Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 139: Bức Họa Của Giấc Mơ Thức
Ánh trăng bạc đã lên cao, rọi sáng một góc ban công, nhưng trong căn phòng khách của Hàn Kính Niên, không khí vẫn còn vương vấn chút màu nhiệm của buổi hoàng hôn vừa tắt. Anh đứng đó, cuốn sách nghệ thuật dày cộp vẫn còn trong tay, những dòng suy tư từ chương trước vẫn còn quẩn quanh trong tâm trí. Anh không thể ép buộc Hạ Vãn An, càng không thể chất vấn cô. Với cô, sự trực diện luôn là con đường ít hiệu quả nhất. Anh cần một cách tiếp cận khác, một con đường vòng, nhẹ nhàng hơn, tinh tế hơn, giống như cách người ta khám phá một bông hoa đang hé nở, không vội vàng mà kiên nhẫn đợi chờ.
Cảm giác bất lực nhẹ nhàng vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó đã được thay thế bằng một sự quyết tâm lặng lẽ. Anh sẽ là người kiên nhẫn nhất, là người yêu thương nhất, là người sẽ chờ đợi cho đến khi cô sẵn sàng mở cánh cửa tâm hồn mình. Bởi vì, đối với Hàn Kính Niên, Hạ Vãn An không chỉ là vợ anh, mà cô còn là một cuộc hành trình dài bất tận, một hành trình mà anh nguyện ý dành cả đời để khám phá. Anh khẽ đặt cuốn sách trở lại giá, ánh mắt lưu luyến nhìn những gáy sách cũ kỹ mang theo dấu ấn của thời gian, như thể chúng đang thì thầm những bí mật mà anh đang tìm kiếm.
Căn hộ chung cư cao cấp của họ, vốn được thiết kế hiện đại, tối giản với tông màu sáng chủ đạo, nội thất gỗ và kim loại, thường mang một vẻ tĩnh lặng rất riêng. Hoàng hôn vừa lướt qua, mang theo những tia nắng vàng cam cuối cùng len lỏi qua khung cửa sổ lớn, phủ lên sàn gỗ một lớp màu ấm áp, dịu dàng. Giờ đây, chỉ còn ánh sáng từ những ngọn đèn trang trí hắt lên bức tường, tạo nên những mảng sáng tối mơ hồ. Kính Niên cởi bỏ chiếc áo vest phẳng phiu, treo cẩn thận lên mắc áo, rồi tháo cà vạt, đặt nhẹ nhàng lên bàn console gần cửa. Tiếng thắt lưng kim loại khẽ chạm vào mặt gỗ, tạo nên một âm thanh nhỏ xíu, duy nhất phá vỡ sự yên tĩnh bao trùm căn phòng. Anh khẽ thở dài, một hơi thở mang theo chút mệt mỏi từ công việc, nhưng cũng chứa đựng sự mong chờ. Anh luôn có thói quen tìm kiếm Vãn An ngay khi về nhà.
"Vãn An lại ngủ rồi sao?" Anh thầm nghĩ, bước chân nhẹ nhàng trên tấm thảm trải sàn mềm mại, không tạo ra chút tiếng động nào. Cảm giác trống rỗng quen thuộc lại dâng lên khi anh không thấy bóng dáng nhỏ nhắn của cô ở phòng khách – nơi cô thường vùi mình vào chiếc sofa êm ái, cuộn tròn như một chú mèo con, say sưa trong giấc mộng. Anh đã quen với hình ảnh đó, đôi khi còn thấy ấm lòng vì sự bình yên mà cô mang lại, nhưng đôi khi lại cảm thấy một chút cô đơn, một chút hụt hẫng vì không thể chia sẻ những khoảnh khắc thức tỉnh cùng cô. Anh biết rằng, cô không phải là người lảng tránh anh, chỉ là cô có cách sống của riêng mình, và đôi khi, cách sống đó khiến anh cảm thấy mình đang đứng ngoài rìa thế giới của cô.
Hàn Kính Niên đặt cặp tài liệu xuống bàn làm việc của mình, sắp xếp gọn gàng vài cuốn sách còn dang dở. Mùi nến thơm tinh tế mà anh và Vãn An cùng chọn – hương trà trắng và hoa nhài – vẫn còn thoang thoảng trong không khí, quyện lẫn với mùi sách cũ quen thuộc từ kệ sách lớn trải dài một bức tường. Đó là mùi hương của ngôi nhà, mùi hương của sự bình yên và của chính Vãn An, dù cô có đang ở đâu đi chăng nữa. Anh đã học cách yêu cả sự tĩnh lặng này, thứ tĩnh lặng chỉ có thể tìm thấy khi có cô bên cạnh, dù cô đang thức hay ngủ. Anh đã từng viết trong "Sổ Tay Ghi Chép 'Khoảnh Khắc Của Chúng Ta'" rằng: "An An của anh là một vũ trụ thu nhỏ, bình yên đến lạ, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn vì sao chưa được khám phá." Và anh, chính là nhà thám hiểm kiên nhẫn nhất của vũ trụ ấy.
Anh chậm rãi đi về phía phòng ngủ, nhẹ nhàng vặn nắm cửa. Căn phòng tối mờ, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ ngoài hắt vào qua khung cửa sổ. Chiếc giường Kingsize rộng lớn trống không, tấm chăn lụa vẫn còn phẳng phiu, không có dấu hiệu của một giấc ngủ dài. Anh khẽ nhíu mày. "Không ở đây sao?" Vãn An không ở phòng khách, cũng không ở phòng ngủ. Một chút bất ngờ xen lẫn tò mò trỗi dậy trong lòng anh. Cô không phải là người thường xuyên đi lại trong nhà vào giờ này, trừ khi cô đang tìm kiếm thứ gì đó, hoặc... đang làm gì đó mà anh chưa từng biết.
"Vợ à..." anh khẽ gọi, giọng trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Không có tiếng đáp lại. Anh đứng giữa phòng ngủ một lát, ánh mắt lướt qua những món đồ quen thuộc, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu nào đó của cô. Một bộ đồ ngủ được vứt hờ hững trên ghế? Một cuốn sách đang đọc dở trên tủ đầu giường? Không, mọi thứ đều gọn gàng, ngăn nắp. Điều này càng khiến anh thêm phần băn khoăn. Vãn An, với sự lười biếng trời phú của mình, ít khi giữ mọi thứ quá mức hoàn hảo.
Anh trở lại phòng khách, ánh mắt dừng lại ở phòng bếp. Có lẽ cô đang chuẩn bị một món ăn vặt nào đó? Hay một tách trà ấm? Anh đi qua phòng ăn, bước vào bếp, nhưng căn bếp cũng vắng lặng. Những dụng cụ nấu ăn được sắp xếp ngay ngắn, không có dấu vết của việc sử dụng gần đây. Anh cảm thấy một chút hụt hẫng. Anh đã quen với việc về nhà và thấy cô, dù là đang ngủ say hay lơ mơ đọc sách. Sự vắng mặt của cô, dù chỉ là tạm thời, cũng khiến không gian rộng lớn này trở nên lạnh lẽo hơn thường lệ. Anh nhớ lại những lời cô trả lời qua loa trong bữa sáng, những câu "quên rồi", "chuyện cũ ấy mà", như một bức tường vô hình. Nhưng lần này, sự vắng mặt của cô không gợi lên sự thất vọng, mà là một khao khát được khám phá mãnh liệt hơn. Anh đã hứa với chính mình sẽ kiên nhẫn, và giờ đây, mỗi khoảnh khắc chờ đợi đều trở nên có ý nghĩa.
Anh đi chậm rãi qua hành lang, ánh mắt lướt qua những cánh cửa phòng. Phòng tập gym nhỏ của anh trống không. Phòng khách rộng lớn vẫn tĩnh lặng. Rồi anh dừng lại trước cánh cửa phòng làm việc nhỏ, nơi mà Vãn An ít khi sử dụng vào buổi tối. Đây là một căn phòng nhỏ hơn các phòng khác, thường được dùng để chứa tài liệu hoặc đôi khi cô sẽ đến đây để lật dở vài cuốn sách chuyên ngành, nhưng tuyệt nhiên không phải là nơi cô thường xuyên lui tới để "sống" theo cách của cô. Một âm thanh sột soạt rất khẽ, đều đặn, không phải tiếng lật trang sách hay tiếng gõ bàn phím quen thuộc, chợt lọt vào tai anh. Âm thanh đó nhẹ đến nỗi nếu không phải vì anh đang tập trung lắng nghe trong không gian tĩnh mịch này, anh đã bỏ qua nó.
Kính Niên khẽ nheo mắt, lắng tai nghe kỹ hơn. Tiếng sột soạt ấy lặp đi lặp lại, như một nhịp điệu riêng, nhẹ nhàng và đều đặn. Nó không giống tiếng nước chảy, không giống tiếng gió rít qua khe cửa, cũng không phải tiếng đồ vật va chạm. Đó là một âm thanh mềm mại hơn, tinh tế hơn, gợi lên hình ảnh của một sự cọ xát nhẹ nhàng giữa hai bề mặt, như bút chì lướt trên giấy, hay cọ vẽ chạm vào toan. Một ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ khe cửa phòng làm việc, phá vỡ sự tối mờ của hành lang. Điều này càng khiến anh thêm bất ngờ. Vãn An luôn thích ánh sáng dịu nhẹ, thường chỉ bật một ngọn đèn ngủ hoặc để ánh trăng làm bạn. Việc cô bật đèn trong phòng làm việc vào giờ này, và còn tạo ra âm thanh lạ lùng, là một điều hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của anh.
"Tiếng gì vậy?" anh thầm thì, giọng nói trầm khẽ như sợ làm tan biến khoảnh khắc kỳ lạ này. "Không giống tiếng An An ngủ. Chẳng lẽ cô ấy đang làm gì đó?" Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong đầu anh, xen lẫn với một cảm giác hứng thú đến lạ. Anh nhớ lại những suy nghĩ của mình đêm qua, về cuốn sổ tay đầy những bản phác thảo và ghi chép mà anh đã tình cờ tìm thấy. Liệu có phải cô đang làm điều gì đó liên quan đến những bí mật ấy? Trái tim anh khẽ đập nhanh hơn một nhịp, một nhịp đập của sự mong chờ và hồi hộp. Sự kiên nhẫn mà anh tự nhủ đã được đền đáp nhanh hơn anh tưởng, như thể vũ trụ đang ưu ái anh, ban tặng cho anh một cơ hội để vén màn bí ẩn.
Anh rón rén bước từng bước nhẹ nhàng đến gần cánh cửa phòng làm việc. Mỗi bước đi của anh đều được tính toán cẩn thận, không một tiếng động. Giống như một thợ săn đang tiếp cận con mồi quý giá, nhưng trong trường hợp này, "con mồi" lại là người vợ bé nhỏ của anh, và "cuộc săn" này không phải để bắt giữ, mà để khám phá, để thấu hiểu. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho tâm trí mình thật bình tĩnh, nhưng sự tò mò trong anh thì không thể nào kìm nén được. Anh muốn biết, muốn nhìn thấy, muốn hiểu rõ hơn về thế giới mà cô vẫn luôn cất giấu. Anh biết, nếu anh xông vào, cô có thể sẽ lại khép mình, lại dựng lên bức tường vô hình. Vì vậy, anh phải thật cẩn trọng, thật tinh tế.
Kính Niên đưa tay lên, ngón tay khẽ chạm vào nắm cửa kim loại mát lạnh. Anh từ từ xoay nhẹ, không để một chút tiếng động nào phát ra. Cánh cửa hé mở một khe nhỏ, đủ để anh có thể nhìn vào bên trong mà không làm phiền đến không gian riêng tư của cô. Ánh đèn vàng ấm áp từ bên trong hắt ra mạnh hơn, chiếu sáng một phần nhỏ hành lang. Kính Niên nín thở, ghé mắt nhìn qua khe cửa hẹp. Toàn bộ giác quan của anh đều tập trung vào khung cảnh trước mắt. Tiếng còi xe vọng lại từ xa, mơ hồ như một bản nhạc nền không liên quan, bị lu mờ hoàn toàn bởi nhịp đập nhanh dần của trái tim anh. Mùi nến thơm trong không khí dường như cũng đậm hơn, quyện lẫn với một mùi hương lạ lẫm, không phải mùi cà phê, cũng không phải mùi sách cũ. Đó là một mùi hương nhẹ nhàng, hơi ngai ngái, gợi nhớ đến màu sắc và sự sáng tạo, một mùi hương của sơn dầu và giấy vẽ.
Và rồi, anh nhìn thấy cô.
Trong ánh đèn vàng dịu, Hạ Vãn An ngồi thẳng lưng trước một giá vẽ nhỏ đặt gần cửa sổ. Cô mặc một bộ đồ cotton rộng rãi, thoải mái, mái tóc đen dài thường ngày được búi lỏng lẻo, vài sợi tóc con khẽ bay bay quanh thái dương, dính chút màu xanh lơ. Toàn bộ sự chú ý của cô dồn vào bức tranh trước mặt, đến mức cô dường như không hề hay biết đến sự hiện diện của anh ở ngay phía sau cánh cửa. Kính Niên cảm nhận được một luồng điện chạy dọc sống lưng, một sự choáng váng đến từ khung cảnh bất ngờ và đẹp đẽ trước mắt.
Biểu cảm trên gương mặt cô không còn vẻ thờ ơ hay uể oải quen thuộc. Thay vào đó là sự nghiêm túc, đam mê, thậm chí là một chút say mê, tự tại, như thể cô đang giao tiếp với một thế giới khác, thế giới chỉ có cô và những gam màu. Đôi mắt to tròn thường ngày như đang ngái ngủ, giờ đây lại sáng lên, lấp lánh sự sống động mà Kính Niên hiếm khi thấy. Ánh mắt cô không ngừng di chuyển, theo dõi từng nét cọ trên bức tranh, từng chi tiết nhỏ được cô chăm chút tỉ mỉ. Anh chưa từng thấy cô tập trung đến vậy, chưa từng thấy cô sống động đến vậy, và cũng chưa từng thấy cô đẹp đến vậy. Đó là một vẻ đẹp khác lạ, không phải vẻ đẹp của sự thanh tú hay ngây thơ, mà l�� vẻ đẹp của một tâm hồn đang thăng hoa, đang bộc lộ chính mình, một vẻ đẹp thoát tục mà anh chưa từng biết cô sở hữu.
Anh nhìn thấy những đường nét, màu sắc đang dần hình thành trên bức vẽ. Đó là một bức tranh phong cảnh, nhưng không phải phong cảnh hiện thực. Nó mang một vẻ đẹp siêu thực, mơ màng, với những gam màu trầm mặc nhưng lại rực rỡ một cách kỳ lạ. Những đám mây màu tím hồng trôi lững lờ trên bầu trời xanh thẳm, dưới đó là một cánh đồng hoa dại nở rộ, mỗi bông hoa đều được vẽ với sự tinh tế đến kinh ngạc, như thể chúng đang nhảy múa trong gió, tràn đầy sức sống. Một dòng sông lấp lánh ánh bạc uốn lượn qua cánh đồng, phản chiếu ánh sáng từ mặt trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên cao. Anh khẽ hít vào, mùi sơn dầu thoang thoảng trong không khí, quyện lẫn với mùi giấy và chút gì đó thanh khiết, như mùi của một giấc mơ vừa thành hình.
Kính Niên đứng lặng yên, nín thở. Anh sợ, chỉ một tiếng động nhỏ cũng sẽ phá vỡ khoảnh khắc thần tiên này, khiến Hạ Vãn An trở lại với vỏ bọc quen thuộc của mình. Anh ghi nhớ từng chi tiết: cách cô cầm cọ, những ngón tay thon dài khéo léo lướt nhẹ trên toan, cách đôi môi cô khẽ mím lại khi tập trung, và cả tiếng sột soạt rất khẽ của cọ vẽ khi lướt trên mặt vải, như một bản nhạc nhẹ nhàng của sự sáng tạo. Cô không vội vàng, không hấp tấp, mà hoàn toàn chìm đắm trong thế giới riêng của mình, thế giới mà anh chưa từng được biết đến. Đây là An An của anh, một An An hoàn toàn khác biệt, một An An mà anh đã khao khát được tìm hiểu bấy lâu nay.
"Đây... đây là An An sao?" Kính Niên thầm nghĩ, một cảm giác choáng váng bao trùm lấy anh. "Cô ấy thật sự có thể... Biểu cảm này... anh chưa từng thấy. Hoàn toàn khác biệt." Anh đã từng nghĩ cô đơn giản là một cô gái lười biếng, chỉ thích ngủ và sống trong thế giới của riêng mình. Anh đã từng nghĩ sự kín đáo của cô là sự thờ ơ. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng, sự lười biếng đó có thể là cách cô tự tạo không gian cho thế giới nội tâm phong phú này, là cách cô bảo vệ những khoảnh khắc thăng hoa của riêng mình. Sự kín đáo của cô không phải là thờ ơ, mà là sự tự vệ, một cách để giữ gìn những thứ quý giá nhất, đẹp đẽ nhất trong tâm hồn. Anh hiểu rằng, đây không chỉ là một sở thích đơn thuần, mà là một phần quan trọng, một ngọn lửa cháy âm ỉ bên trong cô.
Anh thấy tình yêu mình dành cho cô càng lúc càng sâu sắc hơn, không phải vì cô là vợ anh, mà vì anh đã được chứng kiến một khía cạnh hoàn toàn mới, một vẻ đẹp tiềm ẩn mà anh chưa từng biết đến. Bức tranh ấy, với những gam màu và đường nét tinh tế, không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà còn là một phần tâm hồn của Vãn An, một mảnh ghép mà anh đang khao khát được khám phá. Anh chợt nhận ra, những gì anh đã tìm thấy trong chiếc hộp kỷ vật, cuốn sổ tay cũ kỹ, chỉ là một phần rất nhỏ. Đây mới là thứ thực sự sống động, thực sự là Vãn An. Anh cảm thấy một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi len lỏi trong tim. Anh đã đúng khi không bỏ cuộc, đã đúng khi quyết tâm tìm hiểu. Anh sẽ không bao giờ ngừng cố gắng để thấu hiểu cô, không bao giờ ngừng yêu thương và trân trọng từng khía cạnh của con người cô.
Sau một lúc, Kính Niên nhẹ nhàng lùi lại, khép cánh cửa phòng làm việc mà không gây ra một tiếng động nào. Anh bước đi trên hành lang, cảm giác như mình vừa rời khỏi một giấc mơ đẹp, một giấc mơ mà anh không muốn tỉnh dậy. Anh về phòng ngủ, ngồi xuống giường, dựa lưng vào thành giường mát lạnh. Ánh trăng từ ngoài cửa sổ vẫn dịu dàng rọi vào, nhưng tâm trí anh lại tràn ngập hình ảnh về Hạ Vãn An đang say sưa bên giá vẽ, đôi mắt lấp lánh sự đam mê. Anh đã từng nghĩ mình hiểu rõ vợ mình, nhưng giờ đây, anh nhận ra cô là một đại dương sâu thẳm, mỗi lần lặn xuống lại khám phá ra một thế giới mới lạ. Và anh, khao khát được lặn sâu hơn nữa.
Anh cầm điện thoại lên, mở danh bạ. Ánh mắt anh dừng lại ở cái tên "Hạ Thanh Sơn". Có lẽ, đây là lúc anh cần tìm hiểu sâu hơn về quá khứ của cô, về những năm tháng mà cô đã phát triển tài năng này. Anh không muốn hỏi Vãn An trực tiếp, anh muốn cô tự nguyện chia sẻ khi cô sẵn sàng. Nhưng anh cũng không thể đứng yên mà chờ đợi. Anh sẽ là người ủng hộ lớn nhất cho Vãn An trong việc cô tìm lại niềm vui với sở thích cũ, thậm chí là phát triển nó thành một điều gì đó lớn lao hơn trong tương lai. Anh tin rằng, tài năng này không chỉ là một sở thích đơn thuần, mà là một phần quan trọng trong thế giới nội tâm của cô, một phần mà anh muốn giúp cô trân trọng và phát triển. Anh sẽ tạo ra những cơ hội, những tình huống mà cô có thể tự do bộc lộ tài năng của mình, không bị áp lực, không bị gò bó.
Kính Niên nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, nơi ánh trăng bạc đã lên cao, rọi sáng một góc ban công. Anh nghĩ về Hạ Vãn An, người đang say sưa sáng tạo trong phòng làm việc, và về thế giới bí ẩn mà cô đang cất giấu. Cô có thể vẫn giữ sự kín đáo của mình, nhưng anh sẽ không bao giờ ngừng cố gắng để thấu hiểu. Anh sẽ là người kiên nhẫn nhất, là người yêu thương nhất, là người sẽ chờ đợi cho đến khi cô sẵn sàng mở cánh cửa tâm hồn mình. Bởi vì, đối với Hàn Kính Niên, Hạ Vãn An không chỉ là vợ anh, mà cô còn là một cuộc hành trình dài bất tận, một cuộc hành trình mà anh nguyện ý dành cả đời để khám phá. Và đêm nay, anh vừa tìm thấy một lối đi mới, một con đường rực rỡ hơn bao giờ hết, dẫn thẳng vào trái tim và tâm hồn của bảo bối của anh.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.