Cậu Ấm Vô Dụng Tái Sinh Thành Tổng Tài Bá Đạo - Chương 4: Chapter 4: Chương 4: Trở về thực tại
Kể từ ngày bà Xuân ra đi, Trần Lập sống lặng lẽ như cái bóng. Căn nhà cấp bốn lụp xụp nằm lặng lẽ giữa một vùng ngoại ô hoang vắng, cỏ dại phủ kín sân vườn, mái tôn gỉ sét rỉ rả nước mỗi khi mưa xuống. Mỗi người từng là bạn bè, họ hàng thân thích năm xưa, giờ đây đều dần biến mất khỏi cuộc đời anh như thể chưa từng tồn tại. Không một ai gọi hỏi, không một ai nhớ đến cậu ấm một thời của gia tộc họ Trần.
Trần Lập ngồi một mình bên cửa sổ, tay cầm lon bia cạn cuối cùng trong thùng, mắt lặng thinh nhìn cơn mưa ngoài trời rơi như đổ. Bên trong căn phòng tối, chiếc tivi cũ kỹ bỗng bật sáng, lấp lóe những ánh sáng xanh nhạt chiếu lên gương mặt đầy nếp nhăn mệt mỏi.
“Vào lúc 16h chiều nay, một vụ án mạng kinh hoàng đã xảy ra tại một khách sạn lớn ở trung tâm thành phố. Một người đàn ông được cho là đã dùng dao đâm vợ mình nhiều nhát sau khi bị bắt quả tang ngoại tình. Nạn nhân là phóng viên Trâm Anh, người từng có nhiều đóng góp trong các phóng sự điều tra. Cô đã không qua khỏi do vết thương quá nặng…”
Lon bia rơi xuống nền gạch vỡ tan, bọt trắng bắn tung tóe dưới chân anh.
Trần Lập lao đến trước màn hình, hai mắt đỏ hoe, nhìn chằm chằm vào gương mặt quen thuộc đang hiện lên trong khung hình. Là Trâm Anh — cô gái từng bị cuộc đời chà đạp không kém gì anh. Cô mất cha trong vụ tai nạn năm xưa, sống cảnh mồ côi, rồi giờ đây lại kết thúc cuộc đời trong bi kịch tang thương.
Anh cười khẩy, một nụ cười khô khốc, lẫn nước mắt và nỗi tuyệt vọng.
"Người đáng chết là mình, không phải cô ấy. Không phải ba mẹ, không phải Trâm Anh. Là mình – một thằng vô dụng sống sót chỉ để chứng kiến mọi người lần lượt rời đi."
Sau khi nghe lời trăn trối của bà Xuân , anh từng đi tìm và nghe nghóng thông tin của Trâm Anh
Đứng lặng lẽ trước cổng nhà Trâm Anh, thấy cô cười rạng rỡ bên người chồng mới cưới. Hạnh phúc của cô như ánh nắng cuối cùng còn sót lại trong cuộc đời anh. Trần Lập đã quay đi, lặng lẽ chôn lời xin lỗi chưa bao giờ thốt thành lời. Anh đã nghĩ, ít nhất cô vẫn ổn, vẫn sống tốt. Anh không muốn cô ấy phải nặng lòng suy nghĩ về chuyện của quá khứ
Nửa đêm, trời đổ cơn mưa lớn.
Thành phố lặng thinh, chỉ có những ánh đèn cao ốc và tiếng gió hú xuyên qua từng khe ngõ.
Trần Lập lang thang vô định giữa con đường trống, tay rít điếu thuốc cuối cùng. Mắt anh nhìn lên tấm băng rôn khổng lồ treo trên một tòa nhà chọc trời: “Ứng cử Chủ tịch Tập đoàn D&L - Đỗ Thành Long”.
Cái tên ấy như nhát dao đâm sâu vào lòng.
"Công ty của ba... bây giờ trở thành chiến lợi phẩm của kẻ đã hại cả nhà ta tan nát sao?"
Trần Lập gào lên giữa cơn mưa, ánh mắt đỏ ngầu. Anh ngã gục xuống lòng đường như thể muốn trốn chạy khỏi tất cả.
Tiếng động cơ xe container vang lên từ xa. Ánh đèn pha quét thẳng về phía anh.
Một giây trước cú tông, Trần Lập bật dậy, lao vào lề đường.
Anh không thể chết. Không phải lúc này. Không khi tên Đỗ vẫn còn sống. Không khi sự thật vẫn bị chôn vùi và càng không muốn người tài xế vô tội kia phải chịu tổn hại về mình
Cơn mưa mỗi lúc một nặng hạt. Trần Lập lê bước giữa lòng thành phố như một bóng ma. Đôi mắt mệt mỏi giờ đã cháy lên thứ ánh nhìn không còn tuyệt vọng nữa — mà là quyết tâm.
Và rồi...
Một chiếc ô tô màu đen sang trọng dừng lại trước mặt anh. Hai người đàn ông mặc vest bước xuống, không nói một lời, kéo anh lên xe trong chớp mắt. Một chiếc khăn đen trùm kín đầu, mọi thứ tối sầm lại.
Không ai biết chuyện gì đang chờ phía trước.
Nhưng với Trần Lập, đó không còn là kết thúc.
Mà là sự khởi đầu