Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 168: Sắc Màu Thức Tỉnh: Không Gian Của Nàng Họa Sĩ
Kính Niên siết nhẹ vòng tay, anh cảm nhận được sự ấm áp từ cô, cảm nhận được nhịp đập trái tim cô đang hòa cùng nhịp đập trái tim anh. Anh biết, đây là một khoảnh khắc vô giá. Anh đã chờ đợi khoảnh khắc này rất lâu rồi, không phải để cô vẽ ra một kiệt tác, mà là để cô tìm lại được niềm vui trong chính mình. Anh mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện và hạnh phúc.
Bên ngoài cửa sổ, nắng chiều đã dịu hơn, nhuộm vàng cả không gian. Những ánh đèn đường bắt đầu le lói, báo hiệu một buổi tối đang đến gần. Kính Niên khẽ liếc nhìn điện thoại đang nằm trên bàn làm việc. Một tin nhắn mới vừa hiện lên, liên quan đến một dự án lớn, một thử thách tiềm tàng đang chờ đợi anh trong công việc. Nhưng anh không đọc. Anh chỉ lướt qua, rồi lại quay về với vòng tay đang ôm lấy vợ. Khoảnh khắc này, sự bình yên và hạnh phúc của Vãn An, mới là điều quan trọng nhất đối với anh. Mọi thứ khác, đều có thể chờ đợi.
Anh tin rằng, rất nhanh thôi, cô sẽ không chỉ vẽ những khung cảnh quen thuộc. Cô sẽ vẽ lên những giấc mơ mới của mình, những giấc mơ mà anh sẽ luôn ở bên cạnh để cùng cô hiện thực hóa. Và anh cũng tin rằng, không chỉ anh, mà cả mẹ anh, người đã từng có những định kiến với Vãn An, cũng sẽ có cơ hội được chứng kiến tài năng và sự thay đổi tích cực này của cô. Anh vuốt ve mái tóc cô, hít lấy mùi hương dịu nhẹ. Ngay lúc này, mọi thứ đều thật hoàn hảo.
***
Ánh nắng vàng óng ả của buổi chiều muộn tháng Tám vẫn còn vương vấn trên khung cửa sổ, hắt một dải lụa ấm áp lên sàn gỗ. Hạ Vãn An ngồi tựa vào bệ cửa sổ, đôi chân xếp bằng thoải mái, đối diện với góc nhỏ mà Kính Niên đã chuẩn bị cho cô. Bộ màu vẽ mới toanh, với đủ sắc độ rực rỡ, được sắp xếp gọn gàng trên một chiếc kệ nhỏ. Cạnh đó là cuốn sổ phác thảo với những trang giấy trắng tinh khôi, mời gọi. Cô chạm nhẹ ngón tay lên bìa sổ, cảm nhận sự mịn màng của giấy, hít hà mùi hương thoang thoảng của bột màu và giấy mới – một mùi hương đã từng rất quen thuộc, nay lại trở nên xa lạ và mang theo chút hoài niệm.
Kính Niên đang ngồi trên chiếc sofa đối diện, cách cô một khoảng vừa đủ để tôn trọng không gian riêng tư nhưng cũng đủ gần để anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của cô. Anh cầm trên tay một cuốn sách về kinh tế học, đôi mắt lướt qua những dòng chữ khô khan, nhưng tâm trí anh lại hoàn toàn hướng về bóng lưng mảnh mai của vợ. Anh biết, cô đang đấu tranh nội tâm. Những nét vẽ đầu tiên hôm qua chỉ là một sự bộc phát nhỏ nhoi. Để thực sự quay lại với niềm đam mê này, Hạ Vãn An cần nhiều hơn một khoảnh khắc ngẫu hứng. Cô cần sự kiên nhẫn, sự chấp nhận vô điều kiện, và một không gian không áp lực.
Trong sâu thẳm lòng mình, Kính Niên khẽ thì thầm, như một lời động viên gửi đến cô, gửi đến cả chính anh. ‘Em cứ vẽ đi, An An. Anh ở đây, không đi đâu cả. Anh sẽ luôn ở đây, dõi theo em, dù em có vẽ gì đi nữa.’ Anh không muốn cô cảm thấy bị quan sát hay đánh giá. Anh chỉ muốn cô biết rằng anh luôn ở đó, vững chãi như một điểm tựa, cho cô sự an toàn để tự do khám phá.
Hạ Vãn An nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió nhẹ lướt qua khung cửa, mang theo chút hương hoa đại từ vườn dưới nhà và mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều hôm qua. Cô nghe thấy tiếng lật sách khẽ khàng của Kính Niên, tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, và cả nhịp đập trái tim mình. Những ký ức cũ ùa về, những lời khen ngợi, những lời chỉ trích, những kỳ vọng. Cô đã từng yêu hội họa đến nhường nào, và đã từng từ bỏ nó một cách đau đớn ra sao. Sự lười biếng của cô, đôi khi, cũng là một cách để trốn tránh, để không phải đối mặt với những áp lực và nỗi sợ hãi đó.
Nhưng bây giờ, có Kính Niên ở đây. Anh không ép buộc, không thúc giục. Anh chỉ đặt mọi thứ trước mặt cô, nhẹ nhàng, như thể đó chỉ là một lời mời gọi đến sự thư giãn. Cái cách anh nói "Thật sự rất... có hồn" hôm qua, không hề nhắc đến kỹ thuật hay sự hoàn hảo, đã chạm đến một nơi sâu thẳm trong cô. Anh nhìn thấy tâm hồn cô, chứ không phải chỉ là những nét vẽ.
Cô chậm rãi mở mắt. Ánh mắt cô dừng lại trên một chiếc cọ lông mềm mại, trắng ngà. Bàn tay cô đưa ra, run rẩy nắm lấy nó. Cảm giác mát lạnh của cán cọ trên tay cô, rồi sự mềm mại của lông cọ khi cô khẽ miết lên đầu ngón tay, đánh thức một cảm xúc đã ngủ quên rất lâu. Hạ Vãn An không suy nghĩ nhiều nữa. Cô chỉ đơn giản là muốn thử. Muốn thử xem, liệu những màu sắc này, những nét cọ này, có còn mang lại cho cô niềm vui như ngày xưa không.
Cô lật trang giấy đầu tiên của cuốn sổ phác thảo. Trang giấy trắng tinh, như một khởi đầu mới, không vướng bận bất cứ điều gì. Cô chọn một màu xanh dương nhạt, pha chút nước, rồi nhẹ nhàng đặt cọ lên giấy. Một chấm màu nhỏ xuất hiện, rồi một đường cong mềm mại. Ban đầu, những nét vẽ còn dè dặt, như thể cô đang dò dẫm bước đi trên một con đường xa lạ. Bàn tay cô vẫn còn chút gượng gạo, nhưng ánh mắt đã bắt đầu tập trung hơn, đôi mắt to tròn thường ngày ngái ngủ giờ đây sáng lên một cách lạ thường.
Kính Niên, qua khóe mắt, nhìn thấy những nét cọ đầu tiên của cô. Anh khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự mãn nguyện và yêu thương. Anh biết, đây là một bước tiến lớn đối với Vãn An. Anh không muốn làm phiền cô, chỉ im lặng tiếp tục đọc sách, tạo ra một bầu không khí bình yên, nơi tiếng lật sách của anh hòa cùng tiếng cọ vẽ sột soạt trên giấy của cô. Mùi giấy mới và mùi màu nước thoang thoảng trong không khí, như một bản giao hưởng dịu nhẹ của sự sáng tạo và bình yên. Anh cảm nhận được sự thanh thản đang lan tỏa khắp căn phòng, và trong lòng anh, một niềm hạnh phúc ấm áp lan tỏa. Anh biết, mình đã làm đúng.
Hạ Vãn An dần dần quên đi sự hiện diện của Kính Niên, quên đi cả những nỗi sợ hãi cũ. Cô hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của riêng mình, nơi chỉ có màu sắc, hình khối và cảm xúc. Nét cọ của cô trở nên tự tin hơn, những đường nét liền mạch và uyển chuyển hơn. Cô bắt đầu phác thảo một khung cảnh đơn giản: một khung cửa sổ nhìn ra khu vườn nhỏ với những bông hoa đại trắng muốt, một tách trà nghi ngút khói đặt trên bàn, và một cuốn sách đang mở. Đó là một khung cảnh quen thuộc trong chính căn hộ của họ, nhưng dưới nét cọ của Hạ Vãn An, nó hiện lên với một vẻ đẹp tĩnh lặng, mơ màng, như thể được nhìn qua lăng kính của một giấc mơ.
Thời gian trôi qua, thật chậm rãi và êm đềm, như dòng suối chảy qua thung lũng yên bình.
***
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm hồng cả chân trời phía Tây. Ánh sáng vàng cam dịu mát tràn vào căn phòng, biến mọi vật trở nên lung linh huyền ảo. Hạ Vãn An vẫn ngồi đó, tóc mai rủ xuống che đi một phần khuôn mặt thanh tú, hoàn toàn đắm chìm vào bức vẽ. Trên giấy, một thế giới tĩnh lặng, mơ màng dần hiện ra. Những gam màu pastel nhẹ nhàng, phối trộn tinh tế, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ. Một khung cửa sổ với những giàn hoa leo mềm mại, một chiếc ghế bành cũ kỹ đặt cạnh, và một chú mèo đang cuộn tròn ngủ say dưới nắng. Tất cả đều là những hình ảnh quen thuộc trong căn hộ của họ, nhưng Vãn An đã thổi vào đó một sức sống mới, một linh hồn riêng.
Kính Niên nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống bàn, tiếng động nhỏ đến mức Hạ Vãn An dường như không hề hay biết. Anh đứng dậy, bước vào bếp, pha cho cô một ly nước ấm với chút mật ong. Mùi hương ngọt ngào của mật ong và thoang thoảng mùi trà hoa cúc lan tỏa, xua đi mùi màu vẽ nhẹ nhàng trong không khí. Anh biết, cô đã vẽ được một lúc lâu, và cơ thể cô cần được nghỉ ngơi một chút. Kính Niên tiến đến gần hơn, những bước chân nhẹ như mèo, không phát ra tiếng động nào, lặng lẽ ngắm nhìn tác phẩm của cô. Anh không muốn làm gián đoạn dòng cảm xúc đang tuôn chảy từ trái tim cô.
Anh đặt ly nước ấm bên cạnh cô, trên mặt sàn gỗ mát lạnh. Vãn An vẫn không hề ngẩng đầu. Cô vẫn miệt mài với từng nét cọ, từng mảng màu. Kính Niên đứng đó, lặng lẽ ngắm nhìn cô, ngắm nhìn bức tranh đang dần hoàn thiện. Anh thấy được sự say mê, sự tập trung hiếm có trên gương mặt cô. Đôi mắt thường ngày mơ màng giờ đây rạng rỡ, long lanh như chứa đựng cả một bầu trời đầy sao.
Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc đen dài lạc khỏi gương mặt đang tập trung của vợ. Làn tóc mềm mại lướt qua kẽ tay anh, mang theo mùi hương dịu nhẹ của cô. Hạ Vãn An khẽ giật mình, nhưng cô không hề khó chịu. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn còn chút mơ màng của người đang đắm chìm trong thế giới riêng. Kính Niên mỉm cười ấm áp, ánh mắt anh tràn đầy sự thấu hiểu và yêu thương.
"Đẹp lắm, An An," anh khẽ nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng như gió thoảng. "Em đang vẽ gì vậy?"
Hạ Vãn An nhìn anh, rồi lại nhìn xuống bức tranh. Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười thật sự thanh thản và nhẹ nhõm. "Một giấc mơ... hoặc một góc bình yên." Cô thì thầm, giọng nói trầm nhẹ, mang theo chút mệt mỏi nhưng cũng đầy mãn nguyện.
Kính Niên cúi xuống, hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô. "Anh thích giấc mơ đó. Nó rất... An An." Anh nói, rồi đặt tay nhẹ nhàng lên vai cô, xoa xoa. "Em uống chút nước đi. Vẽ lâu có mệt không?"
Vãn An cầm ly nước ấm lên, nhấp một ngụm nhỏ. Hương mật ong và hoa cúc xoa dịu cổ họng cô. Cô lắc đầu. "Không mệt. Cảm thấy... nhẹ nhõm." Đây là lần đầu tiên cô nói ra cảm xúc của mình một cách rõ ràng như vậy sau một buổi vẽ. Cảm giác như có một gánh nặng nào đó vừa được trút bỏ, một cánh cửa đã từng khóa chặt nay lại mở ra.
Kính Niên nhìn vào bức vẽ một lần nữa. Anh thấy một vẻ đẹp tinh tế, không cần phô trương, chỉ đơn giản là chạm đến trái tim người xem bằng sự chân thành. Anh chợt nghĩ đến những lời cha vợ đã nói, về việc Vãn An vẽ bằng cảm xúc, bằng linh hồn. Quả thực là vậy. Bức tranh này không phải là một kiệt tác kỹ thuật, nhưng nó là một cửa sổ mở ra thế giới nội tâm bình yên, dịu dàng của Hạ Vãn An.
"Em có thấy... muốn vẽ thêm không?" Kính Niên hỏi, giọng anh vẫn nhẹ nhàng, không hề thúc ép.
Hạ Vãn An lại nhìn vào bức tranh, rồi nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Cô suy nghĩ một lát. 'Nét vẽ này có thể dẫn cô đi đâu?' Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu cô, một ý nghĩ về việc không chỉ vẽ cho bản thân mà có thể là một điều gì đó lớn lao hơn, một công việc, một cách để thể hiện bản thân với thế giới. Nhưng cô nhanh chóng gạt bỏ nó. Hiện tại, sự bình yên này mới là điều quan trọng nhất.
"Em... chưa biết," cô thành thật đáp. "Nhưng em... thích cảm giác này." Cô nhìn Kính Niên, đôi mắt trong veo, ánh lên một tia hy vọng. "Cảm ơn anh, Kính Niên."
Anh siết nhẹ tay trên vai cô, một nụ cười ấm áp nở trên m��i. "Không cần cảm ơn anh, bảo bối. Đây là của em mà." Kính Niên biết, lời cảm ơn đó không chỉ dành cho bộ màu vẽ hay không gian này, mà còn dành cho sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu mà anh đã dành cho cô. Anh cũng biết, cô cần thêm thời gian để thực sự chấp nhận và đón nhận lại tài năng của mình một cách trọn vẹn. Và anh, sẽ luôn ở bên cô, kiên nhẫn chờ đợi.
***
Đêm đã về khuya, tĩnh mịch. Bên ngoài cửa sổ, chỉ còn ánh đèn đường le lói và tiếng côn trùng rả rích. Hạ Vãn An đã cất gọn đồ vẽ, rửa sạch cọ, cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm và tâm hồn thanh thản đến lạ thường. Cô không còn cảm thấy nặng nề hay mệt mỏi sau một buổi vẽ dài, thay vào đó là sự thư thái và một chút phấn chấn.
Cô ngồi cuộn tròn trên chiếc sofa êm ái, tựa đầu vào bờ vai rộng lớn của Kính Niên. Anh ôm chặt lấy cô, một tay khẽ vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, tay kia nhẹ nhàng đan vào những ngón tay cô, nơi vẫn còn vương chút màu xanh dương nhạt. Mùi hương quen thuộc của gỗ đàn hương và bạc hà từ anh bao bọc lấy cô, mang lại cảm giác an toàn và bình yên tuyệt đối.
"Anh vui khi thấy em tìm lại được niềm vui đó," Kính Niên khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm như tiếng gió đêm. Anh hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô, cảm nhận sự thư thái từ cơ thể cô. Anh đã chờ đợi khoảnh khắc này, chờ đợi ngày cô có thể tìm lại được chút ánh sáng trong thế giới nội tâm đã từng bị bóng tối bao phủ.
Hạ Vãn An khẽ cựa quậy, tựa sâu hơn vào lòng anh. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ Kính Niên, nghe tiếng trái tim anh đập đều đặn. "Em... em cũng vậy," cô thì thầm, giọng nói nhỏ xíu, nhưng lại mang một sự chân thành hiếm có. Đây là lần đầu tiên cô bộc lộ cảm xúc của mình một cách nhiều đến vậy, không chỉ bằng hành động mà bằng cả lời nói. "Cảm ơn anh, Kính Niên." Lời cảm ơn này không phải là một câu nói khách sáo, mà là sự biết ơn sâu sắc từ tận đáy lòng cô. Cô biết, nếu không có anh, có lẽ cô sẽ không bao giờ dám chạm vào cọ vẽ một lần nữa.
Kính Niên siết nhẹ vòng tay, anh cảm nhận được sự tin tưởng và tình yêu của cô. Anh mỉm cười, rút ra chiếc `Sổ Tay Ghi Chép 'Khoảnh Khắc Của Chúng Ta'` từ chiếc bàn nhỏ bên cạnh. Anh lật một trang mới, trang giấy trắng tinh khôi, sẵn sàng để ghi lại một khoảnh khắc đáng nhớ khác trong hành trình của họ. Anh không viết ngay, chỉ mỉm cười nhìn Hạ Vãn An, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia hạnh phúc.
Hạ Vãn An quay đầu nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn vàng dịu. Một nụ cười rạng rỡ, chân thành hơn bao giờ hết nở trên môi cô. Đó không phải là nụ cười mỉm chi xã giao, cũng không phải nụ cười trêu chọc thường thấy. Đó là một nụ cười của sự bình yên, của niềm vui được tìm thấy, của sự chấp nhận và của tình yêu.
Kính Niên đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô. "An An của anh," anh khẽ gọi, giọng nói tràn đầy sự dịu dàng. Anh nhớ đến chiếc điện thoại trên bàn làm việc, tin nhắn về dự án lớn vẫn còn đó, chờ đợi anh giải quyết. Anh biết, những ngày tới sẽ bận rộn hơn rất nhiều, có thể sẽ có những thử thách lớn trong công việc, đòi hỏi anh phải dành nhiều thời gian và tâm sức. Nhưng ngay lúc này, nhìn thấy nụ cười này của cô, mọi lo toan dường như tan biến. Anh sẽ luôn tìm cách cân bằng, luôn đặt cô lên hàng đầu.
Anh nhìn vào đôi mắt cô, đôi mắt đã không còn vẻ mơ màng uể oải, mà thay vào đó là một tia sáng mới, rạng rỡ. Cô đã tìm thấy một phần của chính mình đã bị lãng quên. Và anh, sẽ luôn là người đồng hành cùng cô trên con đường khám phá đó. Có lẽ, những nét vẽ này không chỉ dừng lại ở những khung cảnh bình yên trong căn hộ. Có lẽ, chúng sẽ mở ra một cánh cửa mới, một con đường mới cho Hạ Vãn An, không chỉ là một sở thích mà là một niềm đam mê lớn lao hơn, một sự nghiệp. Nhưng đó là chuyện của tương lai. Hiện tại, anh chỉ muốn tận hưởng khoảnh khắc bình yên này, khoảnh khắc mà cô đã thực sự trở về với chính mình, trong vòng tay anh.
"Ngủ không?" Hạ Vãn An hỏi, giọng nói lại trở về với sự ngắn gọn quen thuộc, nhưng lần này, nó không còn mang vẻ lười biếng đơn thuần, mà ẩn chứa sự ấm áp và mong muốn được gần gũi.
Kính Niên mỉm cười, cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô. "Cùng em... ngủ." Anh khẽ đáp, siết chặt vòng tay. Đêm nay, giấc ngủ của họ sẽ lại bình yên và trọn vẹn, với những sắc màu mới vừa được đánh thức trong trái tim Hạ Vãn An.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.