Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 369: Ảo cảnh

Khi Tà Ma cuối cùng bị đánh thành tro bụi, đánh dấu sự kết thúc của đợt tấn công cuối cùng trong ngày thứ chín, thế giới thí luyện đột ngột rung chuyển mạnh mẽ. Mặt đất bỗng nhiên nứt toác thành những vực sâu khổng lồ, rộng hàng ngàn dặm, sâu không thấy đáy, kéo dài từ chân trời bên này đến chân trời bên kia. Vô số núi non, sơn mạch đổ sập xuống vực sâu không đáy. Vô số sông hồ bị đứt đoạn, cạn khô nước, hóa thành những lòng chảo khô cằn tràn đầy bùn đất. Động vật, muôn thú, sinh linh bị nuốt chửng bởi những miệng hố khổng lồ mà nếu đặt trên Trái đất, kích thước của nó đủ để che phủ cả một nửa lục địa.

Tuy nhiên, đó còn chưa phải là tất cả.

Trên bầu trời, những đám mây khổng lồ bị xé toạc thành từng mảng nhỏ. Bầu trời xanh thẳm đột ngột nứt toác thành những vết rách khổng lồ trải dài vô tận. Không gian tựa như một mảnh kính khổng lồ, vỡ vụn trước sức mạnh tuyệt đối, hóa thành những mảnh nhỏ, sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời lụi tàn, để lộ ra phía sau là một vùng không gian tối tăm, sâu thẳm như thâm uyên, bí hiểm đáng sợ.

Giờ khắc này, cả thế giới bị xé tan thành từng mảnh vụn.

Ba người vội vã tụ tập lại với nhau. Họ cảm nhận một sức mạnh vô tận đang rung chuyển ầm ầm, lôi kéo, đánh tan và xé nát mọi thứ.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Lữ Như Yên có chút bất an hỏi.

Trần Nguyên không đáp. Ánh mắt sắc bén của hắn đảo qua bốn phương tám hướng, âm thầm cảnh giác với mọi thứ. Mặt khác, hắn nhích tới gần Lữ Như Yên, nắm lấy tay nàng, khẽ nói: "Phu nhân, có ta ở đây, đừng sợ."

Lữ Như Yên không phản đối. Nàng nắm tay hắn chặt hơn, nép sát vào người hắn.

Đúng lúc này, một luồng sức mạnh thần bí bao trùm lấy ba người. Luồng sức mạnh này rất khổng lồ, nhưng lại rất nhu hòa và êm ái, tựa như một tấm đệm bông tốt nhất trên thế giới vậy. Nó bao bọc lấy ba người, che chở họ khỏi sự hủy diệt của thế giới xung quanh.

"Đây là muốn bảo hộ chúng ta sao?" Trần Nguyên cau mày hỏi.

Lời hắn vừa dứt, một lực mạnh mẽ tác động lên ba người, kéo họ thoát khỏi không gian đang sụp đổ.

Trần Nguyên cảm thấy đầu óc quay cuồng. Thân thể mất đi thăng bằng, hai mắt choáng váng, khó mà đứng vững. Cảm giác của hắn lúc đó tựa như bị người ta nhét vào một cái thùng lớn, rồi lắc tung tóe hàng trăm vòng mỗi hơi thở. Điều duy nhất hắn còn ý thức được là tay vẫn nắm chặt tay Lữ Như Yên, kéo thân thể nàng áp sát vào lòng hắn.

Cả quá trình này chỉ kéo dài chưa đầy ba hơi th���, nhưng lại dài tựa ba năm. Điều khiến Trần Nguyên an tâm là thân thể mềm mại, uyển chuyển của nàng vẫn không ngừng tỏa hơi ấm vào lồng ngực và hương thơm dịu nhẹ vào mũi hắn. Lữ Như Yên vẫn an toàn trong vòng tay hắn.

Rốt cuộc, cảm giác choáng váng qua đi.

Đến khi Trần Nguyên lấy lại cảm giác, họ phát hiện vị trí của cả ba đã biến thành không gian vũ trụ.

Đúng vậy, chính là không gian vũ trụ.

Nơi đây trống rỗng, lạnh lẽo và không có gì cả.

Trước mắt, đằng sau, bên trái, bên phải, trên đầu, dưới chân,... mọi phương hướng đều là khoảng không gian rộng lớn đến vô tận, nhìn không thấy đáy. Nơi này không có ánh sáng, hoặc nói đúng hơn là rất ít. Chỉ có những tia sáng lờ mờ, le lói chiếu rọi lại từ tận cùng của vũ trụ, nhợt nhạt, yếu ớt như ngọn nến sắp tàn. Những ngôi sao phân bố thưa thớt vô cùng. Có lẽ, cả vũ trụ chết chóc này cũng không còn đến một trăm vì sao phát sáng.

Nhiệt độ tại không gian xung quanh đã hạ xuống sâu dưới ngưỡng đóng băng. Thậm chí, Trần Nguyên đoán chừng, ngay cả không khí nếu tồn tại ở đây cũng sẽ lập tức đông cứng lại ngay tức khắc.

Chỉ là, điều kiện khắc nghiệt cỡ này, đối với Tứ phẩm Thượng nhân mà nói thì không đáng kể gì. Không cần phải là tu sĩ cảnh giới Tứ phẩm, ngay cả Nhị phẩm tu sĩ cũng có thể dễ dàng tồn tại trong không gian vũ trụ khắc nghiệt này.

Trần Nguyên không hề e ngại môi trường không gian vũ trụ. Thay vào đó, hắn càng bận tâm hơn đến câu hỏi: Rốt cuộc đây là nơi nào?

Chẳng lẽ, lại có thêm một vòng thí luyện khác?

Đúng lúc này, một cử động trong ngực hắn đánh gãy dòng suy nghĩ. Mùi hương thơm ngát bỗng chốc nồng hơn, hơi ấm áp truyền đến lồng ngực khiến hắn không còn bận tâm đến cái lạnh của không gian vũ trụ.

Trần Nguyên nhìn xuống. Đúng lúc đó, hắn đối diện với ánh mắt ngước lên của Lữ Như Yên. Gương mặt hai người đối diện, gần sát nhau. Chóp mũi hai người khẽ chạm. Trần Nguyên có thể cảm nhận mùi hương thoang thoảng từ nàng.

Thời gian dừng lại. Cả thế giới dường như ngưng đọng.

Trần Nguyên ngây người nhìn vào gương mặt tuyệt mỹ, dường như phủ định mọi khái niệm về cái đẹp trên thế gian. Tâm trí hắn hoàn toàn đông cứng trong khoảnh khắc đó. Lữ Như Yên dường như cũng không khác biệt là bao. Hai người đứng yên bất động.

Không biết trải qua bao lâu, Lữ Như Yên vẫn là người phản ứng lại trước. Gương mặt nàng đỏ bừng, cố gắng thoát khỏi vòng tay nam tử. Tuy nhiên, hắn ôm quá chặt, nàng không tài nào nhích ra được.

Thế là, Lữ Như Yên khẽ gắt: "Phu quân, chàng buông ta ra!"

Trần Nguyên lúc này cũng giật mình, hoàn hồn. Sau đó, dường như nhớ ra điều gì, hắn lại cười, nhìn nàng: "Phu nhân, nàng nói cái gì?"

Lữ Như Yên bỗng nhiên hoảng hốt. Nàng chợt nhận ra, họ đã không còn ở thành Chi Lăng nữa, cũng không còn trong cuộc thí luyện. Gương mặt nàng đỏ bừng như trái cà chua chín, nóng hổi. Nàng cúi gằm mặt xuống, không dám đối mặt với hắn.

Thật đáng yêu.

Trần Nguyên cảm nhận được điều đó, rồi một lần nữa ôm chặt lấy nàng, kéo gương mặt nàng áp sát vào ngực hắn.

"A!" Lữ Như Yên kinh ngạc kêu lên theo bản năng.

Sau đó, nàng vừa giận vừa vội ngước mắt lên, hung hăng lườm nam tử gần ngay trước mặt. Nàng khẽ gằn: "Trần công tử, ta nghiêm túc."

Trần Nguyên vẫn không buông nàng ra, bình tĩnh nói: "Phu nhân, ta cũng đang rất nghiêm túc."

Trong đầu hắn còn hiện lên bao lời thâm tình. Vừa lúc, bầu không khí này không thể nào phù hợp hơn. Hắn đã tính toán xem nên triển khai thế tấn công như thế nào. Hắn nhất định phải nhanh, phải mãnh liệt, không thể để Như Yên có cơ hội thoái lui.

Thế nhưng, đúng lúc này, một giọng nữ bình tĩnh, vô cảm vang lên: "Hai người các ngươi đã xong chưa?"

Thiên Lan đứng một bên, cách Trần Nguyên và Lữ Như Yên không xa, nhìn chằm chằm hai người, lạnh nhạt đánh giá họ.

Lữ Như Yên hốt hoảng dùng sức giãy khỏi vòng tay Trần Nguyên. Nàng cúi gằm mặt, đầu nóng như bốc khói. Không dám đối mặt với bất cứ ai. Thỉnh thoảng, nàng lại u oán pha lẫn giận dỗi liếc nhìn Trần Nguyên, như muốn trách móc: "Nhìn xem, chàng làm chuyện tốt!"

Trần Nguyên bất đắc dĩ thở dài. Sau đó, hắn tức giận trừng mắt nhìn Thiên Lan. Đáng tiếc, người kia không thèm để ý tới hắn. Nàng thậm chí còn ch��ng bận tâm đến ánh mắt của hắn.

Lúc này, không gian vũ trụ chấn động dữ dội. Từ nơi cách nhóm người Trần Nguyên hàng tỷ dặm, những trận sóng không gian nhộn nhạo như mặt nước phẳng lặng bị khuấy động, báo hiệu một luồng sức mạnh khổng lồ sắp sửa giáng lâm.

OANH...

Chưa đến ba hơi thở sau, một vụ nổ chấn động cả một góc vũ trụ bùng phát. Từ trung tâm vùng không gian chấn động đó, thời không như bị xé toạc, để lộ những khe hở rộng hàng chục dặm, kéo dài hàng trăm dặm, kết nối với một vùng không gian hỗn loạn, tàn khốc và kinh khủng, nơi những trận gió mang theo nguồn sức mạnh nguyên thủy có thể xé nát cả một hành tinh chỉ trong nháy mắt khi tiếp xúc.

Không lâu sau, những chiếc chiến thuyền cổ xưa xuất hiện, mạnh mẽ lao ra từ khe hở không gian. Hàng trăm chiếc chiến thuyền nối đuôi nhau xuất hiện. Mỗi chiếc dài đến hàng chục dặm, boong tàu rộng gần mười dặm, toát ra một luồng năng lượng kinh khủng tựa như một vầng mặt trời hừng hực cháy.

Không biết những chiến thuyền này được xây dựng từ loại Linh mộc nào, thế mà, chúng vô cùng bền bỉ. Đối mặt với những trận gió cuồng bạo từ không gian hỗn loạn, những chiến thuyền ấy chẳng mảy may chịu bất cứ tổn hại nào.

Và trên mỗi chiến thuyền, có đến hàng trăm vạn sinh linh khác biệt, đến từ vô số chủng tộc với hình dáng, thần thái cũng khác nhau. Tuy nhiên, những sinh linh này đều rất mạnh. Thực lực yếu nhất trong số đó cũng đạt tới Tam phẩm tầng sáu, tầng bảy trở lên. Sinh linh có thực lực tương đương với Tứ phẩm tu sĩ có đến hai mươi, ba mươi vạn, trong khi Ngũ phẩm tu sĩ có đến hàng ngàn.

Mà đây, mới chỉ là một chiếc chiến thuyền. Hàng trăm chiếc chiến thuyền như thế và vẫn còn nhiều nữa liên tục tuôn ra từ hư không, tựa như một dòng lũ bất tận.

Tuy nhiên, đó còn chưa phải là lực lượng mạnh mẽ nhất tại đây. Dẫn đầu nhóm chiến thuyền, tọa trấn ở vị trí tiên phong của nhánh lực lượng này là hai mươi bốn luồng khí tức khổng lồ, khủng bố đến cực hạn.

Chủ nhân của hai mươi bốn kẻ này đến từ mười mấy chủng tộc khác nhau. Có kẻ hình người, thân thể cao hơn nửa trư��ng, vóc người thon dài, gương mặt tuấn tú tiêu sái, tay cầm một cây cổ cầm. Lại có kẻ thân thể khổng lồ, chiều cao đạt tới trăm vạn trượng, khắp toàn thân là những khối cơ bắp cuồn cuộn, khủng bố như các dãy núi; đầu hắn mọc sừng, mắt trợn trừng, râu tóc rối bù, tay cầm một thanh rìu chiến khổng l��. Lại có kẻ sở hữu vóc dáng con người, chiều cao hơn một trượng, sau lưng mọc ra ba đôi cánh, ánh mắt nghiêm túc, khí chất trang nghiêm, thần thánh không gì sánh bằng. Lại có kẻ thân người đầu thú, dáng vẻ hung dữ, trên người còn vương lại lông tóc rậm rạp của loài thú chưa tan, ánh mắt sắc bén lăng lệ như của một con mãnh thú...

Và còn nhiều, rất nhiều các chủng tộc hùng mạnh, thân thể kỳ dị, hình dáng khác lạ nữa.

Tuy nhiên, tất cả bọn họ đều có một đặc điểm chung.

Mạnh mẽ, đó chính là điểm chung của họ. Mỗi kẻ trong số họ đều vô cùng mạnh mẽ, khí tức mãnh liệt cứ như hàng ngàn vầng mặt trời chói lọi bị cưỡng ép nhét vào cùng một chỗ, soi rọi không gian tối tăm. Chỉ bằng sự hiện diện của bản thân, mỗi kẻ trong số này đã khiến khu vực không gian bán kính hàng tỷ dặm run rẩy, sụp đổ trước áp lực mà nó không thể thừa nhận.

Tốc độ của hai mươi bốn kẻ tiên phong cùng hàng ngàn chiến thuyền khổng lồ vừa xuất hiện là cực kỳ nhanh. Chưa đến nửa khắc đồng hồ, họ đã liên tục xé rách tầng tầng không gian, đi tới trước mặt nhóm người Trần Nguyên... rồi cứ thế đi xuyên qua ba người họ, hoàn toàn không để ý đến sự tồn tại của ba người.

"Đây là ảo cảnh được trình chiếu lại." Thiên Lan bình tĩnh nói.

Trần Nguyên khẽ gật đầu. Hắn từ lâu đã nhận ra sự tồn tại bất thường của những sinh linh này. Khí tức của họ rất mạnh, hình ảnh cũng rất sống động, tuy nhiên, luôn có một chi tiết nào đó không chân thực với mỗi sự tồn tại này.

Lúc này, Trần Nguyên có thể chắc chắn, họ không phải là những tồn tại thực sự. Ít nhất là vào thời điểm hiện tại.

Lữ Như Yên vẫn còn chút rung động trước hình ảnh hùng vĩ trước mắt. Hai mươi bốn kẻ tiên phong dàn thành hàng, kéo dài hơn hai mươi tỷ dặm, cùng tiến lên, mở đường cho đoàn chiến thuyền đang dần bày ra trận hình phía sau. Mỗi một bước chân, mỗi một cử động của từng kẻ trong số đó đều làm không gian vặn vẹo như thể sắp tan vỡ.

"Những sinh linh này thật mạnh." Lữ Như Yên khẽ nói: "Thực lực của họ hẳn đã đạt tới tầng cấp Lục phẩm Chân quân."

Trần Nguyên đồng tình: "Cả hai mươi bốn kẻ này, thực lực đều đã đạt đến hàng Lục phẩm Chân quân."

Chính xác mà nói, họ hẳn đều là Lục phẩm Chân quân sơ kỳ. Tất nhiên, so với những Chân quân tân tấn như Băng Ngọc Chân quân, những kẻ này phải mạnh hơn rất nhiều.

Tại Thái Linh học viện, nhóm người từng gặp không ít Lục phẩm Chân quân. Thế nhưng, họ chỉ có duy nhất một lần được cảm nhận uy áp đến từ một vị Lục phẩm Chân quân chân chính. Đó là khi sứ giả của Huyền Minh tộc đến chào hỏi. Lúc đó, đối phương chỉ là đánh tiếng chào hỏi với người của học viện, tiết lộ ra chỉ một tia khí tức, không phải là toàn bộ thực lực chân chính.

Chỉ đến lúc này, họ mới tận mắt chứng kiến Lục phẩm Chân quân bộc phát toàn bộ khí tức. Hơn nữa, từ dáng vẻ, không khó để nhận ra, những người này đang cực kỳ nghiêm túc, chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc chiến khổng lồ.

So với Trần Nguyên đã sớm quen thuộc với sức mạnh càng lớn hơn và Thiên Lan thần bí, Lữ Như Yên chấn động hơn nhiều. Đây là lần đầu tiên nàng biết, Lục phẩm Chân quân lại mạnh mẽ khủng khiếp đến như vậy.

Nhưng sự rung động của nàng vẫn chưa dừng lại ở đó...

Nội dung được chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free