Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 166: Nét Chì Thầm Lặng: Lời Mời Gọi Từ Trái Tim

Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn như một bản nhạc chào đón ngày mới. Hàn Kính Niên thức dậy sớm hơn mọi ngày, nhưng không hề cảm thấy mệt mỏi. Trái lại, trong lòng anh tràn đầy một nguồn năng lượng mới, một sự quyết tâm sâu sắc. Anh lặng lẽ rời giường, cẩn thận để không đánh thức Vãn An, người vẫn đang cuộn mình trong chăn, ngủ say sưa. Tiếng thở đều đều của cô là âm thanh bình yên nhất mà anh từng nghe.

Anh bước vào bếp, không gian thơm lừng mùi cà phê mới pha và bánh mì nướng. Kính Niên tự tay chuẩn bị bữa sáng, một bữa sáng đơn giản nhưng đầy đủ dinh dưỡng, với trứng ốp la, salad tươi và một cốc sữa ấm. Anh muốn tạo ra một buổi sáng thật nhẹ nhàng và bình yên cho Vãn An. Mùi hương của bữa sáng lan tỏa khắp căn hộ, hòa quyện với mùi nến thơm còn vương lại từ đêm qua, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, dễ chịu.

Sau khi đặt bữa sáng lên bàn ăn, Kính Niên ghé qua góc nhỏ của Vãn An, nơi cô thường ngồi đọc sách hoặc thỉnh thoảng phác thảo vài nét vẽ vu vơ. Đây là một góc nhỏ yên tĩnh, với một chiếc bàn gỗ nhỏ và một giá sách mini chất đầy những cuốn sách cũ. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ chiếu qua khung cửa sổ, làm sáng bừng không gian. Trên bàn, anh tìm thấy một vài phác thảo cũ kỹ, những nét vẽ còn dang dở nhưng vẫn cho thấy một sự tinh tế đặc biệt. Một cây bút chì đã mòn vẹt nằm lăn lóc bên cạnh, cùng với những cuốn sổ bỏ quên từ lâu. Anh nhẹ nhàng nhặt chúng lên, cảm nhận sự thô ráp của giấy và vẻ cũ kỹ của bút chì. Đây chính là những dấu vết còn sót lại của niềm đam mê bị lãng quên của cô.

Kính Niên đứng lặng một lúc, ánh mắt anh dừng lại trên những phác thảo ấy. Anh biết mình phải làm gì để dần dần chữa lành 'vết sẹo' này. Không vội vã, không áp đặt, chỉ là một sự ủng hộ thầm lặng nhưng vững chắc. Anh bắt đầu nhẹ nhàng sắp xếp lại bàn làm việc nhỏ của Vãn An. Anh đặt một lọ hoa nhỏ tươi tắn, cắm vài bông cẩm tú cầu màu xanh nhạt mà cô yêu thích, lên góc bàn. Màu sắc tươi sáng của hoa làm bừng sáng cả không gian, mang lại một sức sống mới. Anh cẩn thận cất những phác thảo cũ vào một hộp gỗ nhỏ được chạm khắc tinh xảo, không phải để cất giấu chúng đi, mà để nâng niu, để bảo quản chúng như những báu vật. Anh muốn Vãn An biết rằng những gì cô đã tạo ra, dù chỉ là những nét vẽ dang dở, cũng đều đáng được trân trọng.

Anh kéo chiếc ghế lại gần, mở cuốn Sổ Tay Ghi Chép 'Khoảnh Khắc Của Chúng Ta'. Trang giấy trắng tinh khôi, chỉ có vài dòng chữ của anh ghi lại những kỷ niệm nhỏ bé của hai người. Anh cầm cây bút, viết một dòng chữ nhỏ vào đó, một lời hứa, một quyết tâm mới. Từng nét chữ của anh chắc nịch, tràn đầy yêu thương:

“*Vợ à, An An của anh. Từ hôm nay, anh sẽ là ánh sáng dẫn lối cho em, là điểm tựa vững chắc để em tìm lại chính mình. Anh sẽ không để ai làm em tổn thương nữa. Anh sẽ kiên nhẫn chờ đợi, cho đến khi em sẵn sàng vẽ lại những giấc mơ của mình. Anh yêu em, bảo bối của anh.*”

Kính Niên khẽ mỉm cười. Anh tin rằng, một ngày nào đó, Vãn An sẽ lại cầm cọ, sẽ lại đắm chìm trong thế giới màu sắc của riêng cô. Và khi đó, anh sẽ là người đầu tiên ở bên cạnh, cổ vũ và tự hào về cô. Anh cũng nghĩ đến mẹ mình. Nếu bà biết được những gì Vãn An đã trải qua, liệu bà có thay đổi cách nhìn về con dâu không? Kính Niên hy vọng là có. Sự thấu hiểu có thể làm mềm lòng bất cứ ai. Anh gấp cuốn sổ lại, cảm nhận sự nhẵn mịn của bìa sổ dưới đầu ngón tay. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hoa tươi, mùi cà phê và mùi sách cũ hòa quyện trong không khí.

Anh nhìn ra cửa sổ, hình dung ra cảnh Vãn An trở lại với niềm đam mê của mình, không phải vì áp lực, mà vì niềm vui thuần khiết. Anh biết, đó sẽ là một hành trình dài, nhưng anh sẵn sàng đi cùng cô, từng bước một. Anh sẽ là người chờ đợi, là người ủng hộ, là người yêu thương cô vô điều kiện. Với Kính Niên, đó không chỉ là tình yêu, mà còn là một sứ mệnh.

Anh nhất định sẽ không làm Hạ Thanh Sơn thất vọng. Và quan trọng hơn, anh sẽ không bao giờ để Hạ Vãn An phải chịu đựng một mình nữa. Cô xứng đáng được hạnh phúc, xứng đáng được tìm lại niềm vui đã bị đánh mất. Kính Niên tin chắc vào điều đó.

***

Đêm se lạnh buông xuống thành phố, kéo theo vài hạt mưa phùn li ti gõ nhẹ lên ô cửa kính. Tiếng còi xe từ xa vọng đến một cách mơ hồ, chỉ càng làm tăng thêm cảm giác ấm cúng, riêng tư trong căn hộ của Hàn Kính Niên và Hạ Vãn An. Kính Niên vừa về đến nhà, cởi bỏ chiếc áo vest lịch lãm, thả mình vào không gian yên tĩnh quen thuộc. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn đứng tỏa ra, bao trùm căn phòng một màu hổ phách ấm áp. Mùi nến thơm tinh tế mà Vãn An vẫn thường đốt vương vấn trong không khí, phảng phất chút hương gỗ đàn hương pha lẫn chút hoa nhài thanh khiết.

Ánh mắt anh nhẹ nhàng lướt qua phòng khách, tìm kiếm hình bóng quen thuộc của vợ mình. Kính Niên khẽ mỉm cười khi thấy Hạ Vãn An đang ngủ say trên chiếc ghế sofa dài màu kem, một cuốn sách cũ bìa đã sờn nằm mở hờ trên ngực, đôi mắt to tròn thường ngày nay khép lại một cách bình yên. Mái tóc đen dài của cô xõa nhẹ nhàng trên gối ôm, vài sợi tóc lòa xòa che đi một phần khuôn mặt thanh tú. Nhìn cô, anh chợt nhớ lại lời của Hạ Thanh Sơn, cha vợ anh, về những áp lực vô hình đã đè nặng lên cô từ khi còn bé. Một cảm giác xót xa, thương cảm dâng lên trong lòng Kính Niên, xen lẫn với sự thấu hiểu sâu sắc và quyết tâm bảo vệ.

Anh bước đến gần, cúi người xuống. Khuôn mặt góc cạnh của anh in rõ nét dịu dàng dưới ánh đèn mờ. Kính Niên nhẹ nhàng rút cuốn sách ra khỏi tay cô, đặt nó lên bàn trà. Sau đó, anh khẽ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của Vãn An, cảm nhận hơi ấm từ làn da trắng ngần của cô. Anh cẩn thận luồn tay xuống dưới lưng và đầu gối cô, nhẹ nhàng bế bổng cô lên. Vãn An khẽ cựa mình trong vòng tay anh, một tiếng "ưm" nho nhỏ thoát ra khỏi kẽ môi, nhưng cô không tỉnh giấc, chỉ dụi đầu vào ngực anh, tìm một tư thế thoải mái hơn. Kính Niên ôm cô trong vòng tay, cảm nhận sự mềm mại, nhẹ bẫng của cơ thể cô, như một đám mây nhẹ nhàng, bình yên. Anh bước chậm rãi về phía phòng ngủ, nơi chiếc giường lớn với bộ Chăn Gối Cao Cấp 'Đám Mây' đang chờ đón. Anh đặt Vãn An xuống một cách êm ái, kéo chăn lên đắp kín cho cô, hôn nhẹ lên trán cô một nụ hôn tràn đầy yêu thương và sự che chở.

Quay trở lại phòng khách, Kính Niên ngồi xuống chiếc sofa mà Vãn An vừa nằm, cảm nhận hơi ấm còn vương lại trên đệm. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa phùn vẫn đều đặn rơi, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu của màn đêm. Trong đầu anh vang vọng lời khuyên của Hạ Thanh Sơn: "Không áp lực... tạo không gian an toàn... kiên nhẫn". Anh biết, hành trình để Vãn An tìm lại niềm đam mê đã mất sẽ không dễ dàng, nhưng anh sẽ không vội vàng, không ép buộc. Anh muốn cô tự nguyện, tự do khám phá lại chính mình, từng bước một.

"An An của anh," anh lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm chỉ đủ để chính anh nghe thấy, "anh sẽ giúp em tìm lại niềm vui của mình. Anh sẽ tạo một không gian mà em cảm thấy an toàn nhất, để em có thể là chính em, không sợ hãi, không lo lắng."

Kính Niên đứng dậy, ánh mắt sâu thẳm lướt qua khắp phòng. Anh đi đến một góc phòng khách, nơi có một bức tường trống và ánh sáng tự nhiên khá tốt vào ban ngày. Anh hình dung ra nơi đây sẽ trở thành một góc nhỏ của riêng Vãn An, một nơi mà cô có thể tự do sáng tạo mà không cảm thấy bị soi xét. Anh bắt đầu lên kế hoạch trong đầu, từng chi tiết một: một chiếc bàn nhỏ, một chiếc ghế thoải mái, ánh sáng dịu nhẹ... Anh muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo, thật tinh tế, đủ để khơi gợi nhưng không đủ để gây áp lực.

Anh lặng lẽ đi vào thư phòng, lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ và một cây bút. Anh phác thảo sơ bộ ý tưởng của mình, từng nét vẽ đơn giản nhưng chất chứa biết bao tâm huyết và tình yêu. Anh biết rằng, những áp lực từ công việc đang dần chồng chất lên vai anh. Anh đã nhận được một vài email và tin nhắn khẩn cấp từ công ty trong ngày hôm nay, ám chỉ một dự án mới đầy thách thức đang chờ đợi. Nhưng lúc này, mọi lo toan về công việc đều lùi lại phía sau. Ưu tiên hàng đầu của anh chính là Vãn An. Anh sẽ tìm cách cân bằng, dù có khó khăn đến mấy. Anh gấp cuốn sổ lại, đặt nó cẩn thận trên bàn. Đêm đã khuya, nhưng trong lòng Kính Niên tràn đầy sự bình yên và một niềm hy vọng mãnh liệt.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng nhẹ nhàng, trong trẻo xuyên qua khung cửa sổ, rải những vệt sáng vàng óng lên sàn gỗ. Tiếng chim hót lảnh lót ngoài ban công như một lời chào buổi sớm, đánh thức vạn vật sau một đêm dài. Hàn Kính Niên đã dậy từ rất sớm, âm thầm chuẩn bị mọi thứ. Mùi cà phê mới pha thơm lừng lan tỏa khắp căn hộ, hòa quyện với hương thơm dịu nhẹ của nến và chút gió heo may đầu thu.

Sau khi pha cho mình một tách cà phê nóng hổi, Kính Niên bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình. Anh chọn một góc nhỏ cạnh cửa sổ lớn trong phòng khách, nơi có ánh sáng tự nhiên chan hòa nhất vào ban ngày, nhưng cũng đủ riêng tư để Vãn An có thể thoải mái. Anh nhẹ nhàng di chuyển một chiếc bàn thấp hình tròn bằng gỗ sồi đặt vào vị trí đó, sau đó đặt một chiếc ghế lười bọc vải linen màu be, êm ái và thoải mái, bên cạnh. Anh muốn nơi đây phải là một ốc đảo bình yên, nơi Vãn An có thể thả lỏng mọi giác quan.

Với sự tỉ mỉ vốn có, Kính Niên mở một chiếc hộp gỗ nhỏ. Bên trong là một bộ màu nước chất lượng cao, với đủ sắc độ từ pastel dịu nhẹ đến những gam màu rực rỡ, được sắp xếp ngay ngắn như một dải cầu vồng thu nhỏ. Bên cạnh đó, anh đặt một cuốn sổ phác thảo bìa da màu nâu trầm, giấy trắng tinh khôi, mịn màng, mời gọi những nét vẽ đầu tiên. Một hộp bút chì chuyên dụng với đủ loại độ cứng, từ 2H đến 8B, được anh sắp xếp gọn gàng trong một ống đựng bằng tre. Tất cả đều là những vật phẩm mới tinh, chưa từng được sử dụng, mang theo hơi thở của một khởi đầu mới.

Anh còn tinh tế đặt thêm một lọ hoa thủy tinh nhỏ, cắm vài bông cẩm tú cầu màu xanh nhạt mà Vãn An yêu thích, lên một góc bàn. Những cánh hoa mềm mại, trong trẻo, mang đến một sức sống tươi mới cho không gian. Ánh nắng ban mai rọi vào, làm những cánh hoa càng thêm lung linh, huyền ảo. Kính Niên kiểm tra lại ánh sáng, khẽ điều chỉnh tấm rèm cửa mỏng để ánh sáng chiếu vào vừa phải, không quá chói chang cũng không quá u tối.

Anh lùi lại một bước, ngắm nhìn "tác phẩm" của mình. Góc nhỏ ấy giờ đây không chỉ là một góc phòng, mà đã trở thành một không gian nghệ thuật thu nhỏ, một lời mời gọi thầm lặng nhưng đầy ấm áp. Mọi thứ đều được sắp xếp một cách tinh tế, không hề phô trương hay gây áp lực. Chúng chỉ đơn giản nằm đó, chờ đợi.

Kính Niên khẽ mỉm cười nhẹ nhõm, một n�� cười pha chút hy vọng và mãn nguyện. Anh biết, anh không cần phải nói bất cứ điều gì. Sự hiện diện của những món đồ này đã đủ để truyền tải thông điệp của anh. "Không cần nói gì cả," anh tự nhủ trong lòng, "chỉ cần em biết anh luôn ở đây, luôn ủng hộ em, An An của anh."

Anh nhìn đồng hồ, đã đến giờ đi làm. Kính Niên đặt cốc cà phê đã uống cạn vào bồn rửa, sau đó lặng lẽ ra khỏi nhà, để lại một không gian tĩnh lặng, đầy chờ đợi. Anh tin rằng, Vãn An sẽ cảm nhận được sự tinh tế và tình yêu thương mà anh đã đặt vào từng chi tiết nhỏ này. Hành trình tìm lại chính mình của cô có thể bắt đầu từ đây, từ một góc nhỏ đầy nắng và những nét chì thầm lặng.

***

Buổi chiều cùng ngày, khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả bầu trời phía Tây, Hạ Vãn An khẽ cựa mình trên giường. Cô từ từ mở đôi mắt to tròn, vẫn còn phảng phất vẻ mơ màng, uể oải sau giấc ngủ trưa dài. Hơi ấm của chăn gối cao cấp 'Đám Mây' vẫn còn vương vấn trên da thịt, khiến cô chỉ muốn vùi mình thêm một chút nữa. Nhưng rồi, cơn khát nhẹ nhàng kéo cô ra khỏi chốn bồng bềnh của giấc mơ.

Cô uể oải bước ra khỏi phòng ngủ, mái tóc đen dài xõa nhẹ nhàng, đôi khi hơi rối, tạo nên vẻ đẹp tự nhiên, không chút son phấn. Cô mặc một chiếc áo hoodie oversized màu xám tro và quần jogger rộng rãi, thoải mái – đúng với phong cách lười biếng đến cực đoan của cô. Không gian căn hộ vẫn ấm áp và yên tĩnh, chỉ có tiếng gió khẽ luồn qua khung cửa sổ. Mùi cà phê đã phai nhạt, nhường chỗ cho hương thơm dịu nhẹ của nến và mùi sách cũ quen thuộc.

Khi bước vào phòng khách, ánh mắt cô vô tình lướt qua góc nhỏ cạnh cửa sổ. Vãn An khựng lại. Một sự bất ngờ nhẹ nhàng lướt qua đôi mắt vẫn còn ngái ngủ của cô. Nơi đây, nơi trước kia chỉ là một khoảng trống đơn thuần, giờ đã biến thành một không gian hoàn toàn khác. Một chiếc bàn gỗ sồi nhỏ nhắn, một chiếc ghế lười êm ái màu be, và trên bàn... một bộ màu nước mới tinh, một cuốn sổ phác thảo bìa da, cùng những cây bút chì chuyên dụng được sắp xếp gọn gàng trong ống tre. Một lọ hoa thủy tinh nhỏ với vài bông cẩm tú cầu xanh nhạt mà cô yêu thích đang tỏa hương dịu dàng. Ánh nắng hoàng hôn dịu nhẹ rải những tia sáng vàng óng lên những vật dụng ấy, khiến chúng trông thật sống động và mời gọi.

Hạ Vãn An chậm rãi bước đến gần, từng bước chân nhẹ như không. Cô đưa bàn tay thon dài, trắng ngần của mình chạm nhẹ vào những cây bút chì màu, cảm nhận sự mát lạnh của thân gỗ, sự sắc nhọn của đầu chì. Cô lướt qua những trang giấy trắng tinh khôi của cuốn sổ phác thảo, cảm nhận sự mịn màng của mặt giấy dưới đầu ngón tay. Một cảm giác quen thuộc, tưởng chừng đã bị lãng quên từ rất lâu, bỗng trỗi dậy trong lòng cô.

Hàn Kính Niên đang ngồi ở ghế sofa đối diện, giả vờ đọc một cuốn sách kinh tế dày cộp. Tuy nhiên, ánh mắt sâu thẳm của anh vẫn lén lút quan sát từng cử chỉ nhỏ của vợ. Anh không nói gì, chỉ giữ im lặng, tạo cho cô một không gian an toàn và tự do tuyệt đối để cô có thể khám phá. Anh muốn Vãn An tự nguyện, không chút áp lực. Anh thấy cô đứng đó, đôi mắt mơ màng giờ đây đã có chút ánh nhìn tập trung, đôi môi mỏng khẽ mím lại.

Kính Niên nhẹ nhàng đứng dậy, bước vào bếp. Anh lấy chiếc Ly Cặp Đôi 'Mặt Trời & Mặt Trăng', cẩn thận pha cho Vãn An một ly cà phê ấm, không quá ngọt, đúng theo ý cô. Mùi cà phê thơm lừng lan tỏa, làm dịu đi không khí chờ đợi. Anh quay lại, đặt ly cà phê xuống chiếc bàn nhỏ bên cạnh ghế lười, nơi Vãn An vẫn đang đứng.

"Em thức rồi à?" Kính Niên cất giọng trầm ấm, nhẹ nhàng như gió thoảng. "Anh pha cà phê cho em rồi này. Ngồi đây đọc sách, ngắm cảnh cũng hay lắm." Anh nói, giọng điệu hoàn toàn tự nhiên, không hề ám chỉ đến những vật dụng vẽ trên bàn.

Hạ Vãn An khẽ giật mình, cô quay đầu lại nhìn anh. Đôi mắt cô ánh lên một chút bất ngờ, sau đó là sự bình yên quen thuộc. Cô không nói gì nhiều, chỉ khẽ "Ừm" một tiếng, rồi chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế lười êm ái. Anh nhìn thấy cô nhấc tay lên, vuốt ve bìa cuốn sổ phác thảo da. Đó là một cử chỉ rất nhỏ, rất tinh tế, nhưng đối với Kính Niên, nó mang một ý nghĩa lớn lao. Nó là dấu hiệu của sự chấp nhận, của một tia lửa nhỏ vừa được khơi gợi.

Kính Niên mỉm cười nhẹ nhõm. Anh không ở lại làm phiền cô, chỉ quay trở lại ghế sofa của mình, tiếp tục vờ đọc sách. Anh biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Hành trình còn dài, nhưng anh sẵn sàng kiên nhẫn. Ánh mắt anh tràn đầy hy vọng và tình yêu thương vô điều kiện.

Bên ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ánh đèn thành phố bắt đầu lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Trong căn hộ ấm cúng, Hạ Vãn An vẫn ngồi đó, tay vuốt ve bìa cuốn sổ, đôi mắt nhìn xa xăm, như đang chìm đắm trong một thế giới riêng. Kính Niên lướt qua điện thoại, một tin nhắn công việc hiện lên. Anh chỉ liếc nhìn, không đọc kỹ, đặt điện thoại xuống. Đối với anh, mọi thứ đều có thể chờ đợi. Khoảnh khắc này, sự bình yên của Vãn An, mới là điều quan trọng nhất. Anh tin rằng, rất nhanh thôi, cô sẽ cầm lấy cây bút, và bắt đầu vẽ lại những giấc mơ của mình.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free