Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Câu chuyện kì bí - Chương 25: Chapter 25: - Hồi I: Màn trình diễn kinh hoàng

Người ta gọi mặt nước là một nhân vật, là linh hồn của sân khấu. Nó là tấm màn che hoàn hảo, giấu đi toàn bộ hệ thống máy sào, dây giật và cả đôi chân trần của người nghệ sĩ đang ngâm mình trong giá lạnh. Nhưng có một bí mật mà chỉ mặt nước mới biết: nó không chỉ che giấu những gì bên dưới. Đôi khi, nó còn là công cụ hoàn hảo để nuốt chửng một sinh mạng, dìm sâu một sự thật và chờ đợi, cho đến ngày một tội ác khác đủ sức khuấy động, để trả lại cho nhân gian những gì nó đã cất giữ.

Tháng Tám ngột ngạt đến tận cùng. Bầu trời không một gợn mây, cao vời vợi và trong vắt một cách rợn người, như chiếc vung thủy tinh khổng lồ úp chặt xuống trần gian. Không khí đặc quánh, đông cứng lại, khiến mỗi hơi thở trở nên nặng nề, phả ra thứ hơi nóng ngột ngạt.

Từ trên cao, những tia nắng không còn là sợi tơ vàng. Chúng biến thành bầy thú dữ khát máu. Chúng không chiếu rọi – chúng cắn xé, bấu víu vào vạn vật. Chúng gầm gào trên những mái tôn, khiến kim loại cong vênh, rên rỉ ken két. Chúng liếm láp mặt đường nhựa cho đến khi con đường mềm oặt, bốc lên mùi khét lẹt, ngai ngái.

Không sinh vật nào dám thách thức cơn cuồng nộ ấy. Lũ chó thè lưỡi, thở hồng hộc trong bóng râm hiếm hoi. Tiếng ve rời rạc, yếu ớt như tiếng than não nề trước sức nóng kinh hoàng. Con người, như bị săn đuổi, co mình trong những bức tường bê tông. Nhưng hơi nóng vẫn len lỏi, thẩm thấu qua từng kẽ hở, phả vào da thịt cảm giác bỏng rát và oi nồng. Cả không gian là một chảo lửa khổng lồ, nơi bầy thú-nắng điên cuồng nhảy múa, và mọi sự sống chỉ biết im lìm chịu trận, chờ đợi một cơn gió, một bóng mây, một sự giải thoát mong manh.

Mặt trời ngoài kia hôm nay có vẻ hiền hòa, nhưng “mặt trời” trong nhà tôi đang ở đỉnh điểm hoạt động. “Mặt trời” ấy, không ai khác – chính là mẹ tôi. Ánh mắt bà như tia laser quét qua phòng khách, nơi hai sinh vật lười biếng nhất hệ mặt trời là tôi và bố đang “hóa thạch” trên chiếc sofa cũ. Mỗi lời bà nói như những tia lửa càm rằm bắn ra với công suất cực đại.

Đã một thời gian kể từ vụ án kinh hoàng lần trước. Trong khi tôi vẫn đang cố tiêu hóa cái sự thật rằng dạo này vận đen cứ bám riết lấy mình như hình với bóng, thì chiếc sofa êm ái đã trở thành vương quốc “hóa thạch” của tôi. Thanh niên tuổi ăn tuổi lớn như tôi mà phải vắt óc nghĩ về toàn chuyện chém giết, thật phí hoài sinh lực.

Sự lười biếng chính đáng ấy dường như là cái gai trong mắt mẹ. Có vẻ từ chuyến du lịch gần đây với bố, ông đã gây ra chuyện gì động trời khiến mẹ tôi trở về như một phiên bản nâng cấp: radar phát hiện sự lười biếng nhạy gấp đôi, công suất “càm rằm” tăng cấp và khả năng cáu kỉnh luôn ở mức báo động đỏ.

Báo hại tôi phải chung số phận với ông bố “hết pin”. Sau một “chiến dịch giao hữu” bia bọt với hàng xóm, bố tôi trở về trong trạng thái chỉ muốn hòa làm một với chiếc sofa. Hai cha con, một lớn một nhỏ, ru rú trong nhà, thi nhau mọc rễ vào bọc ghế.

“Hai cha con nhà anh định ngồi đấy cho mốc meo lên à?” Giọng mẹ tôi chẻ không khí như lưỡi dao cạo. “Tôi không cần biết, một là dọn nhà, hai là đi đâu thì đi cho khuất mắt tôi! Nhìn ngứa cả mắt!”

Bố tôi và tôi liếc nhau. Một cái nháy mắt, một tiếng thở dài nín lặng – thông điệp ngàn lời: “Thua rồi, phải di tản.” Như được lập trình, trước khi làn sóng nhiệt từ “mặt trời” bùng nổ, hai bố con nắm tay nhau, lếch thếch rời khỏi nhà như trốn hỏa hoạn.

Đang bước đi trong cái nóng như thiêu như đốt, tìm kiếm thứ gì đó giết thời gian, một giọng nói quen thuộc chọc thẳng sau gáy khiến tôi rùng mình dù mồ hôi đã ướt đẫm lưng.

“A ha! Hai bố con đang đi đâu đấy?” Giọng khàn đặc, như có gì đó vướng ở cổ họng.

Bố tôi quay phắt lại, nụ cười gượng gạo nở trên môi. Còn tôi, tim đập thình thịch. Thôi xong. Cái vía “hút đen” của mình lại lên đồng rồi. Cửa kính xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt Minh cười toe toét, ánh mắt tinh quái.

“Dô! Lộc! Mày với chú đang làm gì ngoài đường thế?”

Chỉ cần nhìn thấy mặt nó, các sợi lông tay tôi đã dựng đứng. Gặp Minh là y như rằng, chuyện không lành ắt đến.

Bố tôi, ngược lại, rạng rỡ hẳn lên khi nhận ra chú Biển – bố của Minh đang cầm lái. “Ôi anh Biển đấy hả! Nhà đi đâu mà đông vui thế?”

“Đi tránh bão cấp 12 chú ạ,” chú Biển cười hề hề, nhưng ánh mắt lại lấm lét liếc về phía ghế phụ, nơi một “cơn bão” thực sự cô Mai – mẹ Minh đang lườm nguýt ra ngoài, vẻ mặt như sắp giông bão.

Bố tôi như tìm được tri kỷ, vỗ đùi “đét” một cái. “Ối giời, thế thì giống y nhà tôi quá!”

Chú Biển gãi đầu, nét mặt ngượng ngùng. “Ấy cũng tại tôi. Vợ bảo ở nhà chỉ bừa bộn thêm, đuổi đi cho sạch nhà. Hai bố con đang không biết đi đâu đây.”

Mắt Minh sáng lên, nó giơ ra một tờ rơi nhàu nát. “Bố con cháu vừa nhặt được cái này. Hay hai nhà mình cho bọn cháu đi xem múa rối nước ở huyện bên đi? Vừa mát, vừa có tính văn hóa giáo dục.”

“Thôi bố ơi, hay mình đi...” Tôi vội gợi ý, hình dung đến trung tâm thương mại mát lạnh, an toàn tuyệt đối. Nhưng lời nói nghẹn lại trong cổ họng. Từ cửa sổ nhà, một ánh mắt sắc như dao cạo, mẹ tôi – đang dõi theo. Một lời cảnh báo không lời.

Bố tôi đã sáng rỡ mặt mày trước ý tưởng vừa hợp lý lại có bạn đồng hành. “Hay quá! Trùng hợp quá, nhà tôi cũng đang muốn đi! Đi thôi Lộc!”

Tôi liếc Minh. Nó nhún vai, miệng mấp máy: “Không phải tại tao!”. Tôi nuốt nỗi lo âu. Không còn đường lui.

Thế là, dưới “sắc lệnh” ngầm của hai bà mẹ và sự đồng thuận hồ hởi của hai ông bố, gia đình tôi nhập đoàn cùng gia đình Minh. Chuyến đi “tránh bão” bất đắc dĩ bắt đầu. Linh cảm trong tôi gào thét: đây không đơn thuần là một buổi xem múa rối. Nó là tấm vé mời đến hàng ghế đầu của một vở kịch đẫm máu, kinh hoàng hơn bất cứ thứ gì tôi từng đối mặt.

Xe chú Biển lăn bánh ra khỏi phố, lao vào con đường liên huyện vắng vẻ dưới cái nắng như đổ lửa. Cảnh vật hai bên đường – những ruộng lúa ngả vàng, hàng cây bụi bặm rũ xuống trôi qua trong lớp không khí oi nồng bốc lên từ mặt nhựa. Càng đi xa, cái cảm giác bất ổn trong lòng tôi càng đậm. Nó không rõ ràng, chỉ là một sự co thắt nhẹ ở bụng, một làn gió lạnh vô cớ lướt qua gáy dù điều hòa trong xe đã bật hết công suất. Tôi nhìn ra ngoài cửa kính, mặt nước ở những ao hồ nhỏ ven đường lấp lánh dưới nắng như những chiếc gương vỡ, gợi lại câu mở đầu về “mặt nước” biết nuốt chửng. “Liệu nó đang giấu gì nơi này?” Một ý nghĩ lạnh lẽo chợt lóe lên.

Sau gần một tiếng, chúng tôi đến nơi. Nhà hát múa rối nước “Lạc Long” nằm ở rìa một thị trấn nhỏ huyện bên, cách xa khu dân cư chính. Nó không giống như tôi tưởng tượng – một sân khấu tạm bợ ven đê. Trái lại, đó là một công trình khá kiên cố, mang dáng dấp kiến trúc cổ truyền. Tòa nhà chính làm bằng gỗ sẫm màu, mái ngói âm dương cong vút, nép mình dưới tán một cây đa cổ thụ to lớn. Trước cổng là một cái ao nhỏ, nước xanh lục đục ngầu, tĩnh lặng đến rợn người. Một tấm biển gỗ cũ kỹ đề “Nhà hát Múa rối nước Lạc Long” treo lệch trên cổng. Không khí yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng ve sầu kêu rền rĩ, khàn đặc trong cái nóng. Bóng cây đa già trùm xuống, tạo ra một vùng tối mát rượi nhưng cũng âm u, khiến mặt ao càng thêm huyền bí. Linh cảm bất ổn trong tôi lại trỗi dậy, mạnh hơn. Cái ao trước cổng kia… nước đục quá và tĩnh lặng như không có sự sống. “Như thế nó đang che giấu cái gì vậy!”

Điều khiến tôi ngạc nhiên hơn cả là lượng khán giả. Không ít. Xe cộ, từ xe máy đến vài chiếc ô tô – đậu san sát trước sân. Người ta tụ tập trước cổng, đa phần là gia đình có con nhỏ, cũng có vài nhóm thanh niên và cả những cụ già. Tiếng nói cười rôm rả, tiếng trẻ con khóc ré, tiếng rao bán nước, bánh kẹo tạo nên một không khí nhộn nhịp trái ngược hẳn với vẻ trầm mặc, hơi u ám của tòa nhà và cái ao tĩnh lặng.

Mùi mồ hôi, mùi thức ăn đường phố, mùi bụi đường hòa lẫn với một thứ mùi lạ lẫm, hơi tanh nhẹ, man mác ẩm mốc từ phía nhà hát tỏa ra. Tôi nhíu mũi. Minh thì tỏ ra hào hứng, kéo tay tôi: “Nhiều người thế này, chắc hay lắm đây Lộc!”

Chúng tôi mua vé – loại vé gần sân khấu. Bước qua cánh cổng gỗ nặng nề có chạm khắc hình rồng phượng mờ nhạt, một luồng không khí lạnh hơn, ẩm ướt và nặng mùi nước tù, mùi gỗ mục ùa ra đập vào mặt. Không gian bên trong tối hơn bên ngoài rất nhiều. Ánh sáng mờ ảo từ những chiếc đèn lồng giấy đỏ treo thưa thớt dọc lối đi. Tiếng ồn ào bên ngoài bị chặn lại, thay vào đó là tiếng nước chảy róc rách từ đâu đó và tiếng thì thầm trầm trầm của khán giả đang tìm chỗ ngồi. Sân khấu là một hồ nước hình chữ nhật rộng, nước trong hồ có màu xanh đen sâu thẳm dưới ánh đèn chiếu yếu ớt. Phía sau hồ là một bức bình phong sơn son thếp vàng đã phai màu, che khuất khu vực hậu trường. Hai bên hồ là những dãy ghế gỗ xếp thành bậc.

Chỗ chúng tôi ngồi – hàng ghế thứ ba, chính giữa khá thoáng và có tầm nhìn rất tốt. Từ đây, tôi có thể nhìn rõ mặt nước sân khấu. Ghế gỗ thô ráp, mát lạnh dưới da. Tôi ngồi xuống, cố gạt đi cảm giác bất an đang leo thang. Xung quanh, khán giả đang ồn ào xếp chỗ. Trẻ con chạy nhảy, người lớn trò chuyện. Tiếng cười nói vang lên trong không gian ẩm thấp, tạo cảm giác kỳ lạ – vừa sống động vừa có gì đó gượng gạo, như cố xua đi cái bầu không khí tĩnh mịch, hơi nặng nề vốn có của nơi này.

Tôi đảo mắt nhìn quanh. Đèn chiếu sân khấu vẫn tắt. Phía sau bức bình phong, những bóng đen lặng lẽ di chuyển, chuẩn bị. Rồi một tiếng chuông khô khốc vang lên. Tất cả đèn trong khán phòng tắt phụt. Bóng tối dày đặc, lạnh lẽo bao trùm. Chỉ còn mặt nước hồ rối, giờ đây, phản chiếu ánh sáng xanh lè bí ẩn từ đâu đó dưới đáy, lấp lánh như vô số con mắt đang mở ra. Một làn sương mỏng bắt đầu tỏa lên từ mặt nước. Tiếng nói chuyện im bặt. Không gian chìm vào im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách nghe rõ hơn, đều đều, đều đều... như nhịp tim đang đập trong bóng tối.

Linh cảm bất ổn trong tôi bỗng biến thành một nỗi sợ hãi rõ rệt, cứng đờ người. Có gì đó không ổn. Cái mặt nước này... nó đang chờ đợi. Không phải chờ những con rối. Mà chờ một thứ gì khác. Tôi nắm chặt tay vào thành ghế gỗ lạnh ngắt, mắt dán chặt vào mặt nước xanh đen đang lấp lánh kia, tim đập thình thịch như trống trận. Buổi diễn sắp bắt đầu, nhưng dạ dày tôi thắt lại. Đây không còn là một buổi xem múa rối nước bình thường nữa. Vở kịch kinh hoàng mà linh cảm báo trước... sắp lật mở màn đầu tiên, ngay trên chính cái sân khấu mặt nước đang lặng im, thăm thẳm này.

Màn trình diễn bắt đầu trong ánh sáng xanh lè ma quái. Từ dưới làn nước đen thẳm, những con rối gỗ sặc sỡ lần lượt trồi lên, nhảy múa uyển chuyển theo nhịp trống chầu dồn dập và tiếng đàn bầu ai oán. Vở diễn là câu chuyện quen thuộc “Thạch Sanh đại chiến Chằn Tinh”. Con Chằn Tinh quái vật được điều khiển tài tình, vẫy vùng hung hãn, phun ra những tia lửa đỏ rực khiến đám trẻ con háo hức reo hò, người lớn cũng trầm trồ. Thạch Sanh hiên ngang, tay cung tay kiếm, đối đầu quyết liệt.

Không khí trong nhà hát giờ đây sôi động hẳn. Tiếng trống thúc giục liên hồi, tiếng nhạc réo rắt, tiếng hô “Chém nó!” “Giết quái vật!” từ khán giả vang lên rộn rã. Ánh đèn chiếu tập trung vào sân khấu nước, nơi cuộc chiến đang đến hồi cao trào. Chằn Tinh gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, phun một luồng “lửa” đỏ rực dữ dội nhất. Thạch Sanh né người, giương cung, mũi tên vàng lao vút đi...

Và chính lúc đó.

Giữa làn khói “lửa” đỏ rực mù mịt từ mồm Chằn Tinh chưa kịp tan, ngay trước mũi tên vàng của Thạch Sanh đang bay trên không, một vật thể lớn, nặng nề, trắng bệch bất ngờ trồi lên từ lòng nước đen ngòm.

Khói đỏ loãng dần, để lộ rõ hình thù kinh hoàng.

Đó không phải là con rối.

Đó là một người đàn ông. Mặt ngửa lên trời, trôi lềnh bềnh mặt nước sân khấu, thân hình khá béo, mặc bộ quần áo màu nâu sẫm ướt sũng, bết dính. Lớp da trắng hếu của bụng và ngực phình to, nổi lềnh bềnh trên mặt nước như một khúc gỗ mục. Mái tóc ngắn dính bết vào da đầu. Cánh tay trần nổi váng trắng xóa, bất động.

Một giây. Hai giây. Cả nhà hát như nín thở.

Tiếng nhạc, tiếng trống, tiếng hò reo… tất cả đều đứt đoạn. Chỉ còn tiếng nước róc rách từ hậu trường và tiếng máy móc kêu “rè rè” nào đó đột nhiên nghe rõ mồn một trong khoảnh khắc chết lặng tột cùng. Ánh đèn màu xanh lè chiếu thẳng vào cái xác nổi lềnh bềnh, làm nó trở nên rùng rợn hơn bao giờ hết, như một cảnh trong phim kinh dị được chiếu trên màn ảnh thực. Mùi nước hồ ẩm mốc bỗng hòa lẫn một thứ mùi tanh lợm, ngọt ngạt – mùi của sự chết chóc lan tỏa nhanh chóng.

Rồi sự im lặng bị xé toạc.

Một tiếng thét chói tai, đầy kinh hãi vút lên từ hàng ghế phía trước. Một người phụ nữ hốt hoảng đứng bật dậy, chỉ tay run rẩy vào mặt nước: “Ch… Chết người! Có người chết!”

Tiếng thét đó như giọt nước tràn ly. Cả rạp bùng nổ trong hỗn loạn.

“ÁAAAAAA!”

“Chết người rồi! Trôi lên kìa!”

“Ma! Ma quỷ hiện lên!”

“Con che mặt lại. Bịt mắt con lại! Bịt mắt con lại ngay!”

Trẻ con khóc thét, giẫm đạp. Người lớn hốt hoảng đứng dậy, chen lấn, xô đẩy nhau tìm lối thoát. Ghế gỗ kêu ken két, lạo xạo rồi đổ sầm xuống. Những chiếc túi, chai nước rơi lăn lóc. Tiếng la hét, tiếng gọi nhau, tiếng khóc lóc, tiếng nguyền rủa… tất cả hòa vào một thứ âm thanh hỗn độn, điên loạn. Không khí mát lạnh lúc nãy giờ ngột ngạt vì mùi mồ hôi sợ hãi và thứ mùi tanh tưởi kia.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, máu như đông cứng trong huyết quản. Mắt không rời khỏi cái xác nổi bập bềnh trên mặt nước xanh đen. Linh cảm đã thành sự thật, kinh hoàng hơn bất cứ điều gì tôi có thể tưởng tượng. Mặt nước – cái nhân vật linh hồn kia đã không chỉ che giấu những con rối. Nó đã nuốt chửng một sinh mạng, và giờ, trước hàng trăm con mắt kinh hãi, nó đang trả lại thứ nó đã cất giữ, như một lời thách thức ghê rợn.

Bố tôi siết chặt tay tôi, mặt tái mét. “Trời… Trời ơi…”. Chú Biển đứng phắt dậy, hô lớn: “Bình tĩnh! Mọi người bình tĩnh! Đừng chen lấn!”. Nhưng lời nói của chú chìm nghỉm trong biển người đang hoảng loạn. Minh ngồi bên cạnh tôi, mặt mày tái nhợ, mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào cái xác, miệng há hốc như muốn thét nhưng không thành tiếng.

Trên sân khấu, phía sau bức bình phong, những bóng đen di chuyển hỗn loạn. Tiếng hét của một người đàn ông – có lẽ là nghệ sĩ điều khiển rối vang lên đầy hoảng sợ: “Có người! Dưới nước! Mau lên!”. Ánh đèn chiếu loạng choạng, rồi tắt hẳn, nhấn chìm sân khấu và cái xác vào bóng tối một phần, chỉ còn ánh sáng lờ mờ từ đèn lồng hành lang hắt vào.

Sự hoảng loạn lên đến đỉnh điểm. Đám đông ùa về phía các cửa ra vào. Nhưng những cánh cửa gỗ nặng nề, vốn để giữ tối cho không gian diễn, giờ lại trở thành chướng ngại vật. Tiếng đập cửa thình thịch, tiếng gào thét cầu cứu vang lên tuyệt vọng. Một tiếng chuông báo động khẩn cấp, chói tai, rền vang khắp nhà hát, chỉ càng khiến mọi người thêm hoảng loạn.

Tôi đứng giữa dòng người cuồn cuộn, cố không bị xô ngã, mắt vẫn dán vào vùng nước tối đen nơi sân khấu. Trong bóng tối hỗn loạn, tôi như thấy mặt nước kia đang… cười. Một nụ cười lạnh lẽo, tàn nhẫn. Nó đã nuốt chửng một sinh mạng, và giờ, nó đang chứng kiến sự hoảng loạn, sợ hãi của cả trăm con người khác. Vở kịch thật sự, vở kịch của sự chết chóc và tội ác, mới chỉ vừa bắt đầu màn đầu tiên. Và chúng tôi, tất cả, đều đã trở thành những khán giả bất đắc dĩ, ngồi ở hàng ghế đầu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free