Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 145: Nét Chấm Phá Giữa Giấc Ngủ

Hàn Kính Niên mở cửa căn hộ, tiếng “cạch” khẽ khàng vang lên rồi chìm vào không gian tĩnh lặng. Hơi thở anh nặng nhọc, mang theo chút mệt mỏi từ một ngày dài chất chồng công việc. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn ngủ nhỏ trong phòng khách hắt ra, tạo nên một bầu không khí ấm áp, mời gọi. Mùi nến thơm tinh tế, hương hoa nhài thoảng nhẹ, như một lời chào đón ngọt ngào xoa dịu những căng thẳng nơi anh. Anh tháo cà vạt, vắt hờ lên thành ghế, rồi đặt chiếc cặp tài liệu xuống sàn, nơi nó yên vị cạnh một chồng sách mà Hạ Vãn An đã “vô tình” để quên. Ánh mắt anh khẽ lướt qua, tìm kiếm hình bóng quen thuộc.

Căn hộ vẫn như mọi ngày, gọn gàng và thanh tao, mang đậm dấu ấn của cô chủ nhỏ. Những bức tranh trừu tượng treo trên tường, dù không quá phô trương, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ. Anh nhớ lại những ngày đầu họ về chung một nhà, căn hộ này chỉ là một không gian trống rỗng, lạnh lẽo. Giờ đây, mỗi góc nhỏ đều mang hơi thở của Hạ Vãn An, từ chậu cây xanh mướt trên ban công đến chiếc gối tựa lưng được thêu tay tinh xảo. Cô gái lười biếng của anh, hóa ra lại có một bàn tay khéo léo đến thế.

Anh bước nhẹ vào phòng ngủ. Quả nhiên, Hạ Vãn An đã cuộn mình trong Bộ Chăn Gối Cao Cấp "Đám Mây" từ lúc nào. Chiếc giường rộng lớn như ôm trọn lấy thân hình nhỏ nhắn của cô, biến cô thành một cục bông mềm mại, ấm áp. Mái tóc đen dài xõa tung trên gối, vài sợi vương trên trán, khiến gương mặt thanh tú càng thêm phần mơ màng, bình yên. Hơi thở cô đều đặn, nhè nhẹ, như tiếng gió thoảng qua khe cửa. Hình ảnh ấy khiến trái tim Kính Niên tan chảy, mọi mệt mỏi đều tan biến.

Anh ngồi xuống mép giường, ánh mắt đầy trìu mến dõi theo cô. Trong lòng anh, một sự bất lực nhẹ nhàng xen lẫn với tình yêu thương vô bờ bến. Anh đã cố gắng, đã thử rất nhiều cách trong vài ngày qua. Những lời gợi ý khéo léo về triển lãm tranh mới mở, về bộ màu vẽ cao cấp vừa được nhập về, về những cuốn sách nghệ thuật kinh điển mà anh "vô tình" tìm thấy. Tất cả đều như những viên đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, chỉ tạo ra vài gợn sóng nhỏ rồi nhanh chóng tan biến. Hạ Vãn An vẫn giữ nguyên sự kín đáo của mình, vẫn lười biếng như thường lệ, không hề có ý định bộc lộ thế giới nội tâm phong phú mà anh đã may mắn "tình cờ" nhìn thấy.

Anh khẽ đưa tay, nhẹ nhàng vén một sợi tóc vương trên mặt Vãn An. Da thịt cô mềm mại, hơi ấm từ cơ thể cô lan tỏa, sưởi ấm lòng anh. Cô không hề cựa quậy, vẫn chìm sâu trong giấc ngủ, gương mặt không vương chút ưu tư nào. Anh tự hỏi, liệu mình có đang đi sai hướng? Hay chỉ là chưa đủ kiên nhẫn? Anh luôn nghĩ rằng, nếu anh tạo ra đủ cơ hội, đủ không gian, cô sẽ tự nguyện mở lòng. Nhưng có vẻ như, sự "lười biếng" của cô, giờ đây anh hiểu, không chỉ là một thói quen, mà còn là một lớp vỏ bọc kiên cố. Một cách cô tự bảo vệ bản thân khỏi những ánh mắt phán xét, hoặc có lẽ, khỏi một nỗi đau nào đó trong quá khứ. Anh không muốn cô cảm thấy bị ép buộc, nhưng anh lại khao khát được nhìn thấy "cô ấy" – Hạ Vãn An của những nét vẽ, của những suy tư sâu thẳm.

Anh nhớ lại cuốn sổ phác thảo mà anh đã tình cờ thấy. Những đường nét mạnh mẽ, những gam màu trầm tư, những hình ảnh chất chứa đầy cảm xúc – đó là một thế giới hoàn toàn khác với Vãn An anh vẫn thấy hàng ngày, Vãn An của những câu trả lời ngắn gọn, của những giấc ngủ bất tận. Sự đối lập ấy vừa khiến anh bối rối, vừa thôi thúc anh khám phá. Anh muốn biết điều gì đã tạo nên sự khác biệt đó, điều gì đã khiến cô chọn cách giấu kín tài năng rực rỡ của mình.

Anh khẽ thở dài, tựa lưng vào thành giường. "Vợ à... Em có biết anh đã tò mò về em đến mức nào không?" Anh thì thầm, giọng nói trầm ấm chỉ đủ cho chính anh nghe. "Anh muốn hiểu em, muốn cùng em chia sẻ mọi thứ, ngay cả những điều em cho là 'lười biếng' hay 'vô vị'." Anh biết, sự lười biếng của cô không phải là sự thờ ơ. Đó là một cách cô chọn để sống chậm lại, để chiêm nghiệm, để sáng tạo trong không gian riêng của mình. Chỉ là, cô chưa bao giờ cho phép ai bước vào không gian ấy.

Anh miên man suy nghĩ, cảm nhận sự tĩnh lặng bao trùm căn phòng. Tiếng còi xe vọng lên từ xa một cách mơ hồ, rồi cũng nhanh chóng chìm vào im lặng. Đôi khi, anh nghĩ, việc cố gắng "kéo" cô ra khỏi thế giới của mình là một hành động ích kỷ. Liệu có phải anh đang muốn thay đổi cô, thay vì chấp nhận cô như cô vốn có? Nhưng rồi, anh lại tự nhủ, không, anh không muốn thay đổi cô. Anh chỉ muốn cô được là chính mình, được tỏa sáng với tài năng mà cô đang che giấu. Anh muốn cô biết rằng, dù cô có thế nào, anh cũng sẽ luôn ở đây, yêu thương và chấp nhận.

Anh đứng dậy, nhẹ nhàng đi vào phòng tắm. Hơi nước ấm áp từ vòi sen giúp anh thư giãn. Khi trở lại giường, anh nằm xuống bên cạnh Vãn An, kéo nhẹ chăn đắp cho cả hai. Cô không hề dịch chuyển, vẫn yên bình trong thế giới riêng của mình. Anh nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, hít hà mùi hương quen thuộc từ mái tóc cô. Dù đã rất mệt mỏi, nhưng giấc ngủ vẫn không đến với anh. Tâm trí anh vẫn còn vương vấn những suy tư về cô, về những câu hỏi chưa có lời giải đáp. Anh khẽ nhắm mắt, cố gắng tìm kiếm sự bình yên trong vòng tay cô, hy vọng rằng một lúc nào đó, cô sẽ tự nguyện mở cánh cửa tâm hồn mình cho anh.

***

Đêm càng về khuya, sự tĩnh lặng càng trở nên rõ rệt. Đồng hồ trên tủ đầu giường điểm hai giờ sáng, những con số điện tử màu xanh lục nhấp nháy yếu ớt trong bóng tối. Hàn Kính Niên vẫn chưa thể chợp mắt. Anh đã cố gắng đếm cừu, cố gắng tập trung vào hơi thở đều đặn của Vãn An bên cạnh, nhưng vô ích. Tâm trí anh vẫn miên man suy nghĩ về những gì anh đã thấy trong cuốn sổ phác thảo, về những mảnh ghép nhỏ của Hạ Vãn An mà anh đang cố gắng nối lại. Căn phòng chìm trong bóng đêm, chỉ có ánh đèn đường hắt qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà. Tiếng gió nhẹ thoảng qua, mang theo chút hơi lạnh của đêm hè.

Anh khẽ cựa mình, cố gắng không làm phiền giấc ngủ của vợ. Đúng lúc đó, anh chợt nhận ra những chuyển động lạ thường từ bàn tay nhỏ nhắn của Vãn An. Ban đầu, đó chỉ là một cái co quắp nhẹ, tưởng chừng như cô đang mơ thấy điều gì đó không mấy dễ chịu. Nhưng rồi, những ngón tay thon dài, mềm mại của cô bắt đầu cử động một cách uyển chuyển, nhẹ nhàng. Chúng không chỉ đơn thuần là co duỗi, mà giống như đang thực hiện một hành động nào đó rất có chủ đích, dù đôi mắt cô vẫn nhắm nghiền, chìm sâu trong giấc ngủ.

Bàn tay cô khẽ nhấc lên khỏi tấm chăn lụa, những ngón tay cong nhẹ, rồi duỗi thẳng ra, như đang vẽ một đường cong mềm mại trên không trung. Rồi lại khẽ khép lại, như đang cầm một cây bút vô hình, chấm nhẹ lên một mặt phẳng tưởng tượng. Những cử động đó rất nhẹ nhàng, uyển chuyển, nhưng lại đầy chính xác và biểu cảm. Nó giống hệt như một họa sĩ đang say sưa sáng tạo, từng nét vẽ, từng đường nét đều được thực hiện một cách tỉ mỉ, đầy cảm xúc.

Hàn Kính Niên nín thở, giữ im lặng tuyệt đối. Tim anh đập mạnh, một cảm giác ngạc nhiên tột độ dâng lên trong lòng. Anh chăm chú quan sát từng cử động vô thức của Vãn An, không muốn bỏ lỡ dù chỉ một khoảnh khắc. Bàn tay cô tiếp tục di chuyển, đôi khi phác họa những đường thẳng dứt khoát, đôi khi lại vẽ những hình tròn mềm mại, hoặc những đường nét phức tạp, đan xen vào nhau trên tấm chăn lụa màu trắng ngà. Mỗi cử động đều toát lên một vẻ đẹp tự nhiên, một sự tinh tế khó tả. Anh có thể cảm nhận được sự tập trung, niềm đam mê và cả một chút bướng bỉnh ẩn sâu trong từng nét vẽ vô thức ấy.

"Đây rồi... là em, Vãn An của anh." Anh thì thầm trong đầu, một niềm vui vỡ òa lan tỏa khắp cơ thể. Đây chính là thứ anh đang tìm kiếm – một mảnh ghép của Vãn An mà cô luôn giấu kín, một phần thế giới nội tâm phong phú mà cô chưa bao giờ để lộ khi thức. Nó không phải là một bức tranh hoàn chỉnh, cũng không phải một tác phẩm điêu khắc cầu kỳ, nhưng những cử động ấy đã nói lên tất cả. Chúng là ngôn ngữ của một tâm hồn nghệ sĩ, một trái tim nhạy cảm, một khối óc luôn tràn ngập những ý tưởng.

Anh nhẹ nhàng di chuyển lại gần hơn, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định, sợ làm cô tỉnh giấc và đánh mất khoảnh khắc quý giá này. Anh cố gắng ghi nhớ từng đường nét, từng sự uyển chuyển, từng biểu cảm thể hiện qua từng ngón tay cô. Anh hình dung những gì cô đang vẽ trong giấc mơ của mình. Có lẽ là một phong cảnh yên bình, một chân dung đầy cảm xúc, hay một tác phẩm trừu tượng thể hiện những suy tư sâu thẳm nhất của cô. Những cử động ấy không hề gò bó, không hề do dự, mà hoàn toàn tự do, thuần khiết.

Hơi ấm từ cơ thể Vãn An tỏa ra, kết hợp với sự mềm mại của Bộ Chăn Gối Cao Cấp "Đám Mây", tạo nên một cảm giác an toàn và thân thuộc. Mùi nến thơm tinh tế vẫn còn thoảng nhẹ trong không khí, hòa quyện với mùi vải vóc sạch sẽ, tạo nên một bản giao hưởng của các giác quan. Anh cảm thấy như mình vừa vén được một bức màn mỏng, nhìn thấy một phần thế giới bí mật của Vãn An, và điều đó khiến anh hiểu cô hơn rất nhiều. Cô không chỉ lười biếng, cô không chỉ thờ ơ. Cô là một nghệ sĩ, một người có một tâm hồn phong phú, một thế giới nội tâm sâu sắc mà cô chọn cách giữ cho riêng mình.

Anh không dám chạm vào cô, dù chỉ là một cái chạm nhẹ. Anh sợ rằng một cử động nhỏ nhất của anh cũng có thể phá vỡ khoảnh khắc kỳ diệu này, khiến cô trở về với thực tại, với lớp vỏ bọc kín đáo của mình. Anh chỉ muốn đứng đó, chiêm ngưỡng, ghi nhớ, và khắc sâu hình ảnh này vào tâm trí. Đây không chỉ là một phát hiện, mà là một lời khẳng định. Khẳng định rằng những nghi ngờ của anh là đúng, rằng Hạ Vãn An không hề đơn giản như những gì cô thể hiện ra bên ngoài. Khẳng định rằng, đằng sau vẻ ngoài uể oải, lười biếng, là một cô gái tài năng, một tâm hồn bay bổng, một thế giới đầy màu sắc đang chờ anh khám phá.

Giờ đây, anh đã hiểu hơn về "sự lười biếng" của cô. Đó không phải là sự thiếu trách nhiệm hay thờ ơ với cuộc sống. Đó là cách cô tạo ra không gian riêng, thời gian riêng cho bản thân để chiêm nghiệm, để sáng tạo. Giấc ngủ, đối với cô, không chỉ là sự nghỉ ngơi, mà còn là cánh cửa dẫn vào thế giới nội tâm, nơi cô được tự do bộc lộ tài năng của mình mà không cần phải lo lắng về bất cứ điều gì.

Anh tiếp tục quan sát, cho đến khi những cử động của Vãn An dần chậm lại, rồi hoàn toàn dừng hẳn. Bàn tay cô lại trở về vị trí cũ, mềm mại và bất động trên tấm chăn. Cô lại chìm sâu vào giấc ngủ, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Hàn Kính Niên khẽ thở ra một hơi dài, cảm thấy nhẹ nhõm và tràn đầy hy vọng. Anh đã tìm thấy một mảnh ghép quan trọng, một chìa khóa để mở ra cánh cửa tâm hồn cô. Và anh biết, anh sẽ không dừng lại ở đây.

***

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng cam ấm áp trên sàn nhà, Hàn Kính Niên nhẹ nhàng rời khỏi giường. Anh cố gắng không tạo ra bất kỳ tiếng động nào, để không phá vỡ giấc ngủ yên bình của Hạ Vãn An. Cô vẫn cuộn tròn trong Bộ Chăn Gối Cao Cấp "Đám Mây", mái tóc đen xõa trên gối, gương mặt thanh tú vẫn giữ vẻ mơ màng, không một chút ưu tư. Hơi thở đều đặn của cô là âm thanh duy nhất trong căn phòng tĩnh lặng.

Anh bước đến bên cửa sổ, kéo nhẹ tấm rèm. Không khí buổi sáng trong lành ùa vào, mang theo mùi sương sớm và hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công nhà hàng xóm. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự mát lạnh của gió đêm vẫn còn vương vấn trên da thịt. Ánh bình minh đang lên, nhuộm hồng cả một góc trời, tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp. Trong lòng anh, một cảm xúc khó tả dâng trào – sự kết hợp giữa niềm vui khám phá, sự thấu hiểu mới, và một quyết tâm mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Anh nhớ lại những cử động tinh tế của bàn tay Vãn An trong đêm. Từng đường nét uyển chuyển, từng nét chấm phá vô thức, tất cả đều là bằng chứng rõ ràng nhất về tài năng nghệ thuật ẩn giấu của cô. Đó không phải là sự tưởng tượng của anh, không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Đó là Hạ Vãn An, là con người thật của cô, đang bộc lộ bản thân trong khoảnh khắc yếu ớt nhất, không phòng bị nhất. Anh đã từng nghĩ rằng, sự lười biếng của cô là một rào cản, nhưng giờ đây anh hiểu rằng, đó có thể là một cách cô tự bảo vệ bản thân, một không gian thiêng liêng nơi cô được tự do là chính mình.

Quyết định tìm gặp Hạ Thanh Sơn để hiểu rõ hơn về nguồn gốc của tài năng này, về quá khứ của Vãn An, đã trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh biết mình phải làm gì tiếp theo. Ông Hạ Thanh Sơn, người cha của cô, chắc chắn sẽ nắm giữ những chìa khóa quan trọng để giải mã bí ẩn về Vãn An. Anh muốn biết về Vãn An thời thơ ấu, về những gì đã định hình nên con người cô ngày hôm nay, và đặc biệt là về lý do cô che giấu tài năng của mình một cách kỹ lưỡng đến vậy. Có lẽ có một nỗi sợ hãi nào đó, một trải nghiệm không vui nào đó trong quá khứ đã khiến cô ngần ngại bộc lộ bản thân. Và anh, Hàn Kính Niên, sẽ là người giúp cô gỡ bỏ những rào cản ấy, giúp cô tìm lại con người thật của mình, giúp cô tự tin tỏa sáng.

Anh với tay lấy điện thoại trên bàn đầu giường. Màn hình sáng lên, hiển thị danh bạ. Ngón tay anh lướt qua, dừng lại ở cái tên "Hạ Thanh Sơn". Anh nhìn chằm chằm vào cái tên ấy, những suy nghĩ cuộn xoáy trong đầu. Anh không gọi ngay. Dù quyết tâm đã mạnh mẽ, nhưng anh vẫn cần một kế hoạch chu đáo, một cách tiếp cận khéo léo. Anh không muốn ông Hạ Thanh Sơn cảm thấy bị đột ngột, hay Vãn An cảm thấy bị xâm phạm riêng tư nếu cô phát hiện ra. Anh cần chuẩn bị kỹ lưỡng, tìm một thời điểm và cách thức thích hợp nhất để cuộc nói chuyện có thể diễn ra một cách tự nhiên và hiệu quả.

Anh hít một hơi sâu, rồi khẽ nở một nụ cười nhẹ trên môi. Nụ cười ấy chứa đựng sự dịu dàng, yêu thương, và cả một chút tự hào. Anh quay lại nhìn Vãn An đang ngủ say trên giường. Ánh nắng ban mai rọi nhẹ vào căn phòng, làm mái tóc cô óng ánh như tơ. Anh cảm thấy một sự kết nối sâu sắc hơn với cô, một sự thấu hiểu mà trước đây anh chưa từng có. Cô là một cuốn sách, và anh đang dần khám phá từng trang một, từng câu chuyện một. Dù hành trình này có thể gian nan, nhưng anh biết, nó hoàn toàn xứng đáng.

Tiếng chim hót râm ran từ bên ngoài cửa sổ, chào đón một ngày mới. Hàn Kính Niên vẫn đứng đó, chìm đắm trong suy nghĩ. Anh hình dung về cuộc nói chuyện với Hạ Thanh Sơn, về những câu chuyện ông có thể kể về cô con gái bé bỏng của mình. Anh tự hỏi, liệu Vãn An có từng vẽ những bức tranh tuyệt đẹp khi còn nhỏ không? Điều gì đã khiến cô ngừng lại, hay che giấu chúng đi? Anh muốn biết tất cả. Anh muốn hiểu trọn vẹn người phụ nữ của đời mình.

Anh biết, cuộc hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng anh đã sẵn sàng. Anh sẽ kiên nhẫn, sẽ tìm hiểu, và sẽ tạo ra thêm nhiều "cơ hội vô tình" khác, cho đến khi cô hoàn toàn tin tưởng, hoàn toàn mở lòng với anh. Cuộc hành trình khám phá Hạ Vãn An, người phụ nữ của đời anh, vừa mới bắt đầu, và anh, Hàn Kính Niên, đã sẵn sàng cho mọi bất ngờ mà cô mang lại. Anh sẽ đợi, sẽ kiên nhẫn, và anh sẽ tìm thấy chìa khóa mở ra thế giới của cô, không chỉ vì tình yêu, mà còn vì sự thấu hiểu sâu sắc nhất. Hành trình tìm đến Hạ Thanh Sơn sẽ sớm được thực hiện, nhưng không phải ngay bây giờ. Anh cần một sự chuẩn bị kỹ lưỡng hơn.

Anh khẽ bước lại gần giường, cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Vãn An. "Ngủ ngon, bảo bối của anh. Anh sẽ sớm hiểu em thôi." Anh thì thầm, giọng nói trầm ấm chất chứa bao nhiêu là yêu thương và dịu dàng. Rồi anh quay người, bước ra khỏi phòng, để lại Vãn An vẫn yên bình trong giấc ngủ của mình, và một Hàn Kính Niên với trái tim tràn đầy hy vọng về những điều sẽ đến.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free