Chào mừng tới với đấu trường sinh tồn khắc nghiệt nhất. - Chương 3: Chapter 3: -Hồi kết của thử thách?
Không biết đã qua bao lâu kể từ trận chiến với Feddi. Silver uể oải chống dậy bước đi, anh kéo lê đôi chân nặng trĩu. Giữ thân mình bằng thanh kiếm gần đó. Anh mơ màng quan sát cố tìm lối thoát khỏi hầm ngục này.
Vết thương trên mạng sườn lại dở chứng. Chúng nứt toác và trào máu. Anh đau đớn khụy xuống khi mới lết được vài bước. Toàn thân nhức nhối khủng khiếp, cảm giác đau buốt thấu tới óc.
Không sao, vết thương đâu có cắt trúng mạch. Sẽ ổn thôi, trước hết mình phải cầm máu đã.
Silver hổn hển ngồi ép xuống gò đất dưới. Nhìn kỹ thanh kiếm bóng loáng trên tay. Anh chợt hiểu ra điều gì đó.
Cầm máu phải không, chẳng biết biết cách này có hiệu quả không nữa. Dù sao thì mình cũng phải thử.
Tay nắm chặt lấy thanh kiếm, Silver khuếch tán năng lượng tới chúng. Luồng điện toả ra lập loè khiến nó nóng dần và hoá đỏ. Nhân lúc còn nóng, anh thuận tay bấm chặt miệng vết thương rồi tay còn lại dí chặt thanh kiếm hun nóng vào đó. Cảm giác bỏng rát chạy qua như cào cấu từ thớ thịt. Môi mím chặt, anh gồng mình chịu đựng. Từng giọt mồ hôi trên má túa ra nhỏ giọt giọt xuống nền.
Khó chịu thật, ngứa ngáy quá. Cũng may trước khi ngất đi mình đã kịp dùng tay bịt vết thương. Bằng không, bây giờ đã chết vì mất máu rồi. Phải nhanh chóng mở kỹ năng "đông máu siêu cấp" ở level hai thôi.
Silver co chân đứng dậy. Anh nhìn kỹ một lượt khắp hầm ngục. Ngoài hồ nước kia thì ở đây còn một lối nhỏ. Bản đồ hệ thống cũng được anh mở ra. Chúng liên tục đánh dấu chĩa mũi tên dẫn đường về con ngách nhỏ. Chẳng mảy may suy nghĩ. Anh lách người vào đó chạy lướt đi.
"Hẳn là khu này rồi, lối thoát nằm ở tầng trên cùng."
Silver lúi húi mải nhìn bản đồ. Ánh sáng phía trước rọi xuống thắp sáng bậc thang. Anh rạng rỡ ngắm nhìn ánh mặt trời. Niềm vui chiến thắng nhen nhóm trong cậu.
"Hả?"
Anh chậm rãi bước đi trên hành lang dài. Dù cố chạy đến mấy Silver vẫn không tới được cánh cửa. Thời gian lúc này cảm giác như dài vô tận. Anh đi mãi, đi mãi. Dùng bước chậm hay huỳnh huỵch lao đi cánh cửa vẫn tuyện nhiên xa vời.
Kỳ lạ, sao những bậc thang mãi không có điểm dừng. Cánh cửa kia là sao. Có khi nào...
Silver chột dạ nhận ra điều gì đó. Từ lúc anh bước vào hầm ngục đến tận bây giờ. Nghiễm nhiên không có nổi một mống quái vật nào cả.
Cậu lặp tức cắm thanh kiếm xuống rồi đưa tay túm chặt lấy xung quanh. Khoảng không trước mặt vỡ nát dưới lực nén dữ dội. Thoát khỏi ảo mộng, đến khi đinhk hình lại mọi thứ. Silver giật bắn mình khi nhận ra thứ đằng trước.
Đó là Grumble, một con Grumble chúa. Loại này chỉ có ở hầm ngục cấp cao thôi mà. Chết tiệt, là nó dùng ảo thuật dẫn dụ mình đây mà. Tiêu rồi!
Ảo mộng về lối thoát đã không còn. Giờ đây đối mặt với Silver chỉ là hành lang dài, tối đen, tĩnh mịch. Grumble chúa nhìn anh chằm chằm, mục tiêu của chúng cũng rõ. Grumble như một cục thịt kỳ dị hỗn độn với vô số xúc tu to nhỏ. Miệng giương rộng cùng với nanh gãy khúc tựa chông nhọn. Cạnh nó là hàng tá xác ma vật. Số đó còn những con nằm thoi thóp. Máu tanh nồng trộn lẫn mùi hôi thối của xác chết xộc thẳng mũi anh.
Trong thoáng chốc, cậu sợ hãi sững lại khi nhìn con quái trước mắt. Chân tay anh tê cứng trông chẳng giống bình thường. Định thần lại thì chiếc xúc tu đó lao thoăn thoắt tới.
Grumble rất nhạy với môi trường xung quanh. Mình có chạy bây giờ cũng vô ích. Cửa thoát hầm ngục chỉ mở ra khi mình đã hoàn thành hầm ngục. Nếu không diệt được hết quái trong đây cũng chẳng thể thoát ra. Phải cố giết nó nhanh gọn thôi.
Thanh kiếm trên tay anh đổi sắc. Silver toan lao tới chém nhưng vết thương trên sườn nhói đau khiến cậu hụt mất nhịp. Xúc tu Grumble vặn xoắn lại như những con trăn lớn, vươn tới tóm lấy chân anh. Silver bị nhấc bổng lên. Cậu cố gắng thoát khỏi trong khi bị kéo về chỗ chúng.
Trời ạ, vết thương sao lại đau vào lúc này chứ. Mình mất thế và sơ sảy quá. Xong thật rồi, đi đời mất thôi. Mình không thể tung đòn với thế bị treo ngược như này. Chẳng có điểm tựa nào cả.
Thời khắc đầu của Silver sắp chạm miệng Grumble. Một vật chất kỳ lạ đen ngòm ập tới. Bốn bức tường quanh đó vỡ vụn. Đất đá xung quanh đổ sập xuống. Một số mảnh đè trúng grumble khiến chúng gào thét đau đớn. Xúc tu cuốn lấy anh bị đất đá nghiền nát. Tàn dư của rung chấn hất Silver văng mạnh vào tường.
Xương sườn...và cánh trái của mình gãy rồi sao.
Vừa thở dốc, Silver cố gắng vươn dậy. Cậu với tay tới thanh kiếm trước mắt. Cánh tay run rẩy không còn chút sức lực. Anh cố ép mãi cũng chạm tới được. Khói bụi che khuất tầm mắt dần tan đi. Cậu nghiêng đầu nghiền mắt nhìn kỹ.
Thứ sinh vật đen ngòm nhầy nhụa kia là Seek. Nó mang trong mình khả năng đồng hoá bất kỳ mọi thứ tiếp xúc. Nhìn kỹ, nó đang cố bắt chước hình dạng con người, dịch nhầy xung quanh hợp nhất thành một mảng. Khắp cơ thể Seek mọc ra hằng trăm con mắt. Đường chỉ trắng trên người nó co thắt liên hồi. Quanh seek toả ra một luồng ma lực đỏ sẫm của quái vật cấp S.
Seek? Sao nó lại ở đây nữa, đây có phải hầm ngục cấp A không vậy. Chúng mạnh quá, nếu cố ép sát mình sẽ bị seek đồng hoá mà chết mất. Nó đang chú ý tới con Grumble kia, mình phải tranh thủ di chuyển thôi.
Silver bấm môi nắm chặt tay mà chạy ngược lại. Seek lập tức chú ý mà chuyển sang nhắm tới. Nó cắm mạnh tay xuống đất và bơm dịch xuống, môi trường xung quanh bắt đầu bị đồng hoá. Mặt đất tĩnh lặng đột nhiên rung chuyển khiến cậu choạng vạng. Khoảnh khắc mất tập trung cũng là lúc vô số bàn tay khổng lồ trồi ra từ những bức tường phóng tới. Khắp hành lang mọc kín những con mắt li ti liên tục "lạch đạch" kêu không ngớt. Vân đen bóng nổi lên nuốt trọn mọi ngóc ngách. Những cánh tay lao đi quá nhanh không thể né hết. Một trong số chúng đã vồ lấy Silver mà ấn cậu vào tường. Số khác cũng chụm lại mà đan xen với nhau tạo thành một chiếc kén. Dịch nhầy của Seek dần tiết ra và bắt đầu đồng hoá.
"..."
"Rầm..."
Chiếc kén nhầy vỡ nát dưới tác động của nguồn năng lượng lam bí ẩn. Những cánh tay còn lại không cam chịu mà cố rướn tới. Nguồn năng lượng đó bắt đầu phân tán và hợp lại thành những sợi xích vững chắc siết chặt tất cả. Những cánh tay nghoe nguẩy cũng bị trói mà nằm im lìm.
Seek ngừng lại việc đồng hoá. Nó kéo tay lên và tung đòn đâm tới. Móng vuốt sắc nhọn hướng về phía Silver.
Ngay khi gần chạm tới thì Seek bị cơ số sợi xích cuốn chặt. Nó cảm nhận được sự đau đớn chưa từng có mà gầm hét đầy tức giận. Seek ngoác chiếc hàm đầy răng lởm chởm nhọn hoắt mà cắn chặt vào sợi xích. Ma khí phả ra bó sát lấy từng sợi. Sắc lam của xích đang hoá đen dần dần.
"Rộp...rộp...rộp."
Một số mấu nối không chống nổi mà bắt đầu nứt vỡ. Xem chừng nó có thể nổ tung bất kỳ lúc nào.
"Còn đứng đấy làm gì? Tìm cách thoát khỏi khu này nhanh đi. Tôi sắp không chịu nổi rồi!"
Tinh linh lam liên tục căng cứng vận sức kìm hãm seek. Hai luồng năng lượng lam, đỏ xung quanh dao động bất ổn. Vô số nứt gãy không khí hình thành. Quang năng xanh đang đang thất thế dần, năng lượng đang suy kiệt tắt ngúm dần.
Vân thịt của Seek trườn qua từng sợi dây, âm thầm lan đến cơ thể tinh linh. Ngay khi tiếp xúc với vật chủ nó liền cắm rễ và đồng hoá. Đường vân lan càng rộng. Những con mắt của Seek mọc ra liên tục bào mòn và hấp thụ quang năng.
Cơ thể nhỏ của tinh linh chạm tới giới hạn.
Hai bàn tay buông dần tuột xuống. Silver nhanh tay đỡ lấy rồi ôm vào lòng.
Tinh linh? Sao nó lại giúp mình? Sinh vật trong hầm ngục luôn thù địch với người chơi cơ mà? Nó mạnh tới nỗi đủ áp chế seek? Thứ gì đây...
Tay anh run run, cậu quay lưng cắm đầu chạy vụt đi. Ánh mắt của Seek nhìn Silver căng tràn áp lực. Gân mắt hiện rõ dần chuyển màu máu. Nó đã thực sự nổi giận. Seek gập cơ thể bùng nhùng, vặn vẹo, phân tách ra làm nhiều mảnh. Dịch nhầy tiết ra khắp người bắt đầu mò mẫm tìm kiếm vật chủ.
Quyền kiểm soát mà tinh linh đặt lên Seek bị phá vỡ. Xác ma nhiễm khuẩn vật kế đó dần chuyển động. Mọi tế bào biến đổi chóng mặt, chất nhầy bao phủ biến chúng thành những xác sống dị hợm.
Ma vật đồng hoá ồ ạt kéo đến, số lượng phủ dài nhiều ko đếm xuể. Tiếng bước chân càng lúc một gấp. Ánh sáng đỏ của ma lực cao cấp bao kín con đường. Không khí cũng trở nên ngột ngạt, chỉ hô hấp thôi cũng đã khó khăn đến nghẹn thở.
Trong vô thức, bàn tay Silver vặn thắt lại. Nó vật vờ túm cổ ngược chính anh. May mắn thay. Anh đã phản ứng kịp đồng thời vặn miệng cắn chặt nó.
Vết thương cánh tay trái đã bị kí sinh trùng do Seek xâm nhập. Từng bó cơ co giật nổi lên, đường kẻ máu đen kịt chuyển động kỳ dị. Mắt Silver gợn tia mệt mỏi, hơi thở loạn nhịp mất cân bằng, sắc mặt tím tái dần.
Seek cố gắng kí sinh thao túng tâm trí Silver. Cánh tay bị khống chế cố tấn công cậu. Nó không ngừng chuyển động xiêu vẹo bất chấp. Máu rỉ ra nhuốm đỏ miệng cậu. Cánh tay xoắn vòng rồi đột nhiên gấp thắt lại. Silver nấc lên vì đau đớn. Cổ và cánh tay biến dạng vẹo hẳn xuống.
Như này không ổn, Seek lan tới miệng rồi tới não mình mất. Chẳng lẽ mình cắt bỏ cánh tay này?
Lớp sương mờ ngày càng dày đặc. Ánh sáng ma mị làm tầm nhìn của anh xám kịt lại. Cơ thể dần mềm nhũn chẳng chút sức. Ma vật ngày một tới gần, hình bóng chúng chập chùng sát gần. Anh gần như rơi vào bế tắc.
Một bàn tay nhỏ bé ấm áp kỳ lạ đặt trước ngực Silver. Quang năng tinh linh truyền tới dễ chịu đến bất ngờ, phập phùng như ngọn lửa bao lấy anh. Cơ vân đen trên tay cậu dần tan biến. Ký sinh trùng của seek dường như được thanh tẩy hoàn toàn.
Tinh linh lam bung cánh bay trước. Nó rời khỏi lòng Silver rồi phát tán quang năng bụi. Ánh lam trước mặt tụ lại rọi thành một đường. Tất cả như đang cố chỉ dẫn cậu vậy.
Chẳng lãng phí thời gian. Silver vùng dậy chạy gần như ngay lập tức. Anh trượt dài trên con dốc hiểm trở. Đường đi ngày càng quanh co ngoằn nghèo khi tiến sâu trong. Vất vả lắm cậu mới ổn định được phương hướng. Con dốc chúi xuống tựa như thẳng đứng. Silver lờ mờ thấy ánh sáng trắng phía xa. Anh ghì chặt tay xuống đường hòng hãm tốc, bám vào mặt đường. Đất đá nhấp nhô lởm chởm như xé nát da thịt.
Anh đâm thẳng xuống căn phòng sáng ngập nước. Cậu nghiêng người bật nhảy giảm dư chấn. Silver lăn dúi dụi mấy vòng rồi ngã soài trên mặt nước. Căn phòng này thông với bên ngoài, hở trần. Mưa ướt rơi lộp bộp như trút xuống. Từng giọt nước sóng sánh ánh trăng mờ nhạt. Mặt nước phủ sáng chiếu rọi cảnh cửa cuối phòng. Hai chữ "way out" được khắc dài xũng hướng mũi tên đỏ bết máu. Từng giọt nước lách tách quất mặt anh. Cậu lê bước cơ thể ướt sũng cất giọng.
"Tinh linh nhỏ, đây là đâu vậy? Tôi có cảm giác không an toàn lắm!"
Đang thơ thẩn nghĩ, Fury nghe tiếng gọi bên cạnh. Cô chợt gợn lên vẻ sợ hãi. Fury ngoắt sang nói:
"Tôi hình như không thể cảm nhận thấy ma khí của seek nữa, rốt cuộc mõi thứ là sao đây? Không đời nào nó có thể buông dễ vậy được."
Vũng nước mưa sau Silver bỗng trở nên đục ngầu. Bọt khí sủi nên òng ọc cùng tiếng sôi sục liên hồi. Cánh tay kinh dị, gai góc của Seek nhô ra. Toàn bộ cơ thể dần trồi lên và phản ứng không ngừng. Cánh tay được vung ra nhỏ giọt xuống dần cô đọng thành chiếc lưỡi hái. Seek lao tới vung tay thu toàn lực nhằm đoạt mạng Silver.
Fury bay vụt đi mở đường. Anh quay cuồng kéo lê cả cơ thể nẵng trĩu bước theo. Từng bước chân vội vã dội khắp hang động dài, hoà cùng từng nhịp thở dồn dập.
Trước mặt cậu là cả mớ ngã rẽ chằng chịt. Hàng xe mỏ xập xệ chất đống lại phủ bụi mờ mịt. Dưới chân cậu mặt đất dần nứt toác. Dầu mỏ ngầm phụt lên túa ra cháy rực. Những bức tường lửa dầu dày đặc chắn khắp lối đi. Silver khẽ luồn lách qua từng khe hở hẹp nhảy vụt qua. Hơi nóng phả ra từ ngọn lửa khiến mắt anh cay xè. Cánh tay tê rần vô thức đưa lên che chắn.
Dịch nhầy của seek bì bõm sau lớp tường. Một trong số trúng phụt ra và đâm loạn xạ. Silver vừa chạy vừa nghiêng ngả cố né vội những chiếc cọc tua tủa trồi tới. Các cọc gai lao đi ngày một nhanh và sắc.
Chặng đường phía trước còn rất dài và ngày mộ hiểm hóc. Vô vàn chiếc hôa chằng chịt xen kẽ nhưng trông gai nhọn hoắt. Đất đá rơi bất ngờ xuống từng mảng. Tất cả chỉ chực chờ cậu mắc sai lầm mà đoạt mạng tức khắc. Một số nơi còn sụt lún làm đất đá đổ rạp chắn lối đi. Cực nhọc lắm Silver mới trườn qua được từng chiếc rãnh nhỏ hẹp. Bước chân gấp rút của anh đã vấp ngã không biết bao lần. Chuỗi đường đi dài dặc hiểm trở bào sức lực kinh khủng. Silver tưởng như đây là một "mê hồn cung" bất tận.
May sao quang năng của Fury đã dẫn đường và thắp sáng toàn bộ lối đi. Mọi cạm bẫy nguy hiểm đề được anh hoá giải chỉ với một số vết thương nhỏ ngoài da.
Seek bám đuổi dần dần sát nút. Silver sững thấy Fury đứng lại ở cửa trước. Cô đang cố dùng sức để hoá giải phong cánh cửa. Thời khắc seek cách anh tầm ba mươi mét. Anh gập người giữ đà rồi bật nhảy tới Fury.
Ngay khi bật nhảy, cơ chân anh chạm tới cực hạn khi chịu áp lực trong thời gian dài, cơn đau từ bắp chân kéo tới, rát tê tái. Cơ chân rách toạc ra khiến Silver nhào người trượt xuống. Bàn tay vô thức túm lại được thanh chắn gỗ mép hố.
"Rắc...rắc..."
Âm thanh lạnh lẽo truyền đến tai Silver. Cậu ráng bung người bám trụ lại nhưng vô ích. Cả cơ thể anh dần nhoài xuống.
"Này...sao vậy, đừng cố vùng vẫy. Nó chỉ làm cậu rơi nhanh hơn thôi."
Cô chốc lát đã vút xuống dưới. Fury tạo quang năng đẩy chiếc xe mỏ mép đó hứng trọn Silver. Cả cơ thể anh co rút mạnh ngay khi đáp xuống, xương sườn gãy lập tức nhói lên. Hai vai anh run run vì đau đớn.
Chưa để Anh kịp hoàn hồn, chiếc xe tiếp tục lao vọt đi. Tốc độ nhanh không kiểm soát. Thanh cản gỗ ngược chiều đập thẳng mặt Silver. Tiếng xương mũi gãy nát vang lên. Dòng máu nóng từ mũi ròng ròng chảy xuống.
"Oái! Cậu sao vậy? Cố lên, cố lên đi. Chúng ta sắp thoát rồi. Trả lời tôi đi. Ngất rồi hả?"
Silver quả nhiên vẫn lặng thinh. Có thể cơn đau vừa rồi đã làm anh lịm đi.
Fury nhỏ nhô lên cầm lái chiếc xe. Đường đi tối ngoằn ngèo siêu vẹo khiến việc điền khiển càng khó khăn. Mỗi khúc cua, Fury phải nghiêng người huých mạnh vào thành để đổi hướng. Bánh xe ma sát siết đường ray tàu toé lửa. Báng của bánh cũng nóng lên mà đổi sắc đỏ thẫm.
Kết thúc những ngọn dốc dựng đứng và hành tá ngã rẽ chết người. Chiếc xe mỏ rít lại chậm dần khi tới trạm khoáng sản. Phía bên ngoài, Seek vẫn kiên trì bám đuổi dường như chẳng có ý định từ bỏ.
Quang năng của Fury đã hồi phục đc vài phần. Cô thu người lại rồi bung toả toàn bộ năng lượng. Quang năng cực đại rung chuyển một góc. Cánh cửa sắt đóng "sầm" lại. Ấn nguyệt trên trán Fury rực sáng rồi lại tắt. Toàn bộ cửa đã được quang năng cấp cao của cô phong ấn. Seek vẫn không chịu bỏ mà cào cấu điên cuồng ở ngoài. Tiếng động của seek vang vọng khắp khu mỏ. Nhưng rồi, mọi thứ chợt im lặng kỳ lạ.