Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Chân Võ Đại Lục - Chương 6: Sát Thủ

Sau khi ngủ dậy và vệ sinh cá nhân, Từ Trúc liền hí hửng định chạy một mạch đến nhà ăn của Quốc Tử Giám để ăn sáng.

Tuy nhiên, ý định của nàng chưa kịp thành hiện thực. Ngay khi Từ Trúc vừa mở cửa phòng với tâm trạng bay bổng, đầu óc còn đang mơ màng về món cháo quẩy và sữa đậu nành – thực đơn bữa sáng mà nàng đã kì công gặng hỏi đầu bếp mới hay – thì nàng đã thấy Triệu Phi Yến cả người đầm đìa máu, nằm thoi thóp trước ngưỡng cửa.

Tim Từ Trúc như ngừng đập trong năm giây.

“Móa nó chứ, Yến tỷ à, lần này tỷ chơi hơi quá rồi đấy…”

Nàng không vội vàng kéo Triệu Phi Yến vào phòng mà khẽ thò đầu ra ngoài cửa ngó nghiêng xung quanh. Mặc dù học ở Quốc Tử Giám bắt buộc phải ở nội trú, nhưng khu vực quanh phòng Từ Trúc lại không có ai. Có lẽ vì vậy mà đến tận bây giờ Triệu Phi Yến mới được nàng phát hiện.

Từ Trúc nhìn thật kỹ, chắc chắn không có kẻ thù nào của Triệu Phi Yến đuổi tới, nàng mới kéo tỷ ấy vào phòng và đặt lên giường. Máu trên người Triệu Phi Yến đã đông đặc, dính chặt vào quần áo. Cũng không biết bằng cách nào mà một nữ hài sáu tuổi lại có thể sống sót đến giờ sau khi bị thương nặng đến như vậy.

Lúc này, mồ hôi lạnh túa ra lấm tấm trên khuôn mặt trắng mịn của Từ Trúc. Dù nàng đã sống qua hai kiếp người, nhưng ở kiếp trước nàng cũng chỉ là một nữ sinh bình thường, chỉ biết ăn rồi ngủ, làm gì đã từng chứng kiến cảnh tượng thế này.

Triệu Phi Yến bất chợt khẽ rên, giọng yếu ớt đến mức không rõ tiếng vì quá kiệt sức. Từ Trúc phải áp sát tai mới nghe rõ từng lời thều thào của tỷ ấy: “Trong Quốc Tử Giám có… sát thủ, mau đi báo… các lão sư… Huyết Ngọc Thương mất rồi... mau lấy lại.... cho ta...” Chưa kịp nói hết câu, hơi thở của nàng đã yếu dần, rồi tắt hẳn. Cơ thể nàng cũng dần dần mất đi hơi ấm.

Từ Trúc có chút choáng váng. Lần đầu tiên, nàng nhận ra thế giới mình xuyên qua không phải là cõi tiên thần muôn màu như nàng vẫn tưởng tượng, mà là một nơi sinh mạng con người thật nhỏ bé, mong manh. Cứ thế, nàng bất lực nhìn người bạn mới quen trút hơi thở cuối cùng. Nàng chỉ biết nắm chặt tay "Yến tỷ" với nội tâm trống rỗng.

Nàng không ngẩn người quá lâu, bởi nàng biết mình cần báo ngay việc này cho các lão sư. Sau khi đóng cửa phòng cẩn thận, nàng cắn chặt răng chạy một mạch đến văn phòng các lão sư.

****

Lúc này, văn phòng của các lão sư Quốc Tử Giám đang rộn ràng.

“Vân Lạc lão sư, huynh thật có phúc, được dạy lớp chữ Thiên, sau này tiền đồ v�� lượng a~!”

“Lâm huynh quá khen rồi, ta chỉ may mắn được viện trưởng đề cử thôi, không cần tâng bốc ta như vậy.” Mã Vân Lạc – lão sư của Từ Trúc và Triệu Phi Yến – nói với đồng nghiệp, trên môi vẫn nở nụ cười nhẹ như gió xuân khiến các nữ lão sư phải ngoái nhìn vài lần.

“Mã huynh, ta nghe nói lớp huynh có Triệu Phi Yến, con gái của Long Uy đại tướng quân đúng không? Ta còn nghe nói nàng lúc nào cũng mang theo một thanh trường thương, đích thực là một thanh Chân Hồn Khí do mẫu thân nàng để lại.”

“Ừm, đúng là có chuyện đó thật. Đứa bé này tuổi còn nhỏ mà gánh nặng trên vai lại quá lớn.” Hắn thở dài một tiếng.

“Triệu gia cũng thật có đảm lượng, dám để một nữ nhi nhỏ tuổi như vậy cầm trong tay Chân Hồn Khí, lại còn dám thả ở bên ngoài. Không sợ bị cướp sao?”

“Lâm huynh không nên nói vậy. Triệu gia tin tưởng các lão sư Quốc Tử Giám chúng ta nên mới dám giao con gái bảo bối cho chúng ta chỉ dạy. Chúng ta thân là lão sư, phải dạy bảo nàng thật tốt. Dù sao, tương lai của nàng chính là gánh vác Đại Lý quốc ta. Chẳng qua, nhìn nàng ấy còn nhỏ tuổi mà đã phải cố gắng trưởng thành, mất đi cái vô lo vô nghĩ mà ở tuổi nàng nên có, thật khiến người khác đau lòng.”

“Mã huynh nói phải. Ta sẽ sắp xếp thêm vài nhân sự để âm thầm bảo vệ nàng. Nghe nói nàng cũng không hề thích an phận, vừa nhập học đã đánh cho mấy học sinh bị thương, phải nhờ các lão sư đứng ra hòa giải sự việc mới êm xuôi. Nếu chẳng may nàng có mệnh hệ gì, Quốc Tử Giám chúng ta chắc chắn sẽ hứng chịu cơn thịnh nộ ngập trời của Triệu gia, thậm chí là sự trách phạt từ đương kim Thánh thượng.”

“Đúng vậy, Lâm huynh nên như vậy.”

Bỗng một bóng hình nhỏ nhắn xông thẳng vào phòng. Các lão sư vẫn còn đang mơ hồ, thì Mã Vân Lạc chỉ nhìn thoáng qua đã nhận ra đó chính là Từ Trúc, học sinh lớp mình.

Dù lớp chữ Thiên có gần trăm học sinh, nhưng hắn ghi nhớ rõ tên, ngoại hình và thân thế của từng người.

Hắn biết Từ Trúc vốn có gia cảnh bình thường. Cha nàng là Đô Úy Cẩm Y Vệ. Cẩm Y Vệ ở Đại Việt Quốc tuy có địa vị rất lớn, nhưng đã là Cẩm Y Vệ thì phải “lục thân b���t nhận”, toàn tâm toàn ý phục vụ Hoàng Đế. Vì vậy, dù cha nàng là Đô Úy, Từ Trúc vẫn không có tư cách theo học tại Quốc Tử Giám.

Chẳng qua, cha nàng lại vì cứu Thái Tử mà hy sinh, nên cả nhà nàng được phong tước vị. Nàng cũng theo đó mà được lên làm quận chúa, còn được Thái Tử đặc biệt quan tâm. Thậm chí, Thái Tử còn cho thân tín là Nội Vụ Đại Tổng Quản đến nhờ hắn cho nàng nghỉ học ngày hôm nay để nàng chuẩn bị nhận phong tước vị.

Nên biết, Đại Tổng Quản là một trong những nhân vật cấp cao nhất của Đại Lý quốc. Bình thường hắn còn không có tư cách gặp gỡ, vậy mà hôm nay lại được đích thân vị Tổng Quản này gặp mặt nói chuyện, khiến hắn không khỏi có chút thụ sủng nhược kinh.

Mã Vân Lạc nhìn Từ Trúc thấy hốc mắt nàng đỏ hoe, khóe mắt ngấn lệ như sắp khóc. Thêm vào đó, nàng trời sinh đã khả ái, khiến người ta nhìn nàng khóc mà tim quặn thắt một trận.

“Sao vậy Từ Trúc, có ai ức hiếp con à?” Mã Vân Lạc nhẹ giọng hỏi.

Thấy được lão sư, Từ Trúc liền như đã đến bên bờ vực sụp đổ. Nàng òa khóc thật thương tâm, như muốn khóc cho cạn hết những uất ức, tủi thân từ khi nàng xuyên qua thế giới này đến giờ.

Mã Vân Lạc lúc này không khỏi phiền muộn, trong lòng thầm nguyền rủa không biết kẻ mù mắt nào dám động đến tiểu cô nương được đương kim Thái Tử quyền lực ngập trời kia xem như em gái nuôi.

Dù bất đắc dĩ, hắn vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười hiền từ:

“Ngoan nào, đừng khóc nữa. Có lão sư ở đây, không ai dám ức hiếp con đâu.”

Từ Trúc nghe vậy càng khóc lớn hơn. Mã Vân Lạc lúc này cũng đành bó tay. Hắn chỉ biết ngồi đó, nhẹ nhàng vỗ đầu Từ Trúc an ủi cho đến khi nàng bình tĩnh lại. Nhưng hắn không hề hay biết, hành động này đã lọt vào mắt của người do Đại Tổng Quản cài cắm trong Quốc Tử Giám, và sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tiền đồ sau này của hắn.

Một lúc sau, Từ Trúc cũng dần bình tĩnh lại, nàng nhìn Mã Vân Lạc và chậm rãi nói:

“Có sát thủ trong Quốc Tử Giám.”

“Phì~!” Nghe nàng nói có sát thủ, Mã Vân Lạc suýt bật cười thành tiếng nhưng kịp thời kìm lại. Hắn ôn tồn an ủi Từ Trúc:

“T��� Trúc, con đừng lo lắng. Có lẽ con gặp ác mộng thôi. Con nên biết đây là Quốc Tử Giám, bốn phía được canh phòng nghiêm ngặt, lại có trận pháp luôn được mở ra giám sát mọi động tĩnh. Không thể nào có sát thủ lọt vào mà chúng ta không hay biết được.”

Trong lòng hắn thầm thở phào nhẹ nhõm, hóa ra nàng chỉ vì quá sợ hãi mà thôi, chứ không có kẻ mù mắt nào dám động đến Từ Trúc. Nhớ đến tác phong động một chút là chặt đầu cả nhà của Thái Tử, hắn thực sự sợ bị liên lụy.

Mã Vân Lạc chưa kịp yên lòng được bao lâu, Từ Trúc đã nghẹn ngào nói:

“Phi Yến… Phi Yến tỷ tỷ bị sát thủ… giết mất rồi.”

“CÁI GÌ???”

Lần này, không chỉ Mã Vân Lạc và tất cả các lão sư trong phòng, mà ngay cả tai mắt của Đại Tổng Quản đang ngấm ngầm theo dõi tình hình cũng phải biến sắc vì tin tức này.

Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, tất cả quyền đều được bảo lưu.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free