặt đỏ bừng vì cố nhịn.
Yanagi thì quay mặt đi, như thể nếu đối mặt là sẽ phá ra cười ngay lập tức.
Shiro thì im lặng, mặt không cảm xúc, nhưng tay cầm ly nước… đang siết hơi chặt.
Alex huýt sáo nhẹ. “Cảnh tượng lúc nãy… đẹp lắm đấy, Kuro.”
Một nhịp im lặng trôi qua.
Kuro chớp mắt thêm lần nữa. Rồi…
“…Ừ.”
Chỉ một chữ, gọn lỏn. Không bối rối, không xấu hổ.
Rồi cậu… lại cầm bút lên, nhìn vào đề bài trước mặt như chưa từng có gì xảy ra.
Cả phòng:
“…Ể?????”
“Cậu tỉnh bơ vậy luôn á?!”
Bachiro bật dậy. “Tao mà làm vậy chắc giờ đang đào hố chui rồi!”
“Cậu không định xin lỗi Chisaki à?” – Yanagi vẫn quay mặt đi nhưng giọng thì rõ ràng là đang cười.
Kuro liếc nhìn Chisaki, rồi nói:
“Nếu tôi làm cậu thấy khó chịu… xin lỗi.”
Chisaki im một lúc, rồi lắc đầu. “Không sao đâu. Cậu chắc là mệt lắm rồi.”
Kuro gật đầu, tiếp tục ghi chép.
Cả nhóm ngồi lại, nhưng bầu không khí thì không thể trở lại như ban đầu nữa.
Riêng Shiro… khẽ thở ra một tiếng, quay mặt ra cửa sổ.
Ngoài kia, trời đã bắt đầu hửng nắng nhẹ – mây mỏng dần tan, như thể có ai đó vừa mở hé một góc mùa hè.
Căn phòng khách dần lặng đi sau tiếng đóng cửa cuối cùng.
Shiro đứng thừ trong giây lát. Chiếc bàn học vẫn còn vương mùi bánh ngọt, vài tờ giấy nháp rơi khỏi tập đề cương. Trên sofa, một góc gối vẫn còn hơi lõm – chỗ Kuro đã tựa đầu lên vai Chisaki.
Cậu thở ra thật khẽ, rồi cúi xuống dọn lại bàn. Tay chạm vào vỏ hộp bánh quy đã rỗng, bỗng đâu vang lên một tiếng chuông cửa.
“Chắc ai quên đồ…” – Shiro vừa lẩm bẩm vừa ra mở cửa.
Đứng trước cổng là Alex. Cậu đội mũ lưỡi trai ngược, vai đeo túi, vẫn là bộ đồng phục chưa tháo khuy cổ.
“Quay lại à?” – Shiro hỏi, hơi bất ngờ. “Cậu quên gì sao?”
“Không.” – Alex trả lời ngắn gọn. Một lát sau mới nói tiếp. “Tôi… chỉ muốn hỏi cậu một chuyện.”
Shiro nghiêng đầu. “Gì thế?”
Alex im lặng vài giây. Rồi bước vào nhà khi Shiro ra hiệu.
Cả hai ngồi xuống, cách nhau một khoảng nhỏ. Shiro cầm cốc nước đưa cho Alex, nhưng người kia chỉ nhìn mà không uống.
“Lúc nãy,” – Alex nói chậm rãi, ánh mắt dừng ở một điểm nào đó nơi góc phòng – “Khi Kuro tựa đầu lên vai Chisaki, cậu đã nhìn họ khá lâu.”
Shiro thoáng sững lại. “Tôi có à?”
“Có.” – Alex đáp, không chút vòng vo. “Tôi thấy rõ.”
Một khoảng lặng phủ xuống giữa hai người. Shiro chống tay lên trán, cố gượng cười.
“Cậu cũng nhìn chằm chằm đấy thôi.”
Alex không cười. “Vì tôi không hiểu cảm giác đó. Tôi muốn hiểu.”
Shiro ngẩng lên, nhìn Alex lần đầu tiên bằng ánh mắt có chút bối rối.
“Cảm giác đó là gì, theo cậu?” – Alex hỏi tiếp.
Shiro không trả lời ngay. Cậu lùi người, dựa vào thành ghế.
“Tôi không biết.” – Cậu nói. “Chỉ là thấy có gì đó… chậm lại trong lòng.”
Alex gật nhẹ.
“Cậu biết không?” – Giọng Alex trầm xuống. “Không phải ai cũng có một chỗ để tựa đầu. Kuro có thể làm vậy với Chisaki… vì cậu cho phép điều đó xảy ra.”
Shiro khẽ nhíu mày. “Ý cậu là gì?”
“Cậu là trung tâm của nhóm. Nhưng cậu lại luôn đứng ở rìa.”
Câu nói ấy như một nhát gió lạnh quét ngang, làm rung lên thứ gì đó trong lòng Shiro. Cậu không đáp, chỉ nhìn xuống tay mình.
“Shiro.” – Alex lần đầu gọi tên cậu một cách thẳng thắn. “Nếu một ngày cậu muốn tựa vào ai đó… cậu sẽ chọn ai?”
Câu hỏi lơ lửng. Không ép trả lời. Không cần hồi đáp ngay.
Alex đứng dậy, đặt cốc nước xuống bàn.
“Cảm ơn vì hôm nay.” – Cậu nói, giọng nhẹ như gió sớm. “Tôi về đây.”
Cánh cửa khép lại. Căn phòng trở lại yên ắng. Nhưng trong lòng Shiro, một thứ gì đó đã bắt đầu chuyển động – chậm rãi nhưng rõ rệt.
Shiro ngồi yên thêm một lúc. Cậu nhìn cốc nước còn nguyên trên bàn, rồi đưa tay cầm lên, uống một ngụm.
Lạnh. Nhưng không lạnh bằng cảm giác đang lan ra trong lồng ngực.
“Nếu một ngày cậu muốn tựa vào ai đó… cậu sẽ chọn ai?”
Câu hỏi của Alex vang lại trong đầu, rõ ràng đến mức khiến tim Shiro khẽ nảy lên một nhịp.
Tựa vào ai đó ư?
Shiro không nhớ lần cuối cùng mình làm thế là khi nào. Có lẽ là khi còn rất nhỏ, tựa vào vai bà ngoại lúc ngồi xem truyền hình. Khi ấy, cảm giác bình yên đến lạ. Một cảm giác mà cậu không bao giờ tìm lại được, từ sau khi bà mất.
Kể từ đó, Shiro dường như chỉ biết cách để người khác tựa vào mình. Một cái bờ vai lặng lẽ. Một khoảng không vừa đủ để ai đó nghỉ chân. Nhưng bản thân cậu… thì chưa từng thử buông mình xuống.
Cậu nghĩ đến buổi chiều nay. Kuro tựa đầu lên Chisaki, hoàn toàn vô thức, như thể đó là điều hiển nhiên. Và Chisaki, tuy có hơi bất ngờ, nhưng vẫn để yên. Không hất ra. Không né tránh. Chỉ ngồi im, lặng lẽ như chính tính cách của cô.
Shiro lắc đầu, nhưng lần này không phải để xua đi cảm xúc, mà là để cố dằn nó xuống.
“Mình không quan tâm… phải không?”
Cậu nhủ thầm như thể muốn tự thuyết phục chính mình, nhưng cảm giác cộm lên trong ngực không chịu biến mất. Một thứ gai nhè nhẹ, không nhức nhối, nhưng khiến cậu khó chịu vô cùng.
Cậu lại nghĩ đến cảnh Kuro nghiêng đầu dựa vào vai Chisaki. Một khoảnh khắc ngắn ngủi. Hoàn toàn vô tình. Nhưng tại sao nó cứ lặp đi lặp lại trong đầu như đoạn băng lỗi?
Cậu nhớ rõ cả biểu cảm thoáng bối rối của Chisaki. Nhớ rõ cách cô hơi khựng lại, nhưng rồi lại im lặng để yên như thế. Không phản ứng. Không né tránh. Như thể điều đó… không có gì đặc biệt.
Cảm giác như có ai đó chạm vào thứ gì vốn thuộc về mình.
Shiro siết nhẹ ngón tay.
“Thật nực cười. Chẳng có gì là của mình cả.”
Nhưng câu đó vừa thoáng qua, một tia chua chát đã kịp len vào. Và trong cái tĩnh lặng sau khi Alex rời đi, Shiro chỉ còn lại với một sự thật mà cậu không muốn gọi tên:
Cậu đang ghen