Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 135: Những Ánh Nhìn Lén Lút: Vén Màn Thế Giới Nàng Mèo Ngủ
Đêm đã dần buông, ánh trăng bạc len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn gỗ. Hàn Kính Niên khép cuốn "Sổ Tay Ghi Chép 'Khoảnh Khắc Của Chúng Ta'" lại, cảm nhận sự ấm áp từ những dòng suy tư vừa được anh gửi gắm. Mùi giấy mới, mực và nến thơm hòa quyện, tạo thành một hương vị đặc trưng, một mùi hương của sự tĩnh lặng và khám phá. Anh ngẩng đầu nhìn ra ngoài, thành phố về khuya vẫn lung linh ánh đèn, nhưng trong căn phòng nhỏ này, một sự bình yên sâu sắc đang bao trùm lấy anh. Nụ cười nhẹ nhàng trên môi anh không phải là nụ cười của sự thỏa mãn, mà là nụ cười của một người đã tìm thấy một hướng đi mới, một hành trình mới đầy hứa hẹn. Anh biết, con đường phía trước còn dài, nhưng anh đã sẵn sàng bước đi, từng bước một, để thấu hiểu trọn vẹn bảo bối của anh.
Sáng hôm sau, ánh nắng đầu tiên xuyên qua rèm cửa, đánh thức vạn vật bằng sự ấm áp dịu dàng của nó. Hàn Kính Niên, khác với mọi khi, không vội vàng đến công ty. Anh đã hoàn thành phần lớn công việc cần thiết từ tối qua, và hôm nay, anh muốn dành trọn vẹn để tiếp tục hành trình khám phá thế giới nội tâm của Hạ Vãn An. Anh biết, đây không phải là một nhiệm vụ có thể hoàn thành trong một sớm một chiều, mà là một quá trình cần sự kiên nhẫn, tinh tế và một tình yêu thương vô bờ bến.
Căn hộ của họ, được thiết kế theo phong cách hiện đại, tối giản với tông màu sáng chủ đạo, nội thất gỗ ấm áp và kim loại tinh xảo, luôn mang đến một cảm giác thanh bình. Tiếng còi xe từ xa vọng lên một cách mơ hồ, như một bản nhạc nền dịu nhẹ của thành phố đang thức giấc. Anh pha một tách cà phê thơm nồng, mùi hương quen thuộc lan tỏa khắp gian bếp, đánh thức các giác quan. Anh chọn một cuốn sách nghệ thuật từ giá sách, ngồi xuống chiếc sofa êm ái trong phòng khách, laptop đặt hờ trên bàn trà. Anh giả vờ như đang chìm đắm vào công việc hoặc trang sách, nhưng thực chất, mọi giác quan của anh đều hướng về phía phòng ngủ, nơi Hạ Vãn An vẫn còn đang say giấc.
Cô vợ của anh, Hạ Vãn An, vẫn giữ thói quen ngủ nướng đáng yêu của mình. Ánh nắng đã tràn ngập căn phòng, nhưng cô vẫn vùi mình trong bộ chăn gối cao cấp "Đám Mây" mềm mại, tựa như một con mèo lười biếng đang cuộn tròn trong tổ ấm của riêng mình. Mái tóc đen dài của cô xõa tung trên gối, vài sợi vương trên khuôn mặt thanh tú, khiến cô càng thêm phần mong manh. Kính Niên khẽ mỉm cười. Anh biết, "ngủ" không chỉ là hành động thể chất đơn thuần đối với cô, mà còn là một phần không thể thiếu trong cách cô tồn tại, cách cô tìm thấy sự bình yên và tái tạo năng lượng cho tâm hồn mình. Anh tự hỏi, phải chăng trong những giấc ngủ sâu ấy, thế giới nội tâm phong phú của cô đang được kiến tạo, được sắp xếp?
Một lúc sau, Kính Niên nghe thấy tiếng động nhỏ từ phòng ngủ. Vãn An đã thức giấc. Anh không quay đầu lại, nhưng ánh mắt anh lướt qua góc nhìn để quan sát. Cô không vội vàng rời giường, mà chỉ lười biếng vươn vai, ánh mắt to tròn vẫn còn phảng phất vẻ ngái ngủ. Cô ngồi dậy, chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng vàng đang nhảy múa trên tán lá cây. Khuôn mặt cô ít biểu cảm, nhưng Kính Niên nhận ra một sự trầm tư sâu sắc ẩn hiện trong đôi mắt ấy. Đó không phải là ánh mắt trống rỗng của một người vừa tỉnh giấc, mà là ánh mắt của một người đang suy nghĩ, đang kết nối với thế giới xung quanh.
Vãn An chậm rãi bước ra ban công nhỏ, nơi vài chậu cây xanh đang vươn mình đón nắng. Cô khoác trên mình bộ đồ ngủ rộng rãi, thoải mái, mái tóc búi lỏng lẻo. Kính Niên nín thở. Anh thấy cô nhẹ nhàng nhấc bình tưới cây, từ tốn đổ từng dòng nước mát lành lên những chiếc lá xanh mướt. Động tác của cô chậm rãi, tỉ mỉ, dường như cô đang trò chuyện với từng chiếc cây, từng bông hoa nhỏ. Ánh mắt cô dịu dàng và tập trung đến lạ thường, hoàn toàn khác với vẻ thờ ơ thường thấy. Cô khẽ chạm ngón tay vào một chiếc lá non, mỉm cười rất nhẹ, một nụ cười mà Kính Niên hiếm khi thấy. Đó là nụ cười của sự mãn nguyện, của sự kết nối với thiên nhiên.
"Em ấy không chỉ ngủ... đôi khi còn hơn thế nữa," Kính Niên thầm nghĩ. Anh nhận ra, sự "lười biếng" của cô không phải là sự vô tâm, mà là một cách cô dành thời gian cho những khoảnh khắc tĩnh lặng, cho những hoạt động mà cô thực sự yêu thích. Tưới cây, đối với Vãn An, có lẽ không chỉ là một công việc đơn thuần, mà là một nghi thức, một cách để cô hòa mình vào sự sống, tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ bé nhất.
Sau khi tưới cây xong, Vãn An không quay vào phòng ngay. Cô ngồi xuống chiếc ghế mây nhỏ trên ban công, tay cầm một cuốn sách cũ, bìa đã ngả màu thời gian. Kính Niên nhận ra đó là một cuốn sách về kiến trúc Gothic mà anh đã mua cho cô từ một hiệu sách cũ. Cô không mở sách ra đọc, mà chỉ vuốt ve nhẹ nhàng từng trang giấy đã sờn cũ, như thể đang cảm nhận từng câu chuyện, từng dấu vết thời gian trên đó. Ánh mắt cô vẫn xa xăm nhìn ra ngoài, nhưng lần này, chúng không còn mơ màng nữa. Thay vào đó, chúng lấp lánh một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Cô lật từng trang, không phải để đọc chữ, mà để ngắm nhìn những hình ảnh về những công trình kiến trúc cổ kính, những đường nét tinh xảo đã vượt qua hàng thế kỷ. Mùi giấy cũ thoang thoảng bay đến tận chỗ anh ngồi, hòa lẫn với mùi cà phê và hương hoa lài từ những chậu cây trên ban công.
Kính Niên cảm thấy trái tim mình như được vén màn. Cô không đọc sách theo cách thông thường, nhưng cô lại đang "đọc" chúng bằng một cách khác, bằng cả tâm hồn và cảm xúc của mình. Những khoảnh khắc này, những khoảnh khắc cô chìm đắm trong thế giới riêng mà không hề hay biết có người đang quan sát, đã giúp Kính Niên hiểu thêm rất nhiều về vợ mình. Anh nhận ra, sự "lười biếng" của Vãn An không phải là sự thiếu năng lượng hay vô tâm, mà là một trạng thái thiền định sâu sắc, một không gian thiêng liêng nơi cô tập trung vào những suy tư, những cảm xúc, những ý tưởng. Nó giống như một nghệ sĩ đang nghỉ ngơi, nhưng tâm trí họ vẫn đang không ngừng kết nối, hình thành những tác phẩm mới. Em là một nàng thơ, nhưng không phải là nàng thơ bị động, mà là nàng thơ tự mình kiến tạo nên thế giới của riêng mình.
Buổi trưa trôi qua nhanh chóng. Kính Niên vẫn ngồi ở phòng khách, thỉnh thoảng liếc nhìn Vãn An. Anh vẫn chưa phát hiện thêm điều gì mới mẻ, nhưng anh đã cảm thấy một sự kết nối sâu sắc hơn với cô. Anh hiểu rằng, để thực sự khám phá thế giới của Vãn An, anh cần phải kiên nhẫn hơn nữa, và phải tìm cách tiếp cận cô một cách tinh tế, không làm cô cảm thấy bị soi mói. Anh quyết định sẽ không đi làm vào buổi chiều.
Khi ánh nắng bắt đầu ngả vàng, trải dài những vệt ấm áp trên sàn nhà, Kính Niên đang nhâm nhi cốc cà phê thứ hai trong bếp. Bất chợt, một giai điệu cổ điển du dương vang lên từ phòng ngủ của Vãn An. Đó là bản Concerto số 2 của Rachmaninoff, một trong những bản nhạc yêu thích của Kính Niên, nhưng anh hiếm khi thấy Vãn An chủ động nghe. Anh lặng lẽ đặt cốc cà phê xuống, bước đến gần cửa phòng ngủ, nép mình vào khung cửa, không gây ra bất kỳ tiếng động nào.
Bên trong phòng, Vãn An không nằm trên giường. Cô ngồi trên sàn nhà, lưng tựa vào chiếc ghế sofa đơn màu kem, đôi mắt nhắm nghiền. Mái tóc đen dài của cô xõa tự nhiên, ôm lấy khuôn mặt thanh tú. Cô không ngủ, Kính Niên chắc chắn về điều đó. Vẻ mặt cô hoàn toàn thả lỏng, một nụ cười cực kỳ nhẹ, gần như không thể nhận ra, nở trên môi cô. Cô hoàn toàn chìm đắm vào giai điệu piano trầm bổng, những nốt nhạc như thấm vào từng tế bào, từng hơi thở của cô. Kính Niên có thể cảm nhận được sự bình yên, sự tận hưởng sâu sắc toát ra từ cô. Đây là một khoảnh khắc riêng tư tuyệt đối, một khoảnh khắc mà cô hoàn toàn là chính mình, không chút che giấu.
Kính Niên đứng đó, lặng lẽ quan sát, trái tim anh dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Anh đã từng nghĩ Vãn An chỉ đơn giản là thích ngủ, thích sự yên tĩnh. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng những khoảnh khắc như thế này – những lúc cô chìm đắm trong âm nhạc, trong sách vở, trong thiên nhiên – chính là cách cô nuôi dưỡng tâm hồn mình. Đó là thứ âm nhạc em thường nghe khi em muốn ở một mình... Nó có ý nghĩa gì với em vậy?, Kính Niên thầm hỏi. Anh biết, những bản nhạc cổ điển thường gợi lên những cảm xúc sâu sắc, những ký ức hoặc những suy tư. Phải chăng, Vãn An cũng đang chìm đắm trong những dòng chảy cảm xúc ấy, để rồi sau đó, cô sẽ lại trở về với vẻ ngoài "mèo lười" quen thuộc, nhưng bên trong đã được lấp đầy bởi những điều đẹp đẽ.
Giai điệu dần kết thúc, những nốt nhạc cuối cùng ngân vang rồi tan vào không gian. Vãn An khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhõm và mãn nguyện. Cô từ từ mở mắt. Đôi mắt to tròn của cô không hề có vẻ mệt mỏi hay ngái ngủ như thường lệ. Chúng trong veo, long lanh, như vừa được gột rửa bởi những giai điệu tuyệt đẹp. Ánh mắt cô lướt qua căn phòng, và bất chợt, chúng dừng lại ở Kính Niên.
Anh giật mình. Anh đã quên mất rằng mình đang đứng nép ở cửa. Anh đã quá chìm đắm vào việc quan sát cô, đến nỗi quên cả sự tồn tại của chính mình. Vãn An nhìn anh, và rồi, một nụ cười nhẹ nhàng, dịu dàng nở trên môi cô. Đó không phải là nụ cười trêu chọc hay ngượng ngùng, mà là một nụ cười của sự chấp nhận, của sự thấu hiểu. Nó giống như cô đã biết anh ở đó từ lâu, và cô không hề cảm thấy khó chịu.
Kính Niên bỗng thấy mình lúng túng. Anh vội vàng quay người đi, giả vờ như anh chỉ tình cờ đi ngang qua phòng, như thể anh vừa mới bước ra từ nhà bếp hay phòng làm việc. Anh không muốn phá vỡ khoảnh khắc riêng tư của cô, không muốn cô cảm thấy mình đang bị theo dõi. Anh chỉ muốn quan sát, để hiểu, để yêu thương cô theo một cách sâu sắc hơn. Nhưng nụ cười của cô đã nói lên tất cả. Cô biết. Và cô không bận tâm. Điều đó khiến trái tim anh ấm áp đến lạ lùng. Anh cảm thấy như mình vừa được cho phép bước vào một phần nhỏ bé trong thế giới bí mật của cô.
Buổi tối, Kính Niên quyết định đưa Vãn An đến quán cà phê "Góc Bình Yên", nơi cô thường ghé. Anh muốn thử xem cô sẽ thể hiện thế giới nội tâm của mình như thế nào ở một nơi công cộng nhưng vẫn riêng tư, một nơi mà cô cảm thấy thoải mái. Quán cà phê mang phong cách Indochine pha chút hiện đại, với tường gạch trần, bàn ghế gỗ cũ kỹ, đèn lồng giấy và rất nhiều chậu cây xanh, tạo nên một không gian ấm cúng và đầy tính nghệ thuật. Sách được sắp xếp gọn gàng trên các kệ gỗ cao chạm trần, tạo thành một thư viện nhỏ mà bất cứ ai yêu sách cũng phải mê mẩn.
Mùi cà phê rang xay thơm nồng hòa lẫn với mùi sách cũ đặc trưng, thoang thoảng hương hoa lài từ bình hoa nhỏ trên bàn. Nhạc jazz nhẹ nhàng du dương, tiếng lật sách sột soạt của vài vị khách, tiếng chuông gió leng keng mỗi khi có khách ra vào, và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ tạo nên một bản giao hưởng của sự thư thái. Kính Niên và Vãn An chọn một góc khuất, cạnh cửa sổ, nơi có thể ngắm nhìn đường phố lên đèn.
Vãn An, như thường lệ, không nói nhiều. Cô chỉ lẳng lặng nhìn quanh, ánh mắt lướt qua những giá sách, những bức tranh treo tường, những chi tiết trang trí nhỏ bé. Kính Niên gọi cho cô một ly trà hoa cúc ấm, còn anh thì gọi một tách espresso.
"An An, em thích quán này à?" Kính Niên khẽ hỏi, giọng nói trầm ấm.
Cô khẽ gật đầu, "Ừm... Yên tĩnh."
Kính Niên mỉm cười. "Anh biết em thích những nơi như thế này."
Vãn An không đáp. Cô đưa tay lên kệ sách gần đó, rút ra một cuốn sách dày, bìa cứng, có vẻ đã cũ. Anh nhận ra đó là một cuốn sách ảnh về kiến trúc cổ của Pháp. Cô lật giở những trang sách, không chú ý đến phần chữ mà chỉ tập trung vào những hình ảnh đen trắng của những tòa nhà cổ kính, những mái vòm cong, những cột trụ chạm khắc tinh xảo.
Kính Niên quan sát cô. Ánh mắt cô không còn vẻ mơ màng hay ngái ngủ. Thay vào đó, chúng đầy sự chiêm nghiệm, say mê. Ngón tay thon dài của cô nhẹ nhàng lướt trên từng đường nét của những công trình kiến trúc, như thể đang chạm vào chính bề mặt của chúng. Cô khẽ nghiêng đầu, đôi khi dừng lại ở một chi tiết nào đó, đôi mắt nheo lại một chút, dường như đang cố gắng phân tích, thấu hiểu.
"An An, em thích cuốn sách đó à?" Kính Niên hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, không muốn phá vỡ sự tập trung của cô.
Cô không nhìn anh, đôi mắt vẫn dán vào trang sách. Giọng nói của cô trầm nhẹ, chậm rãi, nhưng chứa đựng một sự cuốn hút đặc biệt. "Ừm... những đường nét này... rất đẹp."
Kính Niên cảm nhận được một luồng điện chạy qua người. "Đẹp" không phải là một từ mà Vãn An thường dùng để miêu tả. Nó là một từ ngữ đầy cảm xúc, đầy sự trân trọng. Anh nhìn kỹ hơn vào những trang sách mà cô đang lật giở. Những hình ảnh về những nhà thờ Gothic, những lâu đài Trung cổ, những biệt thự phong cách Baroque. Cô không chỉ nhìn, cô đang cảm nhận, đang hòa mình vào từng chi tiết của chúng. Đây là một biểu hiện khác của sự tập trung sâu sắc, hoàn toàn không phải là "lười biếng" như anh vẫn thường nghĩ.
Kính Niên chợt nhận ra rằng, việc Vãn An "lười biếng" không phải là cô không quan tâm đến thế giới bên ngoài, mà là cô chọn lọc những gì cô dành năng lượng cho, và thế giới nội tâm của cô là một trong số đó. Cô không lãng phí năng lượng vào những điều vô nghĩa, mà dành nó để nuôi dưỡng những đam mê, những suy tư sâu sắc. Ánh mắt cô khi nhìn những đường nét kiến trúc ấy, cách cô vuốt ve từng trang sách, tất cả đều cho thấy một tâm hồn nghệ sĩ, một trí óc tinh tế đang hoạt động không ngừng.
Anh biết, anh đang đứng trước một kho báu. Một kho báu của những tài năng tiềm ẩn, những đam mê sâu sắc mà cô đã cất giấu kỹ lưỡng. Sự tập trung của Vãn An vào kiến trúc cổ trong cuốn sách có thể là dấu hiệu cho một tài năng hoặc niềm đam mê liên quan đến nghệ thuật, thiết kế, hoặc lịch sử. Nó không chỉ là sự tò mò nhất thời, mà là một sự kết nối sâu sắc.
Kính Niên khẽ nhấp một ngụm espresso, vị đắng nhẹ nhàng tan trong miệng. Anh ngẩng đầu nhìn vợ, người vẫn đang chìm đắm trong thế giới của những đường nét kiến trúc cổ xưa. Một cảm giác ấm áp và tự hào dâng lên trong lòng anh. Anh đã từng nghĩ mình hiểu cô, nhưng giờ đây, anh nhận ra mình chỉ mới chạm đến bề mặt của một đại dương sâu thẳm.
Anh sẽ tiếp tục kiên nhẫn. Anh sẽ tiếp tục quan sát. Anh sẽ tạo ra những cơ hội để cô có thể tự do bộc lộ tài năng của mình, không cần phải cảm thấy bị soi mói hay phải thay đổi. Anh sẽ tìm hiểu về quá khứ của cô, về những gì đã hình thành nên con người cô. Có lẽ, đã đến lúc anh nên nói chuyện với Hạ Thanh Sơn, ba của cô, để hiểu hơn về những sở thích thuở nhỏ, những ước mơ mà cô từng ấp ủ.
Hàn Kính Niên biết, hành trình khám phá này sẽ là một trong những điều thú vị nhất trong cuộc đời anh. Anh tin rằng, thế giới nội tâm của An An, một khi được bộc lộ, sẽ đẹp đẽ và sâu sắc hơn bất cứ điều gì anh từng tưởng tượng. Và anh, Hàn Kính Niên, muốn là người đầu tiên được chiêm ngưỡng vẻ đẹp ấy, được ở bên cạnh em, cùng em khám phá và tận hưởng từng khoảnh khắc. Anh sẽ không bao giờ cảm thấy bất lực nữa, bởi vì anh đã tìm thấy một mục đích mới: trở thành người hiểu em nhất, người yêu em nhất, người nâng niu từng nét đẹp ẩn giấu trong em, bảo bối của anh.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.