Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Chân Võ Đại Lục - Chương 33: Nơi này là Hậu Cung sao ?

Nhìn bề ngoài, nơi này không hề có bất cứ thứ gì quá nguy hiểm. Ít nhất đối với Từ Trúc là như vậy.

Nãy giờ, nàng và Hoàng Hậu cũng đã đi thăm hỏi được năm vị Quý Nhân. Ai nấy đều xinh đẹp, dịu dàng, thành thục, ngoài việc lúc nào cũng mặc đồ trắng và nhìn Hoàng Hậu bằng ánh mắt e sợ thì không còn gì đáng kể.

Tuy vậy, đích đến kế tiếp của Từ Trúc là Yên Chi cung của Dương Quý Phi. Vừa bước vào cửa, nàng đã thấy Chiêu Mặc Sơn thầm vận Linh Khí bao quanh cả hắn lẫn nàng.

Từ Trúc liền biết điều, lẳng lặng đi vào chính giữa đội hình.

Khác với những tẩm cung khác, nơi đây không hề có một bóng người nào. Cây cỏ xung quanh cũng không có bất kỳ ai tới chăm sóc, khiến chúng mọc um tùm. Lá cây đầy sân, khiến dù đi rất nhẹ vẫn nghe tiếng xào xạc.

Vị Dương Quý Phi này từng sinh cho Hoàng Thượng một nữ một nam, cơ mà cả hai đều bị Thái Tử giết chết vào ngày sinh nhật lúc hắn 10 tuổi. Thật ra, tất cả những Quý Phi và Quý Nhân từng sinh con cho Hoàng Thượng đều bị Thái Tử giết sạch. Trong huyết mạch hoàng thất, chỉ còn mỗi Thái Tử và tiểu công chúa Diên Bình.

Riêng Dương Quý Phi này còn sống là vì Hoàng Thượng nể tình cũ, nghiêm cấm Thái Tử ra tay với nàng.

Sau khi đứng trước cửa điện, Chiêu Mặc Sơn liền cao giọng thông báo:

“Hoàng Hậu nương nương và Thái Tử Phi giá đáo!”

Và đúng như Từ Trúc dự đoán, không hề có ai bước ra cả.

Hoàng Hậu liền trầm ngâm một lúc rồi nói:

“Xem ra D��ơng Quý Phi không muốn đón tiếp chúng ta.”

Tuy nhiên lúc đoàn người vừa mới chuẩn bị rời đi…

Vút! Vút!

Hai mũi tên rít gió, lao thẳng đến tim Từ Trúc.

“Hắc Sa Màn Chướng”

Chiêu Mặc Sơn liền đứng che trước mặt Từ Trúc, sử dụng Linh Kỹ gọi ra một tường cát đen dày cộm. Tuy nhiên, hai mũi tên lại mang theo rung động kỳ lạ, chậm rãi xuyên qua lớp cát đen.

Chiêu Mặc Sơn liền tụ lực, gọi thêm một lớp cát đen nữa mới hoàn toàn chặn đứng được hai mũi tên.

Sau khi thấy không còn nguy hiểm gì nữa, Từ Trúc mới nhẹ nhìn về phía Hoàng Hậu.

Hoàng Hậu liền khẽ gật đầu.

“Đó là Dương Quý Phi, nàng là công chúa của một bộ tộc ở Tây Lương. Khí Linh của nàng là Xuyên Tâm Tiễn. Nàng đồng thời cũng là một vị Vương cấp cường giả.”

Nói rồi, Hoàng Hậu hơi nhìn hoàn cảnh xung quanh, rồi nói với nô tỳ ở kế bên.

“Tiếp theo, ngươi hãy gọi người đến dọn dẹp nơi này. Đây còn ra dáng nơi ở của một vị Quý Phi sao?”

Ả nô tỳ liền hoảng sợ đáp:

“Nhưng… nhưng… đã có rất nhiều người…”

Hoàng Hậu liền hừ lạnh:

“Không cần biện hộ! Ta muốn nơi này phải được dọn dẹp sạch sẽ ngay trong ngày hôm nay.”

Dù lo sợ nhưng ả nô tỳ vẫn đáp:

“Nô tỳ tuân mệnh.”

Sau đó, Hoàng Hậu mỉm cười hiền từ nhìn Từ Trúc:

“Làm ngươi hoảng sợ rồi đấy. Chuyện này ta sẽ nói với Hoàng Thượng, ngài sẽ đòi lại công bằng cho ngươi. Tuy nhiên, bây giờ đến ta cũng không thể đụng tới nàng.”

Rồi nàng lấy từ trong tay áo một cái vòng ngọc màu đỏ đưa cho Từ Trúc.

“Cái vòng này có phong ấn pháp thuật, nó sẽ giúp ngươi đỡ được hai kích toàn lực từ những kẻ ở Vương giả cảnh giới trở xuống.”

Hoàng Hậu lại đánh giá Từ Trúc từ trên xuống dưới một hồi rồi mới nói:

“Mau mang Vạn Phụng Trâm lên. Cây trâm này tượng trưng cho ngươi chính là chính thê của Hoàng Trữ Đại Lý quốc. Sau này, khi ngươi đi lại ở bên ngoài, chỉ cần người có mắt nhìn, cho dù là Hoàng cấp cường giả cũng phải nể ngươi ba phần.”

Từ Trúc liền nhu thuận lấy ra Vạn Phụng Trâm định đeo lên. Tuy nhiên, lại bị Hoàng Hậu cầm lấy rồi đưa lên tóc nàng cài vào, ngoài ra còn thoáng chỉnh lại đầu tóc cho Từ Trúc, khiến nàng cảm thấy hơi được sủng ái quá mức.

Mặc dù cây trâm này rất xinh đẹp nhưng nàng không nguyện ý đeo một chút nào. Thậm chí, nàng còn suy đoán lần trước Thái Tử có thể mau chóng tìm ra nàng ở Lục Phiến Môn rất có thể là do cây trâm này.

Đến khi Hoàng Hậu đánh giá Từ Trúc đã hoàn hảo không thể hoàn hảo hơn, hai người mới tiếp tục khởi hành tham quan Hậu Cung.

Điểm đến kế tiếp là Bách Hoa Cung của Hàn Quý Phi.

Tuy nhiên, điều làm Từ Trúc bất ngờ là nơi đây lại rất nhộn nhịp. Phải nói là cực kỳ nhộn nhịp!

Trong suy nghĩ của nàng thì Hậu Cung vốn cực kỳ vắng vẻ, chỉ có hoàng thân quốc thích được ra vào. Tuy nhiên, nàng đã lầm.

Người ra vào nơi này tấp nập như trẩy hội: thái giám, tỳ nữ, binh lính, các mệnh quan triều đình đều có cả.

Tiếng nói chuyện ồn ào huyên náo có thể nghe thấy từ rất xa, thỉnh thoảng còn nghe tiếng hò reo “Tài” hoặc “Xỉu” kèm theo những tràng cười rộn rã.

Từ Trúc liền nghi hoặc mà hỏi:

“Nơi này… là?”

Hoàng Hậu vẫn điềm nhiên như thường:

“Đây là Bách Hoa Cung. Có lẽ ngươi chưa biết nàng là một trong hai người con gái bảo bối của Tuyết Qua, Hội Trưởng của Tuyệt Địa thương hội.”

Từ Trúc liền chậc lưỡi nghĩ thầm:

“Xem ra vị Hàn Quý Phi này rất có cá tính thật.”

Đoàn người của Hoàng Hậu chậm rãi tiến đến cổng Bách Hoa Cung. Đám người vốn đang cười nói vui vẻ, thấy đoàn người của Hoàng Hậu liền nhao nhao dạt qua hai bên chừa một lối đi, rồi đồng loạt quỳ xuống.

Chiêu Mặc Sơn liền bước tới cất cao cái giọng the thé:

“Hoàng Hậu nương nương và Thái Tử Phi giá đáo!”

Đám người trong Bách Hoa Cung liền đồng thanh đáp:

“Cung nghênh Hoàng Hậu nương nương và Thái Tử Phi.”

Hoàng Hậu liền nhàn nhạt nói:

“Tất cả hãy bình thân. Mau gọi Hàn Quý Phi ra đây cho ta. Vì sao thấy bổn cung tới mà còn không mau ra diện kiến?”

Đám nô tỳ nghe vậy liền nhanh chóng chạy vào trong Bách Hoa Cung mà báo cáo.

Một lát sau, một người phụ nữ xinh đẹp nhưng lại ngồi xe lăn được đám nô tỳ hỗ trợ đẩy ra trước mặt Hoàng Hậu.

Hàn Phi rất xinh đẹp, nàng cũng rất giản dị. Nàng khoác lên người một bộ thanh bào mộc mạc, không trâm cài, không son phấn. Tuy vậy, cả người nàng toát lên một khí chất hoạt bát khó tả.

Tuy nhiên, nơi khóe mắt nàng lại có nét đượm buồn, thêm đôi chân bị tật nguyền. Khiến tổng thể lại có chút gì đó không hài hòa.

Sau khi được đẩy tới trước mặt Hoàng Hậu, Hàn Phi liền cúi đầu hành lễ:

“Thần thiếp Hàn Mục Nhiên, cung nghênh Hoàng Hậu nương nương ngự giá tới Bách Hoa Cung. Thứ lỗi cho thần thiếp, hai chân có tật nên không cách nào nhanh chóng đón tiếp được.”

Hoàng Hậu vẫn lạnh nhạt nói:

“Hàn muội, ta và ngươi dù sao cũng từng thân như thủ túc. Nên dù ngươi biến Bách Hoa Cung thành ra bộ dạng này thì ta cũng lười quản, miễn Hoàng Thượng không giáng tội là được. Nhưng ngươi đừng vì vậy mà lấn tới. Quốc có quốc pháp, gia có gia quy, bổn cung là chủ Hậu Cung, không thể cứ mắt nhắm mắt mở cho ngươi làm càn.”

Hàn Quý Phi liền nhếch miệng cười:

“Làm càn?! Thần thiếp nào có làm càn bao giờ? Dù là có cũng sao bằng tỷ đứng trước mặt Hoàng Thượng trực tiếp đánh gãy hai chân của tỷ muội kết nghĩa? Ngay cả Bách Hoa Cung này chẳng phải cũng bị Hoàng Hậu đem đi đánh cược hay sao? Chẳng qua cha ta ở trên Đại Lục có chút phân lượng, nếu không thì ta đã chết rục xương ở Lãnh Cung từ lâu.”

Hoàng Hậu vẫn bình tĩnh chậm rãi nói:

“Ta biết muội hận ta, nhưng nơi này là Hoàng Cung. Nó không còn là Tử Trúc Hiên năm xưa mà hai tỷ muội chúng ta ở. Xin đừng trách ta độc ác, mà hãy trách muội quá mềm lòng. Ân tình khi xưa ta luôn giữ trong lòng. Phải chi… chúng ta không thờ chung một chồng thì đã không đến bước đường này.”

Hàn Quý Phi liền trầm ngâm một hồi, không nói gì. Không gian lại rơi vào một khoảng yên tĩnh.

Tuy nhiên, Hàn Quý Phi lại nhìn sang Từ Trúc mà đánh giá:

“Tiểu la lỵ khả ái như thế này mà phải gả cho tên ác ma đó sao?”

Hoàng Hậu liền nhíu mày trách khẽ:

“Hàn Phi, xin muội cẩn trọng lời nói. Muội là phi tần Đại Lý quốc chứ không còn là thiên kim Tuyệt Địa thương hội.”

Hàn Phi liền hít sâu một hơi, bất đắc dĩ nặn ra một nụ cười nơi khóe miệng:

“Muội xin lỗi tỷ. Gi�� như năm đó muội nghe lời tỷ thì hai ta đã không tương tàn. Thắng làm vua thua làm giặc, muội tâm phục khẩu phục. Nhưng nhìn nha đầu này lại phảng phất thấy bản thân khi xưa. Nên muội thật sự không nỡ nhìn thảm cảnh năm đó lại tái hiện.”

Hoàng Hậu liền cười nhẹ, không khí liền trở nên hòa hoãn hơn.

“Ta biết đời này muội sẽ không tha thứ cho ta. Đối với ta, tình tỷ muội của chúng ta, ta luôn trân trọng. Còn về Từ Trúc thì muội không cần phải lo, trong tương lai nó còn xuất sắc hơn tỷ muội chúng ta trăm vạn lần.”

Hàn Quý Phi liền vuốt vuốt cái cằm nhỏ, nghiêm túc đánh giá lại Từ Trúc một lần nữa:

“Nhờ tỷ muội mới để ý, nha đầu này thân thể lẫn khí chất đều hoàn mỹ. Có điều, không biết nàng muốn sinh sớm hay muộn. Nàng bây giờ còn quá trẻ, nếu đậu thai thì cần tẩm bổ nhiều lắm…”

Sau đó là một màn tỷ muội tình thâm giữa Hoàng Hậu và Hàn Quý Phi. Hai người nói chuyện đến thiên hôn địa ám, nói từ ngoài sân vào trong tẩm cung, nói từ phòng khách đến phòng ngủ. Từ Trúc lặng lẽ đi kế bên mà chỉ biết chậc lư��i tiếc nuối: Giá như bây giờ có một cái điện thoại cài mấy cái ứng dụng trò chuyện, chắc hai tỷ muội này nói tới khi trời sập tận thế cũng không hay biết.

Mãi tới khi Từ Trúc lưng đã đau nhức muốn kiếm chỗ nào kín đáo mà nằm ngủ thì hai người mới nói chuyện xong. Ngược lại với dáng vẻ tiều tụy của Từ Trúc, hai người như trẻ ra vài tuổi, sắc mặt cũng tươi tắn hơn, bao nhiêu phiền muộn trong lòng cũng đã được trút ra hết.

Trước khi đi Hàn Quý Phi lại lấy từ túi thơm ra một miếng ngọc khắc hình con hạc ngậm một nhánh hoa Lan Y.

Từ Trúc thấy vậy liền thầm cảm thán trong lòng:

“Ôi trời, lại là Cầu Tự Phù!”

Hàn Quý Phi sau đó liền cười nói:

“Đây là một miếng Cầu Tự Phù. Nó và miếng của ngươi được Hoàng Hậu tặng có cùng nguồn gốc. Nay chúng ta đã già cũng không cần đến nó, chi bằng tặng cho ngươi. Khi ngươi cùng Thái Tử giao hoan, chỉ cần lấy hai miếng lót dưới gối thì công hiệu không chỉ tăng gấp đôi đâu.”

Trong lòng Từ Trúc liền nổi lên muôn vàn cảm thán:

“Chắc chắn không đời nào ta muốn có con với tên Thái Tử hâm đó!”

Tuy vậy, ngoài mặt nàng vẫn cười mỉm chi, nhu thuận nhận lấy miếng Cầu Tự Phù kia.

“Thần thiếp cảm ơn Hàn Quý Phi và Mẫu Hậu ban tặng. Thần thiếp sẽ không làm hai người thất vọng.”

Hàn Quý Phi và Hoàng Hậu nghe vậy liền cười hiền từ gật đầu.

Hàn Quý Phi lại hướng sang Hoàng Hậu h���i:

“Kế tiếp hai người đi tới Từ Ninh cung sao?”

Hoàng Hậu liền đáp:

“Ừm, không biết muội có việc gì cần không?”

Hàn Quý phi liền trầm ngâm, nhưng rồi cũng nói:

“Rất lâu rồi muội chưa tới thỉnh an Mộng tỷ tỷ. Nhớ năm đó khi hai ta vào cung, Mộng tỷ tỷ đã lo lắng và che chở cho chúng ta, mà giờ đây…”

Hoàng Hậu nghe vậy cũng không nhịn được mà thở dài.

“Ta sẽ thay muội thỉnh an tỷ ấy. Chuyện xưa cũ đã qua, muội không cần tự trách. Tranh đoạt ân sủng ở Hậu Cung có bao giờ yên bình…”

Hoàng Hậu liền hướng Từ Trúc bên cạnh nhẹ giọng nói:

“Đi thôi, trước khi trời tối chúng ta tranh thủ đi tới Từ Ninh cung.”

Từ Trúc liền nhu thuận đi theo đoàn người. Dù nàng không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng qua đối thoại của hai người, cùng với hơn trăm tập Diên Hy Công Lược, Chân Hoàn Truyện và một loạt phim cung đấu khác ở kiếp trước, nàng cũng đã não bộ được phần nào.

Nhìn bóng dáng đìu hiu yếu ớt của Hàn Quý Phi khiến nàng không khỏi cảm khái.

“Ai nói Mẫu Đơn không biết buồn? Ai nói lòng người chỉ ấm lạnh? Chỉ là ngày đó đêm không tối. Chỉ là ngày đó ngươi cô đơn. Ai nói trời cao không có mắt? Ai nói biển sâu bao giờ yên? Chỉ là ngày đó mây giăng kín. Chỉ là ngày đó lòng không vui.”

Từ Trúc theo đoàn người đi tới Từ Ninh cung. Nơi này khá yên tĩnh. Có điều, thứ khác người lại là trong sân đầy tượng Phật. Từ sâu trong tẩm cung lại vang lên từng tiếng tụng kinh đều đều.

Từ Trúc: “Trời đất quỷ thần ơi! Nơi này cuối cùng vẫn còn là Hậu Cung sao?”

Nội dung văn bản này được biên tập và xuất bản dưới bản quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free