Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 165: Bức Tranh Ký Ức: Nỗi Đau Họa Sĩ Tí Hon
Hàn Kính Niên bước ra khỏi xe, bóng anh đổ dài trên con đường lát đá. Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, một cảm giác bình yên nhưng cũng đầy quyết tâm lan tỏa trong lòng. Anh sẽ là điểm tựa vững chắc cho Hạ Vãn An, giúp cô gỡ bỏ những nút thắt trong lòng, để cô có thể tìm lại chính mình, tìm lại niềm vui và đam mê đã bị lãng quên. Dù là những bước nhỏ bé, dù là những bước đầy e dè, anh sẽ luôn ở bên, nắm tay cô, cùng cô bước về phía ánh sáng.
Cánh cửa biệt thự khẽ mở ra, để lộ không gian ấm cúng quen thuộc. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ phòng khách hắt ra, vẽ nên những vệt sáng trên sàn gỗ bóng loáng. Không khí trong nhà tĩnh lặng, chỉ có tiếng máy điều hòa chạy đều đều và mùi nến thơm tinh tế, một mùi hương dịu nhẹ của hoa trà trắng mà Vãn An đặc biệt yêu thích, thoang thoảng trong không gian. Kính Niên nhẹ nhàng tháo giày, từng bước chân anh như sợ làm vỡ đi sự yên bình đang bao trùm.
Anh bước vào phòng khách, và đúng như dự đoán, Hạ Vãn An đang cuộn tròn trên ghế sofa bọc nệm màu kem, chìm sâu vào giấc ngủ. Một cuốn sách bìa cũ, có lẽ là một tuyển tập truyện ngắn mà cô yêu thích, vẫn nằm hờ hững trên ngực cô, phập phồng theo từng nhịp thở đều đặn. Khuôn mặt thanh tú của cô hoàn toàn thả lỏng, đôi môi khẽ hé mở, mái tóc đen dài xõa tự nhiên trên gối ôm, vài sợi lòa xòa che đi một phần trán. Kính Niên đứng lặng nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương và xót xa. Giờ đây, anh không còn thấy sự lười biếng đáng yêu nữa, mà là một tâm hồn đang tìm kiếm sự bình yên, một nơi trú ẩn an toàn khỏi những tổn thương đã hằn sâu từ quá khứ.
Anh nhẹ nhàng cúi xuống, nhặt cuốn sách rồi đặt cẩn thận lên bàn trà. Sau đó, anh từ từ bế Vãn An lên. Cơ thể cô mềm mại và nhẹ bẫng trong vòng tay anh, như một chú mèo nhỏ cuộn mình. Cô không hề cựa quậy, chỉ khẽ rúc đầu vào hõm vai anh, hơi thở ấm áp phả vào cổ anh. Kính Niên cảm nhận được sự tin tưởng tuyệt đối từ cô, và điều đó càng khiến trái tim anh thắt lại. Anh biết, để có được sự tin tưởng này, cô đã phải vượt qua những rào cản vô hình mà chính anh cũng chỉ mới biết đến.
Anh bước từng bước chậm rãi lên cầu thang, tiếng gỗ kẽo kẹt dưới chân anh dường như cũng muốn giữ lại sự êm đềm của khoảnh khắc này. Khi đặt cô xuống chiếc giường lớn với Bộ Chăn Gối Cao Cấp 'Đám Mây' mềm mại như nhung, Vãn An vẫn say ngủ. Kính Niên cẩn thận kéo chăn đắp ngang ngực cô, vuốt nhẹ vài sợi tóc lòa xòa khỏi gương mặt cô. Làn da trắng ngần của cô dưới ánh đèn ngủ mờ ảo càng thêm mong manh. Đôi mắt anh dừng lại trên khóe mi cô, dường như có một bóng mờ của nỗi buồn thoáng qua, dù cô đang ngủ say.
Kính Niên ngồi xuống mép giường, ánh mắt anh không rời khỏi gương mặt vợ. Trong đầu anh, những lời nói của Hạ Thanh Sơn lại vang vọng, rõ ràng đến từng câu chữ. "Con bé nó... tài năng lắm, nhưng cũng nhạy cảm lắm... họ đã quá khắt khe với nó...". Anh nhớ lại hình ảnh Vãn An bé nhỏ mà Hạ Thanh Sơn đã mô tả, một cô bé với đôi mắt sáng rực mỗi khi cầm bút vẽ, đầy nhiệt huyết và sáng tạo. Rồi cái cách mà ánh sáng đó dần lụi tàn, không phải vì cô không còn yêu thích, mà vì những lời chỉ trích, những kỳ vọng nặng nề vô tình đã dập tắt nó.
"An An của anh," Kính Niên thầm thì, giọng nói nội tâm anh trầm ấm và đầy xót xa, "em đã phải chịu đựng nhiều như vậy sao?" Anh vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, cảm nhận sự mềm mại qua từng kẽ ngón tay. Anh ước gì mình có thể ôm lấy cô bé Vãn An của quá khứ, che chở cô khỏi những lời nói vô tình, bảo vệ niềm đam mê non nớt của cô. Nhưng giờ đây, anh chỉ có thể ở bên Vãn An của hiện tại, và bằng tất cả tình yêu thương, giúp cô hàn gắn những vết sẹo vô hình. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương dịu nhẹ từ gối đầu của cô, mùi hương quen thuộc của Vãn An, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện bình yên của cô bên anh.
Đêm đã về khuya. Kính Niên vẫn ngồi đó, đôi mắt đăm chiêu nhìn gương mặt thanh tú của Vãn An. Cả căn hộ chìm trong sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng thở đều đều của cô và tiếng còi xe vọng từ xa một cách mơ hồ, như những âm thanh lạc lõng của thế giới bên ngoài. Kính Niên không tài nào chợp mắt được. Từng lời Hạ Thanh Sơn đã kể cứ như một thước phim quay chậm, rõ nét đến từng chi tiết trong tâm trí anh. Anh hình dung ra Vãn An bé nhỏ, đôi mắt long lanh đầy nhiệt huyết khi cầm cọ vẽ, bàn tay nhỏ bé cẩn thận tô từng nét màu. Cô bé ấy đã từng yêu thích hội họa đến nhường nào, từng khao khát được tạo ra những bức tranh rực rỡ ra sao.
Rồi anh nhớ lại câu chuyện Hạ Thanh Sơn kể về một buổi triển lãm tranh nhỏ của trường, nơi Vãn An, khi ấy mới chỉ tám tuổi, đã trưng bày một bức tranh phong cảnh đầy màu sắc và hồn nhiên. "Bức tranh đó rất đẹp," Hạ Thanh Sơn đã nói, giọng ông chất chứa sự tiếc nuối, "nhưng một giáo viên mỹ thuật nổi tiếng, người được mời làm giám khảo, đã chê bai nó gay gắt. Bà ta nói Vãn An chỉ biết vẽ theo cảm tính, không có bố cục, không có kỹ thuật. Rằng một đứa trẻ như con bé không nên tự phụ về 'tài năng bẩm sinh' mà phải học cách tuân thủ quy tắc."
Kính Niên nhắm mắt lại, anh có thể cảm nhận được nỗi đau mà Vãn An bé nhỏ đã phải chịu đựng. Một đứa trẻ tám tuổi, tài năng chớm nở, lại bị những lời chỉ trích khắc nghiệt dập tắt ngay từ trong trứng nước. "Bà ta không chỉ chê bức tranh," Hạ Thanh Sơn nói tiếp, "mà còn chê cả Vãn An. Rằng con bé quá 'tự do', quá 'phóng khoáng', không chịu khó rèn luyện theo khuôn khổ. Điều đó đã khiến Vãn An sợ hãi, nó bắt đầu giấu những bức vẽ của mình, sợ bị người khác nhìn thấy, sợ bị đánh giá."
"Thì ra là vậy..." Kính Niên tự nhủ, giọng nói nội tâm anh trầm hẳn xuống, "cô ấy không lười, cô ấy chỉ đang bảo vệ chính mình...". Cái "ngủ!" quen thuộc mà anh từng xem là biểu hiện của sự lười biếng đáng yêu, giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Đó không chỉ là sở thích, mà là một cách để cô trốn tránh, một lớp vỏ bọc an toàn mà cô tạo ra để bảo vệ tâm hồn mình khỏi những lời phán xét và kỳ vọng vô hình. Giấc ngủ trở thành nơi trú ẩn, nơi cô có thể hoàn toàn là chính mình, không cần phải đối mặt với bất kỳ áp lực nào, không cần phải chứng tỏ bản thân với bất cứ ai.
Anh đứng dậy, nhẹ nhàng bước ra ban công. Không khí đêm se lạnh ùa vào, xua đi chút nóng bức trong lòng anh. Thành phố bên dưới đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại những ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Kính Niên nhớ lại những chi tiết nhỏ khác mà Hạ Thanh Sơn đã kể: ánh mắt sợ hãi của Vãn An khi bị chỉ trích, sự cố gắng đến kiệt sức của cô để làm hài lòng người khác – những nỗ lực vô vọng chỉ để tránh những lời phê bình. Và cuối cùng là sự từ bỏ lặng lẽ, khi niềm vui trong hội họa dần bị thay thế bằng nỗi sợ hãi và áp lực. Cô đã cất giấu tất cả những dụng cụ vẽ của mình, không bao giờ chạm vào chúng nữa.
"An An của anh," Kính Niên thì thầm, hơi thở anh hòa vào làn gió đêm, "anh sẽ không để em phải sợ hãi một mình nữa. Anh sẽ giúp em tìm lại niềm vui đó, từng chút một." Anh ngước nhìn bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những lời hứa. Anh biết, con đường này sẽ dài và đầy thử thách. Nhưng anh tin vào tình yêu của mình, tin vào sự kiên nhẫn của mình. Anh sẽ là điểm tựa vững chắc cho cô, là người duy nhất không bao giờ phán xét hay đặt áp lực lên cô.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu Kính Niên. Anh nhớ lại email khẩn cấp từ công ty mà anh đã lướt qua trên điện thoại lúc ở quán cà phê. Có vẻ như dự án lớn ở phía Bắc đang gặp một vài vấn đề phức tạp, đòi hỏi sự can thiệp của anh. Anh chỉ khẽ nhíu mày. Áp lực công việc đang tăng lên, và có lẽ anh sẽ phải dành nhiều thời gian hơn cho công ty trong những ngày tới. Nhưng anh nhanh chóng gạt nó sang một bên. So với việc giúp Vãn An tìm lại chính mình, những vấn đề công việc đó dường như trở nên nhỏ bé hơn rất nhiều. Anh sẽ xử lý chúng, nhưng Vãn An vẫn là ưu tiên hàng đầu. Anh sẽ tìm cách cân bằng, dù có khó khăn đến mấy. Anh không thể để bất cứ điều gì làm ảnh hưởng đến hành trình chữa lành của vợ anh.
Sáng hôm sau, những tia nắng ban mai yếu ớt xuyên qua rèm cửa, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng trắng. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn như một bản nhạc chào đón ngày mới. Hàn Kính Niên thức dậy sớm hơn mọi ngày, nhưng không hề cảm thấy mệt mỏi. Trái lại, trong lòng anh tràn đầy một nguồn năng lượng mới, một sự quyết tâm sâu sắc. Anh lặng lẽ rời giường, cẩn thận để không đánh thức Vãn An, người vẫn đang cuộn mình trong chăn, ngủ say sưa. Tiếng thở đều đều của cô là âm thanh bình yên nhất mà anh từng nghe.
Anh bước vào bếp, không gian thơm lừng mùi cà phê mới pha và bánh mì nướng. Kính Niên tự tay chuẩn bị bữa sáng, một bữa sáng đơn giản nhưng đầy đủ dinh dưỡng, với trứng ốp la, salad tươi và một cốc sữa ấm. Anh muốn tạo ra một buổi sáng thật nhẹ nhàng và bình yên cho Vãn An. Mùi hương của bữa sáng lan tỏa khắp căn hộ, hòa quyện với mùi nến thơm còn vương lại từ đêm qua, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, dễ chịu.
Sau khi đặt bữa sáng lên bàn ăn, Kính Niên ghé qua góc nhỏ của Vãn An, nơi cô thường ngồi đọc sách hoặc thỉnh thoảng phác thảo vài nét vẽ vu vơ. Đây là một góc nhỏ yên tĩnh, với một chiếc bàn gỗ nhỏ và một giá sách mini chất đầy những cuốn sách cũ. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ chiếu qua khung cửa sổ, làm sáng bừng không gian. Trên bàn, anh tìm thấy một vài phác thảo cũ kỹ, những nét vẽ còn dang dở nhưng vẫn cho thấy một sự tinh tế đặc biệt. Một cây bút chì đã mòn vẹt nằm lăn lóc bên cạnh, cùng với những cuốn sổ bỏ quên từ lâu. Anh nhẹ nhàng nhặt chúng lên, cảm nhận sự thô ráp của giấy và vẻ cũ kỹ của bút chì. Đây chính là những dấu vết còn sót lại của niềm đam mê bị lãng quên của cô.
Kính Niên đứng lặng một lúc, ánh mắt anh dừng lại trên những phác thảo ấy. Anh biết mình phải làm gì để dần dần chữa lành 'vết sẹo' này. Không vội vã, không áp đặt, chỉ là một sự ủng hộ thầm lặng nhưng vững chắc. Anh bắt đầu nhẹ nhàng sắp xếp lại bàn làm việc nhỏ của Vãn An. Anh đặt một lọ hoa nhỏ tươi tắn, cắm vài bông cẩm tú cầu màu xanh nhạt mà cô yêu thích, lên góc bàn. Màu sắc tươi sáng của hoa làm bừng sáng cả không gian, mang lại một sức sống mới. Anh cẩn thận cất những phác thảo cũ vào một hộp gỗ nhỏ được chạm khắc tinh xảo, không phải để cất giấu chúng đi, mà để nâng niu, để bảo quản chúng như những báu vật. Anh muốn Vãn An biết rằng những gì cô đã tạo ra, dù chỉ là những nét vẽ dang dở, cũng đều đáng được trân trọng.
Anh kéo chiếc ghế lại gần, mở cuốn Sổ Tay Ghi Chép 'Khoảnh Khắc Của Chúng Ta'. Trang giấy trắng tinh khôi, chỉ có vài dòng chữ của anh ghi lại những kỷ niệm nhỏ bé của hai người. Anh cầm cây bút, viết một dòng chữ nhỏ vào đó, một lời hứa, một quyết tâm mới. Từng nét chữ của anh chắc nịch, tràn đầy yêu thương:
“*Vợ à, An An của anh. Từ hôm nay, anh sẽ là ánh sáng dẫn lối cho em, là điểm tựa vững chắc để em tìm lại chính mình. Anh sẽ không để ai làm em tổn thương nữa. Anh sẽ kiên nhẫn chờ đợi, cho đến khi em sẵn sàng vẽ lại những giấc mơ của mình. Anh yêu em, bảo bối của anh.*”
Kính Niên khẽ mỉm cười. Anh tin rằng, một ngày nào đó, Vãn An sẽ lại cầm cọ, sẽ lại đắm chìm trong thế giới màu sắc của riêng cô. Và khi đó, anh sẽ là người đầu tiên ở bên cạnh, cổ vũ và tự hào về cô. Anh cũng nghĩ đến mẹ mình. Nếu bà biết được những gì Vãn An đã trải qua, liệu bà có thay đổi cách nhìn về con dâu không? Kính Niên hy vọng là có. Sự thấu hiểu có thể làm mềm lòng bất cứ ai. Anh gấp cuốn sổ lại, cảm nhận sự nhẵn mịn của bìa sổ dưới đầu ngón tay. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hoa tươi, mùi cà phê và mùi sách cũ hòa quyện trong không khí.
Anh nhìn ra cửa sổ, hình dung ra cảnh Vãn An trở lại với niềm đam mê của mình, không phải vì áp lực, mà vì niềm vui thuần khiết. Anh biết, đó sẽ là một hành trình dài, nhưng anh sẵn sàng đi cùng cô, từng bước một. Anh sẽ là người chờ đợi, là người ủng hộ, là người yêu thương cô vô điều kiện. Với Kính Niên, đó không chỉ là tình yêu, mà còn là một sứ mệnh.
Anh nhất định sẽ không làm Hạ Thanh Sơn thất vọng. Và quan trọng hơn, anh sẽ không bao giờ để Hạ Vãn An phải chịu đựng một mình nữa. Cô xứng đáng được hạnh phúc, xứng đáng được tìm lại niềm vui đã bị đánh mất. Kính Niên tin chắc vào điều đó.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.