Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 108: Bốn tháng

Thời gian như thoi đưa, chớp mắt đã bốn tháng trôi qua.

Một chiếc phi thuyền khổng lồ, khí thế hùng vĩ, sóng linh lực cuồn cuộn lan tỏa trong phạm vi trăm dặm, vạch phá tầng mây, xé rách không gian, lao đi vun vút với tốc độ kinh người. Chiếc phi thuyền này vô cùng lớn, thân dài đúng một trăm linh tám trượng, cao bảy mươi hai trượng tính từ đáy tới đỉnh cột buồm trung tâm, boong tàu rộng ba mươi sáu trượng. Nó vận hành nhờ hệ thống bảy trăm hai mươi chín tòa trận pháp cấp Tứ phẩm, Ngũ phẩm liên kết lại, tạo thành một chỉnh thể hoàn chỉnh, thống nhất và phức tạp đến kinh ngạc. Mỗi hơi thở trôi qua, lượng Linh Thạch con tàu hao tổn có thể tính bằng con số hàng nghìn. Mà cho đến hiện tại, con tàu đã vận hành liên tục hơn ba tháng không ngừng nghỉ.

“Graooo…”

Đột ngột, một tiếng quái khiếu xé rách bầu trời mà đến. Âm thanh này cao vút, ẩn chứa uy thế kinh khủng, chấn nhiếp tâm hồn người nghe, khiến những tu sĩ cấp thấp không tự chủ mà run rẩy, mồ hôi đầm đìa. Đây là một uy hiếp chí mạng, là sức mạnh vô hình từ kẻ mạnh áp chế kẻ yếu.

Chưa đầy mười hơi thở sau, một cỗ lực lượng khổng lồ, bàng bạc cuồn cuộn như cơn đại hồng thủy ập tới, bao trùm và nghiền ép tất cả, phô bày ra sự kinh khủng nhất của một phương chúa tể. Dãy núi ngàn dặm run lên bần bật, nước sông trăm dặm bắt đầu chảy ngược, những cánh rừng vô tận dậy sóng trước từng đợt phong bạo, mây trời không ngừng cuộn lại, x�� rách, nhào trộn trước sức mạnh khủng khiếp vừa giáng lâm.

Rốt cuộc, áng mây dày đặc cuối chân trời bị cỗ lực lượng kia xé nát, con quái vật lộ ra chân diện mục thật của mình. Sải cánh dài đến năm dặm bao phủ thương khung, toàn thân lông vũ đen nhánh, bóng mượt dưới ánh tà dương tựa như đúc từ thép đen. Thân hình nó khổng lồ, thon dài như một khối núi nguy nga sừng sững, cái cổ to, tròn và ngắn, vững chãi nâng đỡ chiếc đầu cao đến trăm trượng. Đôi mắt đỏ rực như máu tràn đầy huyết khí, lạnh lùng và hung ác.

Con quái vật này, không ngờ lại là một đầu hung cầm Tứ giai đỉnh phong. Nó bị kích thích bởi sự tồn tại của chiếc phi thuyền. Sóng linh lực mạnh mẽ không hề che giấu mà con tàu phát ra khiến con hung cầm lầm tưởng đó là kẻ địch xâm phạm lãnh địa của mình. Đối với hung thú, hung cầm hay bất cứ sinh vật săn mồi nào, bản năng lãnh thổ mãnh liệt hơn bất cứ nhận thức nguyên thủy nào khác. Mặc dù con tàu bộc phát lực lượng mạnh hơn nó, khiến nó cảm nhận được uy hiếp chí mạng, nhưng nó không hề do dự mà bộc phát công kích.

Công kích toàn lực đến từ một đầu hung cầm Tứ giai đỉnh phong sẽ khủng khiếp đến mức nào?

Một tu sĩ Tứ phẩm phổ thông, chỉ một đòn tùy tiện giáng xuống cũng tương đương với một quả bom nhiệt hạch theo đúng nghĩa đen, một đòn toàn lực càng mạnh hơn thế gấp vạn lần, thậm chí hàng chục vạn lần trở lên. Để duy trì sự tu hành của tu sĩ cấp bậc này, lượng linh khí dồi dào cần thiết phải tương đương với công suất của một lò phản ứng hạt nhân hiện đại nhất đầu thế kỷ hai mươi mốt.

Mà tu sĩ Tứ phẩm phổ thông, ấy là loại Tứ phẩm Thượng nhân cấp thấp nhất, cũng chính là tu sĩ mới bước vào Tứ phẩm không lâu, tu vi mới chỉ ở Tứ phẩm tầng một.

Trong khi đó, một hung cầm Tứ giai đỉnh phong đã không yếu hơn tu sĩ Tứ phẩm tầng chín. Loại Tứ phẩm Thượng nhân này, ngay cả việc duy trì tu hành cũng cần tốc độ cung cấp Linh khí nhiều hơn Tứ phẩm tầng một đến trăm lần.

Cần một trăm cái lò phản ứng hạt nhân hiện đại nhất chỉ để duy trì tu hành ư?

Đây là mức độ hao tổn kinh khủng đến cỡ nào. Thời gian tu hành càng kéo dài, số linh khí tiêu thụ càng nhiều hơn quá nhiều so với những người mới bước vào Tứ phẩm Thượng nhân. Linh lực trong cơ thể họ nắm giữ, nhiều hơn không chỉ gấp trăm lần. Con số chênh lệch này e rằng còn có thể lên đến hàng nghìn, thậm chí hàng vạn.

Một tu sĩ Tứ phẩm tầng chín tùy tiện xuất một chiêu mạnh hơn Tứ phẩm tầng một hàng vạn lần; mỗi một cái giơ tay, nhấc chân chính là hàng vạn quả bom nhiệt hạch đồng thời kích nổ. Một đòn toàn lực của bọn họ càng khủng khiếp không thể đong đếm được.

Mà giờ đây, toàn bộ cỗ lực lượng khổng lồ của một đầu hung cầm Tứ giai đỉnh phong bộc phát toàn bộ bên trong thân thể to lớn che kín trời xanh. Không phải nhiệt lượng, không phải bức xạ, không phải sóng xung kích, cỗ lực lượng khổng lồ ấy giải phóng hoàn toàn dưới dạng man lực đơn thuần và kinh khủng.

Thân thể lớn hơn một ngọn núi lao đi nhanh hơn cả tia chớp, mang theo động lực không thể cản phá. Khi khoảng cách giữa con hung cầm và phi thuyền còn chưa đầy trăm dặm, thân thể nó bỗng lộn ngược lại, phần bụng ngả về phía trước, lộ ra hai cặp chân và móng vuốt lớn như cây đại thụ ngàn năm, sắc bén như bảo đao, xé gió phát ra những thanh âm vun vút.

ẦM…

Cú va chạm khủng bố diễn ra. Sóng xung kích kinh khủng đánh vỡ không khí, xé nát mây trời, lật tung đất đá trong phạm vi mấy ngàn dặm, san phẳng vô số đỉnh núi, cuốn nát cả một cánh rừng, nhấc bổng chúng lên, thổi bay mất hút trên tít trời cao.

Kỳ lạ là, thân thể con hung cầm to lớn, nặng nề bắn ngược ra phía sau mấy ngàn dặm với tốc độ còn nhanh gấp đôi lúc lao đến. Ngược lại, con tàu nhỏ bé hơn nhiều thì bình ổn giữa không trung, không hề suy suyển một chút nào, linh lực trong nội bộ con tàu từ đầu đến cuối cũng chẳng dao động là bao.

Nếu như nhìn kỹ hơn, người ta sẽ thấy bên ngoài con tàu có một lớp kết giới lờ mờ, mỏng tang, tựa như màng bong bóng xà phòng bao bọc kín kẽ mọi phía.

Một kết giới bảo vệ.

Đừng để vẻ ngoài của kết giới này đánh l��a. Chỉ là đối với thị giác, lớp kết giới ấy không gây ấn tượng là bao, nhưng trên thực tế, nó đủ mạnh để ngăn cản được cả công kích của Lục phẩm Chân nhân.

Thậm chí, ngay cả khi kết giới, bằng một lý do nào đó, bị vô hiệu hóa thì một con hung cầm thực lực Tứ giai đỉnh phong cũng chẳng thể làm gì nổi chiếc phi thuyền. Vật liệu luyện chế thân tàu được lấy từ Linh Mộc trăm vạn năm trở lên, kết hợp với kim loại quý, Huyền thạch và hơn năm mươi loại vật liệu luyện khí Ngũ phẩm khác. Dẫu cho không có lớp phòng vệ bên ngoài, chỉ bằng cường độ cứng rắn của con tàu cũng đủ để cứng đối cứng với một Ngũ giai hung thú.

Lúc này, cách đó mấy ngàn dặm, con hung cầm điên cuồng lắc lư cái đầu khổng lồ vẫn còn đang choáng váng, đôi mắt đỏ rực như máu nhìn chằm chằm con tàu, sâu thẳm trong đôi mắt nó tràn đầy kiêng kỵ. Cú va chạm bất ngờ vừa rồi khiến nó hoảng sợ nhận ra khoảng cách to lớn không thể san bằng giữa nó và vật thể bé nhỏ kia.

Nó nảy sinh ý định thoái lui.

Đáng tiếc, nhưng đến giờ phút này, lùi bước hay không, đã hoàn toàn không còn do nó quyết định được nữa. Bên mạn tàu, một vật thể đen xì, thon dài, nhô ra. Trong ba hơi thở ngắn ngủi, cỗ linh lực khổng lồ tương đương với một đòn toàn lực của Ngũ phẩm Chân nhân phổ thông hội tụ tại phía trước vật thon dài kia. Không chút chần chừ, cỗ lực lượng ấy giải phóng, tựa như tia sáng vạch phá không gian, vắt ngang trời xanh và sông núi, cắt xuyên mọi vật, ầm ầm đổ sập lên thân thể to lớn của con hung cầm.

Quá nhanh.

Con hung cầm không kịp có lấy một chút thời gian phản ứng. Kể từ khi vật thể kia khai hỏa cho đến thời điểm nó trúng đòn, thời gian còn chưa bằng một phần vạn của một cái nháy mắt. Thân thể to lớn của nó trở thành điểm yếu. Nó tránh không nổi.

Con hung cầm càng không có thời gian hối hận. Cỗ lực lượng khổng lồ kia ngay lập tức tàn phá thân thể của nó: da và lông vũ bốc hơi trong tức khắc, máu tươi vẩy khắp phạm vi nghìn dặm, thịt cùng cơ bắp bị đốt thành tro, xương cốt vỡ nát, sụp đổ, thậm chí thần hồn chẳng kịp thoát ly thân thể, theo đó mà cùng nhau chôn vùi.

Tất cả kết thúc trong một khoảnh khắc.

Một sinh linh cường đại, có thực lực xưng vương xưng bá một phương, cứ thế mà vẫn lạc.

Đứng trên boong tàu, Trần Nguyên bình tĩnh quan sát toàn bộ quá trình từ đầu đến cuối không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Bên cạnh hắn còn có một nhóm lớn tân sinh của Tô Châu Thái Linh học viện. Những người này ban đầu còn e ngại, còn bị động trước cỗ uy áp như trời sập mà sinh vật kia tạo ra, nhưng ngay sau đó lại thở phào nhẹ nhõm, bởi họ nhớ ra rằng sinh vật kia còn lâu mới đủ sức phá vỡ phòng ngự của con tàu.

Kể cả Trần Nguyên, các tân sinh học viện nhìn cảnh này đã quen mắt lắm rồi.

Gần bốn tháng trước, một trăm sáu mươi tân sinh của Tô Châu Thái Linh học viện đã lên con tàu này, được hộ tống tiến về nội viện Thái Linh học viện. Không có nhiều người biết chính xác vị trí của nội viện. Chỉ có thể thông qua pháp khí đặc thù mới có thể xác định được địa điểm tọa lạc của nó.

Bởi vì khoảng cách xa xôi, quá trình di chuyển vô cùng hiểm trở, Tô Châu Thái Linh học viện không ngần ngại cử đến tận năm vị Ngũ phẩm Chân nhân, ba mươi hai vị Tứ phẩm Thượng nhân hộ tống suốt chặng đường. Đội hình này, đặt tại Tô Châu đã đủ để sánh ngang với một Vương triều có thực lực hơi kém hơn một chút.

Tuy nhiên, dù đội hình có mạnh đến đâu, việc bị hung thú tập kích là sự kiện không thể nào tránh khỏi. Bởi vì sự kiện thông đạo dẫn đến thế giới khác làm cho quá trình khảo thí nội viện trì hoãn hai tháng, Tô Châu Thái Linh học viện không khỏi vội vã lên đường. Để tiết kiệm thời gian hành trình, bọn họ không đi theo lộ tuyến cũ mà lựa chọn dũng cảm xuyên qua lãnh địa của không ít hung thú cấp Tam giai, Tứ giai.

Cũng vì lẽ đó, hung thú hùng mạnh tập kích phi thuyền đã trở thành chuyện thường ngày đối với đại đa số tân sinh. Đỉnh điểm là cách đây nửa tháng, một đầu hung thú Ngũ giai trung kỳ mạnh mẽ chắn ngang quỹ đạo di chuyển của con tàu. Lúc đó, các vị đạo sư cũng phải hao tốn không ít công sức mới đánh lui được đối phương.

Trong quá trình này, Trần Nguyên học hỏi được không ít kiến thức liên quan đến hung thú, bao gồm thực lực, đặc tính, thói quen, ưu nhược điểm của một số loại hung thú nổi bật. Đồng thời, hắn nhận thức sâu sắc được lực lượng phá hoại kinh khủng của hung thú Tứ giai và tu sĩ Tứ phẩm trở lên.

Tại Thần Hà sơn trước đó, hắn từng chứng kiến không ít tu sĩ cấp Tứ phẩm giao chiến, nhưng lực phá hoại xa xa không khủng khiếp như bây giờ. Hắn đã tự hỏi mãi vì sao lại khác nhau lớn đến như vậy, sau cùng chỉ có thể cho rằng những Tứ phẩm Thượng nhân tại Thần Hà sơn không muốn bại lộ chính mình. Mọi hành động của họ đều được che giấu trong bóng tối, ẩn mình khỏi ánh mắt của các thế lực khác, cho nên đấu pháp cũng hết sức kiềm chế.

Đối với Tứ phẩm Thượng nhân, với lực lượng tinh thần khổng lồ, thì điều này không khó chút nào. Hơn nữa, lực lượng hội tụ lại trong không gian càng nhỏ, uy lực khi bộc phát lại càng thêm khủng khiếp. Một đầu Hỏa Long dài trăm trượng do một vị Tứ phẩm trung kỳ thi triển, e rằng có thể dễ dàng nung chảy phạm vi mấy ngàn dặm đất đá.

Trần Nguyên rút tầm mắt khỏi con hung thú xấu số, không còn suy nghĩ nhiều nữa. Loại hung thú này, mấy tháng qua đã chết rất nhiều rồi. Các đạo sư còn lười thu hoạch nguyên liệu từ trên thân thể chúng. So sánh với nhiệm vụ cấp tốc hộ tống các tân sinh, vì chút nguyên liệu ấy gây chậm trễ hành trình chẳng đáng là bao.

Gần bốn tháng qua, Trần Nguyên không hề lơ là tu luyện. Đều đặn và chăm chỉ. Hắn vẫn luôn là như vậy.

Hắn phát hiện ra, hắn có không ít cơ duyên, cần một quãng thời gian dài mới có thể tiêu hóa hoàn toàn.

Không nói những thứ khác, chỉ riêng một đợt thu hoạch từ Thần Hà sơn, cho đến nay Trần Nguyên vẫn chưa hoàn toàn tận dụng. Từ Hoàng gia gom góp kinh thư, đến bốn tháng trước hắn vẫn còn giữ lại trên dưới năm mươi cuốn kinh thư Nho gia, kinh thư Đạo tông còn nhiều gấp rưỡi số đó. Những kinh thư này phẩm cấp không cao, nhưng với số lượng khổng lồ, đủ để hỗ trợ hắn một phần không nhỏ trên con đường tu hành.

Sau đó, hắn lại nhận được từ tay Dương Ly Tình một mảnh lá Bồ Đề mang theo khí tức Phật Môn nồng đậm. Thứ này, hắn cũng chưa có cơ hội cảm ngộ.

Bốn tháng trước hắn cũng thu hoạch được một món Phật Môn bảo bối khác, Xá Lợi, mà lại là Lục phẩm Xá Lợi, ẩn chứa phật pháp cả đời của một vị Lục phẩm Chân nhân cao tăng. Thứ này cũng chưa có cơ hội sử dụng.

Hắn phát hiện, Tử Kim lệnh bài đổi được từ trong tay Hỏa Linh Vân hóa ra lại là một thứ vô dụng. Lệnh bài này chỉ có thể sử dụng tại ngoại viện, đối với nội viện thì vô tác dụng. Mà thời gian bọn họ ở lại ngoại viện chẳng còn bao nhiêu ngày. Không còn lựa chọn nào khác, Trần Nguyên đành phải ngay lập tức đổi lấy cuốn Hoàng kinh hắn vẫn mơ ước.

Không vào không biết, Hoàng kinh thật sự rất được trân trọng tại Tàng Kinh các. Cùng với Huyền kinh và Minh kinh, nó được đặt tại vị trí cao nhất mà học viên có thể tiếp cận. Nếu như không có Tử Kim lệnh bài, hắn thật sự không thể lấy được bản kinh thư này.

Ngoài những cơ duyên kể trên, trong tay Trần Nguyên quả thật có không ít đồ tốt khác. Tuy nhiên, vì lý do này hay lý do khác, hắn chưa thể sử dụng.

Tỷ như, Vĩnh Hằng thạch. Hắn biết chắc chắn thứ này cực kỳ bất phàm, e rằng so với Bồ Đề kinh còn có lai lịch đáng sợ hơn nhiều. Nhưng dù hắn đã bỏ ra bao nhiêu công sức nghiên cứu, dò xét, hắn đều chẳng thu hoạch được gì. Chẳng những thế, viên đá này lại vô cùng cứng rắn. Dù hắn có dùng toàn lực tấn công cũng không thể làm viên đá sứt mẻ dù chỉ một li.

Lại tỷ như Vạn Ma Tâm kinh. Kinh thư này rất tốt, áo nghĩa vô cùng huyền ảo. Thế nhưng, hắn không dám lấy ra tu luyện.

Hắn cảm ngộ kinh thư Phật Môn, người ta có thể nhận ra trên người hắn có Phật Môn khí tức.

Hắn cảm ngộ kinh thư Nho gia, có người cho rằng hắn là Nho tu.

Nếu như hắn cảm ngộ kinh thư Ma Môn ngay giữa học viện, e rằng hắn sẽ bị ngộ nhận là ma tu trà trộn vào quấy phá. Đến lúc đó, công sức vượt qua khảo thí tiến vào Thái Linh học viện chẳng phải đổ sông đổ bể?

Mọi quyền sở hữu tác phẩm này thuộc về truyen.free, mong bạn đọc thưởng thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free