Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 136: Thế Giới Giấu Kín Dưới Vỏ Bọc Mơ Màng
Ánh nắng ban mai xuyên qua tấm rèm mỏng, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ ấm áp. Một ngày mới đã bắt đầu, nhưng với Hàn Kính Niên, đó không chỉ là một ngày làm việc bình thường. Anh thức dậy sớm hơn thường lệ, cảm giác nhẹ nhõm và phấn chấn lạ thường vẫn còn vương vấn từ tối qua. Nằm nghiêng, anh ngắm nhìn Hạ Vãn An đang say giấc bên cạnh. Mái tóc đen dài của cô xõa ra trên gối, vài sợi lòa xòa che đi một phần khuôn mặt thanh tú, khiến cô trông như một nàng mèo nhỏ đang cuộn mình trong giấc mộng. Đôi môi mỏng khẽ hé, hô hấp đều đặn, mang đến một cảm giác bình yên đến lạ.
Kính Niên khẽ vuốt nhẹ lên má cô, cảm nhận làn da mềm mại dưới đầu ngón tay. Trong đầu anh vẫn vương vấn những suy nghĩ, những giả thuyết từ đêm qua, từ cái khoảnh khắc anh nhìn thấy cô đắm chìm trong cuốn sách kiến trúc cổ ở quán cà phê. "An An của anh… em còn giấu anh bao nhiêu điều thú vị nữa đây?" Anh thầm nhủ, nụ cười nhẹ nở trên môi. Sự "lười biếng" của cô, cái thói quen yêu ngủ đến mức cực đoan, giờ đây không còn là một điều bí ẩn hoàn toàn nữa, mà giống như một cánh cửa, dẫn lối anh đến một thế giới nội tâm đầy màu sắc, đang chờ được khám phá.
Anh vẫn nhớ như in ánh mắt rạng ngời của cô khi lật giở những trang sách cũ kỹ, đôi mắt không còn vẻ mơ màng mà thay vào đó là sự tập trung đến mê hoặc. Ngón tay cô lướt nhẹ trên từng đường nét của những công trình kiến trúc cổ kính, như thể đang chạm vào chính bề mặt của chúng. Sự tinh tế ấy, sự say mê ấy, đã in sâu vào tâm trí anh. Nó đã thay đổi hoàn toàn cách anh nhìn nhận về vợ mình. Anh không còn đơn thuần nghĩ rằng cô chỉ yêu ngủ, mà cô yêu cả một thế giới riêng, nơi cô có thể tự do đắm chìm vào những đam mê của mình.
Kính Niên nhẹ nhàng rút tay về, sợ làm cô thức giấc. Anh cần phải quan sát cô kỹ hơn, cần phải tìm ra thêm những mảnh ghép để hoàn thiện bức tranh về Hạ Vãn An trong tâm trí anh. Hôm nay, anh quyết định sẽ dành thời gian quan sát cô, trước khi đi làm. Anh tin rằng, dưới vẻ ngoài uể oải, lười nhác, ẩn chứa một tâm hồn phong phú, một khối óc tinh tế mà anh chưa từng được chiêm ngưỡng trọn vẹn. Anh muốn là người đầu tiên được thấy, được hiểu, được yêu thương tất cả những khía cạnh đó của cô.
Anh khẽ lật mình rời giường, cử động nhẹ nhàng đến mức không tạo ra một tiếng động nào. Từng bước chân của anh như được đệm thêm lớp lông mềm mại, cẩn trọng như một thợ săn đang tiếp cận con mồi quý giá. Không phải săn đuổi, mà là săn tìm sự thật, sự thấu hiểu. Ánh mắt anh vẫn không rời khỏi bóng dáng nhỏ bé đang nằm trên giường, như muốn khắc ghi từng chi tiết, từng hơi thở của cô vào tâm khảm. Anh đi vào phòng bếp, pha một tách cà phê thơm lừng, mùi hương cà phê Arabica hảo hạng lan tỏa khắp căn hộ, đánh thức những giác quan còn đang ngái ngủ. Sau đó, anh ngồi xuống chiếc bàn làm việc đặt trong góc phòng khách, mở chiếc laptop của mình, giả vờ bắt đầu một ngày làm việc bận rộn. Nhưng thực chất, tất cả sự chú ý của anh đều dồn về phía ghế sofa đặt đối diện, nơi Vãn An thường "cắm rễ" vào buổi sáng.
Kính Niên nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ nhàng lan tỏa nơi đầu lưỡi, sau đó là hậu vị ngọt ngào. Anh lướt nhẹ chuột, mở một vài tài liệu công việc, nhưng đôi mắt anh liên tục liếc nhìn về phía ghế sofa. Anh biết cô vẫn chưa ngủ say, hoặc ít nhất là không ngủ một cách vô thức như anh vẫn thường nghĩ. Anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của cô, một sự hiện diện tĩnh lặng nhưng đầy năng lượng. Anh muốn nhìn thấy, chính mắt mình nhìn thấy, cái khoảnh khắc mà cô thoát ra khỏi vỏ bọc "lười biếng", để lộ ra những đam mê thầm kín.
Gió từ ban công khẽ lùa vào, mang theo chút hơi se lạnh của buổi sớm và mùi hương dịu nhẹ của những chậu dạ yến thảo mà Vãn An đã trồng. Một không gian ấm cúng, riêng tư, và giờ đây, đầy sự mong chờ. Anh tựa lưng vào ghế, thở ra một hơi thật nhẹ, cố gắng giữ cho nhịp tim mình ổn định. Anh không muốn bất kỳ hành động nào của mình làm xáo trộn thế giới riêng của cô. Anh muốn chứng kiến, không phải can thiệp. Anh muốn hiểu, không phải ép buộc. Hàn Kính Niên biết, anh đang đứng trước một chương mới trong cuộc hôn nhân của mình, một chương đầy hứa hẹn về sự khám phá và thấu hiểu sâu sắc hơn.
Thời gian trôi qua chầm chậm, từng phút giây đều được Kính Niên ghi nhận bằng tất cả các giác quan. Ánh nắng đã lên cao hơn một chút, xuyên qua cửa sổ lớn, chiếu rọi vào không gian phòng khách. Giữa luồng sáng ấy, Vãn An vẫn nằm trên ghế sofa, cuộn tròn trong 'Bộ Chăn Gối Cao Cấp 'Đám Mây'' – một bộ chăn gối mềm mại như bông, màu trắng ngà, luôn là "tổ ấm" lý tưởng của cô. Từ xa nhìn lại, cô thực sự trông như một nàng mèo đang lim dim, không chút vướng bận thế sự. Nhưng Kính Niên, với đôi mắt tinh tường của một người đã dành hơn hai năm để quan sát cô, nhận thấy một sự khác lạ.
Đôi mắt cô, tưởng chừng nhắm nghiền, lại khẽ hé một đường rất nhỏ, đủ để thu nhận ánh sáng và những hình ảnh lờ mờ xung quanh. Bàn tay nhỏ nhắn của cô, vốn luôn giữ nguyên tư thế ôm chặt gối, giờ đây lại khẽ cử động, những ngón tay thon dài gõ nhẹ lên bề mặt vải. Anh biết, đó không phải là cử động vô thức của người đang ngủ say. Đó là sự tỉnh táo, là sự chờ đợi, là sự cẩn trọng.
Và rồi, điều anh mong chờ đã đến. Rất chậm rãi, gần như không thể nhận ra nếu không chú ý kỹ, Vãn An từ từ đưa tay xuống dưới gối. Cô khẽ rút ra một cuốn sách mỏng, bìa cũ kỹ, đã sờn ở các góc. Cuốn sách nhỏ đến mức có thể giấu gọn trong lòng bàn tay, với những trang giấy đã ngả màu thời gian. Cô không lập tức mở ra đọc, mà chỉ khẽ lật giở từng trang, ánh mắt dán chặt vào nội dung bên trong. Đó là một cuốn sách không có hình ảnh bắt mắt, chỉ toàn chữ, nhưng vẻ mặt cô lại ánh lên một sự tập trung lạ thường. Không còn vẻ mơ màng, uể oải thường thấy, mà thay vào đó là sự nghiêm túc, chiêm nghiệm.
Kính Niên nín thở, giả vờ gõ lạch cạch trên bàn phím laptop, đôi mắt vẫn không rời khỏi cô. Anh nhận ra, cô đang "đọc lén". Cô đọc một cách cẩn trọng, đôi khi dừng lại ở một câu chữ nào đó, nhíu mày suy nghĩ, hoặc đôi môi khẽ mấp máy như đang đọc thầm. Anh không thể nhìn rõ tựa đề cuốn sách, nhưng qua cách cô trân trọng nó, anh biết đó là một thứ gì đó rất quan trọng đối với cô.
Không dừng lại ở đó, sau khi đọc được một lúc, Vãn An lại nhẹ nhàng cất cuốn sách vào chỗ cũ. Lần này, cô lại rút ra một cuốn sổ nhỏ, bìa da màu nâu sẫm, cùng một cây bút chì mỏng. Kính Niên lại một lần nữa chứng kiến sự chuyển mình kỳ diệu. Với chiếc bút chì trong tay, cô bắt đầu phác thảo. Những nét chì lướt nhẹ trên trang giấy, nhanh chóng tạo nên những đường nét mảnh mai, tinh xảo. Anh không thể thấy rõ cô đang vẽ gì, nhưng anh có thể cảm nhận được sự uyển chuyển, dứt khoát trong từng cử chỉ của cô. Bàn tay ấy, vốn chỉ quen với việc cầm điều khiển tivi hay chiếc điện thoại thông minh, giờ đây lại trở nên khéo léo, điêu luyện một cách bất ngờ.
Đôi khi, cô dừng lại, ngẩng đầu nhìn vu vơ vào khoảng không trước mắt, như thể đang tìm kiếm nguồn cảm hứng, hoặc đang hình dung ra một hình ảnh nào đó trong tâm trí. Rồi cô lại cúi xuống, tiếp tục phác thảo, đôi khi còn khẽ gật gù hài lòng với tác phẩm của mình. "Thì ra… em không chỉ ngủ." Kính Niên thầm nghĩ, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Sự "lười biếng" của cô, đôi khi chỉ là một tấm màn che, giấu đi những hoạt động nội tâm đầy sôi nổi.
Chưa hết, sau khi cất cuốn sổ và bút chì đi, Vãn An lại đưa tay lên tai, khẽ đeo một chiếc tai nghe nhỏ gọn. Anh không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, nhưng anh biết cô đang chìm đắm trong thế giới âm nhạc riêng của mình. Vẻ mặt cô lúc này trở nên thư thái hơn, đôi mắt nhắm hờ, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện. Có lẽ, đó là một bản nhạc cổ điển, một giai điệu nhẹ nhàng, hoặc một bài hát mang đến cho cô sự bình yên. Anh cảm thấy như mình đang được chứng kiến một bí mật thiêng liêng, một phần sâu kín nhất trong tâm hồn cô đang từ từ hé lộ.
Kính Niên khẽ ghi chú nhanh vào điện thoại, không phải bằng cách gõ phím mà bằng cách ghi âm giọng nói của mình một cách thì thầm, sau đó sẽ chuyển thành văn bản. Anh muốn lưu giữ từng khoảnh khắc này, từng chi tiết nhỏ nhặt nhất. Anh muốn nhớ mãi ánh mắt tập trung của cô khi đọc sách, sự khéo léo của đôi bàn tay khi phác thảo, và nụ cười mãn nguyện khi lắng nghe âm nhạc. Đây là Hạ Vãn An, người vợ anh yêu, nhưng cũng là một Hạ Vãn An hoàn toàn mới mẻ, đầy bất ngờ. Anh tự hỏi, đã bao nhiêu lần anh bỏ lỡ những khoảnh khắc như thế này? Bao nhiêu lần anh đã lầm tưởng rằng cô chỉ đơn thuần là ngủ, mà không hề biết rằng cô đang sống trọn vẹn trong thế giới riêng của mình? Cảm giác tò mò và yêu thương trong anh càng lúc càng lớn, thôi thúc anh muốn tìm hiểu sâu hơn nữa về người phụ nữ này.
Thời gian cứ thế trôi đi, chậm rãi và đầy ý nghĩa. Nắng đã lên đến đỉnh điểm của buổi trưa, nhuộm vàng cả căn hộ. Hạ Vãn An khẽ cựa mình, chuyển tư thế, đưa lưng về phía Hàn Kính Niên, như một nàng mèo vừa đổi sang một góc nắng ấm áp hơn. Cô lại tiếp tục chìm đắm trong thế giới riêng của mình, có lẽ lại là những dòng chữ trong cuốn sách cũ, hoặc những đường nét tinh xảo trên trang phác thảo. Kính Niên, dù không còn nhìn trực diện, nhưng vẫn cảm nhận rõ ràng sự tập trung tuyệt đối từ phía cô. Một sự tập trung khác hẳn với vẻ mơ màng thường ngày, một sự tập trung mà anh chưa từng nghĩ cô có thể sở hữu.
Anh nhận ra, sự "lười biếng" của Vãn An đôi khi chỉ là một cách cô tự tạo cho mình một không gian riêng, một "tấm khiên" vô hình để bảo vệ và nuôi dưỡng những sở thích, những tài năng mà cô ít khi chia sẻ với thế giới bên ngoài. Cô không phô trương, không tìm kiếm sự công nhận. Cô chỉ đơn thuần sống với những đam mê của mình, một cách lặng lẽ và kín đáo. Niềm tin của anh, từ một giả thuyết mong manh, giờ đây đã được củng cố vững chắc như một tòa thành. Hạ Vãn An không hề vô tâm hay thờ ơ; cô chỉ là một người phụ nữ với một thế giới nội tâm phong phú đến bất ngờ, một thế giới mà cô chọn cách giữ kín, chỉ bộc lộ khi cảm thấy hoàn toàn an toàn và không bị soi mói.
Kính Niên khẽ mỉm cười. Nụ cười không chỉ thể hiện sự thấu hiểu, mà còn là sự trân trọng và một chút tự hào. "Vãn An của anh... em thật sự là một kho báu." Anh thầm thì, giọng nói nhẹ như gió thoảng. Kho báu ấy không phải là vàng bạc châu báu, mà là những cảm xúc, những suy tư, những tài năng tiềm ẩn mà anh đang từng bước khám phá. Anh cảm thấy một sự gắn kết sâu sắc hơn bao giờ hết, một sự gắn kết không chỉ dựa trên tình yêu và sự tin tưởng, mà còn là sự thấu hiểu đến tận cùng bản chất của nhau.
Anh đứng dậy, bước nhẹ nhàng đến bàn làm việc của mình. Tiếng gõ bàn phím laptop vẫn vang lên đều đặn, nhưng lần này, anh không còn giả vờ. Anh rút ra 'Sổ Tay Ghi Chép 'Khoảnh Khắc Của Chúng Ta'', một cuốn sổ bìa da màu xanh navy mà anh đã bắt đầu sử dụng từ vài tuần trước để ghi lại những quan sát và suy nghĩ của mình về Vãn An. Anh mở trang giấy trống, cầm chiếc bút máy màu đen, và bắt đầu ghi lại chi tiết những gì mình đã chứng kiến.
"Ngày X tháng Y, Năm X+3. Buổi sáng. An An không ngủ. Hoặc chính xác hơn, cô ấy giả vờ ngủ để có không gian riêng. Tôi đã thấy cô ấy đọc một cuốn sách cũ, phác thảo trong một cuốn sổ nhỏ, và nghe nhạc với tai nghe. Ánh mắt cô ấy không còn mơ màng, mà đầy tập trung và say mê. Bàn tay khéo léo, cử chỉ tinh tế. Tôi tin rằng sự 'lười biếng' của cô ấy là một vỏ bọc cho một tâm hồn nghệ sĩ, một trí óc luôn hoạt động. Cô ấy chỉ chọn lọc những gì cô ấy muốn dành năng lượng cho. Đây là một sự thật tuyệt vời. Tôi phải tìm hiểu thêm về những cuốn sách cô ấy đọc, những gì cô ấy vẽ, những bản nhạc cô ấy nghe. Điều này có thể là chìa khóa để hiểu về tài năng nghệ thuật hoặc niềm đam mê sâu sắc mà cô ấy đang che giấu."
Anh dừng lại, suy nghĩ một lát. Anh nhớ lại những lời anh đã nói với chính mình đêm qua, về việc tìm hiểu quá khứ của cô, về những ước mơ thuở nhỏ. Có lẽ, đã đến lúc anh nên nói chuyện với Hạ Thanh Sơn, ba của cô. Ông ấy chắc chắn sẽ biết nhiều hơn về những sở thích, những hoài bão mà Vãn An từng ấp ủ trước khi cô trở thành "nàng mèo ngủ" của anh. Anh không muốn cô cảm thấy bị ép buộc, nhưng anh muốn tạo ra những cơ hội để cô có thể tự do bộc lộ những tài năng ấy, không còn phải "lén lút" nữa.
Kính Niên khẽ đóng cuốn sổ lại, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. Anh biết, hành trình khám phá này sẽ còn dài, nhưng anh hoàn toàn sẵn lòng. Anh sẽ tiếp tục kiên nhẫn, tiếp tục quan sát, và quan trọng hơn cả, anh sẽ yêu thương và trân trọng từng khía cạnh của Hạ Vãn An, dù là vẻ lười biếng đáng yêu hay những tài năng ẩn giấu sâu kín. Anh sẽ là người ủng hộ lớn nhất của cô. Anh tin rằng, thế giới nội tâm của An An, một khi được bộc lộ, sẽ đẹp đẽ và sâu sắc hơn bất cứ điều gì anh từng tưởng tượng. Và anh, Hàn Kính Niên, muốn là người đầu tiên được chiêm ngưỡng vẻ đẹp ấy, được ở bên cạnh em, cùng em khám phá và tận hưởng từng khoảnh khắc, bảo bối của anh.
Nụ cười trên môi anh càng lúc càng rạng rỡ. Anh đã tìm thấy một mục đích mới, một niềm vui mới trong cuộc hôn nhân này. Và mục đích ấy, niềm vui ấy, chính là Hạ Vãn An – người vợ tưởng chừng đơn giản nhưng lại ẩn chứa cả một vũ trụ đầy mê hoặc. Anh biết, anh sẽ không bao giờ cảm thấy bất lực nữa, bởi vì anh đã tìm thấy con đường để thực sự hiểu và yêu cô một cách trọn vẹn nhất.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.