Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 162: Lời Giải Thích Của Nỗi Sợ Hãi
Cảm giác lạnh lẽo của sàn nhà ốp gỗ dưới bàn chân trần không thể sánh bằng cái lạnh buốt thấu xương đang vây lấy tâm hồn Hạ Vãn An. Cô vẫn vùi mình trong lớp chăn dày ấm áp của Bộ Chăn Gối Cao Cấp 'Đám Mây', nhưng sự ấm áp vật lý đó không thể xoa dịu những cơn sóng cảm xúc đang cuộn trào bên trong. Nước mắt đã ngừng rơi, nhưng đôi mắt cô bỏng rát, khô khốc như sa mạc sau cơn bão. Mùi trà hoa cúc và bánh ngọt vẫn quẩn quanh, một lời nhắc nhở dịu dàng nhưng đầy ám ảnh về sự quan tâm kiên định của Hàn Kính Niên, và cũng là minh chứng cho việc anh đã thực sự nhìn thấu cô.
Anh đã rời đi. Anh đã cho cô không gian cô khao khát, nhưng không phải không để lại một dấu vết hữu hình của sự hiện diện không thể lay chuyển của anh. Trái tim cô, vốn đã quen với nhịp điệu bình yên của sự lười biếng và ẩn dật, giờ đây đang đập loạn xạ, như một con chim non bị nhốt trong lồng. Sự bình yên mong manh mà cô đã cẩn thận vun đắp bấy lâu nay đã vỡ tan thành từng mảnh, và điều đáng sợ nhất là cô không chắc liệu mình có muốn hàn gắn nó lại hay không. Kính Niên đã nhìn thấy cô, thực sự nhìn thấy cô – không phải Hạ Vãn An bề ngoài lười biếng, mà là Hạ Vãn An ẩn sâu bên trong, với tài năng bị chôn vùi và nỗi sợ hãi chôn chặt.
Cô vẫn nằm đó, cuộn tròn như một chú mèo con trong ổ của mình, cảm nhận sức nặng của những lời anh nói, chiều sâu của sự kiên nhẫn mà anh đã dành cho cô. Nỗi sợ hãi ban đầu đang dần nhường chỗ cho một sự mệt mỏi kỳ lạ, không phải từ thể chất, mà từ cường độ cảm xúc quá lớn của giờ phút vừa qua. Sự bối rối, tổn thương, và một chút tức giận bản thân vì đã để lộ ra vẻ yếu đuối đó, tất cả đan xen vào nhau tạo thành một mớ bòng bong trong tâm trí cô.
Một tiếng cạch nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng đang bao trùm căn phòng. Đó là tiếng tay nắm cửa. Cô biết anh sẽ quay lại. Trực giác mách bảo cô điều đó. Anh không phải là người dễ dàng từ bỏ, đặc biệt là khi liên quan đến cô. Hơi thở cô khẽ nghẹn lại. Cô nhắm chặt mắt hơn, cố gắng giả vờ ngủ, nhưng trái tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng của anh, chậm rãi và có chủ ý, bước vào phòng. Anh không tiến thẳng đến giường. Anh dừng lại ở đâu đó gần bàn đầu giường, nơi chiếc cốc trà và bánh ngọt vẫn còn đó, hơi ấm đã nguội bớt. Cô có thể cảm nhận sự hiện diện lặng lẽ của anh, một người lính canh thầm lặng đang dõi theo cô, không một lời phán xét, chỉ có sự quan tâm.
"An An," giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng như gió thoảng, "anh biết em đang thức."
Cô vẫn im lặng, chỉ có tiếng thở đều đặn được điều chỉnh để nghe giống như một giấc ngủ sâu. Cô không muốn đối mặt. Cô không biết phải đối mặt như thế nào. Đối mặt với sự thấu hiểu của anh còn đáng sợ hơn là đối mặt với sự giận dữ của anh. Bởi lẽ, sự thấu hiểu đó đòi hỏi cô phải mở lòng, phải bộc lộ những góc khuất mà cô đã cẩn thận giấu kín suốt bao năm qua. Bộ Chăn Gối Cao Cấp 'Đám Mây' này, vốn là biểu tượng của sự bình yên và trốn tránh của cô, giờ đây dường như đang trở thành một lớp vỏ bọc mỏng manh, không thể che giấu được nữa.
Kính Niên thở dài một tiếng thật khẽ, nhẹ nhàng đến mức cô gần như không nghe thấy. Đó là một âm thanh tràn đầy sự cam chịu dịu dàng và tình cảm kiên định, một âm thanh đã trở nên quá đỗi quen thuộc trong cuộc sống hôn nhân của họ. Anh luôn kiên nhẫn với cô, luôn chờ đợi cô, dù cô có bướng bỉnh đến đâu. Và chính điều đó, đôi khi lại khiến cô cảm thấy khó chịu một cách lạ lùng, bởi nó phơi bày sự thiếu kiên nhẫn của chính cô.
Cô cảm nhận được một sự lún nhẹ ở mép giường, cách cô một khoảng vừa đủ để không gây áp lực, nhưng cũng đủ gần để cô cảm nhận được hơi ấm của anh. Mùi hương nam tính quen thuộc của anh, pha lẫn chút mùi gỗ đàn hương từ sữa tắm, nhẹ nhàng len lỏi vào khứu giác cô. Cô không cử động, vẫn giữ nguyên tư thế cuộn tròn, đầu vùi sâu vào gối.
"Anh không cố ý xâm phạm thế giới riêng của em, An An," Kính Niên bắt đầu, giọng anh vẫn nhẹ nhàng, nhưng mang một sự kiên định không thể lay chuyển. "Nhưng anh đã thấy, đã cảm nhận được... những điều đặc biệt mà em giấu kín."
Từng lời anh nói, như những giọt nước nhỏ giọt đều đặn xuống tảng đá, bắt đầu làm xói mòn lớp vỏ bọc cứng rắn mà cô đã dựng lên. Cô không thể giả vờ ngủ nữa. Cô lắng nghe, từng tế bào trên cơ thể đều căng thẳng.
"Ngay từ đầu, anh đã cảm thấy có điều gì đó không đúng," anh tiếp tục, giọng trầm ấm và đầy suy tư. "Em quá thông minh, quá tinh tế cho một người chỉ muốn 'ngủ'. Anh biết điều đó. Ánh mắt của em, đôi khi, lướt qua những vật thể một cách khác thường. Em nhìn vào những chi tiết mà người khác bỏ qua. Anh để ý thấy, đôi khi, khi em lơ đãng, em sẽ dùng ngón tay vẽ những đường nét vô hình trên mặt bàn, trên không khí."
Vãn An khẽ siết chặt tấm chăn. Anh đã để ý đến những điều nhỏ nhặt như vậy sao? Những thói quen vô thức mà cô thậm chí còn không biết mình có?
"Rồi có những lần, anh tình cờ thấy những tờ giấy nháp," Kính Niên nói, giọng anh có một chút ngập ngừng, như thể anh đang cẩn thận lựa chọn từng từ ngữ để không làm cô tổn thương. "Một góc tờ báo cũ với hình vẽ minh họa được em tô điểm thêm. Một mảnh giấy ghi chú của anh, ở mặt sau là một khuôn mặt người được phác thảo vội vã, nhưng đầy cảm xúc. Anh không biết đó là gì lúc đó, chỉ thấy nó rất đẹp, rất sống động."
Cô nhớ lại. Cô đã từng làm như vậy. Những nét vẽ vụng về, không chủ đích, chỉ là một cách để giải tỏa những suy nghĩ, những cảm xúc bị dồn nén bên trong. Cô tưởng mình đã giấu rất kỹ.
"Anh bắt đầu chú ý hơn," anh thừa nhận. "Anh tìm thấy những vết mực nhỏ trên ngón tay em vào buổi sáng, dù em luôn nói rằng em chỉ đọc sách. Anh thấy một số cuốn sách nghệ thuật cũ được giấu kỹ dưới đáy tủ. Anh không mở chúng ra, anh chỉ... cảm nhận được sự hiện diện của chúng."
Vãn An cảm thấy một làn sóng xấu hổ dâng lên. Tất cả những nỗ lực của cô để che giấu, để sống một cuộc đời bình thường, an nhàn, dường như đều là vô ích trước đôi mắt tinh tường và trái tim nhạy cảm của anh.
"Anh biết em thích ngủ," anh khẽ cười, một nụ cười buồn bã. "Và anh yêu cái sự lười biếng đáng yêu đó của em. Nhưng anh cũng biết, ngủ không phải là tất cả. Có một thế giới khác trong em, một thế giới đầy màu sắc và sự sáng tạo, mà em đã khóa chặt."
Anh dừng lại một chút, như thể đang cân nhắc điều tiếp theo muốn nói. Bên ngoài cửa sổ, tiếng còi xe vọng lên từ xa một cách mơ hồ, hòa cùng với tiếng gió se lạnh của đêm đông. Mùi nến thơm tinh tế từ cây nến đã tắt trên bàn đầu giường vẫn còn thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí ấm áp nhưng cũng đầy suy tư.
"Và rồi, anh đã nói chuyện với bố Hạ." Kính Niên nói, giọng anh trầm hơn một chút, mang theo sự thấu hiểu sâu sắc. "Ban đầu, anh chỉ muốn hiểu hơn về tuổi thơ của em, về những điều đã định hình nên con người em bây giờ. Nhưng rồi, ông ấy đã kể cho anh nghe về mẹ em, về tài năng của bà, và về... những gì đã xảy ra sau đó. Về cái cách mà em từng yêu nghệ thuật đến nhường nào, và cái cách mà em đã từ bỏ nó."
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Vãn An. Anh đã nói chuyện với bố cô. Điều đó có nghĩa là không chỉ những dấu vết vụn vặt, mà cả toàn bộ câu chuyện, toàn bộ nỗi đau của cô, đều đã được anh khám phá. Bức tường kiên cố mà cô đã xây dựng quanh mình bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn. Cô không còn có thể trốn tránh nữa.
"Anh hiểu rằng em sợ bị chú ý, sợ phải thay đổi," Kính Niên tiếp tục, giọng anh tràn đầy sự cảm thông. "Sợ rằng nếu em lại vẽ, em sẽ lại phải đối mặt với những kỳ vọng, những áp lực, và rồi... nỗi đau mất mát. Em sợ phải giống mẹ, sợ phải trải qua những điều tương tự. Anh hiểu hết."
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Vãn An, thấm vào chiếc gối. Không phải giọt nước mắt của sợ hãi hay xấu hổ, mà là giọt nước mắt của sự giải thoát, của việc cuối cùng cũng có người hiểu được nỗi lòng cô. Cô vẫn quay lưng lại với anh, nhưng cơ thể cô đã không còn căng cứng như trước. Vai cô khẽ run rẩy.
Kính Niên nhẹ nhàng đưa tay, vuốt nhẹ mái tóc đen dài của cô. Mái tóc mềm mại, hơi rối, vuốt ve qua kẽ tay anh. Đó là một cử chỉ an ủi, một lời khẳng định thầm lặng rằng anh ở đây, anh thấu hiểu, và anh sẽ không bao giờ rời bỏ cô.
"Nhưng em không cần phải sợ hãi điều đó với anh," anh khẽ thì thầm, tiếng nói của anh gần như hòa vào tiếng gió đêm. "Em không cần phải là ai khác ngoài chính mình. Anh yêu em vì em là em, An An. Yêu cái sự lười biếng của em, yêu cái sự kiệm lời của em, và cả cái thế giới đầy màu sắc mà em đã giấu kín. Anh chỉ muốn em hạnh phúc, muốn em không còn phải che giấu những điều tốt đẹp bên trong mình nữa."
Từng lời anh nói, như một liều thuốc an thần, nhẹ nhàng xoa dịu trái tim đang thổn thức của cô. Cô đã luôn nghĩ rằng, nếu bí mật này bị phơi bày, cô sẽ phải đối mặt với sự thất vọng, sự chất vấn, hoặc tệ hơn là sự ép buộc. Nhưng Kính Niên không làm gì trong số đó. Anh chỉ đơn thuần là thấu hiểu, và tình yêu của anh dường như còn sâu sắc hơn cả nỗi sợ hãi của cô.
Vãn An từ từ quay người lại. Đôi mắt cô sưng húp và đỏ hoe, nhưng không còn vẻ hoảng loạn như trước. Chúng chất chứa một sự bối rối, một sự yếu ớt, và một tia hy vọng mong manh. Ánh sáng lờ mờ từ đèn ngủ hắt lên khuôn mặt thanh tú của cô, làm nổi bật vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy chân thật. Cô nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Kính Niên, nơi cô thấy sự kiên nhẫn vô bờ bến và tình yêu thương không điều kiện. Anh ngồi đó, khuôn mặt điển trai, góc cạnh, phong thái lịch lãm thường ngày đã nhường chỗ cho một vẻ dịu dàng, ân cần.
"Em... em sợ..." Giọng cô yếu ớt, như một tiếng thở dài, khó khăn lắm mới thốt ra thành lời. Đó là nỗi sợ hãi đã gặm nhấm cô suốt nhiều năm, nỗi sợ hãi mang tên mất mát, mang tên kỳ vọng, mang tên sự cô đơn.
Kính Niên nhẹ nhàng tiến đến gần hơn, không vồ vập, không ép buộc. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy cô vào lòng. Hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang cô, bao bọc lấy cô như một tấm chăn bảo vệ. Mùi hương của anh, vốn đã quen thuộc, giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn mới – ý nghĩa của sự an toàn, của sự che chở.
"Không sao cả, An An," anh khẽ thì thầm vào mái tóc cô, giọng anh trầm ấm như một bản tình ca. "Em không cần phải là ai khác ngoài chính mình. Anh yêu em vì em là em. Anh chỉ muốn em hạnh phúc, muốn em không còn phải che giấu nh��ng điều tốt đẹp bên trong." Anh vuốt ve mái tóc cô, cảm nhận sự mềm mại của từng sợi tóc. Tiếng thở đều của hai người hòa vào nhau, tạo nên một giai điệu yên bình trong không gian tĩnh lặng của căn phòng.
Anh không ép buộc cô nói thêm. Anh không hỏi về những chi tiết của quá khứ. Anh chỉ đơn thuần là ở đó, là chỗ dựa vững chắc cho cô. "Anh hứa sẽ không ép buộc em, bảo bối của anh. Anh chỉ muốn em biết rằng anh luôn ở đây để ủng hộ, dù em muốn ngủ, muốn vẽ, muốn viết, hay muốn làm bất cứ điều gì khiến em cảm thấy bình yên và trọn vẹn."
Vãn An tựa đầu vào vai Kính Niên, cảm nhận từng nhịp đập mạnh mẽ của trái tim anh. Đó là nhịp đập của sự sống, của tình yêu, của một người đàn ông kiên định luôn ở bên cô. Nỗi sợ hãi vẫn chưa hoàn toàn biến mất, nhưng nó đã không còn là một ngọn núi sừng sững đè nặng lên cô nữa. Thay vào đó, nó giống như một đám mây mỏng manh, có thể tan biến bất cứ lúc nào dưới ánh nắng của sự thấu hiểu và tình yêu.
Cô khẽ cử động tay, nắm lấy bàn tay anh đang nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mình. Một cử chỉ nhỏ bé, gần như vô thức, nhưng nó nói lên nhiều điều hơn bất kỳ lời nói nào. Nó là sự chấp nhận, là sự tin tưởng, là một bước nhỏ đầu tiên để mở lòng. Bàn tay anh ấm áp, vững chãi, mang đến cho cô một cảm giác an toàn mà cô chưa từng nghĩ mình có thể tìm thấy.
Bên ngoài cửa sổ, màn đêm vẫn còn bao trùm, nhưng những tia sáng đầu tiên của bình minh đã bắt đầu len lỏi qua khe rèm, báo hiệu một ngày mới. Một ngày mới, và có lẽ, một khởi đầu mới cho Hạ Vãn An. Bộ Chăn Gối Cao Cấp 'Đám Mây' giờ đây không chỉ còn là nơi trốn tránh, mà là một nơi trú ẩn an toàn, nơi cô có thể yên tâm nương tựa vào người đàn ông của đời mình. Cô không biết điều gì sẽ đến. Có lẽ cô sẽ lại muốn "Ngủ!" để trốn tránh thế giới, nhưng giờ đây, cô biết rằng khi cô thức dậy, sẽ có một người kiên nhẫn chờ đợi, sẵn sàng cùng cô đối mặt với mọi điều. Ý nghĩ về việc cầm lại cọ vẽ vẫn còn rất xa vời, nhưng trong vòng tay ấm áp của Kính Niên, một đốm lửa nhỏ bé của sự tò mò, của khả năng, đã được thắp lên trong trái tim cô. Điều gì sẽ xảy ra nếu? Điều gì sẽ xảy ra nếu cô không còn sợ hãi nữa? Cô không biết. Nhưng có Kính Niên ở bên, cô biết mình sẽ không đơn độc trên hành trình tìm kiếm câu trả lời đó. Và điều đó, tự nó, là một niềm an ủi vô bờ bến.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.