Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 175: Lời Tỏ Lòng Của Mẹ
Tiếng chuông điện thoại trong biệt thự vắng lặng vẫn không ngừng vang lên, từng hồi một, như một nhịp đập chậm rãi của trái tim đang tìm kiếm sự hàn gắn. Mẹ Hàn đứng đó, chiếc điện thoại sang trọng trong tay, cảm nhận sự rung nhẹ của nó, như thể chính bà cũng đang rung động trước một quyết định lớn lao. Bà nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đã nuốt trọn khu vườn, chỉ còn lại những ánh đèn lồng li ti vẽ nên những đường nét mờ ảo, huyền hoặc. Cái mùi hoa nhài thoảng qua, hòa cùng chút se lạnh của sương đêm, khiến bà hít thở sâu hơn, tựa hồ đang gom góp dũng khí cho cuộc đối mặt sắp tới.
Cuộc đối mặt này không phải với ai khác, mà là với chính những định kiến, những lầm tưởng đã giam hãm bà suốt bấy lâu nay. Hình ảnh Hạ Vãn An say mê bên giá vẽ, gương mặt sáng bừng niềm vui thuần khiết, đôi mắt lấp lánh sự tập trung, tất cả vẫn còn in đậm trong tâm trí bà, rõ ràng và sống động hơn bất kỳ bức tranh nào. Nó không phải là một cô gái lười biếng, vô tâm như bà từng nghĩ. Đó là một tâm hồn đang tự do bay bổng, một trái tim đang được sưởi ấm bởi niềm đam mê riêng. Bà đã bỏ qua tất cả những điều đó, đã phủ nhận sự tồn tại của một thế giới nội tâm phong phú chỉ vì nó không phù hợp với khuôn mẫu "con dâu lý tưởng" bà hằng mong muốn.
Một tiếng "alo" trầm ấm từ đầu dây bên kia vang lên, kéo Mẹ Hàn trở về thực tại. Giọng Kính Niên, con trai bà, đầy vẻ lo lắng xen lẫn mệt mỏi sau một ngày dài làm việc.
"Mẹ à, có chuyện gì vậy? Giờ này mẹ còn gọi con?"
Mẹ Hàn hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh và không run rẩy. "Kính Niên," bà gọi tên con trai, từng tiếng như được cân nhắc kỹ lưỡng. "Con có thể... gặp mẹ một lát không? Không phải ở nhà, mẹ muốn nói chuyện riêng với con."
Kính Niên im lặng một lúc, có lẽ đang cảm nhận được sự khác lạ trong giọng điệu của mẹ mình. "Mẹ đang ở đâu? Con sẽ đến ngay."
"Mẹ đang ở quán cà phê 'Góc Bình Yên', gần công ty con," Mẹ Hàn đáp, giọng đã ổn định hơn. "Con cứ đến đi, mẹ đợi."
"Vâng, mẹ giữ gìn sức khỏe. Con đến ngay."
Cúp điện thoại, Mẹ Hàn vẫn ngồi lặng im trên chiếc ghế sofa bọc nhung. Ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt bà, làm lộ rõ những nếp nhăn nơi khóe mắt, dấu vết của thời gian và những lo toan. Nhưng hôm nay, những nếp nhăn ấy không còn mang vẻ nghiêm nghị thường thấy, mà chất chứa một sự trầm tư sâu sắc, một chút bối rối của người đã nhận ra lỗi lầm, và cả một tia hy vọng mới mẻ đang nhen nhóm. Bà đứng dậy, chỉnh lại vạt áo dài lụa màu xanh đậm, dáng người vẫn quý phái nhưng bước chân giờ đây lại mang một sự kiên quyết lạ thường. Bà biết, đây là khởi đầu của một hành trình mới, không chỉ cho riêng Kính Niên và Vãn An, mà còn cho cả gia đình này. Bà sẽ giúp con trai bảo vệ thế giới nội tâm của con dâu, giúp con bé tin rằng thế giới này có những người sẽ trân trọng con người thật của cô, không một lời phán xét nào. Bà đã sẵn sàng.
***
Hoàng hôn đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, điểm xuyết bởi những ánh đèn lấp lánh của thành phố. Dòng xe cộ vẫn hối hả trôi trên đường phố, mang theo những câu chuyện và số phận riêng của từng con người. Hàn Kính Niên điều khiển chiếc xe của mình xuyên qua màn đêm, hướng về phía quán cà phê 'Góc Bình Yên' mà mẹ anh vừa nhắc đến. Dù đã muộn, nhưng giọng điệu của mẹ anh qua điện thoại mang theo một sự gấp gáp và trầm trọng lạ thường, khiến anh không khỏi lo lắng. Mẹ Hàn vốn là người rất mực cẩn trọng, hiếm khi có chuyện gì khiến bà phải gọi anh vào giờ này, càng không phải là một cuộc gặp mặt bất chợt ở một nơi công cộng như thế.
Anh đỗ xe gọn gàng ở một góc khuất, bước xuống xe và hít một hơi thật sâu làn không khí mát lạnh của buổi chiều tàn. Quán cà phê 'Góc Bình Yên' hiện ra trước mắt anh, một viên ngọc nhỏ ẩn mình giữa lòng thành phố ồn ào. Kiến trúc quán mang phong cách Indochine pha chút hiện đại, với những bức tường gạch trần cổ kính, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ được chạm khắc tinh xảo, và đặc biệt là vô số chậu cây xanh mướt mắt, tạo nên một không gian gần gũi với thiên nhiên. Ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, cùng ánh nến lung linh trên mỗi bàn, đổ bóng xuống những kệ sách gỗ cao chạm trần, nơi hàng trăm cuốn sách được sắp xếp gọn gàng, mời gọi.
Kính Niên đẩy nhẹ cánh cửa gỗ, tiếng chuông gió leng keng vang lên một cách dịu dàng, như một lời chào đón. Mùi cà phê rang xay thơm nồng, quyện với mùi sách cũ đặc trưng và thoảng hương hoa lài dịu nhẹ từ một bình hoa nhỏ trên quầy bar, lập tức bao trùm lấy giác quan của anh, xua tan đi phần nào sự căng thẳng. Nhạc jazz hoặc acoustic nhẹ nhàng du dương làm nền, tạo nên một bầu không khí thư thái, lãng mạn và đặc biệt là rất riêng tư. Kính Niên phóng tầm mắt lướt qua những gương mặt đang say sưa bên tách cà phê hoặc chìm đắm trong trang sách, cho đến khi ánh mắt anh dừng lại ở một góc khuất, nơi Mẹ Hàn đang ngồi.
Bà vẫn giữ vẻ thanh lịch và quý phái thường thấy, chiếc áo dài lụa màu xanh đậm càng tôn lên dáng vẻ đoan trang của bà. Khuôn mặt phúc hậu, nhưng đôi mắt bà lại toát lên vẻ suy tư sâu sắc, trầm mặc khác hẳn thường ngày. Bà không nhìn điện thoại, cũng không đọc sách, chỉ đơn thuần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, phản chiếu ánh đèn đường lấp lánh như những vì sao rơi.
Kính Niên chậm rãi bước đến, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng để không phá vỡ sự tĩnh lặng. Anh biết, đây không phải là một cuộc gặp gỡ xã giao thông thường. Có điều gì đó rất quan trọng, rất khác biệt đang chờ đợi anh.
"Mẹ à, con đến rồi." Kính Niên cất giọng trầm ấm, nhẹ nhàng. Anh cởi chiếc áo khoác vest sẫm màu, vắt lên thành ghế trước khi ngồi xuống chiếc ghế đối diện mẹ mình.
Mẹ Hàn giật mình nhẹ, quay đầu lại. Ánh mắt bà nhìn anh, vẫn còn vương vấn chút suy tư, nhưng đã có thêm sự ấm áp. "Con đến rồi à, Kính Niên." Bà đẩy một ly trà ấm, tỏa hơi nghi ngút, về phía anh. "Con ngồi đi. Mẹ có chuyện muốn nói với con... chuyện về Vãn An."
Một chút căng thẳng vô hình len lỏi trong không khí. Kính Niên nhận lấy ly trà, hơi ấm từ ly sứ lan tỏa vào lòng bàn tay anh. Anh không nói gì, chỉ im lặng chờ đợi. Anh biết, mẹ anh là người cẩn trọng, và khi bà đã muốn nói chuyện về Vãn An một cách nghiêm túc như vậy, chắc chắn có điều gì đó đã xảy ra. Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, tiếng lật sách sột soạt ở bàn bên cạnh, tiếng chuông gió leng keng khi một vài vị khách khác bước vào, tất cả dường như chỉ làm nền cho khoảng lặng đầy ý nghĩa giữa hai mẹ con. Kính Niên nhìn mẹ, ánh mắt anh vừa kiên nhẫn, vừa ẩn chứa sự lo lắng. Anh tự hỏi, liệu Vãn An có gây ra chuyện gì không? Hay là mẹ anh lại có thêm những lời phàn nàn về vợ anh? Nhưng giọng điệu của mẹ anh lại không giống như những lần trước, không có sự trách móc hay giáo huấn, chỉ có một sự nặng trĩu, và một nỗi niềm khó tả.
Mẹ Hàn hít một hơi thật sâu, đôi mắt bà vẫn dán vào ly trà trước mặt, như thể đang tìm kiếm sự can đảm từ làn hơi ấm bốc lên. Kính Niên không thúc giục, anh chỉ nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thoang thoảng của hoa cúc. Anh biết, để mẹ anh có thể mở lòng, anh cần phải cho bà không gian và thời gian. Bởi vì anh hiểu, mẹ anh không phải là người dễ dàng bày tỏ cảm xúc, đặc biệt là những cảm xúc mang tính cá nhân, hay những suy nghĩ về sự sai lầm của bản thân. Anh chờ đợi, với tất cả sự thấu hiểu và kiên nhẫn của một người con trai dành cho mẹ mình, và của một người chồng muốn bảo vệ hạnh phúc gia đình mình.
***
Màn đêm bên ngoài quán cà phê 'Góc Bình Yên' đã trở nên sâu thẳm hơn, những vì sao lấp lánh trên nền trời đen như nhung, và nhiệt độ cũng đã se lạnh hơn. Tuy nhiên, bên trong quán, ánh sáng vàng ấm áp từ đèn lồng và nến vẫn tạo nên một không gian dễ chịu, mời gọi, nơi những câu chuyện thầm kín có thể được sẻ chia. Mẹ Hàn vẫn giữ nguyên tư thế ngồi thẳng, nhưng đôi vai bà dường như đã bớt đi phần nào sự cứng nhắc thường ngày. Ánh mắt bà từ ly trà chuyển sang Kính Niên, ẩn chứa một nỗi niềm khó tả, một sự pha trộn giữa hối hận và nhẹ nhõm.
"Kính Niên à," bà bắt đầu, giọng nói trầm và chậm rãi, từng chữ như được cân nhắc kỹ lưỡng. "Hôm qua... mẹ đã đến thăm căn hộ của con và Vãn An."
Kính Niên gật đầu, ánh mắt chăm chú lắng nghe. Anh biết, đây chính là khởi nguồn của cuộc nói chuyện này. Anh không ngắt lời mẹ, chỉ nhẹ nhàng đặt ly trà xuống bàn, chuẩn bị tinh thần cho những điều mẹ anh sắp nói.
Mẹ Hàn tiếp tục, giọng bà thấp hơn, như thể đang kể một bí mật. "Mẹ đã thấy... thấy Vãn An vẽ tranh. Con bé hoàn toàn khác khi chìm đắm vào đó." Bà ngừng lại một chút, như thể đang tìm kiếm từ ngữ phù hợp để diễn tả những gì bà đã chứng kiến. "Mẹ đã luôn nghĩ con bé lười biếng, không biết vun vén gia đình, chỉ biết ngủ. Nhưng hôm đó, mẹ thấy được sự tập trung, sự bình yên và niềm vui tỏa ra từ con bé. Mẹ chưa từng thấy Vãn An như vậy. Nó... nó không phải là đứa con dâu mà mẹ đã từng tưởng tượng, nhưng nó cũng không phải là đứa trẻ vô tâm, thờ ơ như mẹ đã nghĩ." Bà siết chặt bàn tay đang đặt trên mặt bàn gỗ, những ngón tay thon dài khẽ run rẩy. "Mẹ... mẹ đã sai rồi, Kính Niên. Mẹ đã quá cố chấp."
Kính Niên nhìn mẹ, ánh mắt anh đầy thấu hiểu. Anh nhẹ nhàng vươn tay, đặt lên mu bàn tay đang siết chặt của mẹ, một cử chỉ trấn an đầy ấm áp. "Mẹ không sai, mẹ chỉ đang yêu thương theo cách của mẹ. Con biết Vãn An cũng sẽ hiểu. Con bé luôn đặc biệt, mẹ ạ. Thế giới của nó yên tĩnh và sâu sắc hơn những gì người khác nhìn thấy." Anh khẽ mỉm cười, nhớ lại những lần đầu tiên anh cũng đã từng hiểu lầm Vãn An, đã từng cảm thấy bất lực trước sự "lười biếng" của cô. "Con cũng đã từng như mẹ, mẹ biết không? Cũng từng mong Vãn An sẽ năng động hơn, sẽ cùng con đi đây đi đó, sẽ tham gia nhiều hoạt động xã giao hơn. Nhưng rồi con nhận ra, đó là thế giới của con, không phải của vợ con. Vãn An có thế giới riêng của mình, một thế giới đầy màu sắc và cảm xúc mà không phải ai cũng có thể nhìn thấy, hay thấu hiểu."
Anh tiếp tục, giọng nói trầm ấm và chân thành. "Con bé không phải là người giỏi thể hiện tình cảm bằng lời nói hay những hành động lớn lao. Nhưng Vãn An có cách riêng để yêu thương và quan tâm. Những bức tranh của nó, những khoảnh khắc nó chìm đắm vào nghệ thuật, đó chính là cách nó giao tiếp với thế giới, và cũng là cách nó tìm thấy sự bình yên cho tâm hồn mình. Con đã mất một thời gian khá dài để học cách chấp nhận và yêu thương khía cạnh đó của Vãn An. Và giờ đây, con thấy đó chính là điều khiến vợ con trở nên độc đáo và đáng yêu đến vậy."
Mẹ Hàn lắng nghe từng lời con trai nói, đôi mắt bà đỏ hoe nhưng không có nước mắt. Bà gật đầu nhẹ, như thể vừa trút bỏ được một gánh nặng khổng lồ. "Mẹ đã nhìn con bé qua lăng kính của những kỳ vọng của mẹ, những kỳ vọng mà xã hội đặt ra cho một người con dâu. Mẹ đã quên mất rằng, mỗi người là một cá thể độc lập, và tình yêu thương không nên có điều kiện. Mẹ đã quá khắc nghiệt với Vãn An, và có lẽ, cũng khắc nghiệt với chính con."
Bà ngước nhìn Kính Niên, ánh mắt bà tràn đầy sự hối hận và chân thành. "Hình ảnh con bé ngồi đó, với những nét cọ uyển chuyển, gương mặt rạng rỡ niềm vui, đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của mẹ. Mẹ đã thấy được một Vãn An khác, một Vãn An mà con đã cố gắng 'vẽ' ra cho mẹ nghe từ lâu, nhưng mẹ đã không chịu tin. Con đã nói con bé có thế giới nội tâm phong phú, có tài năng, nhưng mẹ đã không thực sự tin cho đến khi chính mắt mẹ nhìn thấy." Bà thở dài, một hơi thở dài đầy cảm xúc. "Mẹ thật sự đã hiểu lầm con dâu của mình, Kính Niên. Và mẹ... mẹ cảm thấy rất có lỗi."
Kính Niên siết nhẹ tay mẹ, khóe môi anh cong lên một nụ cười nhẹ nhõm. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng ngày này sẽ đến nhanh như vậy. Anh biết mẹ anh yêu thương anh, và vì thế, bà cũng muốn điều tốt nhất cho anh. Nhưng đôi khi, tình yêu thương đó lại bị che lấp bởi những định kiến và sự cứng nhắc. Việc mẹ anh có thể thẳng thắn thừa nhận lỗi lầm của mình, điều đó ý nghĩa hơn bất cứ lời xin lỗi nào.
"Mẹ không cần phải cảm thấy có lỗi đâu, mẹ à," Kính Niên nói, giọng anh dịu dàng. "Quan trọng là bây giờ mẹ đã hiểu. Vãn An... con bé rất nhạy cảm. Con tin rằng nó sẽ cảm nhận được sự thay đổi trong cách mẹ nhìn nhận nó. Và con tin, một khi Vãn An cảm thấy được thấu hiểu, được chấp nhận, nó sẽ mở lòng hơn rất nhiều."
Anh nhìn sâu vào mắt mẹ, một tia hy vọng mới bùng cháy trong lòng anh. Cuộc trò chuyện này, dù chỉ là bước khởi đầu, nhưng nó đã mở ra một cánh cửa mới cho mối quan hệ giữa mẹ và vợ anh, một cánh cửa dẫn đến sự hòa hợp và hạnh phúc mà anh hằng mong ước. Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, tiếng chuông gió vẫn leng keng, nhưng trong không gian nhỏ bé này, một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ, nhường chỗ cho sự ấm áp và thấu hiểu.
***
Đêm đã về khuya, không khí bên ngoài quán cà phê 'Góc Bình Yên' càng trở nên se lạnh hơn, nhưng bên trong, hơi ấm từ ly trà và sự chân thành trong cuộc trò chuyện vẫn bao trùm lấy không gian. Mẹ Hàn cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết, như thể một tảng đá nặng đã được dỡ bỏ khỏi lồng ngực. Bà nhìn Kính Niên, ánh mắt bà không còn sự trầm mặc hay hối hận, mà thay vào đó là sự quyết tâm và một tia hy vọng mới.
"Mẹ sẽ cố gắng... để con bé cảm thấy được yêu thương, được là chính mình trong gia đình chúng ta." Giọng Mẹ Hàn giờ đây đã trở nên kiên quyết hơn, không còn chút run rẩy nào. "Mẹ không muốn con bé phải sống trong cảm giác bị đánh giá hay phán xét nữa. Mẹ muốn Vãn An biết rằng, gia đình này yêu thương và chấp nhận con bé, dù con bé có là ai, có thích gì đi chăng nữa." Bà ngừng lại, nhìn Kính Niên với ánh mắt đầy mong đợi. "Con nghĩ mẹ nên làm gì trước, Kính Niên? Mẹ muốn chủ động, nhưng mẹ không biết phải bắt đầu từ đâu."
Kính Niên mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm và ấm áp. Anh biết, đây chính là khoảnh khắc mà anh đã chờ đợi từ rất lâu. Mẹ anh, người phụ nữ kiên cường và nghiêm khắc, cuối cùng cũng đã mở lòng và sẵn sàng thay đổi.
"Chỉ cần mẹ thật lòng, Vãn An sẽ cảm nhận được, mẹ à." Kính Niên nói, giọng anh dịu dàng như gió xuân. "Mẹ không cần phải làm gì quá to tát hay gượng ép. Vãn An là một cô gái tinh tế, con bé có thể cảm nhận được sự chân thành từ những điều nhỏ nhặt nhất." Anh suy nghĩ một chút, rồi tiếp lời. "Có lẽ, mẹ có thể thử... quan tâm đến những điều nhỏ nhặt mà con bé thích. Ví dụ như... một cuốn sách hay, hay một loại trà mới. Hoặc đơn giản hơn là hỏi thăm về những bức tranh của nó, hỏi xem nó đang vẽ gì, có cần mẹ giúp gì không."
Kính Niên nhớ lại những lần Vãn An chia sẻ về niềm đam mê của mình, ánh mắt cô lấp lánh như thế nào khi nói về màu sắc và bố cục. Anh tin rằng, nếu Mẹ Hàn có thể chạm vào thế giới đó của Vãn An, mối quan hệ giữa họ sẽ thực sự thay đổi. "Hoặc đôi khi," anh nói thêm, "một lời khen chân thành cho một món ăn Vãn An làm, hay một cử chỉ nhỏ thể hiện sự quan tâm đến giấc ngủ của nó cũng đủ rồi."
Mẹ Hàn gật đầu lia lịa, ánh mắt bà sáng lên. "Một cuốn sách hay... một loại trà mới... hỏi về những bức tranh..." Bà lẩm bẩm, như thể đang ghi nhớ từng lời con trai. "Đúng vậy, những điều nhỏ nhặt, không gượng ép. Mẹ hiểu rồi." Một nụ cười nhẹ nhõm, lần đầu tiên sau rất nhiều ngày, nở trên khuôn mặt phúc hậu của bà. Nụ cười ấy không phải là sự tự mãn hay kiêu hãnh, mà là sự bình yên đến từ việc chấp nhận và thấu hiểu.
Kính Niên đứng dậy, tiến đến bên mẹ. Anh nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy bà, một cái ôm thật chặt, đầy tình yêu thương và biết ơn. Mẹ Hàn cũng vòng tay ôm lại con trai, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh. Trong khoảnh khắc đó, mọi khoảng cách, mọi hiểu lầm dường như tan biến. Đó không chỉ là cái ôm của một người con trai dành cho mẹ, mà còn là sự kết nối của hai tâm hồn đã cùng nhau vượt qua một chướng ngại vật lớn. Kính Niên cảm nhận được sự gắn kết hiếm có, một sự gắn kết đã được hàn gắn sau bao tháng ngày.
"Cảm ơn con, Kính Niên." Mẹ Hàn thì thầm, giọng bà nghẹn ngào. "Cảm ơn con vì đã kiên nhẫn với mẹ, và vì đã yêu thương Vãn An nhiều đến vậy."
Kính Niên không nói gì, chỉ siết chặt vòng tay. Anh biết, đây là khởi đầu của một hành trình mới. Một hành trình mà mẹ anh sẽ chủ động bước vào thế giới của Vãn An, và Vãn An sẽ dần mở lòng đón nhận. Mối quan hệ gia đình họ sẽ không còn những định kiến vô hình, mà sẽ được xây dựng trên nền tảng của sự thấu hiểu và chấp nhận.
Họ cùng nhau rời quán cà phê, bước ra màn đêm se lạnh của thành phố. Tiếng chuông gió leng keng như một lời tạm biệt, và ánh đèn đường lấp lánh như những hy vọng mới. Kính Niên nhìn mẹ mình, dáng người bà vẫn quý phái, nhưng bước chân đã trở nên nhẹ nhõm và tràn đầy năng lượng hơn. Anh biết, gia đình của anh, cuối cùng rồi cũng sẽ tìm thấy sự hòa hợp và hạnh phúc trọn vẹn. Và Vãn An, bảo bối của anh, sẽ không còn phải bảo vệ thế giới nội tâm của mình một mình nữa. Cô sẽ có thêm một người bạn đồng hành mới, một người mẹ chồng đã học được cách yêu thương và thấu hiểu cô theo cách riêng của mình.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.