(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 201: Ngọc Vương
Nghe lời Lữ Như Yên, Trần Nguyên không quá bất ngờ. Hắn đã sớm có sự chuẩn bị tâm lý ngay từ khoảnh khắc đọc được thông tin về Trấn Tà giếng và Bạch Ngọc Thánh Liên. Cũng chính từ Bạch Ngọc Thánh Liên, chí bảo thuộc tính Thủy, mà sinh ra một loại cộng hưởng huyền bí nào đó với thể chất hệ Thủy của Lữ Như Yên, khiến nàng từ mấy chục vạn dặm xa xôi tìm đến nơi này, thúc giục nàng trợ giúp nó thanh tẩy tà khí.
Trần Nguyên có ý định mở miệng nói gì đó. Cả Trấn Tà giếng và Thánh Liên đều ẩn chứa những tồn tại không thể xem thường, thậm chí vô cùng đáng sợ mà ngay cả hắn cũng khó lòng chống lại. Đây là một nhân tố bất ổn.
Tuy nhiên, chưa kịp chờ hắn nói, Lữ Như Yên đã lên tiếng: “Trần công tử, ta có thể cảm nhận được đóa Ngọc Liên trước mặt mang theo ý niệm cực kỳ thuần khiết, cũng vô cùng thân thiện, tuyệt không có một chút ác ý nào.”
Trần Nguyên lại càng nhíu chặt lông mày. Đến mức này mà cũng cảm nhận được sao? Người ta thường nói, lòng người khó dò như mò kim đáy biển, huống chi, bên trong Thánh Liên còn cất giấu một tàn hồn của một tôn đại năng. Lữ Như Yên dường như nhận ra sự nghi ngờ của hắn, liền nói thêm: “Như Yên có dự cảm, đây chính là cơ duyên của Như Yên.”
Nói rồi, nàng chậm rãi tiến lên, bắt đầu thanh tẩy lớp sương mù tà khí bao quanh Trấn Tà giếng. Trần Nguyên có ý định ngăn cản thì lại bị Thiên Lan ngăn lại. Hắn nghi hoặc nhìn sang người kia liền được đáp lời: “Đừng ngăn nàng, đây có thể là tạo hóa của nàng. Chúng ta ở một bên hỗ trợ là được.”
Trần Nguyên hơi sững sờ, sau đó khẽ gật đầu, ánh mắt nghiêm túc theo dõi từng diễn biến.
Tà khí hình thành sương mù bao quanh miệng giếng tương đối dày đặc, về lượng đã gần như không thua kém bao nhiêu so với tà khí bao quanh lối vào bí cảnh. Lữ Như Yên mất mười ngày chuyên tâm tập trung mới thanh tẩy mảnh không gian này sạch sẽ. Kế tiếp, nàng không hề có ý định dừng lại mà đi đến bên Bạch Ngọc Thánh Liên, tọa hạ xuống bên cạnh, tiến vào trạng thái không minh, trực tiếp bắt đầu tịnh hóa tà khí bên trong Thánh Liên. Toàn bộ quá trình diễn ra trôi chảy tự nhiên, cứ thế một mạch mà thành, hoàn toàn không có chút nào trở ngại.
Chính vì vậy, Trần Nguyên lại càng thêm nghi ngờ. Hành động của nàng cứ như diễn ra trong vô thức, hay nói đúng hơn là bị bản năng chi phối. Bất quá, hắn không có ngăn cản. Từ những gì hắn quan sát, nàng không hề gặp phải bất kỳ trở ngại nào. Ngược lại, nhờ tà khí được chuyển hóa thành năng lượng tinh thuần đi vào cơ thể, trải qua mười mấy ngày hấp thu, cộng thêm mười ngày tích lũy trước bí cảnh, tu vi của nàng đã tăng lên đáng kể, tương đương với tám, chín tháng khổ tu. Khoảng cách để nàng chạm tới Tam phẩm tầng bảy trung đoạn đã rất gần.
Ông… Vừa tiếp xúc với lực lượng của Lữ Như Yên, Ngọc Liên khẽ rung động, tản ra thứ ánh sáng êm dịu, nhu hòa trong tầm mắt mọi người.
Mà lúc này, theo lực lượng thuộc hệ Thủy của Lữ Như Yên tiếp xúc với Thánh Liên, dường như có một sự cộng hưởng bí ẩn giữa Thánh Liên và thể chất của nàng. Cả hai tương tác lẫn nhau. Thánh Liên chủ động đẩy một phần tà khí nhiễm lên thân nó, cẩn thận chuyển dịch sang Lữ Như Yên, đồng thời, lại hỗ trợ nàng điều tiết quá trình tịnh hóa tà khí. Rốt cuộc, tốc độ Lữ Như Yên trợ giúp Thánh Liên tăng lên một tốc độ khó tin, tu vi của nàng cũng nhờ vậy mà tăng vọt một cách kinh người.
Đồng thời, có lẽ bởi vì Thánh Liên sinh ra cộng hưởng cùng Thần thể của Lữ Như Yên, bản thân nó tản ra một loại đạo vận huyền diệu, khó lường, cực kỳ thâm thúy lại cực kỳ tối nghĩa, độc đáo thuộc về Thủy đạo. Trần Nguyên hai mắt sáng lên. Bạch Ngọc Thánh Liên phẩm giai thuộc về Thánh phẩm, cao đến không tưởng tượng nổi, đại đạo mà nó bộc lộ ra, cho dù là đối với bản tôn của hắn ở đây cũng sẽ mang lại lợi ích khổng lồ.
Thiên Lan ở bên cạnh nhắc nhở: “Đừng bỏ lỡ, đây là cơ duyên tốt.”
Nói rồi, nàng cũng không cần biết Trần Nguyên có nghe lời khuyên hay không, trực tiếp đến bên cạnh Lữ Như Yên, tĩnh tọa đả tọa, cảm ngộ Thủy chi đại đạo. Trần Nguyên cẩn thận hơn. Hắn triệu hồi ra Nguyệt Nhi, để nàng ở bên ngoài, một mặt tiếp tục luyện hóa Đào Tiên, mặt khác phân ra thần thức, canh chừng cho họ. Với đạo hạnh hiện tại đã tương đương như Thượng nhân Tứ phẩm tầng bảy của Nguyệt Nhi, dẫu chỉ là một phần nhỏ thần thức của nàng, cũng đã đủ để giám sát phạm vi mấy ngàn dặm cương vực sơn mạch.
Sau đó, Trần Nguyên lại tiện tay bày xuống mấy bộ trận pháp Nhị giai, mục đích là để xua đuổi những kẻ không mời mà đến vô tình lạc vào nơi này. Sau khi sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, hắn mới yên tâm tiến vào trạng thái cảm ngộ, tiếp thu đại đạo huyền diệu tuôn ra từ Thánh Liên.
Ngọc Vương phủ, Đại Càn Vương triều, cùng lúc đó.
Ngọc Vương phủ chiếm một diện tích vô cùng lớn tại mảnh đất trung tâm của kinh đô Đại Càn Vương triều. Tại cái nơi tấc đất tấc vàng như kinh đ�� của một Vương triều, vị trí trung tâm đầu não kinh tế, chính trị và văn hóa của cả một tòa Vương triều rộng lớn, cương thổ liên miên mấy trăm vạn dặm, nơi giao hội của đủ mọi loại thế lực khổng lồ và rối ren, vị trí ngay dưới chân Hoàng đế, chịu sự che chở của khí vận Vương triều, bị bao phủ bởi long ân cuồn cuộn như thế; Ngọc Vương phủ vẫn có thể mở rộng đến mười dặm có thừa về cả chiều ngang lẫn chiều dọc. Tất cả chỉ có một lý do:
Ngọc Vương là một trong số các Thế tử của Đại Càn Vương triều đời này.
Tại các Vương triều, Thế tử ám chỉ người có quyền tranh đoạt ngôi vị Hoàng đế kế nhiệm, và vị trí này chỉ xuất hiện khi thọ nguyên của Hoàng đế đương nhiệm không còn quá nghìn năm. Khác với các Vương triều phàm tục vẫn thường thấy tại Trái đất, Thế tử của các Vương triều trong thế giới tu hành thường không phải là các Hoàng tử, Hoàng nữ đảm nhiệm, mà là những người trong hoàng tộc của Hoàng đế đến tranh đoạt. Lý do cho điều này cũng rất đơn giản:
Vấn đề Thọ nguyên.
Một vị Hoàng đ��� của một Vương triều, tu vi ít nhất cũng phải đạt đến cấp độ Ngũ phẩm Chân nhân để sở hữu lực lượng trấn áp hết thảy các phe phái đối lập và lực lượng thù địch. Một vị Ngũ phẩm Chân nhân, tùy theo tu vi sơ kỳ, trung kỳ hay hậu kỳ mà thọ nguyên có thể kéo dài từ tám đến mười hai nghìn năm. Với khoảng thời gian trên dưới một vạn năm dài đằng đẵng như vậy, nếu không có bất kỳ ngoài ý muốn nào, Hoàng hậu, phi tần, con trai, con gái, thậm chí đến đời cháu chắt đều đã quy tiên.
Vì sao không vận dụng tài nguyên để cưỡng ép gia tăng tu vi của Hoàng hậu, quý phi, hoàng tử, hoàng nữ lên Ngũ phẩm Chân nhân?
Rất đơn giản, nguyên do không gì hơn ngoài tư chất, truyền thừa cùng tài nguyên. Tư chất cản trở tu sĩ đột phá cảnh giới. Truyền thừa cản trở tu sĩ tiếp cận áo nghĩa đại đạo cao thâm. Tài nguyên làm chậm bước tiến tu luyện, lãng phí thời gian quý báu của thế hệ trẻ. Không nên nhìn Thái Linh học viện, nơi mà Ngũ phẩm Chân nhân đi đầy đất mà có ảo giác rằng Ngũ phẩm Chân nhân không đáng giá. Thái Linh học viện là nơi thiên tài từ toàn bộ Nam Hoàng vực tụ họp về, bất luận là tư chất, truyền thừa cùng tài nguyên đều vượt quá xa so với một cái Vương triều như Đại Càn Vương triều. Chưa nói đến học viện, ngay cả một ngọn núi nhỏ bên trong nội viện cũng sở hữu nguồn lực mạnh hơn quá nhiều so với chỉ một Vương triều. Tại những Vương triều như Đại Càn, việc duy trì lực lượng trên dưới mười vị Ngũ phẩm Chân nhân để thủ hộ cương vực lãnh thổ đã là quá sức đối với họ. Ngũ phẩm Chân nhân tại Vương triều giống như vũ khí chiến lược mà không ai muốn sử dụng, nhưng lại không thể thiếu đối với bất kỳ Vương triều nào. Việc tăng thêm hay mất đi một vị Ngũ phẩm Chân nhân ở một Vương triều nào đó chính là sự kiện động trời, gây chấn động không kém việc Hoàng đế mới lên ngôi. Đào tạo ra một vị Ngũ phẩm Chân nhân khó khăn đến như vậy, không có bất kỳ vị Hoàng đế nào dám phung phí tài nguyên, cưỡng ép đưa một vị thân thích của mình gia tăng tu vi một cách quá mức. Cho dù vị Hoàng đế nọ có đồng ý, Hoàng tộc, đại thần, triều đình chắc chắn cũng sẽ phủ quyết. Nếu có dư thừa quốc lực như vậy, bồi dưỡng thêm một vị Ngũ phẩm Chân nhân từ những thiên tài chân chính được chọn lọc trong Hoàng tộc chẳng phải tốt hơn sao?
Tất nhiên, điều này không có nghĩa là các Hoàng tử, Hoàng nữ hay cháu chắt của Hoàng đế Vương triều không có cơ hội được ưu ái tài nguyên để tu luyện thành Ngũ phẩm Chân nhân. Chỉ cần bọn hắn thể hiện ra đầy đủ tư chất cùng ngộ tính, Hoàng gia sẵn sàng dốc lực đưa bọn hắn tu luyện đến tầng thứ Ngũ phẩm. Chỉ là, trở thành con cháu của Hoàng đế, cơ hội cho họ kế thừa ngai vị gần như bằng không. Con đường của họ đã định sẵn là trở thành một vị Hoàng thất lão tổ, trở thành lực lượng trung kiên thủ hộ Vương triều. Không phải là hoàng gia bất công với họ mà là tuổi tác của con hay cháu của Hoàng đế không chênh lệch quá lớn so với vị Hoàng đế hiện tại, đều không quá một nghìn tuổi. Nếu để cho họ kế vị, vậy thì thời gian trị vì của họ quá ngắn. Mà việc thường xuyên thay đổi người cầm quyền, đối với bất kỳ một qu���c gia nào đều là điểm yếu chí mạng, bởi nó rất có thể là nguyên do trực tiếp dẫn đến sự lỏng lẻo trong bộ máy cai trị.
Tất cả những nguyên do này đến nguyên do khác, hầu hết các Vương triều, thậm chí Hoàng triều, Đế triều cho đến Tiên triều, bọn họ lập ra quy củ tuyển chọn kẻ kế thừa ngôi vị chí cao vô thượng, đều dựa trên mấy quy tắc cơ bản sau: Thứ nhất phải sở hữu huyết thống Hoàng gia. Thứ hai phải sở hữu năng lực cai trị Vương triều. Và thứ ba, cũng không kém phần quan trọng, thiên phú tu luyện phải đủ mạnh, đảm bảo hắn trong vòng nghìn năm phải đạt tới Ngũ phẩm Chân nhân, kịp thời kế vị vị trí Hoàng đế, trấn áp quần hùng.
Tạm thời không đề cập đến vấn đề tuyển chọn nhân tuyển cho vị trí Thế tử cao quý. Đời này, Đại Càn Vương triều có tổng cộng bốn vị Thế tử, không một ai trong số họ là trực hệ của vị Hoàng đế hiện tại. Thân là một trong bốn người có khả năng ngồi lên vị trí chí cao vô thượng trong mấy trăm năm tới, đãi ngộ dành cho Ngọc Vương là vô cùng cao, gần như tương đồng với Thái tử tại các Vương triều phàm tục. Vì thế, phủ đệ của hắn tại kinh đô Đại Càn Vương triều chẳng những xếp vào hàng lớn nhất, hoành tráng nhất, chỉ kém sau Hoàng cung – biểu tượng quyền lực tối cao của Đại Càn Vương triều.
Một ngày này, phía trước Ngọc Vương phủ xuất hiện một người đàn ông trung niên, vóc người nhỏ thó, lùn và hơi gầy. Hắn sở hữu làn da trắng xanh, hai mắt hơi híp nhưng cực kỳ sắc bén, lông mày ngắn, môi mỏng và cái mũi khoằm ra một chút, tựa như một con cú vọ.
Hắn ăn mặc hết sức bình thường, quần áo có phần tối màu, lại hơi cũ kỹ, tựa như một gã chạy việc vặt chuyên nghiệp. Lại kết hợp với khí chất tầm thường không có gì đặc biệt, người ta rất có thể sẽ vô thức bỏ qua sự tồn tại của gã.
Ấy vậy mà, ẩn bên dưới lớp ngụy trang tầm thường đến không thể tầm thường hơn ấy lại là một tôn Đại tu sĩ Tam phẩm đỉnh phong.
Người đàn ông nọ tốc độ nhanh thoăn thoắt, dáng vẻ hấp tấp, thi thoảng nhìn trước ngó sau như đang đề phòng điều gì đó. Chỉ khi đảm bảo không một ai để ý đ���n mình, hắn mới một bước thật nhanh, tựa như một chiếc bóng, lướt qua cửa phụ của Ngọc Vương phủ. Động tác của hắn nhanh và kín kẽ đến nỗi, ngay cả hai vị thủ vệ tu vi Nhị phẩm hậu kỳ với ánh mắt sắc bén cũng không hề mảy may phát giác ra điều bất thường.
Xuyên qua vô số đình đài lầu các, bước chân nhanh chóng đạp qua đường lớn, đi đến sảnh chính rồi lách qua bên hông, thẳng tắp đến thư phòng nằm cách đó hai ngã rẽ hành lang, người đàn ông kia lúc này mới thả chậm lại tốc độ. Dọc theo đường đi, vô số người hầu, thị nữ đối với hắn lướt qua đều không nhìn thấy, tựa như hai tên thị vệ gác cổng vậy. Mà nơi sâu trong phủ, mấy ánh mắt thâm thúy nhìn thấy sự tồn tại của hắn nhưng đều chưa từng ngăn cản, nhắm mắt làm ngơ như thể cảnh này đã vô cùng quen thuộc.
Đứng trước cửa thư phòng, người đàn ông cung kính nói: "Chủ thượng, thuộc hạ có việc quan trọng cần bẩm báo."
“Vào đi.” Thanh âm nhẹ nhàng, ôn nhuận từ bên trong bay ra, rót thẳng vào tai nam nhân.
“Vâng.” Người đàn ông khẽ đáp, vội vàng bước vào trong thư phòng rồi cẩn thận khép cửa lại.
Thư phòng này không lớn, nhưng được bố trí cực kỳ trang nhã. Một bức tường treo đầy những bức tranh chữ, bức tường khác lại treo những bức thủy mặc nổi tiếng được thu mua từ bốn phương tám hướng với giá cao. Tại mỗi góc phòng còn được trang trí linh thảo, tiên hoa. Tất cả có rất nhiều chi tiết, nhưng dung hòa lại tạo cho người ta cảm giác hài hòa, êm ái chứ không hề rối mắt.
Chỉ là, nam tử nào có tâm tư đi thưởng thức nghệ thuật lúc này. Hắn cũng chẳng phải người có thú vui tao nhã đến mức đó. Đi đến trước mặt người nam tử trẻ tuổi vẫn còn miệt mài bên bàn thư pháp, bút lông trong tay bay múa, cổ tay uốn lượn, từng chữ từng chữ như rồng bay phượng múa hiện ra trên mặt giấy trắng tinh. Người đàn ông nọ giờ mới khom người thật thấp, giọng nói đè nén, nói ra: “Bẩm chủ thượng, đã nhận được tin tức từ Lạc Sơn ngũ quái.”
Nam tử trẻ tuổi chưa từng dừng lại đường bút, ánh mắt cũng không nhìn lên, chỉ thong thả nói: “Thế nào? Từ Tuyết Nguyệt đã được xử lý xong?”
Người đàn ông nọ hơi run lên, trong lòng lo lắng bội phần, nhưng vẫn cắn răng nói ra: “Bẩm chủ thượng, Lạc Sơn Ngũ quái… thất bại rồi ạ.”
Gian thư phòng lâm vào yên tĩnh trong thoáng chốc. Cả thế giới dường như ngừng chuyển động, không gian như bị đè nén đến cực hạn trong khoảnh khắc này.
Oanh…
Một luồng khí thế khủng bố trong nháy mắt lan tỏa từ thân người nam tử trẻ tuổi, bao trùm khắp gian thư phòng. Bốn bức tường rung chuyển dữ dội. Những bức tranh chữ bị thổi bay trong gió. Tiên hoa, linh thảo run lên bần bật. Nếu không có một tòa trận pháp Tứ giai che đậy toàn bộ căn phòng, e rằng luồng khí tức này đã quét ngang kinh đô Đại Càn Vương triều.
Và thảm nhất ở đây không ai bằng người đàn ông đến báo tin. Mặc dù hắn đã là Đại tu sĩ Tam phẩm đỉnh phong, nhưng luồng uy áp này mạnh mẽ đè lên vai hắn tựa như cả một ngọn núi lớn, ép hai đầu gối hắn quỳ rạp xuống đất, sống lưng bị bẻ cong như một lão già ở tuổi gần đất xa trời. Người đàn ông nọ mang theo kinh hãi, ánh mắt hoảng sợ nhìn lên vị nam tử trẻ tuổi.
Không.
Hắn không trẻ tuổi. Không nên để bề ngoài của hắn đánh lừa. Nam tử trẻ tuổi này, chủ nhân của tòa Vương phủ, Ngọc Vương, niên kỷ vừa tròn bốn trăm, tu vi đã là Thượng nhân Tứ phẩm tầng bốn, hơn nữa còn là Tứ phẩm tầng bốn đỉnh phong. Mặc dù người đàn ông nọ đã là Tam phẩm đỉnh phong, nửa bước chạm vào tầng thứ Tứ phẩm, thế nhưng, chênh lệch giữa Tứ phẩm tầng bốn và Tam phẩm đỉnh phong vẫn là hơn một trăm lần. Khác biệt lớn về lực lượng như vậy chẳng khác nào trời và đất, như con người và sâu kiến vậy. Ngọc Vương muốn giết hắn, chỉ cần động một ngón tay, hắn liền không có biện pháp chống cự.
May mắn thay, luồng uy áp khủng bố bao phủ gian thư phòng đột ngột biến mất, nhanh như cái cách nó xuất hiện. Ngọc Vương lúc này mới ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, kẻ vẫn còn quỳ rạp trên mặt đất, trán đầy mồ hôi, hai vai còn run lên nhè nhẹ. Hắn bình thản nói: “Nói đi, chuyện gì đã xảy ra?”
Mặc dù giọng Ngọc Vương hết sức nhẹ nhàng, nhưng tấm giấy lớn trên bàn đã rách ra một khe dài, mực cũng loang lổ một vết lớn, đủ để cho thấy nội tâm hắn đang phẫn nộ.
Người đàn ông nọ run rẩy, lấy hết dũng khí nói ra vài lời: “Bẩm chủ thượng, căn cứ thông tin Lạc Sơn Ngũ quái bên kia truyền về…”
Kế đó, hắn ngắn gọn trình bày lại diễn biến khi năm người kia chặn giết Từ Tuyết Nguyệt. Lời tuy ít, nhưng nội dung thì nhiều, và tình cảnh mà nhóm Trần Nguyên gặp phải cũng không sai lệch là bao.
Cho đến khi lời người đàn ông nọ dứt, Ngọc Vương vẫn chưa hề lên tiếng. Ánh mắt hắn hướng về phương xa mà nhìn, ngón tay nhẹ gõ trên mặt bàn. Qua thật lâu, hắn mới lên tiếng: “Hao phí một bộ trận pháp Tứ giai, lại tốn công bố trí cục diện như vậy, cuối cùng vẫn không thể hạ gục tông chủ Hoa Vận tông. Ngươi nói, có đáng tiếc hay không?”
Đúng vậy. Chẳng có sự trùng hợp nào ở đây cả. Ngọc Vương chính là kẻ đứng sau sai khiến Lạc Sơn ngũ quái, cũng chính là năm kẻ bị ba người Trần Nguyên đánh cho gần như tàn phế khi cố gắng phục kích Từ Tuyết Nguyệt. Ngọc Vương muốn giết Từ Tuyết Nguyệt, lý do đơn giản l�� bởi vì Hoa Vận tông, một trong số ít ỏi thế lực đỉnh tiêm của Đại Càn Vương triều, là lực lượng trung kiên ủng hộ một trong ba đối thủ của hắn. Chỉ cần Từ Tuyết Nguyệt ngã xuống, Ngọc Vương có thể nắm chắc việc đưa người của mình tiềm phục trong Hoa Vận tông tranh đoạt vị trí tông chủ, thông qua đó có cơ hội kéo về một đồng minh mạnh mẽ.
Từ Tuyết Nguyệt bị trận pháp thủ hộ kích hoạt đánh bị thương?
Điều này lại không chính xác. Chính xác mà nói, nàng bị người của Ngọc Vương giăng bẫy. Tiểu đệ tử của Từ Tuyết Nguyệt vô tình tìm ra bí cảnh, Ngọc Vương đã biết điều đó. Hành tung của Từ Tuyết Nguyệt, thông qua người của hắn tiềm phục tại Hoa Vận tông, Ngọc Vương cũng đã biết. Bởi vậy, hắn mới bỏ ra cái giá lớn, bày ra trận pháp công kích Tứ phẩm lẫn vào lối vào bí cảnh. Trận pháp chỉ chờ có Thượng nhân Tứ phẩm công kích là sẽ tiến hành phản kích. Không cần vết thương chí mạng, điểm chí mạng này sẽ do nguồn tà khí dày đặc đến khó tưởng ở nơi đó lo liệu. Còn Lạc Sơn Ngũ quái chỉ cần tiềm phục gần đó, chờ Từ Tuyết Nguyệt bị thương bỏ chạy qua là sẽ ra tay.
Một kế hoạch tốt.
Nếu như sau này có kẻ điều tra cái chết của tông chủ Hoa Vận tông, nhiều nhất sẽ chỉ có thể kết luận nàng không may bị tà khí xâm nhiễm, lại bất hạnh gặp tán tu vì tham tài nên giết người cướp của mà thôi, không thể tra ra đầu mối liên quan đến hắn.
Kỳ thực, Ngọc Vương vẫn còn khá tiếc nuối bí cảnh đó. Bí cảnh này, nếu như hắn có thể nhanh chân trước một bước khai thác cơ duyên, vậy lực lượng của bản thân hắn và thế lực của hắn sẽ đạt được ưu thế rất lớn. Đáng tiếc, hắn phát hiện ra bí cảnh đã muộn, hay nói đúng hơn là hắn nhận được tin tức thì đã quá muộn. Tiểu đồ đệ ngu ngốc của Từ Tuyết Nguyệt kia kích hoạt phải cấm chế, trận pháp phòng ngự dựng lên không nói, ngay cả tà khí cũng xuất hiện dày đặc quanh lối vào. Hắn hiện giờ là Thế tử, từng bước đi, cử động của hắn đều bị người theo dõi sít sao; hắn thật sự không có cách nào lặng lẽ tịnh hóa lượng tà khí lớn đến như vậy mà không gây chú ��. Nếu như hắn gióng trống khua chiêng đi oanh mở bí cảnh, như vậy chắc chắn sẽ bị các Thế tử còn lại phát giác. Đến lúc đó, việc phải chia sẻ cơ duyên là điều không thể tránh khỏi. Đã như vậy, chẳng bằng nhân cơ hội này âm thầm ra tay với Hoa Vận tông, làm suy yếu đối thủ của mình.
Đáng tiếc, bỏ ra bao nhiêu công sức chuẩn bị, cuối cùng đành công cốc, phí công vô ích.
Sau thật lâu trầm lặng, Ngọc Vương một lần nữa lên tiếng: “Bây giờ Từ Tuyết Nguyệt đang ở đâu?”
“Bẩm chủ thượng.” Người đàn ông nọ cẩn thận lên tiếng: “Hiện tại… hiện tại chúng ta vẫn chưa tra được ạ.”
Ngọc Vương khẽ cất giọng, uy áp trên người hắn bỗng chốc tăng vọt. Áp lực khủng khiếp khiến cho người đàn ông đối diện không thở nổi.
Người đàn ông nọ vội nói: “Bẩm… bẩm chủ thượng… thế nhưng… thế nhưng, thông tin từ các tán tu đồn rằng, khu vực gần nơi bí cảnh đó, không lâu trước thường xuyên có tiếng pháp thuật oanh kích. Mấy ngày sau đó, có tán tu to gan đến gần thì phát hiện ra lối vào một tiểu thế giới. Đoán chừng, bí cảnh đã mở ra. Vào thời điểm này có thể mở ra bí cảnh, rất có khả năng là Từ Tuyết Nguyệt nàng đã tìm được trợ giúp, mà trợ giúp này, nhiều khả năng là ba tên học sinh Thái Linh học viện đã phá hỏng chuyện tốt của chúng ta.”
Ngọc Vương nghe vậy, uy áp thu lại, suy nghĩ lâm vào trầm tư. Ngón trỏ một lần nữa khôi phục nhịp điệu gõ nhẹ trên bàn.
Người đàn ông nọ thấy Ngọc Vương dường như nghe thuận tai lời của mình, nội tâm không khỏi bình tĩnh lại đôi chút. Hắn cẩn thận hỏi: “Chủ nhân, hiện nay cả Từ Tuyết Nguyệt và ba tên học sinh Thái Linh học viện kia rất có khả năng đều đang ở trong bí cảnh. Tà khí nhập thể, với thủ đoạn của Thượng nhân Tứ phẩm, việc giữ lại mạng sống là không có vấn đề, nhưng chắc chắn sẽ phải hao tổn một cái giá rất lớn. Từ Tuyết Nguyệt hiện tại, cho dù thủ đoạn thông thiên đi nữa thì cũng đang ở vào trạng thái cực độ suy yếu, thực lực mười phần chỉ còn một. Mặt khác, ba tên học sinh Thái Linh học viện, như báo cáo lại, chỉ có tu vi Tam phẩm tầng thứ…”
Ngọc Vương nghe thuộc hạ trình bày dài dòng, tỏ ra mất kiên nhẫn, nói: “Ngươi muốn nói cái gì?”
Người đàn ông nọ thận trọng đáp: “Bốn người bọn hắn hiện tại đều ở trong bí cảnh. Thăm dò bí cảnh xưa nay hung hiểm, đặc biệt là bí cảnh mới khai phá. Chủ thượng có muốn hay không nhân cơ hội này một lần diệt trừ luôn những kẻ đó.”
Cùng lúc nói, người đàn ông nọ đưa tay lên cổ, vạch qua vạch lại ra hiệu.
Toàn bộ bản chuyển ngữ này thuộc quyền sở hữu của truyen.free.