Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 142: Nét Mực Của Tâm Hồn
Mặt trời nghiêng mình về phía tây, nhuộm vàng những vệt nắng cuối cùng lên khung cửa sổ lớn của căn hộ. Hàn Kính Niên trở về nhà sau một ngày làm việc, tâm trí vẫn vương vấn những suy tư từ buổi chiều. Anh cởi chiếc áo khoác vest sẫm màu, cẩn thận vắt lên mắc áo, rồi đặt chiếc cặp da xuống chiếc bàn nhỏ cạnh lối ra vào. Một ngày làm việc căng thẳng, nhưng khi bước chân qua ngưỡng cửa này, mọi mệt mỏi dường như tan biến. Căn nhà luôn mang một vẻ bình yên đến lạ, một sự tĩnh lặng dịu dàng mà anh tin rằng, một phần lớn đến từ người phụ nữ đang ngự trị trong nó.
Tiếng nhạc piano cổ điển mà anh đã bật từ chiều vẫn nhẹ nhàng vang vọng khắp các gian phòng, như một dòng suối êm đềm chảy qua không gian. Giai điệu du dương không quá to, chỉ đủ để tạo nên một bầu không khí thư thái, thi vị. Kính Niên hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi nến thơm tinh tế vẫn luôn là dấu ấn riêng của căn nhà này, giờ đây hòa quyện cùng chút hương hoa thoảng qua từ ban công. Mùi hương ấy, cùng với tiếng nhạc, dường như có một sức mạnh an ủi kỳ lạ, nhắc nhở anh về sự hiện diện của Hạ Vãn An, dù cô có thể đang say giấc ở một góc nào đó.
Anh chậm rãi bước vào phòng khách, đôi mắt tinh tường lướt qua từng ngóc ngách. Vãn An, vợ anh, có lẽ vẫn đang chìm trong giấc ngủ của mình. Cô có thể là một 'mèo lười' chính hiệu, một 'nữ hoàng ngủ nướng' không ai sánh bằng, nhưng chính cái vẻ lười biếng đến mức cực đoan ấy lại khiến anh say mê. Anh biết, đằng sau vẻ ngoài thờ ơ đó là một tâm hồn nhạy cảm, phức tạp mà anh vẫn đang từng bước khám phá. Anh đi lại trong phòng, khẽ chạm vào một vài vật dụng quen thuộc. Ngón tay anh lướt nhẹ trên chiếc bình hoa gốm sứ đặt trên kệ sách, rồi đến mép bàn cà phê nơi cuốn sách nghệ thuật vẫn đang mở. Anh nhớ lại khoảnh khắc chiều qua, khi anh giả vờ đi lấy nước và thoáng thấy những dấu vân tay mờ nhạt, những nếp gấp nhỏ ở góc trang sách. Đó là bằng chứng không thể chối cãi rằng cô đã chú ý, đã lật mở, đã dành thời gian khám phá nó. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi Kính Niên. Cô không thờ ơ, cô chỉ đang phòng thủ.
"Em vẫn chưa sẵn sàng, đúng không An An?" Anh độc thoại nội tâm, giọng nói trầm ấm chỉ đủ mình anh nghe thấy. Tình yêu thương và sự thấu hiểu lan tỏa trong lòng anh. "Sự kín đáo sâu sắc của em cho thấy có thể có một lý do trong quá khứ khiến em ngần ngại bộc lộ tài năng của mình, điều mà anh sẽ cần tìm hiểu, có thể là từ Hạ Thanh Sơn, nhưng không phải bây giờ." Anh tự nhủ, sự kiên nhẫn và tinh tế của anh sẽ là yếu tố then chốt giúp Vãn An cuối cùng cũng mở lòng.
Kính Niên quyết định thu dọn một chút đồ đạc trong phòng khách, một thói quen nhỏ anh hay làm để căn nhà luôn gọn gàng. Anh muốn tạo ra một không gian thật sự thoải mái, an toàn cho Vãn An, nơi cô có thể hoàn toàn là chính mình mà không cần phải che giấu bất cứ điều gì. Anh bước đến kệ sách nhỏ cạnh cửa sổ, nơi chất đầy những cuốn sách đủ thể loại, từ tiểu thuyết, triết học đến những tạp chí thời trang. Vãn An thích đọc sách, dù đôi khi cô chỉ đọc lướt qua rồi lại ngủ quên ngay trên sofa. Anh bắt đầu sắp xếp lại chồng sách báo cũ, những tờ tạp chí đã đọc xong, những cuốn sách anh hay mang về từ công ty. Bàn tay anh lướt qua bìa sách thô ráp, qua những trang giấy đã ngả màu thời gian. Mùi giấy cũ thoang thoảng xộc vào mũi, một mùi hương đặc trưng của tri thức và những câu chuyện đã ngủ yên. Anh luôn trân trọng những khoảnh khắc bình dị này, khi anh có thể lặng lẽ chăm sóc tổ ấm nhỏ của mình, chờ đợi vợ yêu thức giấc. Mỗi hành động, mỗi suy nghĩ của anh đều xoay quanh cô, xoay quanh việc làm thế nào để hiểu cô hơn, yêu cô sâu sắc hơn. Anh biết, hành trình này còn dài, nhưng anh sẵn lòng chờ đợi, bởi vì mỗi bước đi nhỏ bé của Vãn An về phía anh đều là một kho báu. Anh sẽ tiếp tục tạo ra những "cơ hội vô tình" đó, cho đến khi cô đủ thoải mái để tự mình cất tiếng hát của tâm hồn mình. Anh tin vào cô, tin vào tình yêu của họ.
Trong lúc tay anh đang nhẹ nhàng đẩy cuốn bách khoa toàn thư cổ điển vào vị trí cũ, một vật thể nhỏ, hình chữ nhật, nằm kẹt giữa lớp giấy báo và một tập tài liệu cũ của anh, bỗng lọt vào tầm mắt. Nó không quá nổi bật, bìa đã ngả màu cháo lòng, trông có vẻ đã rất lâu không được động đến. Lòng Kính Niên bỗng trào dâng một sự tò mò khó tả. Anh đã từng thấy những cuốn sổ như vậy, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng Vãn An lại có một cuốn.
***
Kính Niên nhẹ nhàng rút cuốn sổ nhỏ ra khỏi chỗ kẹt. Bụi thời gian bám nhẹ trên bìa, cho thấy nó đã nằm yên ở đây một thời gian dài. Bìa sổ màu nâu sẫm, không có bất kỳ dòng chữ hay hình vẽ trang trí nào, chỉ có một chút bạc màu ở các góc cạnh. Nó trông thật giản dị, đến mức người khác có thể dễ dàng bỏ qua. Nhưng chính cái vẻ bình thường ấy lại khiến Kính Niên cảm thấy có điều gì đó đặc biệt ẩn chứa bên trong. Anh đưa ngón tay cái lướt nhẹ trên bề mặt bìa sổ, cảm nhận sự sần sùi của chất liệu giấy cũ. Mùi giấy cũ, mực khô thoang thoảng xộc vào mũi anh, mang theo một chút hoài niệm, một chút bí ẩn. Anh không biết tại sao, nhưng trái tim anh bỗng đập nhanh hơn một nhịp. Có lẽ đây là "mầm mống" anh gieo, mà không, đây là một điều hoàn toàn tình cờ, một món quà bất ngờ mà số phận đã gửi đến cho anh, sau bao ngày anh kiên nhẫn tìm kiếm.
Kính Niên ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện với cửa sổ, nơi ánh nắng chiều vẫn còn vương vấn. Anh hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Đây là một thứ gì đó thuộc về Vãn An, một phần thế giới nội tâm mà cô luôn che giấu. Anh có nên mở nó ra không? Liệu có phải là xâm phạm sự riêng tư của cô không? Nhưng sự tò mò, và hơn hết là khao khát được hiểu vợ mình sâu sắc hơn, đã chiến thắng. Anh tin rằng Vãn An sẽ không trách anh, bởi vì tình yêu của anh dành cho cô là chân thành, không vụ lợi.
Anh nhẹ nhàng lật mở trang đầu tiên. Trang giấy đã ngả màu vàng ố, nhưng những nét vẽ trên đó vẫn giữ nguyên sự tinh tế và sống động. Đó là một bức phác thảo chân dung. Một cô gái trẻ với mái tóc dài buông xõa, đôi mắt to tròn mơ màng, sống mũi cao thanh tú và đôi môi chúm chím. Kính Niên ngỡ ngàng. Đó chính là Hạ Vãn An, khi còn trẻ hơn một chút, nhưng vẫn là cô ấy, với vẻ đẹp thanh thoát và hồn nhiên. Anh chưa từng thấy cô vẽ, chưa từng nghĩ cô lại có thể vẽ đẹp đến thế. Nét chì mềm mại, uyển chuyển, lột tả được cả thần thái, cảm xúc của nhân vật. Anh lật sang trang thứ hai. Lại là một bức phác thảo khác. Lần này là một phong cảnh. Một ngôi nhà nhỏ nằm giữa cánh đồng hoa oải hương tím biếc, với bầu trời xanh ngắt và những đám mây trắng bồng bềnh. Cảnh vật hiện lên sống động, thanh bình đến nao lòng. Anh gần như có thể ngửi thấy mùi hoa oải hương thoang thoảng trong không khí, cảm nhận làn gió mát lành thổi qua. Anh chưa từng biết Vãn An có một tâm hồn lãng mạn và bay bổng đến vậy.
Kính Niên cứ thế lật từng trang, tay khẽ vuốt ve những nét mực, nét chì. Mỗi trang lại mở ra một thế giới mới, một góc nhìn khác về Hạ Vãn An. Có những bức vẽ trừu tượng, đầy màu sắc, với những đường nét mạnh mẽ, dứt khoát, thể hiện một nội tâm đầy biến động, nhưng cũng vô cùng sáng tạo. Có những bức vẽ tĩnh vật, một tách trà nghi ngút khói, một cuốn sách cũ, một cành hoa hồng đã héo úa, tất cả đều được khắc họa một cách tỉ mỉ, có hồn. Không chỉ có những bức vẽ, xen kẽ giữa các trang là những dòng chữ viết tay nhỏ nhắn, duyên dáng. Đó là những câu thơ ngắn, những đoạn văn xuôi đầy cảm xúc.
"Mặt trời ngủ vùi sau rặng núi,
Hoàng hôn buông lơi sắc tím buồn.
Cô đơn theo gió khẽ đưa hương,
Chờ đợi một vì sao rạng rỡ."
Hay một đoạn khác:
"Đôi khi, tôi chỉ muốn biến thành một đám mây, trôi lơ lửng giữa trời xanh, không vướng bận. Ngủ một giấc thật dài, không mộng mị, không ưu phiền."
Giọng văn trầm buồn, nhưng lại ẩn chứa một sự khao khát mãnh liệt về tự do, về bình yên. Kính Niên cảm nhận được chiều sâu cảm xúc, sự cô đơn, mơ màng nhưng cũng đầy sức sống ẩn chứa trong từng tác phẩm. Anh chợt nhận ra, những giấc ngủ của cô, những lần cô nói "Lười quá!", có lẽ không chỉ đơn thuần là sự lười biếng. Đó có thể là một cách để cô trốn tránh thế giới bên ngoài, để bảo vệ tâm hồn nhạy cảm của mình, hay để tìm kiếm một sự bình yên mà cô khao khát. Kính Niên cảm thấy như mình đang đọc một cuốn nhật ký bằng hình ảnh và ngôn từ, một cuốn nhật ký được viết bằng cả trái tim và linh hồn của Hạ Vãn An. Anh đã từng nghĩ mình hiểu cô, nhưng những gì anh đang thấy trong cuốn sổ này lại hé mở một Vãn An hoàn toàn khác, một Vãn An mà anh chưa từng biết đến. Một Vãn An tài hoa, nhạy cảm, sâu sắc và đầy nội tâm. Anh nhớ lại những lần Vãn An vội vàng giấu đi thứ gì đó khi anh bất ngờ xuất hiện, đôi mắt cô thoáng chút hoảng hốt. Anh nhớ lại ánh mắt cô lướt qua bài báo về triển lãm tranh, hay ngón tay cô lướt trên cuốn sách nghệ thuật anh cố tình để ở bàn cà phê. Tất cả những tín hiệu nhỏ nhặt đó giờ đây đều được giải mã. Chúng không phải là sự thờ ơ, mà là sự bảo vệ cẩn mật cho một thế giới nội tâm quá đỗi mong manh và quý giá. Kính Niên tiếp tục lật trang, mỗi trang đều là một sự ngạc nhiên mới, một mảnh ghép mới trong bức chân dung của vợ anh. Anh cảm thấy một sự ngưỡng mộ sâu sắc trỗi dậy trong lòng, hòa lẫn với một chút hối hận vì đã không nhận ra sớm hơn, không đào sâu hơn. Anh đã yêu cô vì sự bình yên cô mang lại, vì vẻ đáng yêu của cô khi ngủ, vì những câu nói ngắn gọn nhưng đầy sức hút của cô. Nhưng giờ đây, anh biết rằng tình yêu của anh còn có thể sâu sắc hơn nữa, khi anh khám phá ra cả một vũ trụ rực rỡ ẩn chứa bên trong con người cô.
***
Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên khung cửa sổ. Ánh đèn vàng dịu nhẹ trong phòng khách bật sáng tự động, tạo nên một không gian ấm cúng, tĩnh lặng. Hàn Kính Niên vẫn ngồi yên vị trên ghế sofa, cuốn sổ phác thảo cũ kỹ nằm gọn trong tay anh. Anh đã lật đến trang cuối cùng, nhưng ánh mắt anh vẫn dán chặt vào những nét vẽ, những dòng chữ đã phai màu. Toàn bộ cơ thể anh như bị hút vào thế giới mà Hạ Vãn An đã tạo ra.
Anh chưa bao giờ nghĩ rằng Vãn An lại có thể vẽ tinh xảo và viết sâu sắc đến thế. Những bức vẽ không chỉ đẹp về kỹ thuật, với những đường nét chắc chắn, phối cảnh hài hòa, mà còn chất chứa một thế giới nội tâm phong phú, một tâm hồn nhạy cảm, sâu lắng hoàn toàn khác với vẻ ngoài 'mèo lười' mà anh vẫn biết. Cái vẻ uể oải, mơ màng thường ngày của cô dường như chỉ là một lớp vỏ bọc, một tấm màn che chắn cho sự rực rỡ tiềm ẩn bên trong.
"Bảo bối của anh, em đã che giấu điều này kỹ đến mức nào vậy?" Kính Niên thầm thì, giọng nói trầm ấm đầy sự bối rối và cả nỗi ân hận. Anh cảm thấy như mình đã bỏ lỡ quá nhiều, đã không thực sự nhìn thấu được người phụ nữ anh yêu thương. Sự 'lười biếng' của cô, hóa ra, không phải là khuyết điểm, mà là một cơ chế tự vệ, một cách để cô bảo vệ mình khỏi những ánh mắt soi mói, những kỳ vọng từ thế giới bên ngoài. Cô tìm kiếm sự bình yên, và giấc ngủ, sự ẩn mình, chính là nơi cô tìm thấy nó. Anh nhẹ nhàng vuốt ve bức phác thảo cuối cùng trong cuốn sổ. Đó là hình ảnh một đôi bàn tay đang nắm chặt, những ngón tay đan xen vào nhau một cách dịu dàng. Không có gương mặt, không có bối cảnh cụ thể, nhưng Kính Niên cảm nhận được sự ấm áp, sự tin tưởng tuyệt đối từ bức vẽ ấy. Liệu đây có phải là hình ảnh của anh và cô? Liệu trong những giấc mơ, trong những khoảnh khắc cô sống thật với chính mình, cô đã tưởng tượng ra những điều này?
Một cảm giác yêu thương, ngưỡng mộ sâu sắc hơn bao giờ hết dâng trào trong lòng Kính Niên. Anh nhận ra rằng, dù anh có kiên nhẫn đến mấy, dù anh có cố gắng thấu hiểu đến đâu, Hạ Vãn An vẫn là một cuốn sách mà anh sẽ phải đọc cả đời, và mỗi trang lại mang đến một bất ngờ mới. Cô không hề vô tâm hay thờ ơ như vẻ ngoài. Ngược lại, cô là một tâm hồn nghệ sĩ đích thực, một đóa hoa đẹp cần được nâng niu và bảo vệ. Anh khép cuốn sổ lại, bìa sổ cũ kỹ phát ra một tiếng "cộp" nhỏ trong không gian tĩnh lặng. Ánh mắt Kính Niên tràn đầy quyết tâm. Anh biết, việc phát hiện ra cuốn sổ này không phải là dấu chấm hết, mà là một khởi đầu mới. Nó là động lực mạnh mẽ để anh tìm đến Hạ Thanh Sơn. Người đàn ông đó, cha của Hạ Vãn An, chắc chắn sẽ nắm giữ nhiều bí mật về quá khứ và lý do Vãn An che giấu tài năng của mình. Anh cần phải hiểu rõ hơn về thế giới của cô, về những gì đã định hình nên con người cô hôm nay.
Kính Niên đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ra thành phố đang dần chìm vào màn đêm. Ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh. Anh ôm cuốn sổ vào lòng, như ôm lấy một phần quý giá nhất của vợ mình. Sự tinh tế của anh khi không trực tiếp đối chất với Vãn An sẽ củng cố lòng tin giữa họ, mở đường cho cô dần dần mở lòng sau này. Anh sẽ không nói với cô về cuốn sổ này ngay bây giờ. Anh sẽ đợi, sẽ tiếp tục quan sát, và sẽ tạo ra thêm nhiều "cơ hội vô tình" khác. Cuốn sổ phác thảo này không chỉ là bằng chứng về tài năng mà còn là chìa khóa mở ra những góc khuất trong tâm hồn Vãn An. Nó hé lộ rằng đằng sau sự lười biếng đáng yêu là một tâm hồn sâu sắc, có thể đã từng trải qua những điều khiến cô phải tự bảo vệ mình. Những nét vẽ, những dòng thơ ấy có thể liên quan đến một trải nghiệm nào đó trong quá khứ, một nỗi sợ hãi nào đó khiến cô ngần ngại bộc lộ bản thân.
Anh tự hỏi, liệu tài năng này có thể là một lối thoát cho cô, một con đường để cô tìm thấy niềm vui và sự thỏa mãn ngoài những giấc ngủ? Anh mơ hồ hình dung ra một tương lai, khi Vãn An không còn phải che giấu tài năng của mình nữa, khi cô có thể tự do sáng tạo, tỏa sáng theo cách riêng của mình. Và khi đó, anh sẽ luôn ở bên cạnh cô, ủng hộ cô, là hậu phương vững chắc nhất. Kính Niên cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Anh cần phải tìm hiểu về Hạ Vãn An, không chỉ vì tình yêu, mà còn vì sự tôn trọng sâu sắc đối với con người cô. Việc tìm gặp Hạ Thanh Sơn sẽ là bước đi tiếp theo. Anh tin rằng, chỉ khi hiểu rõ quá khứ của cô, anh mới có thể thực sự giúp cô gỡ bỏ những rào cản, để cô có thể sống trọn vẹn với tài năng và tâm hồn rực rỡ của mình.
Anh đặt cuốn sổ trở lại vị trí cũ, giữa những cuốn sách và tài liệu, như thể nó chưa từng được động đến. Mọi thứ trong phòng khách lại trở về trạng thái yên tĩnh ban đầu, chỉ còn tiếng nhạc piano nhẹ nhàng và ánh đèn vàng dịu. Kính Niên nhìn về phía phòng ngủ của họ, nơi Vãn An có lẽ vẫn đang say giấc nồng. "Vợ à," anh thì thầm, "anh sẽ tìm thấy tất cả những mảnh ghép của em." Anh biết rằng sự nghiệp của anh đang đối mặt với những thử thách lớn, có thể ảnh hưởng đến thời gian anh dành cho cô. Nhưng điều đó sẽ không ngăn cản anh. Ngược lại, nó càng thôi thúc anh phải nhanh chóng hiểu cô hơn, để một ngày nào đó, Vãn An sẽ bắt đầu có những suy nghĩ về việc 'làm gì đó' với tài năng của mình, không chỉ để giải trí mà có thể là một công việc, một đam mê thực sự. Và khi đó, anh sẽ là người đầu tiên giúp cô biến ước mơ đó thành hiện thực. Anh đứng đó, lặng lẽ, một lúc lâu, cảm nhận sâu sắc tình yêu và trách nhiệm của mình. Anh sẽ không chỉ là người chồng yêu thương, mà còn là người bạn đồng hành, người hiểu thấu mọi ngóc ngách tâm hồn của cô. Cuộc hành trình khám phá Hạ Vãn An, người phụ nữ của đời anh, vừa mới bắt đầu. Và anh, Hàn Kính Niên, đã sẵn sàng cho mọi bất ngờ mà cô mang lại.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.