Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 140: Chớp Mắt Thấy Nét Tài Hoa
Sau một lúc, Kính Niên nhẹ nhàng lùi lại, khép cánh cửa phòng làm việc mà không gây ra một tiếng động nào. Anh bước đi trên hành lang, cảm giác như mình vừa rời khỏi một giấc mơ đẹp, một giấc mơ mà anh không muốn tỉnh dậy. Anh về phòng ngủ, ngồi xuống giường, dựa lưng vào thành giường mát lạnh. Ánh trăng từ ngoài cửa sổ vẫn dịu dàng rọi vào, nhưng tâm trí anh lại tràn ngập hình ảnh về Hạ Vãn An đang say sưa bên giá vẽ, đôi mắt lấp lánh sự đam mê. Anh đã từng nghĩ mình hiểu rõ vợ mình, nhưng giờ đây, anh nhận ra cô là một đại dương sâu thẳm, mỗi lần lặn xuống lại khám phá ra một thế giới mới lạ. Và anh, khao khát được lặn sâu hơn nữa.
Anh cầm điện thoại lên, mở danh bạ. Ánh mắt anh dừng lại ở cái tên "Hạ Thanh Sơn". Có lẽ, đây là lúc anh cần tìm hiểu sâu hơn về quá khứ của cô, về những năm tháng mà cô đã phát triển tài năng này. Anh không muốn hỏi Vãn An trực tiếp, anh muốn cô tự nguyện chia sẻ khi cô sẵn sàng. Nhưng anh cũng không thể đứng yên mà chờ đợi. Anh sẽ là người ủng hộ lớn nhất cho Vãn An trong việc cô tìm lại niềm vui với sở thích cũ, thậm chí là phát triển nó thành một điều gì đó lớn lao hơn trong tương lai. Anh tin rằng, tài năng này không chỉ là một sở thích đơn thuần, mà là một phần quan trọng trong thế giới nội tâm của cô, một phần mà anh muốn giúp cô trân trọng và phát triển. Anh sẽ tạo ra những cơ hội, những tình huống mà cô có thể tự do bộc lộ tài năng của mình, không bị áp lực, không bị gò bó.
Kính Niên nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, nơi ánh trăng bạc đã lên cao, rọi sáng một góc ban công. Anh nghĩ về Hạ Vãn An, người đang say sưa sáng tạo trong phòng làm việc, và về thế giới bí ẩn mà cô đang cất giấu. Cô có thể vẫn giữ sự kín đáo của mình, nhưng anh sẽ không bao giờ ngừng cố gắng để thấu hiểu. Anh sẽ là người kiên nhẫn nhất, là người yêu thương nhất, là người sẽ chờ đợi cho đến khi cô sẵn sàng mở cánh cửa tâm hồn mình. Bởi vì, đối với Hàn Kính Niên, Hạ Vãn An không chỉ là vợ anh, mà cô còn là một cuộc hành trình dài bất tận, một cuộc hành trình mà anh nguyện ý dành cả đời để khám phá. Và đêm nay, anh vừa tìm thấy một lối đi mới, một con đường rực rỡ hơn bao giờ hết, dẫn thẳng vào trái tim và tâm hồn của bảo bối của anh.
***
Đêm hôm đó, Hàn Kính Niên không ngủ được nhiều. Tâm trí anh cứ vẩn vơ với hình ảnh Hạ Vãn An say sưa bên giá vẽ, đôi mắt lấp lánh một thứ ánh sáng anh chưa từng thấy. Anh cố gắng đọc một cuốn sách tâm lý học anh mới mua, một cuốn sách nói về cách thấu hiểu những tâm hồn phức tạp, nhưng từng con chữ cứ nhảy múa lộn xộn trước mắt anh, chẳng thể nào neo đậu vào đầu. Tiếng mưa lất phất ngoài cửa sổ căn hộ vẫn đều đặn gõ nhịp, tạo nên một bản nhạc nền êm ái nhưng không đủ để xoa dịu sự xáo động trong lòng anh. Căn hộ của họ được thiết kế hiện đại, tối giản với tông màu sáng chủ đạo, nội thất gỗ và kim loại tinh tế, thường mang lại cảm giác bình yên đến lạ. Thế nhưng đêm nay, sự bình yên ấy dường như không chạm tới được anh. Anh nhìn ra ngoài ban công nhỏ, nơi vài chậu cây xanh đang tắm mình trong màn mưa, cảm thấy một sự tương phản rõ rệt giữa vẻ tĩnh lặng của không gian bên ngoài và sự sôi nổi trong thế giới nội tâm của mình.
Anh gấp cuốn sách lại, đặt nó lên chiếc bàn trà thấp bằng gỗ mun. Mùi nến thơm tinh tế mà Hạ Vãn An vẫn thường thắp mỗi tối vẫn thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi cà phê phảng phất từ chiếc cốc còn sót lại trên bàn, và cả mùi giấy cũ quen thuộc từ kệ sách lớn chiếm trọn một bức tường. Tất cả những mùi hương ấy đều gắn liền với Vãn An, với cuộc sống hôn nhân ấm áp của họ. Nhưng đêm nay, chúng lại gợi lên một cảm giác vừa thân thuộc vừa bí ẩn. Anh thở dài, tựa lưng vào ghế sofa êm ái, ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn đứng góc phòng đổ bóng lên bức tường trống, tạo nên một không gian riêng tư đến nao lòng. Anh đã từng nghĩ mình là người hiểu rõ cô nhất, nhưng giờ đây, anh biết mình chỉ mới chạm được đến bề nổi của một tảng băng chìm.
"Ánh mắt đó... không thể là của một người chỉ biết ngủ. Phải có gì đó sâu sắc hơn," anh thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm ấm và đầy suy tư. Anh nhớ lại những lần anh khéo léo gợi chuyện về sở thích, về quá khứ của cô. Mỗi lần như vậy, cô lại lảng tránh một cách tinh tế, trả lời qua loa bằng những câu ngắn gọn, đôi khi chỉ là một cái lắc đầu nhẹ hay một nụ cười khó hiểu. Anh đã từng nghĩ đó là sự thờ ơ, là tính cách lười biếng đến mức không muốn động não. Nhưng sau khi nhìn thấy khoảnh khắc say sưa của cô, anh hiểu rằng đó không phải là thờ ơ. Đó là sự bảo vệ, là bản năng che chắn cho một thế giới riêng tư mà cô trân trọng hơn bất cứ điều gì. Sự "lười biếng" của cô, có lẽ, cũng là một vỏ bọc, một cách để cô có đủ không gian và thời gian để chìm đắm vào thế giới ấy mà không bị bất kỳ sự xáo trộn nào.
Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, ngắm nhìn những hạt mưa cuối cùng đang đọng lại trên mặt kính, lấp lánh dưới ánh đèn đường. Không khí sau cơn mưa trở nên trong lành và se lạnh, khiến anh khẽ rùng mình. Anh nghĩ về cách tiếp cận Vãn An. Anh biết mình không thể dồn ép cô, không thể trực tiếp hỏi về tài năng cô đang cất giấu. Cô như một chú mèo cảnh giác, chỉ cần một động thái sai lầm, cô sẽ thu mình vào góc tối, và anh sẽ mãi mãi không thể tiếp cận được. Anh cần một chiến lược khác, một cách tinh tế và kiên nhẫn hơn. Anh muốn cô tự nguyện mở lòng, tự nguyện chia sẻ những điều quý giá ấy với anh, không phải vì nghĩa vụ của một người vợ, mà vì cô tin tưởng anh, vì cô cảm thấy an toàn khi ở bên anh.
Trái tim anh tràn ngập một tình yêu thương pha lẫn sự ngưỡng mộ. Anh yêu cái vẻ "lười biếng" đáng yêu của cô, yêu sự trầm tĩnh, kiệm lời của cô. Nhưng giờ đây, anh còn yêu cả sự nhiệt huyết, niềm đam mê cháy bỏng mà cô đã giấu kín. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn được nhìn thấy Vãn An bộc lộ tài năng ấy một lần nữa, muốn được nhìn thấy ánh mắt lấp lánh đó một lần nữa. Anh tự hỏi, liệu bây giờ cô có đang tiếp tục sáng tạo trong căn phòng làm việc nhỏ của mình không? Liệu cô có đang vẽ tiếp bức tranh dang dở, hay đang viết những con chữ đầy cảm xúc nào đó không? Sự tò mò, xen lẫn với tình yêu và khát khao thấu hiểu, khiến anh không thể ngồi yên. Anh cần phải tìm hiểu thêm, nhưng không phải bằng cách phá vỡ không gian riêng tư của cô. Anh sẽ kiên nhẫn chờ đợi, nhưng cũng sẽ chủ động tạo ra những cơ hội để cô có thể tự do tỏa sáng. Anh tin rằng, tài năng ấy không thể nào bị chôn vùi mãi mãi. Đó là một món quà, một phần linh hồn của cô, và nó xứng đáng được trân trọng.
***
Trong không gian tĩnh lặng của căn hộ, chỉ còn nghe tiếng gió khẽ thổi qua khe cửa và tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn, Hàn Kính Niên chậm rãi bước đi trên hành lang. Anh không chủ đích tìm kiếm, chỉ là theo thói quen đi ngang qua phòng làm việc nhỏ của Hạ Vãn An – nơi cô thường dùng để đọc sách hoặc đôi khi là xem những bộ phim tài liệu về nghệ thuật mà anh không mấy hứng thú. Ánh đèn phòng khách đã tắt, chỉ còn ánh sáng dịu nhẹ hắt ra từ phòng ngủ chính, tạo nên một bầu không khí có chút huyền ảo, tĩnh mịch. Anh khẽ khàng đi qua, nhưng rồi, một âm thanh rất khẽ, gần như không thể nghe thấy, lọt vào tai anh. Đó là tiếng cọ vẽ lướt nhẹ trên bề mặt thô ráp của vải, hay tiếng ngòi bút ma sát trên giấy, một âm thanh đầy mê hoặc, mang theo sự tập trung cao độ và sáng tạo.
Kính Niên nín thở, bước chân anh chậm lại, rồi dừng hẳn. Anh nhìn thấy khe cửa phòng làm việc hé mở một chút, chỉ vừa đủ để một tia sáng nhỏ lọt ra ngoài, và để anh có thể hé mắt nhìn vào. Tim anh đập mạnh một nhịp. Anh đã đúng. Vãn An đang ở đó. Anh nhẹ nhàng ghé mắt qua khe hở, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào.
Và rồi, hình ảnh hiện ra trước mắt anh khiến anh đứng sững sờ. Hạ Vãn An đang ngồi đó, trên chiếc ghế xoay quen thuộc, hoàn toàn say sưa với công việc của mình. Trên chiếc bàn gỗ sồi đơn giản, không phải một cuốn sách hay một chiếc máy tính bảng, mà là một tấm vải canvas lớn, hoặc một trang giấy dày được cố định cẩn thận. Cô đang cúi đầu, mái tóc đen dài thường ngày vẫn búi lỏng lẻo giờ lại xõa xuống vai, che khuất một phần khuôn mặt thanh tú. Đôi mắt cô, thường ngày vẫn mang vẻ mơ màng, uể oải, giờ đây lại rạng rỡ một thứ ánh sáng khác lạ, tràn đầy sự tập trung và niềm đam mê. Đường nét trên khuôn mặt cô trở nên sắc sảo, sống động, mỗi chuyển động của bàn tay cầm cọ hay bút đều dứt khoát và đầy tự tin. Cô hoàn toàn chìm đắm trong thế giới riêng của mình, thế giới mà anh chưa từng được biết đến, thế giới mà anh đã vô tình chạm đến một phần nhỏ trong đêm trước.
Kính Niên nhìn thấy cô đang đặt những nét cuối cùng lên tác phẩm. Dù góc nhìn của anh bị hạn chế, chỉ thấy được một phần nhỏ của bức tranh hoặc trang giấy, nhưng những chi tiết ấy đã đủ để khiến anh sửng sốt. Anh kịp nhìn thấy một cành hoa hồng đỏ thẫm, những cánh hoa nở rộ mềm mại, được vẽ hoặc phác họa bằng những gam màu tinh tế, chuyển tiếp mượt mà đến khó tin. Đặc biệt hơn, trên những cánh hoa ấy, anh thấy rõ những giọt sương đêm li ti, trong suốt, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ ngọn đèn bàn, chân thực đến mức anh có thể tưởng tượng được cái lạnh và sự ẩm ướt của chúng. Mỗi giọt sương, mỗi đường gân lá đều được thể hiện một cách tỉ mỉ, sống động, cho thấy một kỹ thuật điêu luyện và một cái nhìn sắc bén về vẻ đẹp của tự nhiên. Nếu đó không phải là một bức tranh, mà là một đoạn văn, thì những con chữ cô viết cũng bay bổng, đầy cảm xúc, như những nét chấm phá của một nghệ sĩ tài hoa đang dệt nên một câu chuyện.
Một khoảnh khắc nữa thôi, anh sẽ bước vào, hoặc chỉ cần hé cửa rộng hơn một chút, anh sẽ được chiêm ngưỡng toàn bộ tác phẩm tuyệt mỹ ấy. Anh đã định làm thế, một cách vô thức, như bị một lực hút vô hình kéo về phía cô, về phía vẻ đẹp tiềm ẩn ấy. Nhưng rồi, trong lúc anh đang say sưa ngắm nhìn, ngón tay anh vô tình chạm nhẹ vào khung cửa gỗ. Một tiếng "cạch" rất khẽ vang lên trong không gian tĩnh mịch, gần như không nghe thấy, nhưng lại đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng tuyệt đối nơi Vãn An đang chìm đắm.
Hạ Vãn An giật mình. Đôi mắt cô, vừa giây trước còn ngập tràn đam mê, giờ đây bỗng vụt tắt, thay vào đó là vẻ hoảng hốt, bối rối hiện rõ. Nhanh như cắt, một tốc độ mà Kính Niên chưa từng thấy ở cô, cô vội vàng lật úp tấm vải canvas xuống, hoặc nhét vội trang giấy vào ngăn kéo. Hành động đó diễn ra quá nhanh, quá đột ngột, như một bản năng tự vệ đã được rèn luyện từ lâu. Kính Niên chỉ kịp thấy một góc nhỏ của tác phẩm biến mất khỏi tầm mắt anh, nhưng cái hình ảnh cành hoa hồng với những giọt sương đêm chân thực đến kinh ngạc, hay những con chữ bay bổng đầy cảm xúc đó, đã in sâu vào tâm trí anh. Vẻ hoảng hốt và sự vội vàng che giấu của cô khiến anh nhận ra rằng, đây không chỉ là một sở thích, mà là một bí mật, một phần rất riêng tư mà cô không muốn bất cứ ai chạm vào, dù chỉ là cái nhìn. Anh đứng sững đó, cảm giác hụt hẫng và tiếc nuối len lỏi trong tim, vì anh vừa suýt nữa đã được chiêm ngưỡng một điều kỳ diệu.
***
Khoảnh khắc Hạ Vãn An lật úp tác phẩm của mình, một sự im lặng căng thẳng bao trùm căn phòng làm việc. Kính Niên vẫn đứng yên ở ngưỡng cửa, ngón tay anh còn hơi run nhẹ sau cú chạm vô tình. Anh biết mình đã bị phát hiện. Anh nhìn vào Vãn An, khuôn mặt cô trắng bệch, đôi má ửng hồng vì hoảng hốt và xấu hổ. Đôi mắt to tròn của cô giờ đây không còn vẻ mơ màng mà thay vào đó là sự lúng túng, pha lẫn một chút sợ hãi khi bị bắt quả tang. Cô cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng đôi vai khẽ rụt lại, và bàn tay cô nắm chặt dưới gầm bàn, những khớp xương trắng bệch. Anh biết, nếu anh hỏi, nếu anh truy vấn, cô sẽ càng khép mình lại, và bức tường vô hình giữa họ sẽ càng thêm kiên cố.
Kính Niên, với sự tinh tế và kiên nhẫn đã tôi luyện bấy lâu, không hề truy hỏi hay tỏ vẻ nghi ngờ. Anh không muốn đẩy cô vào thế khó, không muốn phá vỡ sự tin tưởng mong manh mà họ đã dày công xây dựng. Thay vào đó, anh nở một nụ cười nhẹ, ấm áp, một nụ cười trấn an như thể anh không hề thấy điều gì bất thường. Anh bước vào phòng, tạo ra một vài tiếng động nhỏ để phá vỡ sự im lặng ngột ngạt, rồi tiến đến chiếc bàn nhỏ đặt ở góc phòng. Anh cầm lấy chiếc cốc thủy tinh rỗng, như thể anh chỉ đơn thuần đi ngang qua và muốn lấy nước uống.
"An An, em vẫn chưa ngủ sao?" Giọng nói của anh trầm ấm, dịu dàng, không hề có chút chất vấn nào. Anh cố tình nói một câu bâng quơ, đánh lạc hướng khỏi sự việc vừa rồi. "Trời bắt đầu lạnh rồi, có muốn anh pha chút trà nóng không? Trà hoa cúc sẽ giúp em dễ ngủ hơn đấy." Anh không nhắc đến bức tranh, không nhắc đến những gì anh đã thấy, chỉ tập trung vào sự quan tâm đơn thuần của một người chồng dành cho vợ.
Hạ Vãn An khẽ lắc đầu, giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, như một tiếng thì thầm trong gió. "Em... em chỉ đọc sách thôi." Cô nói dối, một lời nói dối vụng về và rõ ràng, nhưng Kính Niên biết cô đang cố gắng bảo vệ bí mật của mình. Anh không muốn làm cô khó xử hơn nữa. Anh nhìn thấy một vài cuốn sách lộn xộn trên kệ gần đó, có lẽ cô đã cố gắng lấy chúng ra để tạo bằng chứng cho lời nói của mình. Anh thầm mỉm cười trong lòng, vừa thương vừa yêu cái vẻ ngây ngô khi che giấu của cô.
Anh đặt chiếc cốc xuống, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Vãn An. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền qua lớp vải mỏng của bộ đồ ngủ, khiến cô khẽ rụt vai lại một chút. Đó là một phản ứng bản năng, một sự co mình lại của chú mèo nhỏ khi bị chạm vào vùng nhạy cảm. Nhưng cô không hề đẩy tay anh ra. Cô vẫn ngồi yên đó, thân hình nhỏ nhắn khẽ run rẩy dưới cái chạm của anh. Kính Niên nhẹ nhàng xoa nhẹ vai cô, như muốn truyền một chút hơi ấm và sự bình yên đến cô. Mùi sơn dầu nhẹ nhàng, gần như không thể nhận ra, vẫn thoang thoảng trong không khí, như một bằng chứng âm thầm cho những gì vừa xảy ra. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương đó, và cảm thấy một sự gắn kết kỳ lạ với thế giới bí ẩn của cô.
"Vậy thì đọc sách xong nhớ đi ngủ sớm nhé, vợ à," anh nói, giọng vẫn nhẹ nhàng, không hề để lộ một chút nào sự phát hiện của mình. Anh hiểu rằng, để cô tự nguyện mở lòng cần thời gian, và sự kiên nhẫn của anh. Anh không muốn cô cảm thấy áp lực. Anh nhẹ nhàng rút tay về, mỉm cười lần cuối rồi quay người rời khỏi phòng làm việc.
Khi Kính Niên bước ra khỏi cửa, Vãn An vẫn ngồi đó, hơi thở cô phào nhẹ nhõm. Cô đợi cho đến khi tiếng bước chân anh xa dần, rồi mới khẽ đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập vẫn còn hỗn loạn của trái tim mình. Vừa rồi, cô đã suýt chút nữa bị lộ. Cảm giác bối rối và có chút tội lỗi len lỏi trong lòng cô. Cô biết Kính Niên đủ tinh tế để nhận ra sự khác thường, nhưng anh đã chọn cách không hỏi, không truy vấn. Điều đó khiến cô vừa nhẹ nhõm, vừa cảm thấy một chút ấm áp lan tỏa trong tim. Anh luôn là người như vậy, luôn tôn trọng không gian riêng tư của cô, luôn kiên nhẫn chờ đợi.
Vãn An nhìn xuống tấm vải canvas đang úp ngược trên bàn, rồi khẽ vuốt ve bề mặt thô ráp của nó. Cô khẽ thở dài, trong đầu suy nghĩ miên man. Cô biết anh đã nhìn thấy một phần nhỏ, dù anh không nói ra. Cô không rõ anh đã nhìn thấy gì, nhưng có lẽ, anh đã nhận ra sự khác biệt. Tại sao cô lại giấu nó kỹ đến vậy? Câu hỏi đó không chỉ vang vọng trong tâm trí Kính Niên, mà còn len lỏi trong chính suy nghĩ của Hạ Vãn An. Nỗi sợ hãi bị phơi bày, bị đánh giá, hay làm mất đi sự bình yên của thế giới nội tâm mà cô đã dày công xây dựng, vẫn luôn đè nặng lên cô.
Trong khi đó, Kính Niên đã về đến phòng ngủ. Anh nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà, hình ảnh cành hoa hồng với những giọt sương đêm tinh xảo cứ lởn vởn trong đầu anh. Anh đã thấy một phần của nó, và điều đó đủ để khẳng định rằng tài năng của vợ anh không phải là chuyện đùa. Nó là một điều gì đó rất đặc biệt, rất quý giá. Sự kín đáo của cô, sự vội vàng che giấu của cô, đã càng củng cố quyết định của anh. Anh không thể hỏi cô trực tiếp, vì cô chưa sẵn sàng. Anh cần một nguồn thông tin khác.
Anh cầm điện thoại, ánh mắt anh một lần nữa dừng lại ở cái tên "Hạ Thanh Sơn". Có lẽ, đã đến lúc anh cần liên lạc với anh vợ của mình. Anh cần hiểu rõ hơn về quá khứ của Vãn An, về những gì đã khiến cô trở thành một người phụ nữ tài năng nhưng lại chọn cách cất giấu nó kỹ đến vậy. Anh sẽ là người ủng hộ lớn nhất của cô, nhưng để làm được điều đó, anh cần phải hiểu cô từ gốc rễ. Anh sẽ tạo ra những cơ hội, những tình huống mà cô có thể tự do bộc lộ tài năng của mình, không bị áp lực, không bị gò bó. Anh tin rằng, tài năng này không chỉ là một sở thích đơn thuần, mà là một phần quan trọng trong thế giới nội tâm của cô, một phần mà anh muốn giúp cô trân trọng và phát triển. Kính Niên khẽ siết chặt điện thoại trong tay, một quyết tâm mới đã hình thành trong lòng anh. Cuộc hành trình khám phá Hạ Vãn An, bảo bối của anh, giờ đây đã bước sang một chương mới, đầy hứa hẹn và bí ẩn.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.