Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cậu Ấm Vô Dụng Tái Sinh Thành Tổng Tài Bá Đạo - Chương 3: Chapter 3: Chương 3: Người tôi yêu nhất đả đi mất

Căn phòng bệnh tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng máy đo nhịp tim kêu “tít tít” đều đều như tiếng tích tắc của một chiếc đồng hồ đang đếm ngược… đến thời khắc cuối cùng. Một ánh sáng nhàn nhạt từ bóng đèn tuýp cũ rọi xuống chiếc giường trắng, nơi người phụ nữ gầy gò với gương mặt hốc hác đang nằm thiêm thiếp, thở khó nhọc.

Trần Lập ngồi bên giường, hai tay ôm lấy bàn tay lạnh dần của mẹ mình. Bàn tay ấy từng nâng niu anh lúc thơ bé, từng dắt anh qua những tháng ngày vô lo. Giờ đây, cũng chính bàn tay đó đang run rẩy, yếu ớt bám víu vào chút hơi tàn còn sót lại.

– Chắc hôm nay sẽ là ngày cuối… mẹ còn được nói chuyện với con...

Giọng bà Xuân khàn đặc, run rẩy trong từng hơi thở đứt quãng. Trần Lập cắn môi, nước mắt lặng lẽ chảy dài trên má.

– Mẹ đừng nói vậy... con sẽ đưa mẹ đi khám chỗ khác… mẹ còn phải sống để thấy con thành công nữa mà...

Bà Xuân khẽ lắc đầu, đôi mắt ngân ngấn lệ lặng lẽ nhìn con trai mình – người đàn ông trưởng thành từ những đổ nát. Không còn là “Cậu Cả” kiêu căng ngạo mạn của mười lăm năm trước, mà là một Trần Lập trầm lặng, điềm đạm, sống bằng đồng lương làm thuê, dùng đôi tay thô ráp kiếm từng bữa ăn cho hai mẹ con.

– Con... còn nhớ Trâm Anh không? – Bà Xuân chợt hỏi.

Trần Lập thoáng ngẩn người. Tên của cô gái ấy, anh đã không nghe từ rất lâu... nhưng sao hôm nay mẹ lại nhắc đến?

– Con nhớ. Cô ấy là người duy nhất dám chống lại con. Là người duy nhất không sợ cái danh “Cậu Cả” khi xưa…

– Nhưng... tại sao mẹ hỏi chuyện này?

– Vì... tất cả đều bắt đầu từ vụ tai nạn xe năm đó...

Bà Xuân nhắm mắt lại, nước mắt chảy ngược vào bên trong. Giọng bà chùng xuống như đang đối mặt với một vết cắt chưa bao giờ liền sẹo.

– Thật ra... người gây ra cái chết của bố Trâm Anh… chính là ba mẹ...

Không gian như chết lặng. Trần Lập sững sờ, hai mắt trợn lớn, trái tim thắt lại.

– Mẹ… mẹ nói gì vậy?

– Hôm đó… tài xế riêng nghỉ phép. Ba con đã tự lái... có uống chút rượu trong một buổi tiệc. Khi đi qua ngã tư... va chạm với một chiếc taxi... rất mạnh. Cả hai xe đều móp méo, biến dạng. Ba mẹ bị kẹt trong xe, mùi xăng tràn vào… hoảng loạn… tưởng như không thể thoát.

Giọng bà đứt quãng, bàn tay yếu ớt siết lấy tay con trai.

– Người tài xế taxi… vẫn còn sống, nhưng cũng bị kẹt. Ông ấy cố mở cửa... rồi có một người đàn ông chạy đến. Ban đầu, ông ấy giúp tài xế...

– Nhưng khi nghe ba con hét lên: “Giúp tôi! Tôi sẽ trả anh bất cứ giá nào!”... thì ông ấy quay sang cứu ba mẹ...

– Rồi... xe taxi phát nổ...

Một phút im lặng lạnh buốt.

– Người tài xế taxi… chính là bố của Trâm Anh.

Cả căn phòng như rung lên bởi một bí mật chôn vùi suốt mười lăm năm.

Trần Lập không thốt nên lời. Mắt anh nhìn mẹ mình không chớp, tim đập loạn. Bao nhiêu năm qua, anh mang trong lòng sự căm hận ông Đỗ vì đã phản bội gia đình… mà chưa từng nghĩ chính gia đình anh cũng mang theo một món nợ nhân sinh nghiệt ngã như vậy.

– Sau đó, ba mẹ tìm hiểu... biết được ông ấy có một người vợ bệnh và một cô con gái nhỏ tên Trâm Anh. Ba mẹ... không dám đối mặt, chỉ âm thầm hỗ trợ học phí, xin nhà trường giữ kín thân phận...

– Nhưng... mẹ biết, bao nhiêu đó... không thể nào bù đắp...

Giọng bà Xuân nghẹn lại, nước mắt lăn dài. Bà gào lên bằng chút hơi tàn còn lại:

– Chúng ta… đã lấy đi một mạng người để cứu lấy mình! Mạng đổi mạng… quả báo rồi cũng đến thôi! Ba con phải vô tù… công ty mất sạch… là cái giá… là cái giá chúng ta phải trả!

Rồi bà ho dữ dội. Máu rỉ ra từ kẽ môi, thấm ướt bàn tay con trai. Trần Lập hét lên:

– Mẹ! Mẹ ơi! Mẹ đừng nói nữa mà!

– Con… nếu con có gặp Trâm Anh... hãy xin lỗi thay mẹ… hãy nói cho con bé biết… mẹ không mong gì ngoài một lời tha thứ…

Câu nói cuối cùng buông xuống như hơi thở cuối cùng của đời người. Hai cánh tay gầy guộc trượt khỏi tay Trần Lập, đôi mắt nhắm nghiền, và trong đôi môi mím chặt còn vương lại những giọt nước mắt chưa khô.

– Mẹ... MẸ ƠI!!!

Trần Lập gào lên như một đứa trẻ. Anh ngã xuống bên giường, ôm lấy thân thể mẹ, lần đầu tiên cảm thấy bản thân thật sự đơn độc trên thế giới này.

Tiếng “tít tít” nơi máy đo tim ngừng bặt.

Một thời khắc kết thúc.

Một bí mật chôn giấu suốt mười lăm năm cuối cùng cũng được mở ra – không phải để nhẹ lòng, mà để lại một ngã rẽ cho cuộc đời của Trần Lập...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free