Chào mừng tới với đấu trường sinh tồn khắc nghiệt nhất. - Chương 4: Chapter 4: Tử chiến nơi thành phố trung tâm.
"Đừng! Cậu càng cố cũng vô ích thôi. Nếu còn chần chừ, đám người này nghiền bọn mình ra mất thôi. Tôi tự lo được, không sao đâu. Đến khi safe zone mở sẽ an toàn gặp lại mà."
Dòng người như một cơn lũ quét. Nó tách rời cả hai rất xa. Ngoảnh lại, cô chẳng còn thấy bóng dáng Silver đâu nữa.
Đám đông ngày một "điên". Tất cả đều muốn đến khu tiếp tế khởi đầu. Yuna chẳng thể đứng vững mà bị đẩy ngã. Vô số bàn chân dẫm đạp lên cơ thế. Sức ép nặng đến nỗi cô bé chẳng dám cử động. Chân tay khép lại cuộn tròn như sâu mà ráng chống chịu.
Đuối quá, giờ phải sao đây. Nơi này đáng sợ hơn mình nghĩ. Nếu không tìm cách thì mình chết mất. Trời ơi! Sao nãy còn mạnh miệng kêu tự lo được mà? Tôi ơi là tôi.
Mọi thứ dần lặng đi một chút. Hé nhìn, Yunari hoảng hồn trước cảnh tượng rất đỗi kinh khủng. Tiếng kêu thét đinh tai của người chơi om sòm khắp nơi. Mọi người ở thành phố chỉ chăm chăm cướp lấy đồ rồi sau đó là một đại thảm sát. Kẻ có vũ khí chẳng ngại ra tay man rợ. Xác chết, máu và những bộn phận lìa thân có thể gặp ở bất cứ đâu. Máu tuôn theo dòng, thây la liệt chồng đống.
Cũng có người thông minh tản ra trốn chạy nhưng cũng chẳng sống nổi. Người chơi có nguyên tố áp đảo gần như tuyệt đối. Họ săn lùng, thiêu đốt những kẻ xấu số bằng hỏa ma pháp. Có kẻ bị cọc nham đâm xuyên thân, người bị sét giật đến độ tan thành tro. Cả thành phố đông đúc, náo nhiệt khi nãy giờ chìm trong cơn ác mộng của máu, lửa và tro tàn.
"Ư... Ư... Ọeeee"
Mùi thịt khét của người với mùi tanh nồng ụp qua. Cảm giác nôn nao trong người bỗng cồn cào. Yuna không nhịn được mà nôn ọe, cổ cô khàn đặc đầy khó chịu. Cô cúi đầu ép sát đất. Tay bịt chặt miệng chẳng dám thốt ra nửa tiếng. Dòng máu lỏng lênh láng truốt đẫm nền. Yuna thuận tay kéo xác gần đó tới vùi vào giả chết. Tay còn lại quết máu bôi khắp cơ thể. Máu hăng còn nóng khiến cô rợn người.
Sao mấy kẻ này cứ lảng vảng quanh đây nhỉ. Giết vậy cũng kha khá điểm chỉ số rồi mà. Chịu chết rồi giờ sao chạy đây?
Phía đằng xa truyền tới tiếng la kinh hãi của đội nào đó. Họ chạy bán mạng trước hai người chơi hỏa hệ. Chúng phối hợp ăn nhập như cả hai đọc được suy nghĩ đối phương. Các đường huyết kiếm thi triển không chừa chút cơ hội nào. Đội kia bị diệt gọn gần hết.
Hỏa hệ trong bản này được sửa lại trông mạnh quá. Mình chọc đám đó thì đi là cái chắc. Dù là một đấu một thì vẫn khó. Thôi yên phận trốn vậy.
Cô im lìm chẳng dám động đậy. Càng nhìn càng hãi. Cô chẳng màng mà nghiền mắt nhắm chặt. Đôi tay lẩy bẩy vô thức gõ lên sàn gạch.
"Có nỗ lực đấy nhưng chẳng thoát được đâu. Yếu như thế thì chấp nhận đi. Nào, muốn tao tiễn nhanh một đoạn hay chịu dày vò thêm?"
Tiếng nữ lẳng lặng vang lên. Luna tra kiếm vào vỏ. Ánh mắt cô chẳng giấu gì sự coi thường. Nghiêng đầu cúi xuống, mỗi câu hỏi lại là một âm thanh chát chúa kêu lên. Mất dần kiên nhẫn, Luna thô bạo giập mạnh đầu. Trán tên kia nứt toác kịt máu. Mặt mũi méo xệch chẳng chút hình người.
"Dối trá, dù là thế nào chúng mày cũng vẫn giết tao nhỉ. Mày dám làm, đồng đội tao sẽ đến và nghiền nát hết. "
Hắn rũ rượi cười khảy. Tiếng cười khúc khích như muốn chọc tức. Mỗi điệu cười dần mất kiểm soát. Càng đánh đập hắn càng khoái trá hơn mà toe toét.
"Thôi giải quyết tên này đi Neo. Hắn chẳng có chút thông tin hữu dụng nào cả. Một điểm chỉ số đó. Của anh tất. "
"Được rồi, để tôi."
Neo rút kiếm, hắn nhấp nhả lấy nhịp rồi bung đòn. Đường kiếm xoay lượn khảm lửa nhắm cổ. Trước đòn đó, hắn lại bình tình lạ kỳ mà cười trừ. Khuôn mặt ánh lên vẻ xảo quyệt.
"Xoẹt."
Tiếng kim loại lạnh lẽo từ vết cắt thấu thịt. Chẳng biết bao giờ. Một con dao đã ở chân Neo và để lại một vết cắt dài.
"Mẹ nó, tên này... "
Lợi dụng thời điểm Luna chỉ mải tra khảo. Tên đó đã rút được vài con dao từ xác kế đó. Hắn vòng người tránh đòn rồi trả lại Neo vết cắt sâu hoắm. Một phần bó cơ đã đứt làm chậm khả năng di chuyển. Neo giật lùi lại giữ khoảng cách. Luna cũng bất ngờ cuống luống hỗ trợ. Như có chuẩn bị từ trước hắn nhẹ bẫng chụp ngang kiếm rồi xiên một đòn chí tử vào bụng Luna.
"Đốp."
Luna kịp hất khi dao nó mới chỉ sượt da. Cô nhìn thẳng hắn mà cong miệng.
"Vẫn là mấy trò mèo đó. Dễ đoán thật."
Luna hạ chân sút tên kia ra xa. Cô ngửa nhìn Neo đang rối bời.
"Không xử lý gọn được à. Làm cái khỉ gì vậy. Neo!"
"Im, đâu biết nó có vũ khí?"
"Rời đội đi, đem theo anh phiền quá. Tôi cần tìm đội hợp hơn chứ mãi như này khéo chẳng sống nổi khỏi vòng đầu."
Cảm thấy bị xúc phạm. Neo chẳng chút kiêng dè tức giận chửi. Trừng mắt mà quát lại:
"Tại mày cũng không chịu để ý nó mới lấy được dao. Hơn nữa nó tấn công bất ngờ, sao đỡ? Lúc đấy mọc trăm mắt mới may ra đỡ được. Rời thì rời."
Nắm lấy con dao ở chân mà rút cái phực. Tay ném mạnh xuống mà đảo mắt nhìn. Tên kia đã kịp lúc cả hai chí chóe mà tính chuồn. Ánh mắt Neo lia lịa đảo quanh, mục tiêu đã được khoá chặt.
Thấy Neo dù bị thương nhưng vẫn đuổi với tốc độ tăng kinh hồn. Tên kia hoảng hơn bao giờ hết. Hắn tuởng thoát nhưng chẳng ngờ được Neo vẫn tràn sức thế. Mải miết nhìn sau mà chẳng để ý. Hắn trượt vũng máu mà ngã ngồi xuống. Đen sao, lại vừa vặn trúng người yuna đang bất động.
"Khụ khụ."
Cho dù có đau mấy nhưng yuna chẳng dám kêu. Tên kia đè xuống như tảng đá nặng nề. Cô im như phỗng mà chẳng dám gì sất. Chỉ cần nghĩ tới việc bị bọn Neo phát hiện cũng đủ hãi rồi.
Sao nặng quá vậy? Bao chỗ ko ngã mà lại ngã vào đây cơ chứ. Bị phát hiện thì xác định đi tong thôi.
Cú ngã đó tạo cơ hội hoàn hảo cho Neo tạo thế. Tay cắt nhẹ một đường gia cố kiếm bằng máu. Hỏa tức toát ra bao lấy kiếm trong màu cam lửa. Neo nhảy lên không trung. Hai tay nắm kiếm cầm chắc nịch. Đường kiếm tất sát được thi triển.
Người chơi đó trợn tròn mắt. Chẳng thể phản ứng. Lưỡi kiếm lửa xẻ đôi hắn ra làm hai phần. Nửa thân trên đổ gục ra sau. Phần dưới quỳ rạp trên mặt đất. Miệng và môi rỉ máu, hắn chưa kịp hiểu gì đã mất đi ý thức miệng còn gắng mấp máy gì đó.
Để chắc ăn, Neo vẫn đâm thêm vài nhát tới phần trên cho chết hẳn. Lưỡi kiếm vô tình xuyên thủng và sắp đâm tới yuna đang nấp sau.
Xác trước mặt chắn khuất tầm nhìn. Cô chẳng biết rõ mối nguy trước mắt, khi cảm nhật vật sắc phía trước.
Mũi kiếm đã gần kề cổ.
"Cách..."
Miệng yuna cúi xuống kịp lúc chặn đứng thanh kiếm. Ánh mắt ấy dần trở nên kiên định cứng cỏi. Sự sợ hãi khi nãy tan biến chẳng còn. Cô như là con người khác vậy.
"Ây da, vết thương sâu quá, phải mau mau sơ cứu thôi."
Neo thản nhiên ngồi phịch xuống. Chẳng mảy may để ý xung quanh, tay lúi húi ghì kiếm cắt lấy những mảnh vải trắng sạch. Neo gom lại cuốn chặt quấn chặt quanh đùi từng vòng.
"Ồ, đau ha. Cần giúp không?"
Hắn vẫn cặm cụi mà băng vết thương. Tưởng rằng là Luna gọi, giọng cũng gắt gỏng mấy phần.
"Biến đi, có tiếc cũng chẳng kịp nữa rồi Luna. Tôi với cô đã sớm chẳng quen biết rồi."
"Ặc... ặc... ặc..."
Neo bất ngờ chẳng hiểu điều gì. Một cảm giác nặng nề, căng cứng bóp nghẹt cổ. Lờ mờ ngửa ra sau, hắn bất ngờ khi thấy yuna. Giờ Neo mới nhận ra nguy hiểm và bấu chặt tách yuna khỏi cổ.
Quái lạ, còn người nữa à? Khu này nãy chả dọn sạch rồi sao? Mẹ kiếp, khả năng nó giả chết rồi. Lại đánh lén nữa. Mình đối đấu trực diện thì nó nào thắng được chứ.
Ánh sáng rọi phản chiếu qua kim loại, Neo lấp ló thoáng nhìn thanh kiếm dưới sàn. Hắn cố bắt lấy toan phản đòn.
Có được nó thôi, chỉ cần có được là mình cầm phần thắng chắc. Cố lên nào. Sao mà nghẹt thở quá.
Đôi tay Neo rướn mạnh, hắn run rẩy vươn ra định đoạt kiếm. Nhưng Yuna tinh mắt đã nhận thấy điều bất thường từ Neo. Cô vung chân đạp văng nó đi. Ý đồ phản kháng của hắn chẳng mấy mà tan. Để tránh phiền phức cô cần dứt điểm nhanh chóng.
Hắn vừa dùng đòn tất sát, chắc chắn năng lượng nguyên tố sẽ hao rất nhiều sau đòn này. Hẳn là đang suy yếu. Đây là cơ hội tốt để ra tay nhưng cũng rủi ro khi nếu hồi lại năng lượng mình sẽ chết ngược.
Siết chặt tay, Yuna xoay người khóa cổ mà ra sức vặn. Lực ép cũng mạnh hơn. Áp lực dồn nén cực điểm. Từng bó gân trên mặt Neo nổi rần rần, họng nghẹn ứ lại. Đôi môi cũng tím tái lạnh dần.
"Xèo... Xèo... "
Da thịt tút ra từng mảng. Máu đỏ au chảy dần xuống. Neo từ khi nào đã hồi phục một phần năng lượng nguyên tố. Hỏa bộc được bọc kín trên tay. Hắn cấu tay Yuna tạo vết bỏng nặng. Cánh tay siết chặt buộc phải buông nhẹ vì đau đớn.
Cái gì? Sao năng lượng hắn hồi phục nhanh vậy. May chưa hồi phục hoàn toàn không mình thành tro mất. Cứ giữ hắn lại trước đã mình thả ra chỉ tệ hơn thôi.
Neo tham lam hít từng hớp khí khi tay cô thả lỏng. Bất chấp tổn thương mà hỏa bộc gây ra. Yuna vẫn ghì tay không định bỏ cuộc. Vết thương đang nhỏ máu, lớp da bong tróc từng mảng. Cánh tay tím tái tê buốt. Gần như cạn sức, cô sắp không chịu nổi và có thể đổ gục bất kỳ lúc nào.
"Hỏa bộc hả, thú vị đây nhưng mày sẽ không sống nổi để dùng đâu!"
Gằn từng chữ một, mỗi câu từ của cô bé mang theo sự tức giận cực điểm. Đảo mắt kĩ lần nữa. Yuna kéo Neo cùng mình ngã xuống đất.
Cánh tay phải buông cổ Neo, tay trái giữ lại siết hắn thắt hơn hết. Cô liên tục vung trỏ đập mạnh xuống đất. Cánh tay tuy đã bầm dập và rớm máu nhưng vẫn chẳng ngưng. Trước sức mạnh nguyên tố của Neo. Cô vẫn tĩnh lặng đưa ra phán đoán.
"Rầm."
Viên gạch men dưới nền vỡ tung. Những mảnh gạch nát vụt văng tứ tung. Trong số chúng có mảnh bo cạnh nét viền, sắc tựa ngang dao. Yuna khuơ khuơ tay túm đại một miếng. Nắm chắc nó, cô duỗi tay chuẩn bị tung đòn.
May thật, nhờ cái hành động gõ sàn kì quặc đó mà mình biết viên đó rỗng qua âm thanh. Có được vũ khí rồi. Cơ hội thắng gần như tuyệt đối.
Mảnh gạch găm tới đầy bất ngờ. Neo giơ tay che chăn nhưng chẳng tác dụng. Yuna vặn hướng luồn qua kẽ ngón tay mà chọc thẳng mắt. Con ngươi phải nát bét, máu đỏ oạch phụt ra nơi hốc mắt. Nhãn cầu lồi hẳn ra ngoài. Kinh dị vô cùng.
"M-mày... Mày, ư... Ư... "
Neo rên rỉ như thú nhỏ bị thương. Bản năng sinh tốn khiến hắn vung vảy loạn xạ. Mỗi lúc oxy trên não tiêu tán càng nhanh. Hắn tuyệt vọng chẳng chút ý chí sống. Mắt còn lại chỉ một màu xám kịt, sâu thẳm.
"Tên điên nhà mày. Mày làm tao vật lộn nãy giờ, giờ thì đi chết lẹ đi."
Dứt khoát tấn công. Mảnh gạch còn lại cũng được găm tới mắt trái. Hắn giờ đã mù lòa hoàn toàn. Cô bật dậy kéo hắn rồi lên gối. Bồi thêm một cú đá bật ra xa.
Neo lồm cồm bò dậy từ mặt đất. Toàn thân hắn run run mà hoảng sợ. Hai hàm răng va lọc cọc không ngơi. Dù không nhìn thấy nhưng hắn vẫn cảm nhận một kẻ tựa "âm hồn đoạt mạng" sát gần bên.
"C-con nhãi ranh nhà mày. Mày cắn lén tao, bằng không tao đâu thua được."
"Đủ rồi ha? Mày thắng, mày thắng. Còn giờ thì ngậm miệng đi là vừa."
Ôm đầu bằng hai tay, Neo lặp đi lặp lại lời nói trong điên loạn. Chẳng chút để tâm, Yuna cắn răng dồn toàn lực tung đòn về hướng Neo.
Trong một khắc ngắn ngủi. Ánh lam đậm của nguyên tố băng bùng lên, bập bùng mà trầm đậm.
"Hựa... "
Cổ họng Neo lủng một lỗ lớn, máu từ cổ róc rách tuôn xuống. Từng hơi thở cũng gấp gáp rồi yếu dần. Cơ thể dần buông lỏng, hắn đổ rạp người trong vũng máu.
Dường như vậy là chưa đủ. Cô nhặt hai mảnh gạch dưới chân lao bổ tới.
Chẳng còn sức mà kêu. Neo giờ cũng chỉ có thể chịu trận. Yuna thô bạo ấn đầu hắn miết cả đoạn dài. Mảnh gạch liên tiếp được đâm xuống một cách dày đặc. Đồng tử co dãn bất thuờng, con ngươi cũng từ lam biếc mà hóa đỏ. Hắn ta bị cô cào xé không ngơi. Cả cơ thể bấy nhầy như thịt vụn.
Ánh nắng ban trưa rọi nhẹ. Yuna dần lấy lại ý thức và trở về bình thường. Khuôn mặt đẫm máu và da thịt sau trận chiến sống còn. Hơi thở cũng hắt lên sự rã rời, mệt mỏi.
Sao, Sao có thể, mình chỉ đâm cổ hắn để kết liễu thôi mà? Sao thành ra như vầy. M-Mình... Mình làm những thứ này hả?
Miên man trong dòng suy nghĩ, chợt Yuna bị tiếng pháo hoa giòn giã kéo lại thực tại. Cô bắt đầu cảm thấy sỡ hãi khi thấy chúng.
Nơi đây, mỗi khi loại một người chơi. Quản trò sẽ bắn pháo ngay tại chỗ thông báo người loại và người giết và người bị loại trên bầu trời. Nó cũng vô tình tiết lộ vị trí của người chơi.
Chắng muốn nán lại thêm, Yuna cặm cụi chạy tới cổng thành nhằm thoát thân. Một số đội mạnh có thể vẫn đang săn người ở trung tâm. Nếu chẳng nhanh chóng rời đi, cô có thể là một trong số đó.