Blackwood, dinh thự của màn đêm - Chương 16: Chapter 16:
Hành lang dẫn đến khu biệt giam dài và tối, là nơi mà các nhân viên ở đây vẫn thường ví von rằng là một đường hầm dẫn xuống địa ngục. Những ngọn đèn khí ga treo trên tường nhấp nháy yếu ớt, tạo ra những vùng sáng tối đan xen nhau. Không khí ở đây đặc quánh mùi ẩm mốc, mùi thuốc sát trùng, và một thứ mùi khác. Nồng nặc và nguyên thủy hơn, mùi của nỗi sợ hãi và tuyệt vọng đã thấm vào từng viên gạch.
"Đây là... khu biệt giam?" Fletcher hỏi, gã kéo cao cổ áo, hơi rùng mình trước bầu không khí lạnh lẽo ở nơi này.
Trước khi Lowell hay Evelyn kịp trả lời, một âm thanh chợt vang lên. Một tiếng hét. Sau đó, như thể nhận ra rằng tín hiệu đã được gửi đi. Những tiếng la hét nối tiếp bắt đầu vang vọng từ những cánh cửa sắt đóng kín hai bên hành lang. Có tiếng gào đầy phẫn nộ. Tiếng khóc lóc thảm thiết. Tiếng cười điên dại. Tiếng đập cửa như tiếng trống trận. Tất cả hòa nhịp lại cùng nhau, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự điên loạn.
"Gần đây đám người này gào thét cả ngày lẫn đêm, thật kì lạ." Lowell lầm bầm.
"Đó là vấn đề của những kẻ điên đấy, chúng không biết nên nghỉ ngơi vào lúc nào." Evelyn bĩu môi.
"Chúa ơi..." Fletcher thốt lên, tiếng nói gần như bị nuốt chửng bởi âm thanh hỗn loạn xung quanh. Gã nuốt nước bọt. "Họ... họ đang bị đau sao? Nghe như thể họ đang bị tra tấn vậy. Chúng ta có nên... ý tôi là, có ai đó nên vào kiểm tra xem họ có ổn không?"
Lowell dừng bước, quay người lại. Hắn đút hai tay vào túi quần, nghiêng đầu nhìn gã thực tập sinh. "Tra tấn ư? Đừng dùng từ ngữ nặng nề thế, Fletcher. Ở Starlight, chúng ta là những người văn minh,"
Hắn nhếch môi. "Ngoài ra, cậu phải hiểu rằng. Đây là nơi dành cho các bệnh nhân gây nguy hiểm cho bản thân và người khác. Những kẻ thích la hét, cắn xé, đập phá." Lowell nhún vai. "Những kẻ không thể sống chung với xã hội loài người."
"Hay nói cách khác," Evelyn tặc lưỡi, "rác rưởi của xã hội. Là thứ mà gia đình họ muốn vứt đi và quên lãng."
Mặt Fletcher hơi nhăn lại khi nghe thấy từ "rác rưởi". Nhưng gã vẫn gật đầu, rồi tiếp tục theo chân hai người họ, cố gắng lờ đi tiếng gào thét xung quanh.
Đột nhiên, một con mắt xuất hiện trên ô cửa nhỏ của cánh cửa sắt bên trái, nhìn chằm chằm vào Fletcher. Rồi tiếp đến là tiếng van xin thảm thiết.
"CỨU TÔI! CỨU TÔI VỚI! TÔI KHÔNG ĐIÊN! HỌ NHỐT NHẦM NGƯỜI RỒI!"
"Ông…ông đang nói gì…" Fletcher mấp máy môi.
Evelyn quay lại, rút chiếc gậy gỗ ngắn từ thắt lưng. Không nói một lời, mụ đập mạnh vào ô cửa.
Một tiếng rít đau đớn vang lên. "Mẹ kiếp, lũ khốn kiếp. Thả tao ra, nếu không tao sẽ xé xác lũ chúng mày, tao sẽ…"
Evelyn đóng sầm nắp ô cửa lại, cắt ngang tiếng chửi rủa.
"Bệnh nhân số 203," mụ nói với Fletcher, giọng bình thản. "Harold Halt. Cựu giáo sư đại học. Giết vợ và tình nhân của vợ bằng rìu bốn năm trước." Mụ cất gậy vào thắt lưng. "Ông ta vẫn khăng khăng rằng mình bị nhốt nhầm."
Fletcher đứng đó, thở hổn hển, mắt mở to kinh hoàng.
"Ông ấy... ông ấy đã giết người?"
"Phần lớn bệnh nhân ở khu này đều đã giết người, hoặc đã cố giết người." Lowell đáp nhẹ nhàng. "Đó là lý do họ ở đây, không phải ở Newgate."
"Nhà tù phải trả tiền nuôi tù nhân," Evelyn bổ sung. "Còn ở đây, gia đình tù nhân trả tiền cho chúng ta. Một thỏa thuận đẹp đẽ cho tất cả các bên."
Họ tiếp tục đi sâu vào trong. Fletcher cố gắng không nhìn vào các ô cửa nữa. Và rồi, họ dừng lại trước một cánh cửa ở cuối hành lang.
"Đây," Lowell gõ tay lên cánh cửa, "có thứ này cậu sẽ muốn xem đấy."
Hắn mở nắp ô cửa Judas, ra hiệu cho Fletcher nhìn vào.
Fletcher ngập ngừng, nhưng vẫn bước tới, ghé mắt qua ô cửa nhỏ.
Bên trong là một căn phòng nhỏ, tường quét vôi trắng, nhưng bức tường đối diện không còn trắng nữa. Nó đầy những vết cào xước, những đường rãnh sâu hoắm chạy dọc từ trên xuống dưới, như thể ai đó đã dùng móng tay cào lên đá suốt nhiều năm trời.
Và ở góc phòng, một người đàn ông đang quỳ, mặt úp vào tường, hai tay liên tục cào lên bề mặt thạch cao. Móng tay gã, hay đúng hơn là những gì còn sót lại của móng tay, đã mòn đến tận thịt. Máu rỉ ra từ các đầu ngón tay, quệt thành những vệt đỏ trên tường trắng.
Fletcher lùi lại, mặt tái mét.
Lowell quan sát gã, nhận thấy đôi tay đang run rẩy bên hông. Hắn cười thầm.
Phản ứng điển hình của những kẻ mới vào nghề. Vài tuần nữa, hầu như ai cũng có thể nhìn cảnh này mà không thèm chớp mắt.
Hắn cũng đã từng như vậy.
"Chúa ơi," gã sửng sốt. "Ông ấy... ông ấy đang làm gì vậy?"
"Lão ta đang cào tường," Lowell đáp. "Đã làm như vậy suốt hai năm qua."
"HAI NĂM?!" Fletcher quay lại, nhìn Lowell và Evelyn với vẻ kinh ngạc. "Các vị... các vị không ngăn ông ấy lại sao? Không băng bó lại cho ông ấy?"
"Chúng tôi đã thử," Evelyn nói, mụ phẩy tay, ra chiều mệt mỏi. "Băng tay. Trói tay. Nhốt vào áo bó." Mụ thở dài. "Lão cắn đứt băng. Tự cởi dây trói. Và vừa van xin vừa đập đầu vào tường cho đến khi chiếc áo bó được cởi bỏ."
"Các vị thật sự bỏ chiếc áo, bởi ông ta đã van xin ư?" Fletcher lặp lại, vẻ không tin vào tai mình.
"Đúng vậy." Lowell thản nhiên nhún vai. "Như tôi đã nói, ở đây vẫn có những tiêu chuẩn nhân đạo tối thiểu, chúng tôi sẽ tôn trọng ý muốn của bệnh nhân, miễn không gây hại cho người khác là được."
Fletcher quay lại nhìn qua ô cửa. Người đàn ông vẫn tiếp tục cào, không màng đến máu đang chảy.
"Nhưng... nhưng chúng ta phải làm gì đó!" Gã nói, đầy vẻ tuyệt vọng. "Ít nhất là... ít nhất là cho ông ấy thuốc giảm đau, hay..."
"Thuốc giảm đau?" Evelyn bật cười. "Cậu biết thuốc giảm đau đắt bao nhiêu không? Và cậu nghĩ lão sẽ chịu uống à?" Mụ lắc đầu. "Lần cuối chúng tôi cố đưa thuốc cho hắn, lão đã cắn gần đứt ngón tay một y tá."
"Ôi, cô bé tội nghiệp." Mụ thở dài.
Fletcher im lặng.
"Bài học đầu tiên dành cho đám lính mới, chúng đang làm việc với những con sói, không phải lũ cừu." Lowell nghĩ thầm.
Hắn đóng nắp ô cửa lại.
"Fletcher, đây là bài học quan trọng dành cho cậu." Hắn tỏ ra rất nghiêm túc. "Ở đây, cậu không thể cứu tất cả mọi người. Thực tế là, cậu không thể cứu hầu hết bọn họ."
Hắn đặt tay lên vai Fletcher, siết nhẹ.
"Công việc của chúng ta không phải là chữa lành. Công việc của chúng ta là quản lý. Giữ cho họ sống. Để họ không giết lẫn nhau. Hay giết chúng ta."
"Còn việc đám động vật này có hạnh phúc hay không," Evelyn khịt mũi, "không phải là mối quan tâm của tôi."
Fletcher nuốt nước bọt. Gã nhìn lại cánh cửa sắt đã đóng, nơi người đàn ông kia vẫn đang tiếp tục cào tường trong bóng tối.
"Ông ấy... ông ấy tên là gì?" Gã hỏi khẽ.
Lowell và Evelyn nhìn nhau. Một thoáng ngạc nhiên lướt qua mắt họ.
"Cậu muốn biết tên lão ta?" Evelyn nói
"Vâng." Fletcher gật đầu. "Ông ấy là một con người. Ông ấy phải có tên."
Evelyn cau mày nhìn Fletcher, rồi mụ thở dài.
"Edmund Walsh. Bốn mươi hai tuổi. Nhập viện năm 1889. Chẩn đoán: bị hoang tưởng nặng." Mụ gãi mũi. "Trước khi vào đây, lão là thợ đóng giày. Có vợ và hai con."
"Gia đình ông ấy có đến thăm không?"
"Lần đầu tiên, có." Evelyn đáp. "Lần thứ hai, không. Lần thứ ba, họ gửi thư xin hủy hợp đồng thăm nom."
Fletcher cúi đầu. Không nói gì thêm nữa.
Một nụ cười mỏng nở trên môi Lowell.
"Chào mừng đến với thực tế, tân binh à. Ở đây, đôi khi cách điều trị tốt nhất là không làm gì cả. Cậu sẽ quen thôi."
"Đi tiếp nào," Lowell nói, vỗ vai Fletcher. "Còn nhiều thứ để xem lắm."
Họ tiếp tục đi, bỏ lại sau lưng tiếng cào liên tục vọng qua cánh cửa sắt.
Sột... sột... sột...
Fletcher nhìn lại cánh cửa sắt lần cuối, rồi xốc lại chiếc vali trên tay, bước theo hai người kia, nhưng bước chân đã nặng nề hơn rất nhiều.
Họ rời khỏi khu biệt giam, để lại sau lưng bản giao hưởng của những tiếng gào thét. Fletcher thở phào nhẹ nhõm khi tiếng ồn dần xa đi, nhưng sự nhẹ nhõm ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
"Tiếp theo là khu giặt là," Lowell thông báo.
Ngay khi bước vào bên trong khu vực này. Họ lập tức bị tát vào mặt bởi một bức tường hơi nước nóng hầm hập. Fletcher lảo đảo lùi lại, ho sặc sụa.
Không khí nơi đây đặc quánh đến mức khiến cho người khác có cảm giác mình đang cố hít thở bên trong một nồi súp đang sôi. Hơi nước cuồn cuộn bốc lên từ hàng chục chiếc thùng gỗ cỡ lớn. Bên trong, quần áo, ga giường và đủ loại vải vóc đang bị khuấy đảo bởi những cây gậy gỗ dài.
Những người phụ nữ, hay đúng hơn là những bóng ma mờ ảo trong làn hơi nước, đang làm việc bên các thùng giặt. Tay họ đỏ au vì nước nóng, mặt nhễ nhại mồ hôi, tóc bết dính vào da. Không ai ngẩng lên nhìn khi ba người bước vào.
"Đây là nơi mà quần áo bẩn được biến thành quần áo sạch," Lowell nói, vung tay một vòng như một ảo thuật gia đang giới thiệu màn trình diễn của mình. "Phép màu của xà phòng và sức lao động."
"Họ là... bệnh nhân?" Fletcher hỏi trong khi chớp mắt, cố gắng nhìn rõ hơn qua màn hơi nước.
"Một phần." Evelyn cong môi lên. "Những bệnh nhân nữ được đánh giá là 'đủ tỉnh táo' để làm việc'. Phần còn lại là người làm thuê từ bên ngoài." Mụ cau mày. "Dù thật lòng mà nói, tôi không phân biệt được ai với ai. Làm việc ở đây đủ lâu, ai cũng trông như nhau cả."
Fletcher quan sát một người phụ nữ gầy gò đang vắt một tấm ga trải giường. Đôi tay bà ta run rẩy, gân xanh nổi lên dưới làn da mỏng như giấy. Bà ta trông ít nhất cũng đã sáu mươi tuổi.
"Bà ấy trông... mệt mỏi quá," gã nhận xét.
"Mệt mỏi?" Lowell khịt mũi. "Bà ta đã làm việc ở đây mười hai năm. 'Mệt mỏi' là một cách nói quá nhẹ nhàng.
" Hắn vuốt qua mái tóc đẫm nước. "Ta nên dùng từ gì nhỉ? 'Kiệt sức'? 'Tàn tạ'? À, 'vắt kiệt' có lẽ chính xác hơn. Giống như những tấm ga trải giường kia vậy."
"Vậy... họ phải làm việc trong môi trường này suốt cả tuần ư?" Fletcher nhìn xung quanh căn phòng, rồi hỏi với vẻ ái ngại. "Không có giờ nghỉ giải lao hay giới hạn giờ làm sao?"
Evelyn và Lowell nhìn nhau. Rồi cả hai cùng bật cười, tiếng cười vang vọng trong căn phòng đầy hơi nước.
"Ôi, anh chàng tốt bụng," Evelyn lấy ngón tay lau nước mắt trên khuôn mặt đang đỏ bừng, nói. "Cậu là người thuộc hội Fabian hay một thủ lĩnh nghiệp đoàn trá hình à. Có định tổ chức một cuộc đình công cho đám người này giống với lũ công nhân tại bến cảng không?"
"Tôi, tôi không…" Fletcher ấp úng.
"Họ được nghỉ," Lowell nói, vẫn còn cười khúc khích. "Vào chủ nhật. Để đi lễ nhà thờ và cầu nguyện cho linh hồn của mình và gia đình." Hắn nháy mắt. "Chúa rất bận rộn vào ngày Chủ nhật, nhưng tôi chắc Ngài sẽ cố gắng sắp xếp thời gian cho họ."
"À, nhân tiện," Evelyn nói, chỉ về phía một góc phòng. "Nếu cậu muốn biết tại sao chúng tôi cần nhiều ga trải giường sạch đến vậy..."
Ở bên trong góc, một đống vải bẩn chất cao như núi đang chờ được giặt. Và trên những tấm vải trắng, loang lổ đủ loại vết bẩn: vàng, nâu, đỏ, và một vài màu mà Fletcher không muốn đoán xem là gì.
"Bệnh nhân tâm thần," Lowell giải thích, "có xu hướng... làm bẩn đồ vải rất nhanh. Và rất sáng tạo."
Fletcher nuốt nước bọt, có vẻ đang cố gắng không nghĩ đến những gì đã tạo ra các vết bẩn kia.
"Đi thôi," Evelyn vẫy tay. "Còn một điểm dừng nữa ở tầng này. Và tôi hứa, nó sẽ... yên tĩnh hơn nhiều."
Mụ nở một nụ cười kỳ lạ.
Cánh cửa nhà xác mở ra với một tiếng cót két kéo dài, như thể chính nó cũng đang phản đối việc phải tiết lộ những gì có bên trong.
Ngay khi Lowell đẩy cửa bước vào, cái nóng hầm hập ban nãy lập tức bị thay thế bởi một luồng không khí lạnh lẽo, khô khốc và nồng nặc mùi hóa chất. Thứ mùi cay nồng, hăng hắc, xộc thẳng lên tận óc, khiến sống mũi cay xè.
Mùi Formaldehyde, dung dịch ướp xác. Thứ mùi được sử dụng để bảo quản xác chết.
Fletcher dừng lại ngay ngưỡng cửa. Gã lập tức đưa tay lên bịt mũi, mặt nhăn lại.
Đây rồi, phản ứng kinh điển.
"Vào đi, Fletcher." Lowell cười. "Mùi này không cắn đâu."
Gã thanh niên nuốt nước bọt, rồi miễn cưỡng bước vào trong.
Căn phòng này có tường ốp gạch men trắng đã ngả vàng ở các khe mạch. Và ở giữa phòng có hai chiếc bàn đá xếp thành hàng, mỗi bàn có một hình dáng phủ khăn trắng nằm bất động. Và ở góc xa, có một người đàn ông đang đứng cúi mình trên chiếc bàn gỗ nhỏ.
Ông ta cao, hơi gầy, với mái tóc bạc thưa thớt, mặc một chiếc áo blouse đã ngả màu . Trước mặt ông là một bộ dụng cụ phẫu thuật bằng thép, dao mổ, kẹp, cưa xương. Chúng đang được lau chùi cẩn thận bằng một mảnh giẻ trắng.
Ông ta không quay lại. Không chào hỏi. Như thể ba người vừa bước vào chỉ là không khí.
"Bác sĩ Sterling," Evelyn lên tiếng. "Đừng giả vờ điếc nữa. Giấy chứng tử của mụ Holloway và biên bản vụ Merrick xong chưa? Lão Vane hôm qua kêu réo ầm ĩ trên văn phòng đấy."
Người đàn ông tên Sterling dừng tay. Ông ta chậm rãi đặt con dao mổ xuống khay, rồi xoay người lại.
Khuôn mặt ông ta hốc hác, uể oải, đôi mắt sâu hoắm thâm quầng nhìn họ với vẻ thờ ơ, vô cảm. Ông ta nhìn Lowell, rồi nhìn Evelyn, và cuối cùng dừng lại ở Fletcher, người đang đứng nép sau lưng Lowell
"Gấp gáp thế, Hugo." Ông ta gật đầu, giọng trầm và khô khan. "Mực còn chưa ráo đâu?"
Ông ta chỉ tay về phía Fletcher. "Còn đây là?"
"Hôm nay chúng ta có một tân binh." Evelyn ho nhẹ. "William Fletcher. Bác sĩ trợ lý sơ cấp. Hôm nay là ngày đầu tiên của cậu ta."
Sterling nhìn Fletcher từ đầu đến chân, ánh mắt không có gì ngoài sự thờ ơ.
"Vậy à."
Ông ta quay lại tiếp tục lau chùi con dao mổ.
"Chúng tôi đang dẫn cậu ta đi tham quan các khu vực trong viện," Lowell tiếp lời. "Để cậu ta làm quen với... công việc."
Sterling không đáp.
"Quả là một người rất dễ mến, cậu có nghĩ vậy không?" Lowell thì thầm với Fletcher.
Những ngôn từ nghe đầy vẻ khó chịu vang lên từ người đàn ông ở góc phòng." Tôi không thích người khác nói xấu sau lưng mình đâu, bác sĩ Lowell."
Như để xoa dịu bầu không khí bắt đầu trở nên căng thẳng, Evelyn hắng giọng, "Thôi được rồi, hãy đưa mấy thứ giấy tờ cần thiết đấy đây rồi chúng tôi sẽ đi, để lại ông với kho báu của mình, được chứ Sterling?"
"Đợi một lúc" Sterling đáp ngắn gọn, rồi đặt con dao xuống, đưa tay mở ngăn kéo, lục lọi.
"Hai người này vì sao lại… lại chết vậy, thưa bác sĩ." Fletcher giơ tay lên, như thể một học sinh đang xin ý kiến của giáo viên trong giờ học.
Sterling lấy cuốn sổ ghi chép. Ông ta lật vài trang, đọc với giọng đều đều, mệt mỏi.
"Số 187. Margaret Holloway. Sáu mươi ba tuổi. Nhập viện năm 1886. Nguyên nhân tử vong: suy tim." Ông ta lật trang. "Số 312. Daniel Merrick. Mười chín tuổi. Nhập viện tháng mười năm ngoái. Nguyên nhân tử vong: treo cổ tự sát."
"Mười chín tuổi, tự sát..." Fletcher thì thầm.
Sterling đóng cuốn sổ lại, đứng dậy, quay đầu về phía ba người kia.
"Cậu muốn nghe chi tiết không?"
Fletcher nuốt nước bọt, rồi gật đầu.
Người đàn ông tóc bạc tiến bước về phía họ, đưa mấy tờ giấy cho Evelyn, rồi khoanh tay trước ngực
"Ba ngày trước, vào khoảng năm giờ sáng, một y tá đi tuần phát hiện cậu ta trong phòng ở khu nam." ông ta nói chậm rãi. "Thằng nhóc này đã treo mình ngay cạnh cửa sổ."
"Cửa sổ?" Fletcher cau mày. "Nhưng... tôi nghe nói cửa sổ ở đây có song sắt mà."
"Đúng vậy." Sterling gật đầu. Đôi mắt trũng sâu của ông ta bỗng lóe lên một tia sáng kỳ lạ, dấu hiệu đầu tiên của cảm xúc kể từ khi họ bước vào đây. Sterling kéo tấm vải ở thi thể bên trái xuống. Khuôn mặt nhợt nhạt của một chàng trai trẻ hiện ra, vẫn còn lấm tấm những vết mụn trứng cá. Nhưng chi tiết khiến người ta chú ý nhất là vết bầm tím đen sì chạy ngang cổ họng.
Fletcher lảo đảo bước lùi lại, đưa tay lên che miệng, mặt tái mét.
"Lần đầu tiên thấy xác chết," Lowell ghi nhận. Hay ít nhất là lần đầu tiên thấy xác chết không được trang điểm và đặt trong quan tài.
"Cậu ta, cậu ta trông…còn trẻ quá." Fletcher lắp bắp.
"Một trường hợp thú vị," Sterling phớt lờ sự thương cảm của Fletcher. Ông ta chỉ vào vết hằn trên cổ cái xác. "Thằng nhóc này treo cổ trong phòng riêng. Nhưng điều đáng nói là... nó không có dây thừng."
"Vậy cậu ta dùng cái gì?" Lowell hỏi..
"Quần áo," Sterling đưa tay lên gãi đầu, nói. "Nó xé quần áo của mình ra, bện lại, nối với một chiếc khăn dài. Rồi buộc một đầu vào thanh song sắt, đầu kia vòng quanh cổ."
Ông ta tiếp tục chỉ tay vào ngực mình để miêu tả lại hiện trường. "Cửa sổ phòng nó ở vị trí khá thấp, chỉ ngang tầm ngực một người trưởng thành. Thằng nhóc này đã ngồi tựa lưng vào tường, chân duỗi thẳng, và thả lỏng toàn bộ cơ thể trôi xuống để dây thừng siết chặt lại, dùng chính sức nặng của cơ thể để siết chặt khí quản.
"Vậy tức là, trong suốt quá trình đấy, nó chỉ cần đứng lên là có thể tự cứu lấy mạng mình." Evelyn cau mày.
"Chính xác." Sterling gật đầu, nở một nụ cười nhăn nhúm. "Điều kỳ diệu là ở chỗ đó. Khi máu ngừng lên não và phổi cháy bỏng vì thiếu khí, bản năng sinh tồn sẽ gào thét bắt ta đứng dậy. Chỉ cần chống tay hoặc co chân lại là sống. Nhưng cậu ta thì không. Nó cứ ngồi im lìm như thế cho đến khi tim ngừng đập."
Ông ta lắc đầu với vẻ vừa khó tin, vừa thán phục. "Phải có một ý chí muốn chết rất mãnh liệt mới làm được như vậy."
Một khoảng lặng nặng nề bao trùm căn phòng.
"Đây sẽ là một trường hợp rất thú vị cho đám nhà văn trinh thám," Lowell lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. "Kẻ tự sát bằng phương pháp gần như bất khả thi."
Evelyn khịt mũi. "Vậy à. Có lẽ cậu nên viết thư cho Arthur Conan Doyle."
"Gia đình cậu ấy..." Fletcher cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình, giọng gã khàn khàn. "Họ có biết không?"
Sterling nhún vai. "Đã gửi điện tín sáng nay. Nhưng tôi không kỳ vọng họ sẽ đến."
"Tại sao?"
"Bởi vì họ đã không đến thăm cậu ta suốt sáu tháng qua." Ông lắc đầu nhẹ nhàng. "Nếu họ quan tâm, có lẽ cậu ta đã không phải tự biến mình thành xác chết."
Fletcher im lặng trong vài giây. Rồi cúi đầu, đưa một tay lên ngực, lẩm bẩm những lời thì thầm.
Lowell quan sát gã. Thấy cánh tay còn lại đang nắm chặt bên hông, các đốt ngón tay trắng bệch.
Tuy mặt mũi đã tái nhợt, nhưng gã không bỏ chạy. Không nôn. Không ngất.
"Tay lính mới này đang cầu nguyện ư?" Lowell thầm nhủ. Vậy cũng tốt, nhưng còn rất nhiều những linh hồn cô đơn ở nơi này cần đến những lời nguyện cầu của hắn đấy.
"Đi thôi," Evelyn nói, rõ ràng không có hứng thú để nán lại nơi đây lâu hơn nữa. "Còn nhiều chỗ phải đến trong ngày hôm nay."
Lowell vỗ vai Fletcher, đẩy nhẹ gã về phía cửa. Họ cùng nhau bước đi.
"Bác sĩ Sterling." Fletcher đột nhiên quay lại, gọi ông già.
Sterling ngẩng lên, chờ đợi.
"Khi nào... khi nào họ sẽ được chôn?"
"Bà Holloway, chiều nay. Có người thân đến nhận." Ông ta đáp. "Còn cậu Merrick... nếu gia đình không đến trong ba ngày, nghĩa trang của viện, phía sau vườn."
Fletcher gật đầu chậm rãi. Gã quay đi, bước theo Evelyn và Lowell ra ngoài.
Trước khi cánh cửa đóng lại, Lowell nghe thấy tiếng người bác sĩ già vọng ra từ phía sau.
"Chào mừng đến với Starlight, cậu bé."
Giọng ông ta không có gì ngoài sự mệt mỏi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!