Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 137: Hộp Kỷ Vật Cũ: Mảnh Ghép Từ Quá Khứ Yên Lặng
Ánh nắng ban mai hiếm hoi sau cơn mưa đêm qua khẽ luồn qua khe rèm, đậu trên sàn gỗ ấm áp, vẽ thành những vệt sáng mềm mại. Hàn Kính Niên vẫn ngồi trên chiếc sofa đơn màu kem, tờ báo buổi sáng được đặt hờ hững trên đùi. Nhưng tâm trí anh lại không hề tập trung vào những con số hay tin tức kinh tế đang nhảy múa trên trang giấy. Đôi mắt anh, vốn sâu thẳm và đầy suy tư, giờ đây lại dịu dàng hơn bao giờ hết, dán chặt vào hình bóng đang say giấc trên chiếc sofa đôi đối diện.
Hạ Vãn An, cô vợ bé nhỏ của anh, đang cuộn tròn như một chú mèo con, vùi mặt vào gối tựa, mái tóc đen dài xõa tung như dòng suối. Tiếng thở đều đặn, nhẹ nhàng của cô lấp đầy không gian yên tĩnh của căn hộ, tựa như một bản giao hưởng êm ái chỉ dành riêng cho anh. Anh nhớ lại những dòng chữ vừa ghi trong 'Sổ Tay Ghi Chép 'Khoảnh Khắc Của Chúng Ta'', về việc Vãn An là một "kho báu", một "vũ trụ đầy mê hoặc". Giờ đây, khi ngắm nhìn vẻ bình yên tuyệt đối này, anh càng cảm nhận rõ hơn cái vũ trụ ấy, vừa gần gũi vừa ẩn chứa bao điều bí ẩn.
“Vãn An... em còn bao nhiêu bí mật nữa mà anh chưa biết?” anh thầm thì, giọng nói trầm ấm như hơi thở, sợ làm xáo động giấc ngủ của cô. Anh khẽ nghiêng đầu, cố gắng hình dung những gì cô đang mơ. Có phải là những giấc mơ về những đường nét kiến trúc cổ kính mà anh từng thấy cô ngắm nghía trong sách? Hay là những giai điệu du dương mà cô lén lút nghe qua tai nghe, đưa cô đến một thế giới khác, nơi không có sự ồn ào của cuộc sống thường nhật?
Những quan sát của anh từ vài ngày gần đây đã hoàn toàn thay đổi cách anh nhìn nhận về sự "lười biếng" của cô. Không còn là sự bất lực đáng yêu như trước, giờ đây, mỗi khi Vãn An "ngủ", anh lại tự hỏi, liệu cô có đang thực sự chìm vào giấc mơ, hay chỉ đang tạo ra một "tấm khiên" vô hình để ẩn mình vào thế giới nội tâm của riêng cô? Cái vẻ mơ màng, uể oải thường ngày của cô, trong mắt anh giờ đây lại biến thành một tấm màn che, sau đó là sự tập trung cao độ, một niềm say mê không chút giả dối. Anh nhớ lại hình ảnh cô lật từng trang sách cũ, đôi mắt to tròn lấp lánh một ánh nhìn lạ lẫm, không còn vẻ ngái ngủ thường thấy. Hay hình ảnh đôi tay mảnh mai khéo léo cầm bút chì, phác thảo những đường nét tinh xảo trên cuốn sổ nhỏ. Những khoảnh khắc đó, dù thoáng qua, đã in sâu vào tâm trí anh, vẽ nên một bức chân dung Vãn An hoàn toàn khác, một Vãn An mà anh khao khát được thấu hiểu trọn vẹn hơn nữa.
Anh khẽ vươn tay, chạm nhẹ vào bìa cuốn sổ da màu xanh navy đang nằm trên bàn trà. Những dòng chữ anh viết vẫn còn mới, nhưng cảm xúc anh dành cho chúng thì đã chín muồi. "An An không ngủ. Hoặc chính xác hơn, cô ấy giả vờ ngủ để có không gian riêng... Bàn tay khéo léo, cử chỉ tinh tế... Đây là một sự thật tuyệt vời." Anh lẩm nhẩm lại những câu mình đã ghi, như để khắc sâu thêm niềm tin ấy vào trong tâm trí. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát cháy bỏng được vén màn bí mật đằng sau vẻ ngoài tĩnh lặng của vợ mình. Anh muốn biết những gì đã hình thành nên con người Hạ Vãn An, những gì cô từng mơ ước, những gì cô từng cất giấu sâu trong trái tim.
Đứng dậy khỏi sofa, tiếng động nhỏ nhất cũng được anh cố gắng giảm thiểu. Anh bước nhẹ nhàng vào bếp, pha một tách cà phê thơm lừng. Mùi cà phê rang xay mới, hòa quyện với mùi nến thơm tinh tế còn vương vấn trong không khí, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, dễ chịu. Từ ô cửa sổ lớn trong bếp, anh nhìn ra thành phố đang dần bừng tỉnh. Ánh nắng vàng óng trải dài trên những mái nhà, xua tan đi sự ẩm ướt còn sót lại sau cơn mưa đêm. Tiếng còi xe xa xăm vọng lại, nhưng không đủ để phá vỡ sự yên bình bao trùm căn hộ nhỏ.
Hít một hơi thật sâu, anh nhấp một ngụm cà phê nóng hổi. Vị đắng nhẹ nhàng lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh tập trung hơn. Anh biết, hành trình khám phá thế giới nội tâm của Vãn An sẽ không dễ dàng, bởi cô luôn là người kín đáo và ít khi bộc lộ cảm xúc. Nhưng chính điều đó lại càng thôi thúc anh. Anh muốn là người bạn đời có thể chia sẻ mọi điều với cô, người có thể hiểu thấu những góc khuất sâu kín nhất trong tâm hồn cô. Anh không muốn cô phải "lén lút" với những đam mê của mình nữa. Anh muốn cô biết rằng, dù cô có thế nào, lười biếng hay tài năng, anh vẫn sẽ luôn ở bên cạnh, yêu thương và trân trọng cô.
Kính Niên quay trở lại phòng khách, đặt tách cà phê xuống bàn. Anh lại nhìn Vãn An. Lần này, anh không còn cảm thấy bất lực hay bối rối nữa. Thay vào đó là một sự kiên nhẫn vô hạn, một sự quyết tâm nhẹ nhàng nhưng vững chắc. "Anh muốn hiểu em hơn, rất nhiều..." anh nói nhỏ, dù biết cô sẽ không nghe thấy. Lời nói đó không chỉ là một tuyên bố, mà còn là một lời hứa với chính bản thân anh, về một hành trình khám phá đầy tình yêu và sự thấu hiểu. Anh tin rằng, từng mảnh ghép nhỏ trong thế giới của Vãn An, dù là những giấc ngủ dài hay những niềm đam mê thầm lặng, đều là một phần quan trọng làm nên con người cô, và anh sẽ yêu thương tất cả.
***
Thời gian trôi qua êm đềm như dòng nước, khi ánh nắng chiều bắt đầu len lỏi vào căn phòng, nhuộm vàng mọi vật. Hạ Vãn An khẽ cựa mình, đôi mắt to tròn từ từ hé mở. Vẫn là vẻ mơ màng thường thấy, như thể cô vừa quay về từ một thế giới xa xôi nào đó. Cô chớp chớp mắt vài cái, rồi đưa tay dụi nhẹ. Mái tóc đen rối bời càng khiến cô trông giống một chú mèo con vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ dài.
“Kính Niên...” Giọng cô khẽ gọi, âm điệu trầm nhẹ và có chút ngái ngủ, như tiếng gió thoảng qua. “Anh tìm giúp em cái khăn choàng xám ở tủ dưới... gầm giường được không?”
Hàn Kính Niên, đang ngồi đọc sách trên chiếc ghế đối diện, khẽ mỉm cười. Anh đặt cuốn sách xuống, đứng dậy bước đến bên cô. “Dậy rồi à, mèo lười của anh?” Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô. “Được thôi, bảo bối. Em muốn cái khăn choàng cashmere đúng không?”
Vãn An khẽ gật đầu, vươn tay ôm lấy cổ anh, dụi mặt vào vai anh một cách nũng nịu. Mùi hương quen thuộc từ người anh khiến cô cảm thấy an toàn và ấm áp. “Lười quá...” cô khẽ thì thầm, nhưng không có ý muốn đứng dậy.
Kính Niên bật cười khẽ. Cô vợ của anh, dù đã ngủ cả buổi sáng, vẫn có thể dùng lý do “lười” để tận hưởng thêm vài phút giây lười biếng trong vòng tay anh. Anh nhẹ nhàng gỡ tay cô ra, xoa xoa mái tóc rối bời của cô. “Được rồi, em cứ nằm đây đi. Anh đi tìm cho em.”
Anh bước vào phòng ngủ, nơi ánh hoàng hôn đang bắt đầu đổ vào qua khung cửa sổ. Căn phòng ngập tràn sắc cam và tím, tạo nên một không gian lãng mạn và yên bình. Kính Niên cúi người xuống, vén tấm ga trải giường lên, rồi khẽ khàng quỳ xuống. Anh đưa tay lần mò vào khoảng không gian tối tăm dưới gầm giường. Bụi bặm nhẹ nhàng bám vào đầu ngón tay anh, nhưng anh không bận tâm. Anh cứ thế luồn tay sâu hơn, cố gắng tìm kiếm chiếc tủ nhỏ mà Vãn An vừa nói.
Tay anh chạm vào một vật cứng, không phải là vải mềm của chiếc khăn choàng. Một cảm giác lạnh lẽo, cổ kính truyền đến từ vật thể đó. Anh khẽ cau mày, tò mò. Anh nhớ Vãn An từng nói rằng cô không cất giữ nhiều đồ đạc cá nhân dưới gầm giường, chỉ có vài cuốn sách cũ và một vài vật dụng không dùng đến. Đây là thứ gì?
Anh cẩn thận kéo vật đó ra. Dưới ánh sáng nhập nhoạng của buổi chiều tà, một chiếc hộp gỗ nhỏ dần lộ diện. Chiếc hộp có vẻ đã rất cũ kỹ, màu gỗ đã ngả sang tông nâu sẫm, bề mặt hơi sần sùi dưới lớp bụi thời gian. Những đường nét chạm khắc trên hộp đơn giản nhưng tinh xảo, tựa như những họa tiết cổ xưa, gợi lên một cảm giác hoài niệm. Chiếc hộp không quá lớn, chỉ chừng bằng một cuốn sách khổ trung, nhưng lại mang một vẻ nặng trịch khó hiểu.
Kính Niên cầm chiếc hộp lên, cảm nhận sự lạnh lẽo của gỗ, sự sần sùi của những đường chạm khắc dưới đầu ngón tay. Chiếc hộp được khóa bằng một chốt kim loại nhỏ đã hoen gỉ, nhưng không có vẻ gì là được khóa chặt. Anh khẽ lắc nhẹ, nghe thấy tiếng lạch cạch từ bên trong, như có vật gì đó đang va vào thành hộp.
Trong khoảnh khắc đó, trái tim anh bỗng đập nhanh hơn một nhịp. Một linh cảm mạnh mẽ dấy lên trong lòng anh, rằng đây không chỉ là một chiếc hộp cũ kỹ vô tri. Vãn An chưa từng nhắc đến nó, chưa từng cho anh thấy nó. Vậy mà nó lại nằm sâu trong góc khuất dưới gầm giường, như một bí mật được cất giấu cẩn thận.
Anh đưa mắt nhìn về phía phòng khách, nơi Vãn An vẫn đang nằm trên sofa, có vẻ như đã lại chìm vào giấc ngủ. Ánh hoàng hôn hắt vào từ khung cửa sổ lớn, phủ lên cô một vầng sáng dịu dàng, mơ hồ. Sự bình yên toát ra từ cô lại càng khiến chiếc hộp trong tay anh trở nên bí ẩn hơn bao giờ hết.
Anh đặt chiếc hộp lên mặt bàn đầu giường, rồi tiếp tục tìm kiếm chiếc khăn choàng xám. Mãi một lúc sau, anh mới tìm thấy nó, nằm sâu trong một chiếc túi vải cũ kỹ. Anh cầm chiếc khăn cashmere mềm mại, màu xám tro, nhưng tâm trí anh vẫn không ngừng nghĩ về chiếc hộp gỗ.
Trở lại phòng khách, Kính Niên nhẹ nhàng đắp chiếc khăn choàng lên người Vãn An. Cô khẽ cựa mình, rồi lại chìm sâu vào giấc ngủ, hơi thở vẫn đều đặn. Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, nhìn chăm chú vào cô. Ánh sáng vàng cam từ hoàng hôn bao trùm lấy căn phòng, tạo nên một bầu không khí ấm áp nhưng cũng đầy suy tư.
Kính Niên nhìn chiếc hộp gỗ đang nằm trên bàn. Sự tò mò trong anh giờ đây đã đạt đến đỉnh điểm. Anh không thể ngừng nghĩ về nó, về những gì có thể được cất giấu bên trong. Những giả thuyết anh đã xây dựng trong đầu về thế giới nội tâm phong phú của Vãn An, về những tài năng tiềm ẩn của cô, bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết. Liệu chiếc hộp này có phải là chìa khóa, là mảnh ghép còn thiếu để anh thực sự hiểu cô?
Anh cảm thấy hơi tội lỗi khi nghĩ đến việc mở chiếc hộp mà không có sự cho phép của cô. Đây là một hành động xâm phạm quyền riêng tư, một điều mà anh luôn tôn trọng ở Vãn An. Nhưng khao khát được thấu hiểu, khao khát được kết nối sâu sắc hơn với cô lại lớn hơn tất cả. Anh muốn biết cô là ai, cô đã từng mơ ước những gì, trước khi cô trở thành "nàng mèo ngủ" của anh. Anh muốn biết những gì đã hình thành nên con người cô, những gì cô đã cất giấu trong suốt những năm tháng qua.
“Vãn An... anh xin lỗi, nhưng anh thật sự muốn hiểu em hơn.” Anh thì thầm, giọng nói trầm ấm chất chứa sự day dứt và cả một chút khẩn cầu. Anh biết mình đang làm điều mà có thể cô sẽ không thích, nhưng anh không thể kìm nén được sự thôi thúc này nữa. Tình yêu của anh dành cho cô không chỉ là sự bao dung cho sự lười biếng, mà còn là khao khát được khám phá từng ngóc ngách trong tâm hồn cô.
Anh khẽ vươn tay, chạm vào chiếc hộp. Cảm giác mát lạnh của gỗ cũ truyền qua đầu ngón tay. Anh dùng ngón cái gạt nhẹ chốt kim loại đã hoen gỉ. Một tiếng "cạch" nhỏ vang lên, phá vỡ sự im lặng của căn phòng. Chiếc nắp hộp khẽ bật mở.
Một mùi hương thoang thoảng, rất nhẹ, rất cũ, xộc vào khứu giác anh. Đó là mùi giấy cũ, mùi gỗ ẩm, và cả một chút gì đó rất đỗi quen thuộc nhưng lại khó gọi tên, như mùi của thời gian đã ngủ yên. Kính Niên nín thở, cẩn thận mở rộng chiếc nắp.
Bên trong chiếc hộp, mọi thứ được sắp xếp gọn gàng nhưng lại mang một vẻ hoài niệm sâu sắc. Ánh sáng hoàng hôn yếu ớt hắt vào, giúp anh nhìn rõ hơn những vật phẩm đang nằm yên vị. Đầu tiên là một cuốn sổ tay bìa cứng, đã ngả màu vàng úa theo thời gian. Bìa sổ được làm từ một loại vải thô, có vẻ như đã được Vãn An tự tay bọc lại. Kế đó là vài tấm ảnh cũ, đã phai màu, nằm úp mặt xuống. Và một chiếc bút chì đã mòn vẹt, dường như đã được sử dụng rất nhiều lần, nằm cạnh cuốn sổ.
Kính Niên nhẹ nhàng lấy cuốn sổ tay ra. Cảm giác mềm mại của bìa vải, sự sần sùi của giấy cũ dưới đầu ngón tay anh thật sống động. Anh lật từng trang, thật chậm rãi, như sợ làm tổn thương những ký ức đang ngủ yên bên trong. Trang đầu tiên là một dòng chữ viết tay nhỏ nhắn, thanh thoát, ghi lại ngày tháng và một câu nói ngắn gọn: "Thế giới của riêng tôi."
Tim Kính Niên đập mạnh. Đây rồi. Đây chính là thế giới mà anh đang khao khát được khám phá.
Anh lật sang trang kế tiếp. Một bản phác thảo hiện ra trước mắt anh. Đó là một kiến trúc cổ, những đường nét tinh xảo, tỉ mỉ, với những mái vòm cong, những cột đá chạm khắc hoa văn phức tạp. Kính Niên nhận ra ngay, đây là phong cách kiến trúc mà anh từng thấy Vãn An say mê ngắm nghía trong những cuốn sách chuyên ngành. Nhưng khác với những hình ảnh in trên sách, bản phác thảo này sống động hơn rất nhiều, như thể có cả linh hồn của người vẽ gửi gắm vào đó. Từng chi tiết nhỏ được thể hiện một cách chính xác, tinh tế, nhưng cũng đầy tính nghệ thuật.
Anh tiếp tục lật trang. Những bản phác thảo nối tiếp nhau, không chỉ là kiến trúc, mà còn là những cảnh vật mơ màng, những khu vườn cổ tích, những con đường lát đá phủ rêu phong, những khuôn mặt ẩn hiện trong bóng tối. Tất cả đều được vẽ bằng bút chì, với những nét đậm nhạt, mềm mại, đầy biểu cảm. Chúng không chỉ đơn thuần là hình ảnh, mà còn là những câu chuyện không lời, được kể qua từng đường nét. Kính Niên không phải là một người am hiểu về hội họa, nhưng anh có thể cảm nhận được tài năng ẩn chứa đằng sau những bản phác thảo này. Đó không phải là nét vẽ của một người nghiệp dư. Đó là của một tâm hồn nghệ sĩ, một người có khả năng nhìn thấy vẻ đẹp và biến nó thành hình ảnh.
Rồi anh bắt gặp những trang viết tay. Không phải là những ghi chép thông thường, mà là những đoạn thơ, những dòng cảm xúc được viết bằng một nét chữ nhỏ, nghiêng và đầy tính nghệ thuật. Kính Niên đọc lướt qua, từng từ ngữ như chạm vào tận sâu thẳm trái tim anh. Đó là những dòng thơ nói về sự cô đơn, về khao khát được tự do, về những giấc mơ không tên, và cả về vẻ đẹp ẩn giấu trong những điều nhỏ bé nhất của cuộc sống. Giọng văn trầm buồn, nhưng lại ẩn chứa một tia hy vọng mong manh.
“...Tôi yêu những giấc ngủ dài, nơi tâm hồn tôi được tự do bay lượn, không bị ràng buộc bởi hiện thực. Nơi tôi có thể vẽ những lâu đài của riêng mình, và viết nên những câu chuyện không ai biết...”
Kính Niên cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Tất cả những gì anh từng giả thuyết, tất cả những gì anh từng nghi ngờ, giờ đây đều được xác nhận một cách rõ ràng. Sự "lười biếng" của Vãn An, những giấc ngủ dài của cô, không phải là sự thờ ơ hay vô tâm. Đó là cách cô tạo ra không gian riêng cho chính mình, nơi cô có thể nuôi dưỡng tâm hồn nghệ sĩ, nơi cô có thể sáng tạo và bộc lộ những cảm xúc sâu kín nhất mà cô không muốn chia sẻ với thế giới bên ngoài.
Anh khẽ lật đến những tấm ảnh cũ. Chúng đã phai màu, nhưng vẫn đủ rõ để anh nhận ra Vãn An khi còn bé, với mái tóc ngắn cũn cỡn và đôi mắt to tròn, lấp lánh sự tò mò. Có tấm cô đang ngồi vẽ nguệch ngoạc trên sàn nhà, tay cầm bút chì, gương mặt tập trung cao độ. Có tấm cô đứng cạnh một người đàn ông lớn tuổi, có lẽ là Hạ Thanh Sơn, ba của cô, cả hai đang cùng ngắm nhìn một mô hình kiến trúc nhỏ.
Kính Niên cảm thấy một sự nghẹn ngào khó tả dâng lên trong lồng ngực. Anh đã kết hôn với cô, sống cùng cô gần hai năm, nhưng anh lại chưa từng biết về thế giới này của cô. Anh chưa từng biết cô lại có một tài năng nghệ thuật tinh tế đến vậy, một tâm hồn sâu sắc và nhạy cảm đến thế. Những câu thơ, những bản phác thảo này chính là bằng chứng sống động nhất cho một Hạ Vãn An hoàn toàn khác, một Hạ Vãn An mà anh khao khát được chiêm ngưỡng và yêu thương.
Anh cẩn thận đặt cuốn sổ xuống, đặt những tấm ảnh và chiếc bút chì đã mòn vào vị trí cũ. Anh nhẹ nhàng đóng chiếc hộp gỗ lại, tiếng "cạch" nhỏ vang lên lần nữa, như niêm phong lại những bí mật nhưng đồng thời cũng mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí anh.
Hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, nhuộm căn phòng trong một màu tím than trầm lắng. Kính Niên vẫn ngồi đó, tay vuốt ve chiếc hộp gỗ cũ kỹ. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng anh, không phải là sự tự mãn vì đã khám phá ra bí mật, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc và một tình yêu thương mãnh liệt hơn bao giờ hết. Anh đã tìm thấy một kho báu thực sự, không phải là vàng bạc châu báu, mà là một tâm hồn đẹp đẽ, một tài năng ẩn giấu.
Kính Niên nhìn sang Vãn An, người vẫn đang ngủ say trên sofa. Nụ cười trên môi anh càng lúc càng rạng rỡ. Anh biết, anh sẽ không còn cảm thấy bất lực nữa. Anh sẽ là người ủng hộ lớn nhất của cô, là người sẽ giúp cô bộc lộ những tài năng này, không còn phải giấu kín nữa. Anh sẽ tìm cách để cô có thể tự do sáng tạo, không còn phải "lén lút" trong những giấc ngủ của mình. Có lẽ, đã đến lúc anh nên trò chuyện với Hạ Thanh Sơn, để hiểu rõ hơn về quá khứ và những ước mơ thuở nhỏ của Vãn An.
"Bảo bối của anh..." Anh thầm thì, giọng nói trầm ấm và đầy yêu thương. "Em thật sự là cả một vũ trụ." Và anh, Hàn Kính Niên, nguyện ý dành cả đời để khám phá từng vì sao, từng thiên hà trong vũ trụ ấy.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.