Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 120: Bình Yên Nơi Hoàng Hôn Có Anh

Khoảnh khắc ấy, trong vòng tay anh, Hạ Vãn An cảm thấy an toàn và được yêu thương hơn bao giờ hết. Cô biết, đây là nơi cô thuộc về, bên cạnh người đàn ông chấp nhận và yêu thương mọi khía cạnh của cô, dù là sự "lười biếng" hay những chiều sâu tinh tế ẩn giấu. Tình yêu của họ không cần ồn ào hay phô trương, nó được dệt nên từ những khoảnh khắc bình yên, từ sự thấu hiểu và tin tưởng tuyệt đối dành cho nhau. Khi rời khỏi quán cà phê, Hà Nội đã chìm trong màn đêm tĩnh mịch, nhưng trái tim họ lại rộn ràng một thứ ánh sáng ấm áp, rực rỡ hơn cả vạn vì sao trên trời. Kính Niên nắm chặt tay cô, từng bước chân anh đều vững chãi và tràn đầy hy vọng về một tương lai mà ở đó, anh sẽ luôn là điểm tựa vững chắc cho cô, và cô sẽ luôn là nguồn bình yên vô tận trong cuộc đời anh.

Sau buổi tối định mệnh ấy, Kính Niên đã có một cái nhìn hoàn toàn khác về chuyến đi mà anh vẫn gọi là "chữa lười" cho vợ. Anh không còn đặt nặng mục tiêu phải kéo cô ra khỏi chiếc giường êm ái hay bắt cô tham gia những hoạt động thể chất sôi nổi. Thay vào đó, anh muốn tạo ra một không gian nơi Vãn An có thể "lười biếng" theo cách sáng tạo của riêng mình, nơi cô có thể tìm thấy niềm vui trong sự tĩnh lặng và kết nối với thiên nhiên theo nhịp độ của riêng cô.

Chính vì lẽ đó, điểm đến của họ không phải là một thành phố du lịch ồn ào hay một khu vui chơi náo nhiệt, mà là một khu nghỉ dưỡng sinh thái ẩn mình giữa những cánh rừng xanh mướt, cách xa sự xô bồ của đô thị. Nơi đây hứa hẹn sự yên bình tuyệt đối, với kiến trúc hài hòa cùng thiên nhiên, và một bầu không khí trong lành đến mức chỉ cần hít thở sâu cũng cảm thấy tâm hồn được gột rửa.

Buổi chiều hôm đó, khi xe đưa họ đến cổng khu nghỉ dưỡng, Hạ Vãn An vẫn đang say giấc nồng trên ghế phụ. Mái tóc đen dài của cô xõa lòa xòa trên vai, che đi một phần khuôn mặt thanh tú. Đôi môi cô khẽ mím lại, một vẻ bình yên đến nao lòng. Kính Niên khẽ vuốt mái tóc cô, ánh mắt tràn đầy yêu thương. Anh đã quen với hình ảnh này, thậm chí còn thấy nó đáng yêu một cách kỳ lạ. Anh biết, việc ngủ không phải là sự trốn tránh của cô, mà là cách cô sạc lại năng lượng, là trạng thái hạnh phúc nhất của cô. Và anh, sẽ trân trọng cả những giấc ngủ ấy.

Chiếc xe dừng lại, cánh cửa mở ra, mang theo một làn gió mát lành cùng với tiếng chim hót líu lo như một bản giao hưởng chào đón. Kính Niên khẽ đánh thức Vãn An.

"An An, chúng ta đến nơi rồi," giọng anh trầm ấm, dịu dàng.

Cô khẽ cựa mình, đôi mắt to tròn từ từ mở ra, vẫn còn vương vấn chút mơ màng. Cô chớp chớp mắt mấy cái, rồi nhìn xung quanh. Trước mắt cô là một con đường lát đá nhỏ uốn lượn giữa hai hàng cây cổ thụ cao vút, tán lá xanh mướt đan xen vào nhau tạo thành một vòm cổng tự nhiên. Ánh nắng chiều dịu nhẹ xuyên qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. Không khí nơi đây trong lành đến lạ, mang theo mùi của cây cỏ tươi mát, mùi đất ẩm sau cơn mưa và thoang thoảng hương hoa dại. Tiếng suối chảy róc rách đâu đó gần bên, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc trong gió, tạo nên một bản nhạc thiên nhiên êm ái.

"Wow..." Vãn An khẽ thốt lên một tiếng, dù không lớn nhưng đủ để Kính Niên nghe thấy. Anh mỉm cười, cảm thấy hài lòng. Ít nhất, cô đã không "ừm" một tiếng rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp.

Họ bước xuống xe, Kính Niên nắm tay cô dẫn vào khu nhà nghỉ. Kiến trúc ở đây hoàn toàn bằng gỗ và đá tự nhiên, mái lợp lá cọ, tạo cảm giác gần gũi với môi trường. Căn phòng của họ nằm ở tầng hai, có một ban công rộng rãi nhìn ra phía rừng cây và một con suối nhỏ.

Vừa bước vào phòng, Vãn An đã bị cuốn hút bởi chiếc ghế dài bằng mây tre đan đặt trên ban công, phủ đầy gối ôm mềm mại. Cô không nói không rằng, chỉ khẽ bước đến, đặt mình xuống chiếc ghế, nhắm mắt lại, hít thở thật sâu luồng không khí trong lành.

Kính Niên đặt vali xuống, quay sang nhìn cô, trong lòng vừa vui vừa có chút bất lực đáng yêu. Anh biết ngay mà, chiếc ghế đó sinh ra là để dành cho cô. Anh mỉm cười, tiến đến bên ban công, đứng cạnh cô, ngắm nhìn khung cảnh xanh mát trải dài trước mắt. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, tất cả tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ.

"An An, em thấy nơi này thế nào?" Kính Niên hỏi, giọng anh dịu dàng, không muốn phá vỡ sự tĩnh lặng của cô. "Không khí thật trong lành, anh nghĩ chúng ta có thể đi bộ ven suối hoặc chèo thuyền kayak trên hồ nhỏ phía sau khu nghỉ dưỡng. Anh thấy bản đồ có cả khu vườn thiền nữa đấy." Anh vẫn cố gắng gợi ý những hoạt động, dù biết câu trả lời có thể sẽ không như anh mong đợi.

Vãn An khẽ mở mắt, nhìn anh, rồi lại nhắm mắt lại, tìm một tư thế thoải mái hơn trên chiếc ghế. "Ừm... yên tĩnh." Cô khẽ đáp, giọng nói trầm nhẹ, mang theo chút lười nhác đặc trưng.

Kính Niên bật cười khẽ. "Yên tĩnh là tốt rồi," anh nói, rồi khẽ vuốt mái tóc cô. Anh hiểu, với Vãn An, "yên tĩnh" là một lời khen ngợi vô cùng lớn. Anh không ép cô phải tham gia bất cứ điều gì. Sau tất cả những gì đã trải qua, anh đã học được rằng, hạnh phúc của cô không nằm ở việc vận động hay khám phá, mà nằm ở sự bình yên trong tâm hồn. Và anh, sẽ là người bảo vệ sự bình yên đó.

Anh lẳng lặng vào sắp xếp đồ đạc. Căn phòng được trang trí đơn giản nhưng tinh tế, với tông màu gỗ ấm áp và những vật dụng thủ công làm từ vật liệu tự nhiên. Một chiếc giường lớn êm ái, một góc đọc sách nhỏ cạnh cửa sổ, và một bàn trà thấp với hai chiếc đệm ngồi. Kính Niên biết, góc đọc sách và chiếc giường sẽ là hai "thiên đường" của Vãn An ở nơi này.

Khi anh đã sắp xếp xong mọi thứ, Vãn An vẫn đang nằm yên trên ban công, đôi mắt nhắm nghiền như đang chìm vào giấc ngủ. Anh tiến lại gần, khẽ kiểm tra hơi thở đều đều của cô. Anh mỉm cười nhẹ, rồi lấy bản đồ khu nghỉ dưỡng ra xem xét các hoạt động. Anh lướt qua những dòng chữ "trekking đường rừng", "chèo thuyền kayak", "lớp yoga buổi sáng", "tham quan vườn cây ăn quả"... Anh biết, những hoạt động này phần lớn sẽ không thu hút được Vãn An. Nhưng ít nhất, anh có thể khám phá một mình, hoặc đơn giản là tìm một nơi yên tĩnh để đọc sách, để suy ngẫm.

Anh chợt nhớ đến cuốn Sổ Tay Ghi Chép 'Khoảnh Khắc Của Chúng Ta' vẫn nằm trong vali. Anh đã ghi lại rất nhiều điều từ hôm qua, từ lời cầu hôn, đến buổi triển lãm tranh và khoảnh khắc bình yên ở quán cà phê. Anh muốn tiếp tục ghi lại những khoảnh khắc ở đây. Có thể, Vãn An sẽ không tham gia vào những hoạt động "năng động" của khu nghỉ dưỡng, nhưng chắc chắn cô sẽ tạo ra những khoảnh khắc "bình yên" mà anh sẽ muốn lưu giữ. Anh nhìn cô, một nụ cười ấm áp hiện trên môi. "Vợ à... cứ ngủ đi, anh sẽ khám phá giúp em." Anh thì thầm, rồi khẽ hôn lên trán cô, cảm nhận hơi ấm mềm mại từ làn da cô. Anh biết, dù cô có ngủ hay thức, cô vẫn luôn ở đó, trong trái tim anh, là nguồn cảm hứng và niềm hạnh phúc bất tận của anh.

Anh tựa người vào lan can ban công, ngắm nhìn cảnh vật. Ánh nắng chiều dần ngả vàng, nhuộm một màu cam dịu lên những tán lá. Gió khẽ lay động, mang theo mùi thơm của cây rừng và tiếng suối chảy ngày càng rõ hơn. Anh quyết định sẽ đi dạo một vòng quanh khu nghỉ dưỡng, đặc biệt là tìm đến con suối nhỏ mà anh đã nghe thấy. Anh cần một chút thời gian để hòa mình vào thiên nhiên, để cảm nhận sự bình yên mà nơi này mang lại. Anh muốn ghi lại những cảm xúc này, để khi quay về, anh có thể kể lại cho Vãn An nghe, hoặc đơn giản là để cô cảm nhận qua những dòng chữ của anh.

Khi Kính Niên rời khỏi phòng, Vãn An vẫn nằm yên trên chiếc ghế mây, hơi thở đều đều. Anh khẽ khép cửa, để cô lại trong không gian yên tĩnh và trong lành của riêng mình. Anh đi dọc theo con đường lát đá, băng qua một cây cầu gỗ nhỏ vắt ngang qua dòng suối. Tiếng nước chảy róc rách, không khí mát lạnh ùa vào khiến tâm hồn anh thư thái lạ thường. Anh nhìn những đàn cá nhỏ bơi lội dưới làn nước trong vắt, những viên đá cuội lấp lánh dưới đáy. Anh cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong lòng, một sự bình yên khác với sự bình yên khi ở bên Vãn An, nhưng cũng thật đáng quý.

Anh tiếp tục đi bộ, men theo bờ suối, cho đến khi tìm thấy một hồ nước nhỏ yên tĩnh, được bao quanh bởi những hàng cây xanh mướt. Nơi đây có một vài tảng đá phẳng lớn nằm rải rác bên bờ, rất thích hợp để ngồi ngắm cảnh. Anh chọn một tảng đá nằm dưới bóng cây cổ thụ, nơi có thể nhìn rõ toàn cảnh hồ nước và phía chân trời. Mặt trời đang dần lặn, nhuộm đỏ cả mặt nước và bầu trời bằng những vệt màu cam, hồng, tím tuyệt đẹp. Khung cảnh thật hùng vĩ mà cũng thật đỗi thơ mộng.

Kính Niên ngồi xuống tảng đá, hít một hơi thật sâu. Anh cảm thấy một chút tiếc nuối khi Vãn An không ở đây để cùng anh chiêm ngưỡng cảnh đẹp này. Anh biết, cô sẽ thích sự yên tĩnh và vẻ đẹp tự nhiên của nơi đây. Nhưng anh cũng hiểu, cô có cách tận hưởng riêng của mình. Anh lôi cuốn Sổ Tay Ghi Chép 'Khoảnh Khắc Của Chúng Ta' ra khỏi túi, mở đến trang mới. Anh định ghi lại cảm xúc của mình, những suy nghĩ miên man trong lòng.

"Có lẽ mình đã kỳ vọng quá nhiều vào việc cô ấy sẽ thay đổi," anh thầm nghĩ. "Anh muốn cô ấy cũng được nhìn thấy những điều tuyệt vời này, được trải nghiệm những cảm xúc mà anh đang có. Nhưng... đây cũng là An An của mình mà. Bình yên là điều cô ấy tìm kiếm, và cô ấy tìm thấy nó trong những giấc ngủ, trong sự tĩnh lặng." Anh khẽ thở dài, nhưng không phải là một tiếng thở dài của sự thất vọng, mà là của sự chấp nhận, của tình yêu vô điều kiện. Anh đã học được rằng, yêu một người là yêu cả những điều làm nên con người họ, dù đó có là "sự lười biếng" trong mắt người khác.

Anh bắt đầu viết, từng nét chữ đều đặn, cẩn thận. Anh miêu tả cảnh hoàng hôn đang buông xuống, những mảng màu rực rỡ trên bầu trời, tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió thổi xào xạc qua lá cây. Anh ghi lại cảm giác bình yên trong lòng, và cả nỗi nhớ Vãn An đang lan tỏa. Anh muốn lưu giữ khoảnh khắc này, không chỉ cho riêng mình, mà còn để sau này, anh có thể chia sẻ với cô.

Trong khi anh đang mải mê với những dòng chữ, một hơi ấm quen thuộc khẽ lan tỏa bên cạnh anh. Anh cảm nhận được một mùi hương thoang thoảng của trà hoa cúc và mùi sách cũ, mùi hương đặc trưng của Vãn An. Anh khẽ quay đầu lại.

Hạ Vãn An đã đứng đó tự lúc nào, mái tóc đen dài khẽ bay trong gió. Cô mặc một chiếc váy cotton rộng rãi, màu kem, đôi chân trần bước nhẹ trên nền đất. Đôi mắt cô vẫn còn chút mơ màng của giấc ngủ, nhưng ánh mắt ấy lại ánh lên một vẻ dịu dàng, bình yên khi nhìn anh. Cô không nói gì, chỉ khẽ bước đến, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh anh trên tảng đá.

"An An? Em không ngủ sao?" Kính Niên hỏi, giọng anh pha lẫn sự ngạc nhiên và niềm vui sướng không thể che giấu. Anh tưởng cô sẽ ngủ đến tận tối muộn.

Vãn An khẽ lắc đầu, đôi môi cô cong lên một nụ cười mờ nhạt. "Không..." cô đáp, giọng nói trầm nhẹ, như thể sợ làm vỡ tan không gian yên tĩnh. Cô khẽ dịch chuyển, đầu tựa vào vai anh một cách tự nhiên, mái tóc mềm mại của cô khẽ chạm vào má anh. "Muốn ở đây... cùng anh."

Lời nói ngắn gọn, đơn giản, nhưng lại mang một sức nặng vô cùng lớn, đủ để sưởi ấm cả trái tim Kính Niên. Anh ngạc nhiên đến mức không thể thốt nên lời. Cô đã chọn không ngủ, mà chọn đến bên anh, chọn cùng anh ngắm hoàng hôn, chọn chia sẻ khoảnh khắc bình yên này. Đây không phải là sự ép buộc, không phải là sự miễn cưỡng, mà là một sự chủ động tinh tế, một cách thể hiện tình yêu của riêng cô.

Kính Niên khẽ đặt cuốn sổ xuống, vòng tay ôm lấy Vãn An, kéo cô lại gần hơn, để cô hoàn toàn tựa vào anh. Hơi ấm từ cơ thể cô, mùi hương quen thuộc của cô, tất cả khiến anh cảm thấy như đang ở nhà. Anh khẽ vuốt ve mái tóc cô, cảm nhận làn da mềm mại của cô. Trái tim anh đập rộn ràng, một niềm hạnh phúc tràn ngập. Anh đã từng nghĩ, chuyến đi này sẽ là một cuộc đấu tranh giữa sự "lười biếng" của cô và mong muốn "năng động" của anh. Nhưng cô lại cho anh thấy một khía cạnh khác, một sự kết nối sâu sắc hơn cả những lời nói hay hoạt động.

"Cảm ơn em, An An của anh," Kính Niên thì thầm, giọng anh nghẹn ngào xúc động. Anh khẽ hôn lên đỉnh đầu cô, cảm nhận sự mềm mại của mái tóc. "Anh rất vui vì em đã đến."

Hạ Vãn An khẽ siết chặt tay anh, không đáp lời, chỉ đơn giản là tựa vào anh, nhắm mắt lại, cùng anh tận hưởng khoảnh khắc hoàng hôn đang dần tắt. Cô không cần phải nói nhiều, sự hiện diện của cô đã là đủ. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng côn trùng rả rích bắt đầu vang lên khi màn đêm buông xuống, tiếng gió xào xạc qua lá cây, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của thiên nhiên. Mùi sông nước, cây cỏ, đất ẩm, và thoảng hương hoa dại lan tỏa trong không khí, càng làm tăng thêm sự thư thái.

Kính Niên nhìn ngắm hoàng hôn, rồi lại nhìn ngắm Vãn An đang bình yên trong vòng tay mình. Anh chợt nhận ra, đây chính là "chữa lười" theo cách của riêng họ. Không phải là bắt cô phải năng động, mà là để cô tìm thấy niềm vui trong sự bình yên, và quan trọng hơn, là cô chọn chia sẻ niềm bình yên đó với anh. Anh đã hiểu sâu sắc hơn về tình yêu của cô, một tình yêu không ồn ào nhưng sâu sắc, không phô trương nhưng bền chặt.

Anh khẽ gác cằm lên đỉnh đầu cô, cảm nhận từng hơi thở đều đều của cô. Anh biết, khoảnh khắc này, sự bình yên và kết nối sâu sắc này, sẽ là một trong những "kỷ niệm" quan trọng mà anh sẽ nhớ mãi. Nó sẽ là kim chỉ nam cho anh trong những thách thức sắp tới, hay khi anh đối mặt với những áp lực từ bên ngoài. Anh sẽ luôn nhớ rằng, tình yêu của họ được xây dựng trên sự thấu hiểu và chấp nhận.

Anh bắt đầu hình dung về một "không gian lười biếng sáng tạo" cho Vãn An, nơi cô có thể tận hưởng sự bình yên nhưng vẫn có sự kết nối với thế giới xung quanh. Có thể là một góc đọc sách có view đẹp, một khu vườn nhỏ yên tĩnh để cô có thể ngồi ngắm hoa, hay đơn giản là một chiếc ghế dài êm ái dưới tán cây cổ thụ. Quan trọng hơn cả là sự hiện diện của anh, là việc anh chấp nhận và yêu thương cô trọn vẹn.

Kính Niên khẽ siết vòng tay, kéo cô lại gần hơn nữa. Anh nhắm mắt lại, cùng cô chìm đắm vào không gian tĩnh lặng, vào những giây phút cuối cùng của ánh hoàng hôn. Anh yêu cô, yêu cả sự lười biếng của cô, yêu cả những điều tinh tế ẩn giấu bên trong cô. Và anh biết, cô cũng yêu anh, theo cách riêng của mình. Chỉ cần được ở bên nhau, dù là ngắm hoàng hôn, hay chỉ đơn giản là "cùng anh ngủ", thì đó cũng là hạnh phúc trọn vẹn nhất.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free