Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 167: Nét Cọ Thầm Lặng: Khởi Đầu Của Một Giấc Mơ
Ánh nắng ban mai xuyên qua tấm rèm mỏng, nhảy nhót trên sàn gỗ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh như dát vàng. Trong căn hộ ấm cúng, Hạ Vãn An vẫn ngồi trên chiếc ghế lười màu be, nơi cô đã chìm vào giấc ngủ không biết từ bao giờ. Cuốn sổ phác thảo bìa da vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay cô, như một vật báu đã tìm thấy lại. Đôi mắt cô chậm rãi mở ra, đón lấy ánh sáng dịu nhẹ của buổi sáng muộn. Cơn buồn ngủ vẫn còn vương vấn, nhưng trong sâu thẳm, có một điều gì đó đã thay đổi.
Cô nhìn xuống cuốn sổ, rồi lại ngước lên nhìn bộ màu nước mới tinh tươm, những cây bút chì chuyên dụng được sắp xếp ngay ngắn trong ống tre. Mùi gỗ mới của chiếc bàn sồi nhỏ nhắn hòa quyện với hương hoa cẩm tú cầu xanh nhạt thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí vừa quen thuộc vừa lạ lẫm. Đây là một thế giới mà cô đã từng thuộc về, nhưng đã tự tay khép lại cánh cửa từ rất lâu rồi.
Một sự thôi thúc nhẹ nhàng len lỏi trong tâm trí cô. Nó không phải là một mệnh lệnh cấp bách, mà là tiếng gọi thầm thì từ một góc khuất đã bị lãng quên của linh hồn. Đôi tay cô khẽ run rẩy khi chạm vào một cây bút chì than. Sự mát lạnh của thân gỗ, sự sắc nhọn của đầu chì, cảm giác ấy quen thuộc đến lạ lùng, như thể cô chưa từng rời xa nó một ngày nào. Những ký ức vụn vỡ chợt ùa về, những ngón tay nhỏ nhắn ngày xưa từng say sưa phác họa thế giới xung quanh, những buổi chiều hè nắng chang chang ngồi một mình trong căn phòng đầy màu sắc. Nhưng đi kèm với những ký ức đẹp đẽ ấy, là bóng tối của những kỳ vọng, những lời chỉ trích, những ánh mắt đánh giá lạnh lùng đã bóp nghẹt niềm vui trong cô.
Hạ Vãn An khẽ thở dài. Cô nhắm mắt lại, cố gắng đẩy lùi những hình ảnh không mấy dễ chịu. 'Làm gì đây?' cô tự hỏi. 'Lười quá...' Lời than thở quen thuộc bật ra, nhưng lần này, nó không hoàn toàn là sự lười biếng đơn thuần. Nó là sự chần chừ, sự e ngại khi phải đối mặt với chính mình, với một phần bản ngã mà cô đã cố gắng chôn vùi. Cô sợ. Sợ rằng niềm vui sẽ lại đi kèm với áp lực, sợ rằng tài năng của cô sẽ lại bị biến thành một gánh nặng.
Xa xa, Hàn Kính Niên ngồi ở bàn làm việc, laptop mở ra, nhưng đôi mắt anh thỉnh thoảng lại lướt qua phía cô. Anh không đọc sách nữa, thay vào đó là một tài liệu công việc đang dang dở. Anh gõ bàn phím một cách chậm rãi, cố gắng tạo ra âm thanh đều đặn, không quá lớn để không phá vỡ sự tĩnh lặng bao trùm lấy Vãn An. Anh biết cô đang đấu tranh. Anh cảm nhận được sự giằng xé trong cô, sự căng thẳng mơ hồ tỏa ra từ dáng người nhỏ bé đang co ro trên ghế. Kính Niên không nói gì. Anh không muốn bất kỳ lời nói nào của mình, dù là cổ vũ hay gợi ý, lại vô tình trở thành áp lực đối với cô. Anh chỉ muốn cô biết rằng anh luôn ở đây, một điểm tựa vững chắc, một không gian an toàn tuyệt đối.
Anh hớp một ngụm cà phê đã nguội, vị đắng nhẹ nhàng tan trong miệng. Trong đầu anh, những lời Hạ Thanh Sơn nói vẫn văng vẳng: "Đừng bắt con bé phải làm gì cả, Kính Niên. Hãy cứ để nó tự do." Anh nhìn Vãn An, nhìn bàn tay cô vuốt ve cuốn sổ. Tim anh khẽ nhói lên. Anh ước gì có thể ôm lấy cô, xoa dịu mọi nỗi sợ hãi trong cô, nhưng anh biết, đây là cuộc chiến của riêng cô. Anh chỉ có thể là người đồng hành thầm lặng.
Một tia nắng rực rỡ hơn bất ngờ chiếu thẳng vào góc nhỏ, làm lấp lánh những hạt bụi li ti trong không khí và phản chiếu ánh sáng từ vỏ màu nước. Hạ Vãn An khẽ mở mắt. Ánh sáng ấy, dường như đã mang theo một chút ấm áp, một chút an ủi. Cô nhìn những cây cọ, nhìn những ô màu tươi sáng. Trái tim cô vẫn còn đập mạnh, nhưng sự tò mò, niềm khao khát được cầm cọ một lần nữa, đã lớn dần, lấn át nỗi sợ hãi.
Cô nhìn Kính Niên. Anh vẫn đang "làm việc", nhưng ánh mắt anh lại tình cờ bắt gặp ánh mắt cô. Anh mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười đầy bao dung và thấu hiểu. Không một lời nói, không một cử chỉ hối thúc. Chỉ có sự hiện diện của anh, vững chãi và ấm áp. Sự hiện diện ấy như một chiếc chăn mềm, bao bọc lấy cô, xua tan đi sự lạnh lẽo của nỗi sợ hãi. Cô cảm thấy một làn sóng bình yên nhẹ nhàng lan tỏa trong lòng. Có lẽ, cô có thể thử. Chỉ một chút thôi. Chỉ một nét vẽ nhỏ thôi.
Hạ Vãn An lại nhìn xuống cuốn sổ phác thảo, rồi đến bộ màu nước. Cô cẩn thận mở hộp màu, mùi mực và bột màu mới lan tỏa, kích thích khứu giác cô một cách dễ chịu. Mùi hương này, đã bao năm rồi cô mới lại ngửi thấy? Nó gợi nhớ về những buổi chiều vô tư lự, khi cô chỉ đơn thuần vẽ vì yêu thích, không chút lo toan về thành bại hay kỳ vọng của người khác. Đôi tay cô vẫn còn e dè, nhưng sự tò mò đã chiến thắng. Cô đưa tay lấy một chiếc cọ nhỏ, cảm nhận độ đàn hồi của lông cọ dưới đầu ngón tay. Lại một cảm giác quen thuộc ùa về, như thể chiếc cọ này đã được sinh ra để nằm gọn trong lòng bàn tay cô.
Kính Niên vẫn ngồi đó, đôi mắt anh không còn nhìn vào màn hình máy tính nữa, mà lén lút dõi theo từng cử động nhỏ của Vãn An. Anh thấy cô hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở nắp hộp màu nước. Anh thấy cô nhúng cọ vào nước, rồi chạm nhẹ vào một ô màu xanh lam. Một khoảnh khắc nín thở. Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, như thể anh đang chờ đợi một phép màu. Anh sợ rằng một tiếng động nhỏ, một ánh mắt quá lộ liễu cũng sẽ khiến cô chùn bước. Anh muốn giữ cho cô một không gian riêng tư tuyệt đối, để cô có thể tự do đối mặt với quá khứ và tìm lại chính mình.
Cô nhắm mắt lại một lần nữa, như để lấy hết can đảm. Khi đôi mắt to tròn, mơ màng ấy mở ra, chúng đã ánh lên một vẻ kiên định đến lạ lùng. Không còn sự e dè, không còn nỗi sợ hãi. Chỉ còn sự tập trung tuyệt đối. Hạ Vãn An hít một hơi sâu, rồi đưa chiếc cọ lên mặt giấy trắng tinh khôi của cuốn sổ phác thảo.
Nét vẽ đầu tiên, run rẩy và nhẹ nhàng, như một làn gió thoảng qua. Một chấm xanh lam nhỏ xíu hiện ra trên nền trắng. Kính Niên nín thở, đôi mắt anh dán chặt vào từng cử chỉ của cô. Anh thấy những ngón tay cô dần trở nên linh hoạt hơn, tự tin hơn. Nét vẽ thứ hai, thứ ba, rồi thứ tư. Chúng nối tiếp nhau, tạo thành những đường cong mềm mại, những mảng màu hòa quyện. Cô đang vẽ. Cô thật sự đang vẽ! Một nụ cười nhẹ, không thể kìm nén, chợt nở trên môi Kính Niên.
Thời gian trôi qua, trong căn hộ chỉ còn tiếng cọ sột soạt trên giấy, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ loa thông minh và tiếng chim hót líu lo bên ngoài cửa sổ. Hạ Vãn An hoàn toàn chìm đắm vào thế giới của riêng mình. Cô quên đi mọi thứ xung quanh, quên đi Kính Niên đang quan sát, quên đi nỗi sợ hãi và áp lực. Chỉ còn cô, cây cọ, màu nước và tấm giấy trắng. Đôi mắt cô ánh lên một thứ ánh sáng mà Kính Niên đã không thấy từ rất lâu rồi – ánh sáng của niềm vui, của sự say mê.
Anh đứng dậy, bước chậm rãi, nhẹ nhàng như một bóng ma, không để phát ra một tiếng động nào. Anh giữ khoảng cách, đứng phía sau lưng cô, đủ gần để có thể nhìn thấy bức tranh đang dần hình thành, nhưng đủ xa để không phá vỡ sự tập trung của cô. Từ góc nhìn của anh, Vãn An lúc này đẹp đến lạ lùng. Mái tóc đen dài của cô hơi rối, một vài sợi tóc vương trên gò má ửng hồng. Chiếc áo hoodie oversized màu xám tro che đi dáng người mảnh mai của cô, nhưng lại làm nổi bật sự mềm mại, uyển chuyển của đôi tay đang điều khiển cây cọ. Khuôn mặt cô tập trung cao độ, đôi môi mím chặt, đôi mắt to tròn lúc này không còn vẻ mơ màng mà tràn đầy sự sống động.
Kính Niên nhìn vào bức tranh. Cô đang vẽ một khung cảnh quen thuộc. Đó là góc ban công của chính căn hộ này, nơi có vài chậu cây xanh nhỏ và một chiếc ghế mây. Nhưng dưới nét cọ của cô, khung cảnh ấy trở nên sống động và lãng mạn hơn rất nhiều. Những tán lá xanh được điểm xuyết bằng những đốm màu vàng cam của ánh nắng buổi chiều, những bông hoa nhỏ li ti trên lan can được tô điểm bằng những gam màu pastel dịu dàng. Bầu trời xanh ngắt, có vài đám mây trắng bồng bềnh trôi. Mọi thứ đều chân thực đến mức Kính Niên gần như có thể cảm nhận được làn gió mát nhẹ đang thổi qua, nghe thấy tiếng lá cây xào xạc và ngửi thấy mùi hương của đất ẩm và hoa cỏ.
Anh nhận ra rằng, Vãn An không chỉ tái hiện lại cảnh vật. Cô đang đưa cảm xúc của mình vào từng nét vẽ. Mỗi đường nét, mỗi mảng màu đều chứa đựng sự bình yên, sự dịu dàng và một chút mơ màng rất riêng của cô. Anh thấy một sự thuần khiết, một tâm hồn nhạy cảm đang ẩn giấu đằng sau vẻ ngoài "lười biếng" mà cô thường thể hiện. Anh tự hỏi, đã bao lâu rồi cô không được thể hiện bản thân mình theo cách này? Đã bao lâu rồi cô không được sống thật với tài năng và niềm đam mê của mình?
Trái tim Kính Niên tràn ngập sự trìu mến và một chút xót xa. Anh hiểu rằng, sự "lười biếng" của cô không phải là sự thờ ơ, mà là một cơ chế tự vệ, một bức tường vô hình cô dựng lên để bảo vệ tâm hồn nhạy cảm của mình khỏi những tổn thương. Và giờ đây, anh đang chứng kiến bức tường ấy dần dần được hé mở, từng chút một. Cảm giác này, còn ngọt ngào hơn bất kỳ thành công nào trong sự nghiệp của anh. Anh cúi xuống, khẽ khàng hít một hơi thật sâu, để mùi sơn, mùi giấy và mùi hương dịu nhẹ của tóc cô hòa quyện vào nhau, lấp đầy lồng ngực anh. Anh muốn giữ mãi khoảnh khắc này.
Cô đặt cọ xuống. Bức phác thảo nhỏ đã hoàn thành. Một khung cảnh ban công bình yên, tràn ngập ánh nắng và màu sắc, hiện ra sống động trên trang giấy. Hạ Vãn An lùi lại một chút, ngắm nhìn tác phẩm của mình. Một cảm giác nhẹ nhõm, gần như là giải thoát, lan tỏa khắp cơ thể cô. Nó không phải là một kiệt tác vĩ đại, nhưng nó là của cô, là một phần của tâm hồn cô đã được giải phóng. Đôi mắt cô không còn vẻ e dè hay buồn ngủ nữa, thay vào đó là sự mãn nguyện và một chút tự hào.
Cô quay đầu lại, và ánh mắt cô bắt gặp Kính Niên. Anh đã đứng đó từ bao giờ, im lặng như một cái bóng, nhưng sự hiện diện của anh lại vô cùng ấm áp và mạnh mẽ. Ánh mắt anh tràn ngập sự dịu dàng và ngưỡng mộ. Vãn An khẽ giật mình, một chút bối rối lướt qua. Cô sợ anh sẽ đánh giá, sợ anh sẽ nhìn thấy sự thiếu sót trong bức tranh, hay tệ hơn, sợ anh sẽ lại đưa ra những kỳ vọng mà cô không thể đáp ứng. Những nỗi sợ hãi cũ lại trỗi dậy, nhưng lần này, chúng yếu ớt hơn rất nhiều.
Kính Niên bước lại gần hơn, anh không nói gì, chỉ cúi xuống, đôi mắt sâu thẳm của anh dán chặt vào bức tranh. Anh ngắm nhìn nó một cách tỉ mỉ, như thể đang tìm kiếm một kho báu ẩn giấu. Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh, một nụ cười ấm áp, không chút phán xét hay áp lực. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen dài của cô.
"Đẹp lắm, An An," anh khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm như tiếng đàn cello, đầy chân thành. "Thật sự rất... có hồn." Anh không nói thêm bất cứ điều gì về kỹ thuật, về bố cục, hay về bất kỳ khía cạnh nào mang tính chuyên môn. Anh chỉ đơn giản khen ngợi cảm xúc mà bức tranh mang lại. Anh biết, điều cô cần nhất lúc này không phải là một lời đánh giá cao siêu, mà là sự công nhận cho tâm hồn cô, cho những gì cô đã gửi gắm vào đó.
Hạ Vãn An ngẩng đầu nhìn anh. Đôi mắt cô vẫn còn chút ngạc nhiên, nhưng sự e dè đã tan biến, thay vào đó là sự tin tưởng tuyệt đối. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười mỏng manh nở trên môi. Đó là một nụ cười hiếm hoi, không gượng ép, không chút giấu giếm. Trong ánh mắt cô, Kính Niên thấy một sự biết ơn sâu sắc, và một tia sáng rạng rỡ của niềm vui đã được tìm thấy.
Anh đặt tay nhẹ lên vai cô, rồi từ từ kéo cô vào lòng. Vãn An không phản kháng, cô khẽ tựa đầu vào bờ vai rộng lớn của anh, một cử chỉ hiếm hoi thể hiện sự tin tưởng và thư giãn tuyệt đối. Cô cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh, mùi hương quen thuộc của gỗ đàn hương và bạc hà từ anh bao bọc lấy cô. Mọi lo lắng, mọi nỗi sợ hãi dường như tan biến hết trong vòng tay ấy.
"Vợ à," Kính Niên khẽ nói, cúi xuống hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô. "Bảo bối của anh. Em không cần phải sợ hãi bất cứ điều gì cả. Anh sẽ luôn ở đây, cùng em."
Lời nói của anh nhẹ nhàng như một lời hứa, nhưng lại mang sức mạnh xoa dịu đến lạ lùng. Hạ Vãn An nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút bình yên này. Cô biết, anh không chỉ nói suông. Anh luôn là người kiên nhẫn nhất, bao dung nhất. Anh đã tạo ra không gian này, đã chờ đợi cô, đã thấu hiểu cô hơn bất cứ ai. Trong vòng tay anh, cô cảm thấy mình được chấp nhận hoàn toàn, không cần phải che giấu bất cứ điều gì.
Cô khẽ cựa quậy, rồi đưa tay lên, ôm chặt lấy eo anh. Một hành động nhỏ, nhưng lại nói lên tất cả. Nó là lời cảm ơn thầm lặng, là sự tin tưởng tuyệt đối, và là lời hứa sẽ không còn chạy trốn nữa. Cô cảm thấy một niềm hy vọng dâng trào trong lòng. Có lẽ, đây mới chỉ là khởi đầu. Khởi đầu cho một hành trình khám phá lại chính mình, khám phá lại niềm đam mê đã bị lãng quên, và khám phá ra một thế giới mới, đầy màu sắc, bên cạnh người đàn ông luôn yêu thương và thấu hiểu cô.
Kính Niên siết nhẹ vòng tay, anh cảm nhận được sự ấm áp từ cô, cảm nhận được nhịp đập trái tim cô đang hòa cùng nhịp đập trái tim anh. Anh biết, đây là một khoảnh khắc vô giá. Anh đã chờ đợi khoảnh khắc này rất lâu rồi, không phải để cô vẽ ra một kiệt tác, mà là để cô tìm lại được niềm vui trong chính mình. Anh mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện và hạnh phúc.
Bên ngoài cửa sổ, nắng chiều đã dịu hơn, nhuộm vàng cả không gian. Những ánh đèn đường bắt đầu le lói, báo hiệu một buổi tối đang đến gần. Kính Niên khẽ liếc nhìn điện thoại đang nằm trên bàn làm việc. Một tin nhắn mới vừa hiện lên, liên quan đến một dự án lớn, một thử thách tiềm tàng đang chờ đợi anh trong công việc. Nhưng anh không đọc. Anh chỉ lướt qua, rồi lại quay về với vòng tay đang ôm lấy vợ. Khoảnh khắc này, sự bình yên và hạnh phúc của Vãn An, mới là điều quan trọng nhất đối với anh. Mọi thứ khác, đều có thể chờ đợi.
Anh tin rằng, rất nhanh thôi, cô sẽ không chỉ vẽ những khung cảnh quen thuộc. Cô sẽ vẽ lên những giấc mơ mới của mình, những giấc mơ mà anh sẽ luôn ở bên cạnh để cùng cô hiện thực hóa. Và anh cũng tin rằng, không chỉ anh, mà cả mẹ anh, người đã từng có những định kiến với Vãn An, cũng sẽ có cơ hội được chứng kiến tài năng và sự thay đổi tích cực này của cô. Anh vuốt ve mái tóc cô, hít lấy mùi hương dịu nhẹ. Ngay lúc này, mọi thứ đều thật hoàn hảo.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.