Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 161: Ánh Sáng Rọi Góc Khuất: Nỗi Sợ Hãi Mang Tên Thấu Hiểu
Thế giới dường như nghiêng ngả dưới chân Hạ Vãn An. Mảnh giấy nhỏ, được gấp cẩn thận nhưng giờ đã nhàu nát vì bị cô siết chặt, nặng trĩu trong bàn tay run rẩy, kéo cô chìm sâu vào vực thẳm của sự tổn thương và trần trụi đáng sợ. Bông hoa trà. Bông hoa trà trắng muốt. Đó là một ngôn ngữ bí mật, một lời thề thầm lặng cô đã tự hứa với bản thân, khắc sâu vào vô số cuốn sổ phác thảo từ một tuổi thơ đã bị chôn vùi dưới lớp lớp sự thờ ơ và quên lãng cưỡng bức. Và giờ đây, nó đã bị phơi bày, không phải do ý muốn của cô, mà bởi bàn tay trầm tĩnh, thấu đáo của người đàn ông đang đứng trước mặt cô.
"Không thể nào..." Giọng cô khẽ đến mức gần như không nghe thấy, một hơi thở mong manh thoát ra khỏi môi, lạc mất trong sự tĩnh lặng đột ngột của căn nhà vốn dĩ luôn ấm cúng. "Anh ấy... anh ấy đã biết..." Những lời đó vang vọng trong tâm trí cô, khuếch đại nhịp đập điên cuồng của trái tim. Tầm nhìn của cô nhòe đi, những đường nét quen thuộc của căn bếp, ánh đèn vàng dịu nhẹ trên trần, tất cả hòa vào một vòng xoáy không rõ hình thù. Đôi mắt to tròn, thường ngày uể oải của cô, giờ đây mở rộng hết cỡ, đồng tử co rút lại, phản chiếu một nỗi sợ hãi nguyên thủy mà cô đã không cảm thấy trong nhiều năm – nỗi sợ bị nhìn thấy, thực sự nhìn thấy, vượt ra ngoài tấm màn ‘lười biếng’ mà cô đã cẩn thận xây dựng.
Cô nhớ lại vẻ mặt của Hàn Kính Niên chỉ vài giây trước: điềm tĩnh, ung dung, đôi mắt sâu thẳm của anh chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, xuyên thủng mọi lớp phòng vệ của cô như một lưỡi dao sắc lạnh. Không tức giận, không thất vọng, chỉ có sự hiểu biết dịu dàng mà đáng lo ngại đó. Nó còn tệ hơn sự tức giận. Tức giận, cô có thể né tránh. Thất vọng, cô có thể hợp lý hóa. Nhưng thấu hiểu? Thấu hiểu có nghĩa là anh đã xâm nhập vào nơi trú ẩn sâu kín nhất của cô, nơi những ký ức đau buồn nhất và những hối tiếc sâu sắc nhất của cô cư ngụ.
Cơ thể cô, thường ngày mềm mại và thư thái, giờ đây cứng đờ, đông cứng tại chỗ. Mùi gỗ đàn hương và bạc hà, hương thơm đặc trưng của Kính Niên, thường mang lại cho cô cảm giác bình yên và an toàn, giờ đây lại trở nên ngột ngạt, bao vây cô từ mọi phía. Anh ở rất gần. Quá gần. Mỗi bước anh tiến về phía cô, đặt tay nhẹ nhàng lên vai cô, đều là một đòn đánh mạnh vào bức tường mỏng manh của sự tự bảo vệ mà cô đã dựng lên. Hơi ấm từ bàn tay anh, lẽ ra là để an ủi, chỉ khiến cô rùng mình không kiểm soát.
"An An..." Giọng anh, trầm ấm, vang vọng, là âm thanh cô trân trọng, một khúc ruột thường đưa cô vào giấc ngủ yêu thích. Nhưng đêm nay, đó là một lời triệu tập, một yêu cầu nhẹ nhàng cho sự đối đầu. Nó vang vọng sự chấm dứt của nhận thức cô. Cô phải đối mặt với nó.
Đôi mắt cô vẫn kiên quyết nhìn xuống sàn nhà, vào hoa văn phức tạp của những viên gạch bếp, bất cứ thứ gì để tránh gặp ánh mắt anh. Cô có thể cảm nhận được sự hiện diện của anh, một lực lượng mạnh mẽ, kiên định, bao quanh cô. Tiếng tích tắc yên tĩnh của chiếc đồng hồ treo tường, thường ngày bị bỏ qua, giờ đây nghe như một sự đếm ngược đến một sự đổ vỡ không thể tránh khỏi. Tâm trí cô quay cuồng, một kính vạn hoa hỗn loạn của những suy nghĩ rời rạc. Anh sẽ nói gì? Anh sẽ làm gì? Anh sẽ đòi hỏi lời giải thích? Anh sẽ cố gắng 'sửa chữa' cô, kéo cô ra khỏi cái kén an toàn mà cô đã xây dựng quanh mình? Chỉ nghĩ đến điều đó cũng khiến một làn sóng hoảng loạn mới dâng trào trong huyết quản cô.
Cô đã dành nhiều năm để hoàn thiện vẻ ngoài lười biếng này, tình yêu sâu sắc, bền bỉ này đối với giấc ngủ, chính xác là để tránh những tình huống như thế này. Để tránh những câu hỏi, những kỳ vọng, gánh nặng đè nén của một tài năng mà cô cảm thấy đã bị vấy bẩn bởi bi kịch. Để tránh sự thương hại, sự soi mói, áp lực tinh tế để "vượt qua" và "sống xứng đáng với tiềm năng của mình." Tiềm năng. Từ đó là một lời nguyền, một tiếng thì thầm ám ảnh về những gì có thể đã xảy ra, những gì nên đã xảy ra, nếu như... nếu như mọi chuyện đã khác.
Mảnh giấy nhỏ trong tay cô cảm thấy nặng hơn, gần như đốt cháy làn da cô. Cô hình dung những đường nét tinh tế của bông hoa trà, vẻ đẹp gần như siêu thực của những cánh hoa, cách cô luôn cố gắng nắm bắt vẻ đẹp phù du của nó, giống như mẹ cô đã từng. Ký ức đó mang đến một nỗi đau nhói bất ngờ, một nỗi đau quen thuộc mà cô đã khéo léo làm tê liệt từ rất lâu.
Hàn Kính Niên vẫn ở đó, tay anh vẫn đặt trên vai cô, một điểm tựa thầm lặng trong cơn bão nội tâm của cô. Anh không nói thêm gì, không thúc ép cô, chỉ chờ đợi. Sự kiên nhẫn của anh vừa là niềm an ủi vừa là sự tra tấn. Đó là một minh chứng cho tính cách của anh, vâng, nhưng nó cũng có nghĩa là cô không thể trốn, không thể chạy. Anh sẽ chỉ chờ đợi, và cuối cùng cô sẽ phải đối mặt với anh, đối mặt với chính mình.
Cô hít một hơi run rẩy, không khí đặc quánh những cảm xúc không lời. Căn hộ, thường là một thiên đường của sự ấm áp yên tĩnh, giờ đây lại tràn ngập một sự căng thẳng gần như hữu hình. Tiếng tủ lạnh kêu vo ve nghe có vẻ to bất thường. Bên ngoài, thành phố đang dần thức giấc, một bản giao hưởng xa xăm của cuộc sống bắt đầu nhịp điệu hàng ngày của nó, nhưng bên trong, thế giới của cô đã ngừng lại.
Anh muốn gì ở cô? Cô đã trao cho anh sự tin tưởng, sự đồng hành, tình cảm lặng lẽ của mình. Cô thậm chí, theo cách riêng của mình, đã cố gắng thể hiện tình yêu của mình, ngay cả khi nó thường được gói gọn trong nhiều lớp thờ ơ buồn ngủ. Nhưng điều này... điều này khác biệt. Điều này là về cốt lõi của con người cô, nghệ sĩ mong manh, tan vỡ mà cô đã chôn vùi sâu bên trong. Điều này là về mẹ cô, về vụ tai nạn, về sự tội lỗi vẫn bám víu lấy cô như một tấm màn che.
Cô có thể cảm thấy khóe môi dưới mình run rẩy, một dấu hiệu phản bội của sự bình tĩnh đang sụp đổ. Đôi mắt cô, vẫn cụp xuống, bắt đầu cay xè. Cô sẽ không khóc. Cô sẽ không đầu hàng trước làn sóng cảm xúc choáng váng. Chưa. Cô phải hiểu. Cô phải biết anh biết bao nhiêu, và tại sao anh lại chọn tiết lộ điều đó bây giờ, theo cách lặng lẽ, tàn khốc này.
Bàn tay anh trên vai cô dịch chuyển, ngón cái anh nhẹ nhàng vuốt ve lớp vải của chiếc áo ngủ cô. Đó là một cử chỉ nhỏ, dịu dàng, nhằm xoa dịu, nhưng nó chỉ làm tăng thêm nhận thức của cô về sự hiện diện của anh, ánh mắt kiên định mà cô vẫn từ chối gặp. Sự im lặng kéo dài, nặng nề và đầy ý nghĩa, chứa đựng sức nặng của nhiều năm lịch sử không lời và nỗi đau chôn giấu sâu sắc.
Vãn An cảm thấy hoàn toàn bị phơi bày, như thể không khí xung quanh cô đã bị tước bỏ, khiến cô trần trụi và không nơi ẩn náu. Ý nghĩ Kính Niên đã thảo luận về quá khứ của cô với Hạ Thanh Sơn, ghép nối những mảnh vỡ của nỗi đau của cô, khiến cô rùng mình. Nó giống như một sự xâm phạm, một sự vi phạm vào bản thân thiêng liêng, ẩn giấu nhất của cô, mặc dù cô biết, một cách hợp lý, rằng ý định của Kính Niên là thuần khiết. Chính cú sốc, sự đột ngột của tất cả, đã khiến cô choáng váng. Thế giới an toàn, có thể đoán trước của cô, được định nghĩa bởi những tấm ga trải giường mềm mại và những giấc ngủ bất tận, vừa bị tan vỡ không thể cứu vãn. Và cô không biết cách nhặt lại những mảnh vỡ đó.
***
Cuối cùng, sau cái cảm giác dài như vô tận, Hàn Kính Niên nhẹ nhàng rút tay khỏi vai cô. Sự vắng mặt đột ngột của hơi ấm anh khiến cô cảm thấy lạnh hơn. Tuy nhiên, anh không hoàn toàn rời đi, sự hiện diện của anh vẫn là một lực lượng mạnh mẽ bên cạnh cô. Cô có thể cảm nhận ánh mắt anh đang dõi theo mình, một ánh mắt không hề buộc tội hay đòi hỏi, mà chỉ đơn giản là... quan sát. Chính sự quan sát thầm lặng, kiên định này có lẽ là điều đáng lo ngại nhất.
Anh khẽ thở dài, một âm thanh dường như mang theo sức nặng của những suy nghĩ riêng chưa nói. Rồi, giọng anh cất lên, như một liều thuốc xoa dịu, một dòng chảy ấm áp chống lại nỗi sợ hãi đóng băng đang níu chặt cô. "An An," anh lặp lại, giọng anh còn nhẹ hơn trước, gần như thì thầm, "Em vẫn đang run."
Cô không nhận ra điều đó. Cả cơ thể cô thực sự đang run rẩy, một sự run rẩy khó nhận thấy mà cô đã cố gắng kìm nén. Đôi tay cô, vẫn nắm chặt mảnh giấy nhàu nát, đang run lên rõ rệt. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, cố gắng điều chỉnh nét mặt, nhưng vô ích. Mọi đầu dây thần kinh trong cơ thể cô đều đang kêu lên một hồi chuông báo động thầm lặng.
"Anh... anh biết rồi sao?" Câu hỏi, khi cuối cùng thoát ra từ cổ họng khô khốc của cô, là một âm thanh mỏng manh, the thé, gần như không phải giọng cô. Nó ít giống một câu hỏi hơn là một lời cầu xin tuyệt vọng để được xác nhận, để có được sự thật cuối cùng, không thể chối cãi. Đôi mắt cô, vẫn kiên quyết nhìn xuống sàn nhà, liếc lên trong tích tắc, bắt gặp một thoáng đôi giày da bóng loáng của anh, rồi nhanh chóng cụp xuống.
Kính Niên không trả lời ngay lập tức. Anh tiến thêm một bước nữa, cho đến khi vai họ gần như chạm vào nhau. Anh không cố gắng chạm vào cô lần nữa, tôn trọng rào cản vô hình mà cô đã dựng lên. "Biết gì, bảo bối của anh?" anh hỏi, giọng anh pha chút tò mò nhẹ nhàng, gần như một lời thách thức, mời gọi cô là người nói ra nỗi sợ hãi của mình.
Vãn An cảm thấy một làn sóng thất vọng mới xen lẫn nỗi sợ hãi. Tại sao anh lại chơi trò này? Anh không biết cô sợ hãi đến mức nào sao? "Cái này..." cô cố gắng nói, giơ nhẹ mảnh giấy nhỏ, nhàu nát đó lên, dù cô không nhìn vào mắt anh. "Cái này... anh cố tình để lại sao?"
Anh im lặng một lúc, và cô gần như có thể cảm nhận được cái đầu anh nghiêng nhẹ một cách suy tư. "À, cái đó à?" cuối cùng anh nói, giọng anh nhẹ nhàng, gần như thờ ơ, như thể anh đang nói về thời tiết. "Anh nghĩ em sẽ tìm thấy nó."
Đầu cô ngẩng phắt lên, đôi mắt cô, mở to và bối rối, cuối cùng cũng chạm vào mắt anh. Giờ đây không thể thoát khỏi ánh nhìn của anh. Đôi mắt anh, sâu thẳm và đầy lòng trắc ẩn, chứa đựng một nỗi buồn sâu sắc mà cô không hề lường trước. Đó không phải là sự phán xét mà cô sợ hãi, mà là một sự cảm thông sâu sắc, đau đáu khiến cô cảm thấy bị phơi bày hơn bao giờ hết.
"Sao anh lại làm vậy?" Giọng cô vẫn run rẩy, nhưng giờ đây có một chút oán trách trong đó, một nhu cầu tuyệt vọng về một lời giải thích. "Anh... anh tìm thấy nó ở đâu? Anh đã nói chuyện với ai?" Những câu hỏi tuôn ra, thô ráp và không qua chỉnh sửa, phản bội sự hỗn loạn bên trong cô.
Kính Niên đưa tay ra, rất chậm rãi, và nhẹ nhàng lấy mảnh giấy nhàu nát từ ngón tay cô. Cú chạm của anh nhẹ bẫng, gần như tôn kính. Anh cẩn thận vuốt phẳng tờ giấy, ánh mắt anh dừng lại trên bức vẽ nhỏ bé, tinh xảo của bông hoa trà. Một nụ cười nhẹ nhàng, gần như không thể nhận ra, chạm vào môi anh, một nụ cười tràn đầy dịu dàng và một chút u buồn.
"An An của anh," anh bắt đầu, giọng anh khẽ thì thầm dường như lấp đầy toàn bộ không gian, "Anh chỉ muốn hiểu em hơn thôi. Không có gì phải sợ cả." Anh dừng lại, ngón cái anh nhẹ nhàng lướt trên đường nét của một cánh hoa trên bức vẽ. "Và anh không tìm thấy nó. Anh... đã biết nó từ lâu rồi."
Hơi thở cô nghẹn lại. "Từ bao giờ?" cô thì thầm, trái tim cô đập một nhịp điên cuồng. Ý nghĩ rằng anh đã biết, thực sự biết, từ rất lâu, và đã giữ bí mật đó cho riêng mình, vừa khó hiểu vừa đáng sợ.
"Từ rất lâu rồi, khi chúng ta còn là những đứa trẻ. Hay đúng hơn, là từ khi anh vô tình nhìn thấy một cô bé nhỏ xíu, ngồi một mình trong góc vườn, say sưa phác họa những bông hoa trà trắng muốt. Cô bé đó... rất giống em bây giờ, chỉ là đôi mắt không buồn bã như thế này." Anh ngước nhìn từ tờ giấy lên, nhìn thẳng vào mặt cô. "Em vẫn nhớ không? Lần đầu tiên anh nhìn thấy em, là khi em đang lén lút vẽ tranh trong sân sau nhà anh, dưới gốc cây xoài già."
Ký ức đó ập đến cô với sức mạnh của một đòn đánh vật lý. Cây xoài già, góc vườn khuất, những khoảnh khắc sáng tạo bị đánh cắp. Sao cô có thể quên được? Đó là một trong số ít những niềm vui trong sáng, không pha tạp của tuổi thơ cô, trước khi mọi thứ thay đổi. Anh đã nhìn thấy cô lúc đó sao? Anh đã nhớ?
"Anh... anh giữ bí mật đó suốt bao nhiêu năm sao?" Lời buộc tội tan biến, thay thế bằng sự hoài nghi thuần túy. Sự kiên nhẫn tuyệt đối, sự quan sát thầm lặng, ký ức sâu sắc. Điều đó gần như không thể tin được.
Kính Niên khẽ gật đầu, đôi mắt anh vẫn chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc, buồn bã đó. "Đúng vậy. Anh đã hứa với mình rằng sẽ không bao giờ để bất cứ ai làm tổn thương cô bé đó thêm một lần nào nữa. Và anh cũng hứa sẽ không bao giờ ép buộc cô bé đó phải làm điều gì mà cô bé không muốn." Anh nhẹ nhàng gấp tờ giấy lại theo nếp ban đầu, rồi cẩn thận nhét nó vào túi áo sơ mi của mình, ngay trên trái tim.
"Anh không muốn em phải đối mặt với bất cứ điều gì mà em chưa sẵn sàng. Anh chỉ... muốn em biết rằng, anh biết. Anh hiểu. Và anh ở đây vì em, An An. Luôn luôn." Giọng anh là một lời vuốt ve nhẹ nhàng, một lời hứa thì thầm trực tiếp vào tâm hồn cô. "Bông hoa trà này... nó rất đẹp. Đẹp như cách em vẽ nó vậy."
Những lời anh nói, thật đơn giản, nhưng lại sâu sắc đến lạ, phá vỡ những lớp phòng thủ cuối cùng của cô. Nỗi sợ hãi không biến mất hoàn toàn, nhưng nó bỗng chốc bị lu mờ bởi một làn sóng cảm xúc khác: một hơi ấm lạ lùng, xa lạ, một cảm giác được nhìn thấy hoàn toàn và, một cách kỳ diệu, được chấp nhận hoàn toàn. Anh không phán xét cô. Anh không thương hại cô. Anh chỉ đơn giản là thấu hiểu. Và sự thấu hiểu đó mạnh mẽ hơn nhiều, và đáng sợ hơn nhiều, so với bất kỳ sự tức giận hay thất vọng nào.
Đôi mắt cô đẫm lệ, làm nhòe đi khuôn mặt điển trai của anh, đường cong dịu dàng trên môi anh. Một giọt nước mắt, rồi một giọt nữa, lăn dài trên má cô. Cô đã không khóc trong nhiều năm, không khóc như thế này, không khóc trước mặt bất cứ ai. Nhưng giờ đây, con đập đã vỡ. Vẻ bình tĩnh cứng nhắc mà cô đã cố gắng duy trì sụp đổ, và cùng với đó, những năm tháng đau buồn, tội lỗi và sợ hãi bị kìm nén tuôn trào.
"Em... em không muốn..." cô nghẹn ngào, giọng cô khẽ đến mức chỉ là một tiếng thì thầm, những từ ngữ nghẹn lại trong cổ họng. Cô không biết mình không muốn gì. Nhớ lại? Vẽ nữa? Bị nhìn thấy? Tất cả đều quá sức chịu đựng.
Kính Niên không thúc ép cô. Anh chỉ đưa tay ra, lần này để bàn tay nhẹ nhàng ôm lấy má cô, ngón cái anh lau đi một giọt nước mắt. Cú chạm của anh ấm áp, vững chắc, là điểm tựa cho cô. "Anh biết," anh khẽ thì thầm, đôi mắt anh tràn đầy dịu dàng. "Anh biết, bảo bối. Không sao cả. Em không cần phải làm gì cả. Chỉ cần em biết, anh ở đây. Luôn ở đây."
Sự chân thành của anh thật choáng ngợp. Đó là loại tình yêu không đòi hỏi, không phán xét, không cố gắng thay đổi. Nó chỉ đơn giản hiện hữu, một đại dương bao la, kiên định của sự chấp nhận, sẵn sàng ôm lấy tất cả những mảnh vỡ của cô. Sự nhẹ nhõm thật lớn lao, một cảm giác nhẹ bẫng đột ngột, chóng mặt đến mức suýt làm cô khuỵu gối. Nhưng vẫn vậy, nỗi đau nhức nhối, những ký ức bị chôn vùi hàng thập kỷ, vẫn nhói lên không ngừng dưới bề mặt. Cô đã bị phơi bày. Và cô không biết cách tồn tại trong không gian mới mẻ, đáng sợ, rộng mở này. Cô cần rút lui, cần xử lý, cần ẩn mình, chỉ thêm một chút nữa thôi.
***
Với một tiếng nấc nhẹ, Hạ Vãn An lùi lại khỏi cái chạm nhẹ nhàng của Kính Niên. Động tác đột ngột đó là bản năng, một phản xạ cần thiết để thoát khỏi cường độ ánh mắt anh, hơi ấm thấu hiểu đến choáng ngợp của anh. Cô quay lưng lại với anh, loạng choạng bước về phía phòng ngủ, thế giới xung quanh cô quay cuồng. Cái ban công nhỏ với vài chậu cây xanh quen thuộc, thiết kế tối giản của căn hộ, mọi thứ dường như lùi xa, trở thành một mảng mờ ảo khi tâm trí cô tập trung vào một mục tiêu duy nhất, tuyệt vọng: tìm kiếm sự an toàn của chiếc giường.
Cô không buồn bật đèn trong phòng ngủ. Ánh sáng dịu nhẹ từ bên ngoài hắt qua rèm cửa mỏng manh là đủ, tạo nên những cái bóng dài, mờ ảo khắp không gian quen thuộc. Cô vùi mình vào chiếc giường, một thiên đường mềm mại cô đã cẩn thận bài trí, với Bộ Chăn Gối Cao Cấp 'Đám Mây' mà cô yêu thích. Không một chút nghĩ suy, cô thả mình xuống nệm, úp mặt vào lớp vải mát lạnh, mềm mại của gối. Cô kéo chiếc chăn bông lớn, mềm mại trùm kín đầu, tự bao bọc mình, tách biệt khỏi thế giới, tách biệt khỏi sự thật kinh ngạc vừa lật tung cuộc sống được cô sắp đặt cẩn thận.
Cô không ngủ. Thực sự thì không. Tâm trí cô quay cuồng, một cơn lốc của những suy nghĩ rời rạc và cảm xúc thô ráp. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, một nút thắt lạnh giá trong bụng, nhưng giờ đây nó xen lẫn với một cảm giác nhẹ nhõm khó hiểu, và một chút gì đó giống như một hy vọng mong manh, xa lạ. Anh đã biết. Hàn Kính Niên đã biết. Người đàn ông cô chia sẻ cuộc sống, người đã kiên nhẫn chiều chuộng những giấc ngủ bất tận của cô và tôn trọng nhu cầu yên tĩnh của cô, giờ đây đã biết bí mật sâu kín, đau đớn nhất mà cô che giấu. Và anh không hề ghê tởm. Anh không phán xét. Anh chỉ đơn giản là thấu hiểu.
*Anh chỉ muốn hiểu em hơn thôi, An An. Không có gì phải sợ cả.*
*Anh đã hứa với mình rằng sẽ không bao giờ để bất cứ ai làm tổn thương cô bé đó thêm một lần nào nữa.*
*Anh biết, bảo bối. Không sao cả. Em không cần phải làm gì cả. Chỉ cần em biết, anh ở đây. Luôn ở đây.*
Những lời anh nói vang vọng trong tâm trí cô, một câu thần chú an ủi, nhưng chúng cũng khuấy động một sự khó chịu sâu sắc. Suốt nhiều năm, cô đã tỉ mỉ xây những bức tường quanh mình, từng viên gạch một, sử dụng sự 'lười biếng' và 'ngủ' làm lá chắn không thể xuyên thủng. Cô đã tự thuyết phục mình rằng không ai có thể thực sự hiểu được chiều sâu nỗi đau của cô, sự tội lỗi đang gặm nhấm cô, áp lực ngột ngạt đi kèm với tài năng ngủ yên của cô. Giờ đây, Kính Niên đã dễ dàng vượt qua những bức tường đó, không phải bằng vũ lực, mà bằng sức mạnh thuần túy, kiên định của tình yêu và sự thấu hiểu của anh.
Điều đó... thật bất an. Có lẽ là giải thoát, nhưng cũng đáng sợ đến thế. Cô không còn chỉ là Hạ Vãn An, người vợ đáng yêu, thích ngủ. Cô là Hạ Vãn An, người nghệ sĩ, người đã ngừng vẽ vì một bi kịch, người mà tài năng là một lời nhắc nhở đau đớn không ngừng. Và giờ đây, Kính Niên đã nhìn thấy phần đó của cô. Anh đã chấp nhận nó.
Cô cuộn mình chặt hơn vào chăn gối, tìm kiếm sự thoải mái quen thuộc của lớp vải mềm mại trên da. Mùi hoa oải hương từ nước xả vải hòa quyện với mùi hương thoang thoảng còn vương lại của Kính Niên trên chiếc gối bên cạnh cô. Đó là một sự đối lập kỳ lạ: mong muốn trốn tránh anh, và nhu cầu bẩm sinh về sự gần gũi của anh.
Cô nghe thấy một tiếng gõ cửa phòng ngủ nhẹ nhàng, ngập ngừng. Hơi thở cô nghẹn lại. Anh vẫn ở đó. Anh không bỏ mặc cô một mình, mặc dù cô đã rút lui. Cô không trả lời, hy vọng anh sẽ hiểu nhu cầu về không gian riêng của cô. Sau một lúc, cô nghe thấy tiếng lách cách nhẹ của tay nắm cửa, rồi tiếng kẽo kẹt khe khẽ của cánh cửa mở hé. Cô nhắm chặt mắt hơn, giả vờ ngủ, mặc dù trái tim cô đang đập thình thịch.
Cô nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng của anh, chậm rãi và có chủ ý, bước vào phòng. Anh không đến gần giường. Anh dừng lại ở đâu đó gần bàn đầu giường. Cô có thể cảm nhận sự hiện diện lặng lẽ của anh, một người lính canh thầm lặng đang dõi theo cô. Một tiếng thở dài nhẹ nhàng thoát ra từ môi anh, một âm thanh tràn đầy sự cam chịu dịu dàng và tình cảm kiên định.
Sau đó, cô nghe thấy tiếng lách cách nhẹ của một chiếc cốc sứ chạm vào bề mặt gỗ của bàn đầu giường. Và một mùi hương ngọt ngào, tinh tế bay về phía cô – mùi trà hoa cúc ấm áp và vị béo ngậy của một chiếc bánh ngọt mới nướng. Anh không chỉ bỏ mặc cô một mình; anh đã chăm sóc cô, ngay cả khi cô rút lui.
Trái tim cô đau nhói với một hỗn hợp cảm xúc phức tạp. Tức giận bản thân vì đã đẩy anh ra, biết ơn vì sự kiên nhẫn vô bờ bến của anh, và một sự bối rối sâu sắc, đáng lo ngại về những gì sẽ xảy ra tiếp theo. Cô lẽ ra phải là người không quan tâm, người miễn nhiễm với sự phức tạp của những cuộc đối đầu cảm xúc. Tuy nhiên, ở đây, cô đang run rẩy dưới chăn, cảm thấy dễ bị tổn thương hơn bao giờ hết.
Một tiếng cạch nhẹ của cánh cửa đóng lại, và rồi tiếng bước chân anh xa dần. Anh đã rời đi, cho cô không gian cô khao khát, nhưng không phải không để lại một dấu hiệu hữu hình về sự quan tâm kiên định của anh. Anh không ép buộc cô nói chuyện, không đòi hỏi lời giải thích. Anh chỉ đơn giản là thừa nhận nỗi đau của cô, trao đi sự thấu hiểu của mình, và rồi lặng lẽ mang đến sự an ủi.
Nằm đó, cuộn tròn trong 'đám mây' của mình, Hạ Vãn An cho phép bản thân cảm nhận thực sự sức nặng của những lời anh nói, chiều sâu sâu sắc trong sự kiên nhẫn của anh. Nỗi sợ hãi của cô bắt đầu tan biến, thay thế bằng một cảm giác mệt mỏi kỳ lạ, không phải vì gắng sức thể chất, mà vì cường độ cảm xúc quá lớn của một giờ vừa qua. Nước mắt đã ngừng chảy, để lại đôi mắt cô khô rát và bỏng.
Cô biết đây chỉ là khởi đầu. Sự bình yên mong manh mà cô đã cẩn thận vun đắp đã vỡ tan không thể cứu vãn, nhưng có lẽ, chỉ có lẽ, điều đó không phải là tệ. Kính Niên đã nhìn thấy cô, thực sự nhìn thấy cô, và thay vì sụp đổ, cô cảm thấy... được giữ lại. Không phải về thể chất, mà theo một cách vượt xa cái chạm, một sự ôm ấp tinh thần hứa hẹn sự an toàn.
Hành trình phía trước sẽ dài, đầy rẫy những ký ức khó khăn và những lo lắng dai dẳng. Cô có thể vẫn muốn "Ngủ!" để xua đi nỗi đau, nhưng giờ đây, cô biết có một người sẽ kiên nhẫn chờ đợi cô thức dậy, sẵn sàng đi bên cạnh cô, dù bước chân cô có chậm đến đâu. Ý nghĩ về việc quay lại với nghệ thuật của mình, đối mặt với bóng ma của người mẹ, vẫn khiến cô kinh hãi. Nhưng suy nghĩ về Kính Niên, luôn ở đó, luôn thấu hiểu, luôn sẵn sàng bảo vệ thế giới riêng của cô, đã thắp lên một đốm lửa nhỏ bé, gần như không thể nhận ra, của sự tò mò trong cô. Điều gì sẽ xảy ra nếu...? Điều gì sẽ xảy ra nếu một ngày nào đó, cô có thể cầm lại cọ vẽ?
Cô không biết. Tất cả những gì cô biết là thế giới của cô đã thay đổi không thể cứu vãn. Sự trì trệ thoải mái đã biến mất. Và có lẽ, lần đầu tiên sau một thời gian rất dài, Hạ Vãn An cảm thấy một tia sáng của thứ gì đó vượt ra ngoài mong muốn được ngủ. Một tia sáng nhỏ bé, ngập ngừng của... khả năng. Cô vươn tay, tìm cốc trà và chiếc bánh ngọt mà Kính Niên đã để lại. Hơi ấm của anh, sự hiện diện của anh, vẫn tinh tế ở đó, ngay cả khi anh không có mặt. Và điều đó, tự nó, là một niềm an ủi nhỏ bé, lặng lẽ trong khung cảnh rộng lớn, đáng kinh ngạc của tâm hồn vừa được phơi bày của cô.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.