Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 119: Mở Lòng Nơi Thanh Bình
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng luồn qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt vàng ấm áp trên sàn gỗ bóng loáng. Kính Niên khẽ cựa mình, cảm nhận hơi ấm mềm mại bên cạnh. Anh mở mắt, bắt gặp mái tóc đen nhánh xõa tung trên gối, che đi một phần khuôn mặt thanh tú của Hạ Vãn An. Cô vẫn đang say giấc nồng, đôi môi khẽ hé, hơi thở đều đặn và bình yên như một chú mèo nhỏ cuộn mình trong chăn. Anh đưa tay vén nhẹ vài sợi tóc lòa xòa trên trán cô, ngắm nhìn vẻ đẹp không tì vết ấy. Làn da trắng ngần, đôi mắt to tròn thường ngày lúc này khép hờ, không còn vẻ mơ màng uể oải mà chỉ có sự thư thái tuyệt đối. Bộ Chăn Gối Cao Cấp 'Đám Mây' mềm mại ôm lấy thân hình nhỏ nhắn của cô, như một cái kén an toàn mà anh đã dày công tạo dựng.
Kính Niên khẽ mỉm cười, cảm giác hạnh phúc dâng đầy trong lồng ngực. Lời cầu hôn tối qua, dù diễn ra trong không gian ấm cúng và riêng tư nhất, vẫn là một dấu mốc trọng đại. Câu nói "Cùng anh... ngủ!" của cô vẫn văng vẳng trong tâm trí anh, giản dị nhưng chứa đựng tất cả sự tin tưởng và gắn bó mà cô dành cho anh. Đó không chỉ là giấc ngủ, mà là sự hiện diện, sự bình yên và tin tưởng tuyệt đối khi ở bên nhau. Anh biết, anh sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc đó.
Anh nhẹ nhàng rút tay ra khỏi mái tóc cô, cẩn thận rời giường để không đánh thức bảo bối của mình. Bước chân anh khẽ khàng trên sàn nhà mát lạnh. Mùi nến thơm tinh tế của đêm qua vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi cà phê mới pha mà anh đang chuẩn bị trong bếp. Kính Niên thuần thục pha hai tách cà phê, một cho anh, một cho Vãn An – nếu cô có nhã hứng thưởng thức khi tỉnh dậy. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng thìa khuấy nhẹ va vào thành cốc là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sáng. Anh ra ban công nhỏ, hít thở làn gió mát lành mang theo hơi ẩm của sương sớm. Xa xa, tiếng còi xe vọng lên mơ hồ, như một nốt trầm trong bản hòa ca của thành phố đang dần thức giấc.
Trở lại phòng khách, Kính Niên ngồi xuống chiếc ghế sofa êm ái, mở laptop, định xem qua vài tài liệu công việc trước khi đến công ty. Anh muốn để Vãn An ngủ thêm, không muốn làm phiền giấc mơ của cô. Anh ngẩng đầu nhìn về phía phòng ngủ, bóng dáng cô vẫn yên vị dưới lớp chăn. Nụ cười trên môi anh càng thêm sâu sắc. Tình yêu của họ không cần ồn ào, không cần những kế hoạch hoành tráng. Chỉ cần những khoảnh khắc bình yên như thế này, cùng nhau tận hưởng sự tĩnh lặng của buổi sáng, cùng nhau hiện diện trong không gian riêng tư của hai người.
Khoảng một tiếng sau, Kính Niên nghe thấy tiếng động nhẹ từ phía phòng ngủ. Vãn An đã thức giấc. Anh quay lại, thấy cô đang uể oải bước ra, mái tóc đen dài hơi rối, vẫn mặc bộ đồ ngủ lụa mềm mại. Đôi mắt cô vẫn còn mơ màng, nhưng đã có chút tỉnh táo hơn. Cô không vội vàng tìm điện thoại hay làm bất cứ điều gì khác, mà đi thẳng đến kệ sách nhỏ ở góc phòng khách. Với động tác nhẹ nhàng, cô rút ra một cuốn sách bìa cứng, rồi ngồi cuộn tròn trên chiếc sofa đơn đối diện với Kính Niên, bắt đầu lật giở từng trang. Tư thế quen thuộc của cô, như một chú mèo nhỏ đang say mê thế giới riêng.
Kính Niên khẽ nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô. Anh biết Vãn An có một tình yêu đặc biệt với sách, dù cô hiếm khi nói về những gì mình đọc. Anh từng thấy cô chìm đắm trong những cuốn tiểu thuyết kinh điển, những tập thơ đầy ẩn ý, hay thậm chí là những cuốn sách về lịch sử nghệ thuật. Đó là một khía cạnh sâu sắc và tinh tế của cô mà anh đang dần khám phá, một thế giới nội tâm phong phú ẩn sau vẻ ngoài lười biếng đáng yêu. Anh thích ngắm nhìn cô như vậy, say mê với niềm vui riêng của mình, không cần phải cố gắng hòa nhập vào thế giới ồn ào bên ngoài.
"An An," Kính Niên cất tiếng, giọng nói trầm ấm phá vỡ sự yên lặng. "Hôm nay anh có cuộc họp quan trọng, có lẽ sẽ về muộn một chút. Em cứ ngủ nghỉ thoải mái nhé." Anh muốn cô biết rằng anh hiểu và tôn trọng thói quen của cô, rằng cô không cần phải vì anh mà thay đổi lịch trình cá nhân.
Vãn An đang say sưa đọc sách, đôi mắt cô lướt qua từng dòng chữ. Khi nghe tiếng anh, cô khẽ ngước mắt lên, ánh nhìn mơ màng chuyển sang tập trung hơn. Cô không đáp lời ngay, mà nhìn thẳng vào anh, rồi lại cúi xuống nhìn cuốn sách trong tay. Kính Niên nghĩ cô sẽ lại gật đầu ậm ừ, hoặc đơn giản là tiếp tục đọc sách. Nhưng rồi, sau vài giây im lặng, cô cất tiếng, giọng nói trầm nhẹ, chậm rãi, nhưng mỗi từ đều rõ ràng:
"Hôm nay... có một triển lãm tranh của họa sĩ Lê Đình An ở Phòng tranh 'Nét Thời Gian'." Cô dừng lại một chút, như đang cân nhắc, rồi tiếp tục, "Em muốn đi xem."
Kính Niên suýt nữa làm rơi cốc cà phê trên tay. Anh ngạc nhiên đến mức hai mắt mở to, nhìn chằm chằm vào Vãn An. Đó là một lời đề nghị hoàn toàn bất ngờ, một sự chủ động mà anh hiếm khi thấy ở cô, đặc biệt là vào buổi sáng sớm thế này. Vãn An, người coi việc ngủ là lẽ sống, người mà anh luôn phải tìm cách dụ dỗ ra khỏi giường để tham gia các hoạt động, giờ đây lại tự mình đề xuất một chuyến đi đến phòng tranh? Anh tưởng mình nghe nhầm, hoặc có thể cô đang nói mơ.
"Thật sao?" Kính Niên hỏi lại, giọng anh không giấu được vẻ ngỡ ngàng xen lẫn vui mừng. "Em muốn đi xem tranh sao, bảo bối?"
Vãn An khẽ gật đầu, đôi mắt cô vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng Kính Niên nhận thấy một tia mong đợi lấp lánh trong đó. "Ừm," cô đáp ngắn gọn.
Kính Niên không kìm được nụ cười rạng rỡ. Niềm hạnh phúc vỡ òa trong lòng anh. Anh vội vàng gập laptop lại, đặt cốc cà phê xuống bàn. "Được! Anh sẽ sắp xếp lại lịch. Chúng ta đi!" Anh nói, giọng đầy phấn khích, gần như là một mệnh lệnh vui vẻ. Anh lập tức rút điện thoại ra, bắt đầu nhắn tin và gọi điện để dời cuộc họp quan trọng sang một thời điểm khác. Anh không muốn bỏ lỡ khoảnh khắc quý giá này, khoảnh khắc mà Vãn An chủ động mở lòng, chủ động chia sẻ một phần thế giới nội tâm của cô với anh. Đây không chỉ là một buổi triển lãm tranh, mà là một dấu hiệu, một lời mời gọi từ tâm hồn tinh tế của cô. Anh sẽ trân trọng từng giây phút đó. Cô vẫn ngồi đó, tay ôm cuốn sách, dõi theo anh bằng ánh mắt ấm áp, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ẩn hiện. Anh biết, cô đang hạnh phúc.
***
Buổi chiều, Phòng tranh 'Nét Thời Gian' đón hai vị khách đặc biệt. Không gian bên trong tĩnh lặng và trang nhã, với tường trắng tinh khôi và sàn gỗ đánh bóng phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ. Mùi sơn dầu còn mới thoang thoảng trong không khí, hòa cùng chút hương gỗ từ các khung tranh, tạo nên một bầu không khí trầm mặc và truyền cảm hứng. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của khách tham quan trên sàn gỗ, tiếng trò chuyện thì thầm của vài người, cùng với bản nhạc cổ điển êm dịu phát ra từ hệ thống loa ẩn, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự chiêm nghiệm nghệ thuật.
Hạ Vãn An bước đi chậm rãi, khác hẳn với dáng vẻ uể oải thường ngày. Cô mặc một chiếc váy maxi màu be nhạt, thoải mái nhưng vẫn thanh lịch, mái tóc đen dài được búi cao lỏng lẻo, để lộ chiếc cổ thon thả. Đôi mắt cô, không còn vẻ mơ màng, mà giờ đây sáng lên, chăm chú quan sát từng tác phẩm. Mỗi khi dừng lại trước một bức tranh, cô đều nghiêng đầu suy tư, như đang cố gắng thấu hiểu câu chuyện mà người họa sĩ muốn gửi gắm. Kính Niên đi bên cạnh cô, một tay khẽ đặt ở eo cô, một tay giữ lấy tay cô. Anh không quá quan tâm đến những bức tranh, mà chủ yếu là ngắm nhìn Vãn An. Anh thích cách cô đắm chìm vào thế giới nghệ thuật, cách đôi mắt cô lấp lánh khi bắt gặp một chi tiết nào đó, cách đôi môi cô khẽ mấp máy như đang thì thầm với chính mình.
Họ dừng lại trước một bức tranh trừu tượng lớn, với những mảng màu tối chủ đạo, điểm xuyết vài vệt sáng mờ ảo. Vãn An đưa tay lên, ngón tay cô khẽ chạm vào không khí, như đang cảm nhận từng lớp màu, từng nét cọ vô hình. Kính Niên khẽ tựa cằm lên vai cô, ôm cô thật chặt từ phía sau, cảm nhận hơi ấm và mùi hương quen thuộc của cô.
"Màu sắc này..." Giọng Vãn An trầm nhẹ, vang lên như một tiếng thì thầm trong không gian tĩnh lặng, "giống như tiếng thở dài của đêm tối." Cô không giải thích thêm, chỉ đơn giản là chia sẻ cảm nhận của mình.
Kính Niên khẽ siết chặt tay cô, môi anh cong lên một nụ cười ấm áp. "Em thấy được nhiều điều hơn anh tưởng," anh nói, giọng anh đầy yêu thương và ngưỡng mộ. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng Vãn An lại có một tâm hồn nghệ sĩ đến vậy. Anh vẫn luôn nghĩ cô chỉ đơn thuần là "mê ngủ", nhưng giờ đây, anh nhận ra cô có một thế giới nội tâm phong phú và tinh tế hơn rất nhiều.
Hạ Vãn An khẽ nghiêng đầu, tựa vào vai anh. "Mỗi bức tranh đều có giấc mơ của riêng nó," cô nói, ánh mắt vẫn dán chặt vào bức họa. "Chỉ là... không phải ai cũng nhìn thấy."
Kính Niên cảm thấy trái tim mình rung động. Anh chưa từng nghe cô nói nhiều và sâu sắc như vậy về một điều gì đó không liên quan đến giấc ngủ. Đây không phải là sự lười biếng, đây là sự chiêm nghiệm, là cách cô tận hưởng cuộc sống và kết nối với thế giới xung quanh. Anh đã từng cố gắng "chữa lười" cô, cố gắng kéo cô ra khỏi giấc ngủ để tham gia vào những hoạt động "bình thường". Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng sự "lười biếng" của cô không phải là khuyết điểm, mà là một phần cốt lõi tạo nên sự bình yên, độc đáo và đáng yêu của cô. Và anh yêu chính điều đó. Anh yêu cách cô nhìn thế giới bằng đôi mắt riêng, yêu cách cô cảm nhận mọi thứ bằng tâm hồn riêng. Anh sẽ không thay đổi cô, mà sẽ cùng cô khám phá những giấc mơ ẩn giấu trong những bức tranh, trong những cuốn sách, trong những khoảnh khắc bình yên của cuộc sống.
Họ tiếp tục dạo quanh phòng tranh, Kính Niên vẫn ôm cô từ phía sau, cùng cô chiêm ngưỡng từng tác phẩm. Anh cảm nhận sự bình yên lan tỏa từ cô, một sự bình yên mà anh chưa từng tìm thấy ở bất cứ nơi nào khác. Sự chủ động nhỏ bé này của Vãn An, lời đề nghị đi xem triển lãm, đã mở ra một cánh cửa mới trong trái tim anh, khiến anh càng thêm yêu thương và trân trọng cô. Anh biết rằng, tình yêu của họ không cần những hoạt động ồn ào hay phô trương, mà chỉ cần sự thấu hiểu, chấp nhận và những khoảnh khắc gắn kết sâu sắc như thế này. Anh khẽ đặt một nụ hôn lên mái tóc mềm mại của cô, trong lòng ngập tràn mãn nguyện.
***
Hoàng hôn dần buông xuống khi Kính Niên và Vãn An rời khỏi Phòng tranh 'Nét Thời Gian'. Ánh nắng cuối ngày trải một lớp màu cam đỏ lên những con phố, nhuộm vàng cả không gian. Họ quyết định ghé vào quán cà phê 'Góc Bình Yên', một địa điểm quen thuộc mà cả hai đều yêu thích. Quán cà phê này có phong cách Indochine pha chút hiện đại, với tường gạch trần mộc mạc, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ được sắp xếp một cách ngẫu hứng, cùng với những chiếc đèn lồng giấy và vô số chậu cây xanh tươi tốt. Sách được sắp xếp gọn gàng trên các kệ gỗ cao chạm trần, tạo nên một không gian tri thức và thư thái.
Bước vào quán, tiếng chuông gió leng keng khẽ vang lên, chào đón họ. Mùi cà phê rang xay thơm nồng lan tỏa khắp không gian, hòa cùng mùi sách cũ đặc trưng và thoang thoảng hương hoa lài từ bình hoa nhỏ trên mỗi bàn. Nhạc jazz nhẹ nhàng du dương, tiếng lật sách sột soạt từ những vị khách khác, và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ tạo nên một bầu không khí ấm cúng, lãng mạn và riêng tư. Kính Niên và Vãn An chọn một góc bàn cạnh cửa sổ, nơi có thể ngắm nhìn dòng người qua lại và sự chuyển mình của thành phố khi đêm về.
Vãn An gọi một tách trà hoa cúc, còn Kính Niên thì chọn một ly cà phê đen đá. Cô ngồi yên tĩnh, khẽ nhấp từng ngụm trà nóng, ánh mắt dõi theo những giọt nước đọng trên thành ly. Vẻ mặt cô bình yên, không chút vội vã. Cô không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của cô đã đủ để lấp đầy không gian. Kính Niên ngồi đối diện, ngắm nhìn cô. Anh cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc, một niềm hạnh phúc giản dị mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ có được.
Anh khẽ mỉm cười, rồi mở chiếc cặp tài liệu của mình, lấy ra cuốn Sổ Tay Ghi Chép 'Khoảnh Khắc Của Chúng Ta' – món quà mà anh đã mua từ lâu và bắt đầu sử dụng từ hôm qua. Anh lật đến trang mới, cầm bút và bắt đầu ghi lại những cảm xúc, những quan sát của mình về ngày hôm nay. Từng nét chữ của anh đều đặn, cẩn thận, ghi lại chi tiết lời đề nghị bất ngờ của Vãn An, những cảm nhận của cô về bức tranh trừu tượng, và niềm hạnh phúc vỡ òa trong lòng anh. Anh muốn lưu giữ tất cả, để không bao giờ quên những khoảnh khắc quý giá mà Hạ Vãn An đã mang đến cho cuộc đời anh.
Vãn An khẽ quay đầu nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn vàng ấm áp của quán cà phê. Cô không hỏi anh đang viết gì, chỉ đơn giản là dõi theo từng động tác của anh. Sau đó, cô khẽ dịch chuyển, tựa đầu vào vai anh, một cử chỉ tinh tế, không lời nhưng chứa đựng trọn vẹn sự tin tưởng và tình yêu. Mái tóc mềm mại của cô khẽ chạm vào má anh, mang theo mùi hương thoang thoảng của trà và sách.
Kính Niên dừng bút, khẽ đặt cuốn sổ xuống. Anh vòng tay ôm lấy Vãn An, để cô tựa vào mình. Anh khẽ vuốt ve mái tóc cô, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô lan tỏa.
"Anh rất vui vì hôm nay em đã chủ động, bảo bối của anh," Kính Niên thì thầm, giọng anh trầm ấm và đầy dịu dàng. "Anh thích nhìn em như vậy, An An." Anh thích nhìn cô say mê nghệ thuật, thích nhìn cô sống đúng với những gì mình yêu thích, mà không cần phải giả vờ hay gượng ép.
Hạ Vãn An khẽ mỉm cười, đôi môi cô cong lên một đường cong tinh tế. "Em cũng thích... được ở bên anh, như thế này," cô đáp, giọng nói trầm nhẹ, chân thành. Lời nói của cô không dài, không hoa mỹ, nhưng đủ để sưởi ấm trái tim Kính Niên. Nó khẳng định rằng cô cũng đang hạnh phúc, cũng đang tận hưởng từng khoảnh khắc bình yên bên anh.
Kính Niên khẽ hôn lên trán cô, rồi anh tựa cằm lên đỉnh đầu cô, cùng cô ngắm nhìn hoàng hôn dần tắt qua ô cửa sổ. Những tia nắng cuối cùng lụi tàn, nhường chỗ cho ánh đèn đường và ánh sáng lung linh từ những tòa nhà cao tầng. Anh cảm thấy một sự gắn kết sâu sắc, một sự thấu hiểu không cần đến ngôn ngữ. Sự chấp nhận và thấu hiểu sâu sắc này sẽ là nền tảng vững chắc giúp họ vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống hôn nhân sau này, những áp lực từ gia đình hay xã hội. Họ sẽ cùng nhau tạo nên một thế giới riêng, nơi mà tình yêu được định nghĩa bằng sự bình yên, sự thấu hiểu và những khoảnh khắc "cùng anh ngủ" đầy ý nghĩa, hay cùng nhau chiêm nghiệm những giấc mơ ẩn giấu trong nghệ thuật.
"Anh yêu em, An An của anh," Kính Niên thì thầm, lời nói anh tan vào không khí, hòa quyện với tiếng nhạc jazz và hương cà phê.
Hạ Vãn An khẽ siết chặt tay anh, không nói gì thêm, chỉ đơn giản là tựa vào anh, nhắm mắt lại, tận hưởng sự bình yên tuyệt đối. Cô biết, cô cũng yêu anh, theo cách riêng của mình, một tình yêu không ồn ào nhưng sâu sắc và bền chặt. Khoảnh khắc này, trong vòng tay anh, cô cảm thấy an toàn và được yêu thương hơn bao giờ hết. Đây là nơi cô thuộc về, bên cạnh người đàn ông chấp nhận và yêu thương mọi khía cạnh của cô, dù là sự "lười biếng" hay những chiều sâu tinh tế ẩn giấu.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.